Chương 38: Khẳng định tình cảm

Con Đường Bá Chủ

Chương 38: Khẳng định tình cảm

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chiếc quan tài này không có giá khởi điểm, mời quý vị tự do ra giá.”
Thành Bích đảo mắt nhìn quanh rồi cất lời, trong lòng thầm tin rằng giá bán sẽ không tồi, dù sao thì hai chữ “Thượng cổ” có sức hút quá lớn đối với những lão quái vật kia, nếu không thì Đa Bảo Các cũng chẳng giữ món hàng này hơn mười năm làm gì.
Quả nhiên, lời vừa dứt, đã có một tu sĩ Nguyên Anh Viên Mãn ra giá, mà mức giá đó cũng không hề thấp.
“Lão phu ra 70.” Một lão già râu trắng ở cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ chậm rãi tham gia đấu giá.
Lạc Nam cũng không vội vã lên tiếng, hắn đang chờ thời cơ thích hợp.
Sau nhiều lượt đấu giá, trưởng lão Diễm gia – Diễm Phong đã đẩy giá lên đến 200 Cực Phẩm linh thạch.
“Mấy kẻ lắm tiền thật sự nhiều quá, một chiếc quan tài không rõ lai lịch mà lại có giá cao đến thế.” Trần Giang lẩm bẩm, đó là con số mà cả đời hắn cũng không dám mơ tới.
“Hai chữ ‘Thượng Cổ’ xứng đáng với cái giá này, ta cũng có chút động lòng.” Tần Mộng Ảnh nghiêm túc nói, hiển nhiên với tầng thứ như nàng, thứ càng bí ẩn càng gây nên sự tò mò mãnh liệt.
“Nàng đừng tranh với ta, thứ này ta muốn!” Lạc Nam nhìn nàng cười lắc đầu. Vượt qua vật phẩm Linh cấp, dù Tần Mộng Ảnh là cường giả Luyện Hư kỳ cũng không thể khai mở được nó.
Hắn thì lại khác, hệ thống đã giao nhiệm vụ thì đương nhiên sẽ có cách giải quyết.
“Ngươi có hứng thú với nó sao?” Tần Mộng Ảnh hơi bất ngờ, từ đầu đến cuối có rất nhiều vật phẩm tốt được đấu giá mà nàng không thấy tên này động lòng.
“Không sai, quả thật có hứng thú.” Lạc Nam gật đầu không phủ nhận.
“Hừ, nể mặt viên Dưỡng Nhan Đan nên ta không tranh với ngươi. Bất quá, ngươi nói có quà tặng cho ta, lẽ nào là Dưỡng Nhan Đan sao?” Tần Mộng Ảnh đảo mắt, giảo hoạt nói.
“Không, là thứ khác.” Lạc Nam vẫn mỉm cười thần bí, khiến Tần Mộng Ảnh tức giận nghiến răng.
“Lão phu ra 300 Cực phẩm linh thạch.” Một âm thanh hùng hậu từ phòng khách quý số 2 truyền ra khiến không ít người biến sắc.
Vài tu sĩ Hóa Thần kỳ biến sắc nói: “Cường giả Luyện Hư kỳ!”
Không ít người định ra giá đành nuốt lời trở lại, bởi vì người vừa ra giá là một Luyện Hư kỳ. Đây là tầng lớp tu sĩ gần như đứng trên đỉnh cao của đại lục, nhìn xuống vạn vật chúng sinh, cao cao tại thượng, rất ít ai muốn trực tiếp cạnh tranh với một người như vậy.
Đương nhiên trong số đó không bao gồm Lạc Nam, hắn lớn tiếng nói: “400 Cực Phẩm Linh Thạch!”
Sắc mặt đám đông hơi thay đổi, vừa tăng giá đã là 100 Cực phẩm linh thạch, lại là người trong phòng khách quý, chẳng lẽ chiếc quan tài này thật sự đáng giá đến vậy sao?
Trong gian phòng khách quý số 2, một lão đầu gầy như que củi, mái tóc đỏ ngầu như máu bắt đầu trầm mặc. Hắn cũng không nhận ra lai lịch của chiếc quan tài.
Hắn đã mắc kẹt ở bình cảnh Luyện Hư Sơ Kỳ từ lâu mà vẫn chưa có cơ hội đột phá. Lần này, hắn muốn dựa vào chiếc quan tài thần bí này xem liệu có phải là cơ duyên của mình hay không. Nghĩ đến đây, hắn khàn khàn nói, giọng điệu mang theo một tia uy hiếp:
“450 Cực phẩm linh thạch. Lão phu Huyết Thường hy vọng bằng hữu nể mặt, đừng vì nhất thời hấp tấp mà sau này phải hối hận.”
Vô số người nghe giọng nói của hắn đều tái mặt. Huyết Thường này là tam trưởng lão của Huyết Linh Tông, một thế lực tu chân Bát Cấp, không dễ trêu chọc.
Hơn nữa, Huyết Linh Tông là một tông môn tà phái, nổi danh hung tàn độc ác trên đại lục. Mặc dù chưa làm ra chuyện gì điên rồ đến mức Thiên Đạo Chi Nhãn giáng lâm như trong truyền thuyết Huyết Sát Ma Quân, nhưng việc đồ sát thành trì, diệt tộc người khác để tu luyện tà công cũng không ít.
Có người từng thầm suy đoán Huyết Linh Tông này là truyền thừa của Huyết Sát Ma Quân để lại. Thậm chí hai thế lực Cửu cấp là Băng Huyền Đế Quốc và Thiên Sơn Tiên Cảnh từng tiến hành điều tra, bất quá không có bất kỳ manh mối cụ thể nào.
