Chương 37: Chiếc quan tài bí ẩn

Con Đường Bá Chủ

Chương 37: Chiếc quan tài bí ẩn

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Quy định đấu giá chắc không cần nói nhiều, vật phẩm giao dịch sẽ là Linh Thạch Cực Phẩm, người ra giá cao hơn sẽ thắng cuộc.”
Thành Bích đảo mắt nhìn khắp khán đài, không ít thiếu niên non nớt bị nhan sắc của nàng làm cho tim đập thình thịch, thở dốc.
Thành Bích vỗ tay hai cái, một thị nữ xinh đẹp nhận lệnh mang theo một chiếc hộp ngọc cung kính đặt giữa sân khấu.
Thành Bích mở hộp ngọc, bên trong là một quả trái cây to bằng nắm tay, trong suốt lấp lánh như pha lê, nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống rõ rệt.
“Vật phẩm đầu tiên của buổi đấu giá là [Băng Linh Quả] Huyền Cấp Thượng Phẩm, như các vị đã biết, tại Băng Thiên Đại Lục chúng ta, số lượng tu sĩ sở hữu Băng hệ linh căn có rất nhiều. Mà Băng Linh Quả có thể nâng cao một cảnh giới nhỏ cho tu sĩ Băng hệ có tu vi dưới Nguyên Anh Kỳ, không để lại bất kỳ di chứng nào.”
Thành Bích khéo léo giới thiệu.
“Thứ tốt.” Lạc Nam thầm khen ngợi. Mở đầu đã đưa ra một vật phẩm mà số lượng lớn tu sĩ tại Băng Thiên Đại Lục đều cần thiết. Việc nâng cao một cảnh giới nhỏ đã tiết kiệm không ít thời gian tu luyện, chưa kể không có di chứng để lại khi phục dụng quả thật khó có thể chối từ.
Quả nhiên, lập tức có không ít tu sĩ tham lam nhìn chằm chằm Băng Linh Quả, vội vàng nói:
“Thành Bích cô nương mau báo giá đi.”
Thành Bích hài lòng mỉm cười. Việc để Băng Linh Quả xuất hiện nhằm hâm nóng bầu không khí, tất cả đều nằm trong tính toán của Đa Bảo Các. Nàng cất giọng ôn hòa nói:
“Giá khởi điểm của Băng Linh Quả là 10 viên linh thạch cực phẩm, mỗi lần tăng giá không dưới 1 linh thạch cực phẩm.”
“Ta ra 15 linh thạch cực phẩm.” Một nam tử trung niên lập tức lớn tiếng ra giá, trực tiếp cao hơn 5 viên.
“17 linh thạch cực phẩm.”
“20 linh thạch cực phẩm.”
“30 linh thạch cực phẩm.”
Giá trị Băng Linh Quả liên tục được gia tăng, cuối cùng được Hàn Minh thành công mua lại với giá 50 linh thạch cực phẩm. Người của Hàn gia hầu như đều tinh thông Băng thuộc tính, tầm quan trọng của Băng Linh Quả đối với bọn họ là không thể bàn cãi.
Một thị nữ lập tức tiến đến khán đài cùng người Hàn gia trao đổi, một tay giao tiền một tay giao hàng dưới sự chứng kiến của vạn người, giao dịch rất nhanh hoàn tất.
“Vật phẩm thứ hai là một món pháp bảo Huyền cấp Thượng phẩm, do chính tay Luyện Khí Sư ngũ phẩm của Đa Bảo Các chúng ta luyện chế, tin rằng sẽ không khiến chư vị thất vọng.”
Thành Bích tiếp tục ra hiệu, một nam tử phục vụ đã mang theo một chiếc thuẫn màu nâu, mặt thuẫn được điêu khắc hình đầu sư tử, trông khá khí phách, cung kính đặt giữa sân khấu.
“Đây là Thổ Sư Thuẫn, thích hợp cho tu sĩ có Thổ linh căn, có thể phóng to thu nhỏ tùy theo ý chủ nhân, phòng ngự được hầu hết các công kích của tu sĩ dưới Nguyên Anh kỳ, giá khởi điểm 20 linh thạch thượng phẩm.”
Thành Bích vừa dứt lời, không ít tiếng đấu giá đã vang lên. Đa số người ra giá đều là tu sĩ dưới Kim Đan kỳ, hiển nhiên các cường giả từ Nguyên Anh trở lên không để mắt đến món này.
“Công tử, ta là tu sĩ Thổ thuộc tính.” Trần Giang cười hề hề nói một cách ngây ngô. Công tử đã hứa sẽ mua đồ cho hắn, vừa lúc hắn rất cần một pháp bảo phòng ngự để giữ mạng.
“45 linh thạch cực phẩm.” Lạc Nam không chút chần chừ, lập tức lên tiếng ra giá. Tên Trần Giang này đã giúp hắn không ít việc, nhân tiện mua cho hắn cũng được.
“Ồ.” Trong mắt Thành Bích hiện lên một tia nghi hoặc. Với thực lực của hắn thì không cần món này mới đúng chứ.
“Là người trong phòng khách quý?”
Đám đông cũng nhận ra âm thanh phát ra từ phòng số 4. Bọn họ cũng không hiểu, một người có thân phận cao quý, thực lực cường đại như vậy lại mua pháp bảo này làm gì, nhưng cả đám lập tức im lặng, không ra giá nữa. Hiển nhiên không ai muốn vì một món pháp bảo mà đắc tội với người trong phòng khách quý.
“Chính là hắn?” Đôi mắt đẹp của Lý Trúc Loan sáng rực, nàng vẫn còn nhớ rõ giọng nói của Lạc Nam.
Mà bên cạnh, gương mặt Lý Lân đã tràn ngập sự hưng phấn tột độ. Hắn đoán đúng, người kia thật sự có chỗ dựa vững chắc kinh khủng. Có thể ngồi trong phòng khách quý thì thân phận sao có thể bình thường được? Không được, bất cứ giá nào cũng phải tác hợp cho hai người bọn họ.
Lý Lân nhìn biểu muội như gà đẻ trứng vàng khiến Lý Trúc Loan không hiểu nổi.
“Vị khách phòng số 4 ra giá 45 linh thạch cực phẩm, còn ai báo giá không ạ?” Thành Bích nhìn quanh không ai muốn tranh đoạt, trong lòng hơi bất đắc dĩ xác nhận giao dịch. Cái giá này nàng chưa hài lòng cho lắm.
Một nam tử lập tức mang Thổ Sư Thuẫn đến phòng Lạc Nam.
Trần Giang hưng phấn vuốt ve chiếc Thổ Sư Thuẫn trong tay, hai mắt đắm đuối như nhìn người tình thân yêu nhất. Gặp được Lạc Nam là may mắn lớn nhất đời này của hắn, trước đây hắn nằm mơ cũng không nghĩ có ngày được ngồi phòng VIP của Đa Bảo Các, uống linh trà, sở hữu pháp bảo Huyền phẩm.
Ánh mắt cuồng nhiệt của tên này nhìn chằm chằm làm Lạc Nam sởn gai ốc, vội vàng đạp Trần Giang một cước, mắng: “Tên khốn ghê tởm, còn không mau nhận chủ!”
Trần Giang cười ngây ngô, nhỏ máu nhận chủ Thổ Sư Thuẫn, rồi cất vào túi trữ vật.
Thành Bích tiếp tục ra hiệu, thị nữ phục vụ cung kính mang theo một thanh kiếm lên đài đấu giá.
Chứng kiến thanh kiếm này, vô số người biến sắc, rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía đám người Hàn gia.
Quả nhiên, sắc mặt ba người Hàn gia đã vặn vẹo đến đáng sợ, sát khí vô tận trong cơ thể bọn họ bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.
“Hừ!”
Một tiếng hừ lạnh tràn ngập uy nghiêm vang lên, ba người Hàn gia sắc mặt tái nhợt, ngay cả khí thế hùng hổ cũng lập tức thu liễm lại. Hiển nhiên, một cường giả Luyện Hư kỳ của Đa Bảo Các vừa lên tiếng cảnh cáo.
“Tiền bối bớt giận, là chúng ta nhất thời thất thố.”
Trưởng lão Hàn gia, Hàn U, đứng lên cung kính xin lỗi, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Bởi vì thanh kiếm vừa được mang lên đài đấu giá chính là Băng Sát Kiếm của Hàn gia bọn họ, mà hắn chỉ có thể nuốt giận vào trong bụng. Đa Bảo Các không phải một thế lực Thất Cấp như Hàn gia có thể trêu chọc.
“Đây là Băng Sát Kiếm, pháp khí Địa Cấp Hạ Phẩm, là một món thích hợp cho tu sĩ có Băng linh căn, giá khởi điểm 80 linh thạch cực phẩm.” Thành Bích không quan tâm thái độ của Hàn gia. Đa Bảo Các chỉ làm ăn chân chính, các nàng dám mua thứ này thì có thể bán ra kiếm lời, không ai dám gây sự với Đa Bảo Các.
Lạc Nam cũng âm thầm cười khổ, hắn giết Hàn Thanh, được món này rồi bán lại cho Đa Bảo Các với giá 80 linh thạch cực phẩm, không ngờ đối phương lại trực tiếp mang ra đấu giá, quả nhiên là thủ đoạn hay.
“85 linh thạch cực phẩm.” Hàn Minh lên tiếng nói. Pháp bảo là của gia tộc bọn họ, nhất định phải lấy lại.
Bầu không khí hơi im lặng, hiển nhiên rất ít người muốn đắc tội với Hàn gia, chưa kể Băng Sát Kiếm vốn là của bọn họ.
“90 linh thạch cực phẩm.”
Đột nhiên, một thiếu niên tu sĩ Kim Đan ra giá. Bên cạnh hắn cũng có một già một trẻ, đội hình không hề thua kém Hàn gia. Ba người ánh mắt đắc ý nhìn Hàn Minh, Hàn Liệt.
“Hừ, Ngụy gia.” Hàn Liệt hừ lạnh. Ngụy gia cũng là một gia tộc Thất Cấp, có xung đột không nhỏ với Hàn gia bọn họ. Thiếu niên kia chính là đệ tử của Ngụy gia, hiển nhiên muốn chọc tức bọn họ.
“100 linh thạch cực phẩm.” Hàn U cắn răng. Mặt mũi này nhất định phải lấy lại, Băng Sát Kiếm vốn là của Hàn gia, dù ra giá cao cũng phải mang nó về.
“120 linh thạch cực phẩm.” Đám người Ngụy gia đắc ý ra giá, nhìn vẻ mặt như ăn phải phân của ba người Hàn gia, bọn họ càng thấy dễ chịu.
“130 linh thạch cực phẩm, hừ nếu ngươi còn báo giá chúng ta cho ngươi luôn.” Hàn U phẫn nộ, giọng già nua khàn khàn nói.
Lúc này, đám người Ngụy gia cũng im lặng, hài hước nhìn Hàn gia, hiển nhiên bọn họ chỉ muốn ép giá Hàn gia, chứ không thật sự muốn tranh đoạt.
“Còn ai ra giá không?” Thành Bích lên tiếng xác nhận.
Nhìn toàn trường im lặng, nàng hài lòng gật đầu. Mua của Lạc Nam 80, bán lại 130, Đa Bảo Các kiếm lời dễ dàng 50 linh thạch cực phẩm bỏ vào túi.
Hàn gia sắc mặt khó coi, bỏ chính số tiền của mình để mua lại pháp bảo của mình, cảm giác ấy như ăn phải ruồi bọ vậy. Nghĩ tới đây, ba người càng căm giận Hàn Thanh đã chết.
“Vật phẩm thứ tư của buổi đấu giá, tin rằng chư vị nữ tử sẽ càng có hứng thú, đương nhiên các nam tử cũng có thể mua về làm quà cho giai nhân yêu quý của mình.”
Thành Bích cười nói đầy bí ẩn, hai tay vỗ vỗ.
Một nữ tử xinh tươi như hoa tiến đến, trong tay cầm một bình ngọc chứa ba viên đan dược màu hồng phấn óng ả.
“Thành Bích cũng không nói dài dòng. Đây là ba viên Dưỡng Nhan Đan thượng phẩm, có thể bảo dưỡng dung nhan và khí chất của phái nữ, làm mịn màng làn da, trị bất kỳ vết sẹo nào do vết thương để lại.” Thành Bích tươi cười rạng rỡ nói.
Vô số nữ nhân có mặt hai mắt sáng lấp lánh, thậm chí không ít nữ tử kích động đứng bật dậy. Ngay cả Tần Mộng Ảnh vốn luôn thản nhiên ngồi cạnh Lạc Nam lúc này cũng ngẩng đầu nhìn chăm chú.
“Như các vị đã biết, Dưỡng Nhan Đan không phải đan dược cao cấp, tuy nhiên nguyên liệu luyện chế cực kỳ khó tìm. Hơn một năm qua, Đa Bảo Các chỉ luyện chế được số lượng ít ỏi đếm trên đầu ngón tay mà thôi. Trong tay Thành Bích có 3 viên, sẽ đấu giá 3 lượt.” Thành Bích quyến rũ cười tủm tỉm nói.
Nghe nàng ba hoa chích chòe, đám nữ nhân đã không còn kiên nhẫn. Một nữ tử tu vi Nguyên Anh ăn mặc lộng lẫy không nhịn được nói luôn:
“Mau báo giá đi, ta ra 100 linh thạch cực phẩm cho một viên Dưỡng Nhan Đan.”
“Vậy cứ theo lời vị tiểu thư này, giá khởi điểm mỗi viên Dưỡng Nhan Đan sẽ là 100 linh thạch cực phẩm.” Thành Bích cười tủm tỉm nói.
“150!”
“180!”
“200!”
Lạc Nam khóe miệng co giật. Sắc đẹp thật đúng là vũ khí trí mạng đối với nữ tử. Cái giá này đã vượt xa một món vũ kỹ Địa Cấp. Nhớ lại bình Dưỡng Nhan Đan hắn mua từ Cửa Hàng May Mắn, Lạc Nam càng lộ vẻ cổ quái trên mặt.
“Ấy, Mộng Ảnh chờ đã!” Chứng kiến Tần Mộng Ảnh định tham gia vào cuộc tranh giành, Lạc Nam vội vàng kéo tay nàng lại.
“Chuyện gì?” Tần Mộng Ảnh quay sang liếc xéo hắn, không biết vô tình hay cố ý mà quên mất bàn tay mềm mại của mình đang bị nắm lấy.
“Thứ này ta có sẵn, tặng cho nàng là được, đấu giá làm gì cho tốn kém.” Lạc Nam cười haha, lật tay một cái, hai viên đan dược hồng phấn đã xuất hiện. Hơn nữa nhìn qua còn to hơn ba viên Dưỡng Nhan Đan trên sân khấu một chút.
“Dưỡng Nhan Đan? Đưa ta xem!” Tần Mộng Ảnh nhanh nhẹn chộp lấy, quan sát thoáng chốc, bàn tay che lấy miệng sau lớp lụa mỏng che mặt, thốt lên:
“Cực Phẩm Dưỡng Nhan Đan, so với đan dược Đa Bảo Các luyện chế còn cao hơn một bậc sao?”
“Không tệ, tặng nàng một viên, một viên cho Tố Mai.” Lạc Nam đáp một cách thờ ơ. Có lẽ hắn đã quên mất dung mạo vốn xấu xí của nàng, thích một người cần quan tâm dung mạo đối phương sao?
Mà Bạch Tố Mai nghe Lạc Nam không quên phần mình, hạnh phúc nép vào người hắn. Mặc dù với dung nhan của nàng, Dưỡng Nhan Đan không giúp ích quá nhiều, nhưng chỉ cần là đồ hắn tặng thì nàng đều thích.
“Ngươi tên tiểu quỷ này có thật nhiều đồ tốt.” Tần Mộng Ảnh bề ngoài nói một cách kiêu ngạo, nhưng trong lòng lại được sự ấm áp bao phủ, thiếu niên này chưa từng keo kiệt thứ gì với nàng.
Mà bên ngoài giá của Dưỡng Nhan Đan đã gia tăng chóng mặt. Mỗi viên đều được các nữ nhân mua lại với giá 300 linh thạch cực phẩm, khiến vô số nam nhân nước mắt lưng tròng, thầm chửi trong bụng là đồ đàn bà phá của.
“Hừ, tức chết ta.” Lý Trúc Loan tức giận dậm chân, nàng cũng tham gia đấu giá nhưng không thành công.
“Biểu muội vốn xinh đẹp tuyệt trần, cần thứ đan dược đó làm gì chứ?” Lý Lân vội vàng nịnh nọt an ủi.
Lý Trúc Loan quay mặt đi không thèm để ý đến tên này. Dù đẹp hay xấu, chỉ cần là nữ nhân sẽ biết tầm quan trọng của Dưỡng Nhan Đan lớn đến mức nào.
Rất nhiều nữ tu sĩ nhờ tu vi cao cường mà dung mạo luôn trẻ trung xinh đẹp, nhưng khí tức tang thương cùng sự từng trải mà năm tháng mang lại không thể che giấu được. Nhưng có Dưỡng Nhan Đan, vấn đề đó sẽ lập tức được khắc phục, vì nó có thể giữ lại khí chất tuổi trẻ cho nữ nhân, không bị khí tức thời gian bao phủ.
Đấu giá vẫn tiếp tục diễn ra, thời gian nhanh chóng trôi đi. Các loại vật phẩm Huyền Cấp, Địa Cấp lần lượt được bán ra, đã qua một ngày mà chưa có thứ gì lọt vào mắt Lạc Nam.
Mà lúc này, hai tên đại hán tu vi Kim Đan đột ngột khiêng vào một chiếc quan tài cổ được đóng kín đặt lên sân khấu, khiến vô số người xôn xao, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Chỉ thấy chiếc quan tài được làm bằng một loại vật liệu kỳ lạ, vừa như đá lại vừa như băng. Bên trên có vô số đường văn cổ xưa di chuyển, khí tức cổ xưa bao trùm cả khán đài. Vô số cường giả tỏa ra thần thức dò xét nhưng đều bị đánh bật lại.
“Chiếc quan tài cổ này do Đa Bảo Các chúng tôi khai quật được từ một tòa di tích Thượng Cổ. Sau nhiều năm nghiên cứu tìm tòi, làm đủ mọi cách vẫn không thể mở nắp hay khai phá được nó. Hôm nay mang ra đấu giá, hy vọng tìm ra người hữu duyên có thể khám phá bí mật bên trong!”
Thành Bích lên tiếng giải thích, kèm theo một tia bất đắc dĩ. Chiếc quan tài cổ này đã tồn tại trong Đa Bảo Các gần mười năm, vô số chuyên gia của Đa Bảo Các nghiên cứu vẫn bó tay không có cách nào, cuối cùng mới quyết định tung ra trong lần đấu giá này.
“Di tích thượng cổ?” Đám người chú ý đến lời của Thành Bích. Di tích thượng cổ đều là các kiến trúc tồn tại từ khi khai thiên lập địa, lưu lại các loại truyền thừa đã thất truyền trên đại lục. Đã có rất nhiều truyền thuyết về tu sĩ vô tình tiến vào Di tích, từ đó thu được truyền thừa khủng bố, trở thành cường giả đỉnh cao trên đại lục.
“Có xác định được đẳng cấp của quan tài hay không?” Một tu sĩ lên tiếng hỏi.
“Xin thứ lỗi, bất kỳ thứ gì đều không nhìn ra, dù là tên gọi, vật liệu hay đẳng cấp.” Thành Bích cười khổ ở khóe môi, nhưng Đa Bảo Các có sao nói vậy, đạt được thiện cảm của vô số người.
“Không sao cả! Dù không thu hoạch được gì nhưng chỉ cần được lưu giữ kỷ vật từ thượng cổ cũng khiến ta vinh hạnh rồi, mời Thành Bích cô nương định giá đi.” Một ông lão tu vi Hóa Thần kỳ nói, chính là trưởng lão Diễm Phong của Diễm gia.
Vô số người trong lòng khinh thường, nói nghe cao thượng như vậy sao? Còn không phải muốn tìm tòi bí mật trong đó để đạt được lợi ích sao?
Nhưng nghĩ đến một thế lực lớn như Đa Bảo Các còn không thể khai mở quan tài, vô số người lập tức nhụt chí.
“Nhìn chẳng ra thứ đồ gì!” Tần Mộng Ảnh cũng thử dò xét, nhưng đương nhiên là công cốc.
“Keng, phát động nhiệm vụ phụ [Đoạt quan tài], thành công thưởng một lần triệu hoán ngẫu nhiên bất kỳ, thất bại khấu trừ hai vạn Điểm danh vọng.” Âm thanh hệ thống bất chợt vang lên.
“Cái quỷ gì vậy?” Lạc Nam lập tức ngớ người, triệu hoán ngẫu nhiên bất kỳ? Đây chẳng phải muốn ra cái gì thì ra cái đó sao? Đẳng cấp cũng không hạn chế sao?
Hắn lập tức mở chú thích nhiệm vụ: “Định Hồn Quan, siêu việt pháp bảo Linh cấp, bên trong ẩn chứa bí mật kinh người, ký chủ bằng mọi giá phải đoạt được.”
Lạc Nam hít sâu một hơi khí lạnh, mặc kệ bí mật kinh thiên gì, chỉ cần chiếc quan tài này có đẳng cấp vượt qua pháp bảo Linh cấp đã đáng để hắn đánh cược một lần.
“Kim Nhi, có nhìn ra đẳng cấp cụ thể của quan tài không?” Lạc Nam thầm hỏi trong lòng.
“Nhìn ra! Nhưng quyền hạn của công tử chưa thể biết được.” Kim Nhi áy náy đáp.
Lạc Nam lắc đầu tỏ vẻ không sao, hắn đã sớm đoán được nàng sẽ trả lời như vậy, chẳng qua nếu không hỏi sẽ khiến trong lòng ngứa ngáy.
“Cứ tưởng vật phẩm Thiên Cấp là điểm mấu chốt của lần đấu giá này, không ai ngờ rằng chiếc quan tài cổ này mới là thứ…” Lạc Nam âm thầm nghĩ, nắm tay siết chặt, kiên định nói:
“Dù tán gia bại sản cũng phải giành được nó!”