“550 Cực phẩm linh thạch.” Lạc Nam bình thản lên tiếng báo giá. Hắn mặc kệ Huyết Linh Tông là cái gì, bảo bối vào túi là ưu tiên hàng đầu.
Huyết Thường giận tái mặt. Người kia thậm chí không thèm đáp lời hắn, điều này khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục. Hắn âm trầm nghiến răng, mang theo lệ khí nặng nề nói:
“600 Cực Phẩm Linh Thạch! Hy vọng ngươi còn bản lĩnh để tiếp tục báo giá!”
“Haha, Huyết đạo hữu cần gì hùng hổ dọa người. Bần tăng cảm thấy hữu duyên với chiếc quan tài này, 650 Cực Phẩm Linh Thạch.”
Một âm thanh ôn hòa từ phòng khách quý số 1 truyền đến. Tiếng nói vừa phát ra đã khiến lệ khí do Huyết Thường tạo ra lập tức tiêu tán.
“Kẻ nào?” Huyết Thường sắc mặt vô cùng khó coi, người vừa lên tiếng có tu vi không hề thấp hơn hắn.
“Bần tăng Phàm Không. Quan tài là vật hữu duyên, có duyên thì được. Huyết đạo hữu oán khí quá nặng, nên đến Phàm Ẩn Tự chúng ta siêu độ. Sau bảy bảy bốn mươi chín ngày, tin tưởng sẽ buông đao thành Phật a.”
Âm thanh ôn hòa đáp trả, không nhanh không chậm nhưng khiến Huyết Thường mặt mày co giật vì tức giận.
“Là Phàm Ẩn Tự! Trời ạ, lại là một thế lực Bát cấp, hơn nữa còn là Phật môn!”
“Nghe nói Phàm Không là một trong các cao tăng của Phàm Ẩn Tự, thực lực chỉ dưới hai vị Phó Trụ Trì và Trụ Trì.”
“Không hổ danh là Đấu giá hội cao cấp nhất, các nhân vật có quyền thế lớn ở các thế lực đều có mặt.”
Đám người nghị luận ầm ĩ, Lạc Nam không quan tâm, mở miệng tiếp tục báo giá: “700 Cực phẩm linh thạch!”
“Hừ, lão phu nhường ngươi. Hy vọng ngươi có cái mạng nhỏ mà giữ lấy nó!”
Huyết Thường cười lạnh, ý tứ tràn đầy uy hiếp. Chiếc quan tài này hắn không nhìn ra lai lịch, bỏ giá quá lớn để mua nó là quá mạo hiểm.
“Vị đạo hữu này không biết có thể từ bỏ thứ mình yêu thích được không? Chiếc quan tài này hữu duyên với Phật môn của ta, 710 Cực phẩm linh thạch.” Phàm Không vẫn ra vẻ đạo mạo ôn hòa nói.
“800.” Lạc Nam lười để ý tên này. Lúc này hắn đã không còn quan tâm đến vật phẩm Thiên Cấp, chiếc quan tài mới là trọng yếu nhất.
“Xem ra đạo hữu chấp mê bất ngộ. Bần tăng tạm thời bỏ cuộc. Chỉ là vật hữu duyên với Phật môn của ta, sớm muộn gì cũng sẽ trở lại. Người chấp mê bất ngộ kết quả thường không tốt, A Di Đà Phật!”
Lạc Nam cười lạnh, đôi mắt màu bạc đã phủ đầy lửa giận. Hắn thật sự bị mấy tên này chọc giận đến muốn động sát niệm. Nếu không phải thực lực bản thân chưa đủ, Lạc Nam thề sẽ lập tức khiến bọn chúng câm miệng.
Hắn đã làm gì sai? Bỏ tiền ra đấu giá công bằng, công chính, lại bị đối phương liên tục uy hiếp, sao có thể không giận chứ?
Huyết Linh Tông, Phàm Ẩn Tự, Lạc Nam ta sẽ ghi nhớ các ngươi.
Cảm nhận được lửa giận của Lạc Nam, Bạch Tố Mai dịu dàng cầm tay hắn an ủi. Trong lòng nàng cũng ghi nhớ mối nhục ngày hôm nay. Chủ nhân của mình liên tục bị người khác uy hiếp, nàng lại không thể làm gì, điều này khiến Bạch Tố Mai vô cùng khó chịu.
“Phẫn nộ sao?” Tần Mộng Ảnh vốn dĩ im lặng chợt nhìn Lạc Nam ôn hòa hỏi.
Lạc Nam im lặng không nói, hắn đang cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Muốn không gặp phải chuyện hôm nay, chỉ có cách là không ngừng mạnh lên. Ta có thể ra tay giúp ngươi hả giận, nhưng đó chỉ là nhất thời. Nam nhân chân chính phải đối mặt với khó khăn, chịu đựng vấp ngã mới có động lực phấn đấu.” Tần Mộng Ảnh nắm lấy bàn tay hắn, linh lực truyền vào để bình ổn lửa giận trong lòng Lạc Nam.
Nhìn thấy hắn bị uy hiếp một cách trần trụi như vậy, sự phẫn nộ trong lòng Tần Mộng Ảnh không thua bất kỳ ai. Bất quá, tiểu nam nhân này là một viên ngọc quý cần được mài giũa, nàng muốn mượn chuyện ngày hôm nay để thúc đẩy quá trình trưởng thành của hắn.
Nhìn Lạc Nam, nàng mở miệng dạy bảo: “Tâm cảnh cũng là thứ rất quan trọng để trở thành cường giả chân chính. Mới bị đối phương uy hiếp đã trở nên tức giận như vậy, sau này nếu gặp chuyện bất trắc hơn chẳng lẽ ngươi sẽ bị phẫn nộ che phủ lý trí hay sao? Khi đó chỉ sợ ngươi đã không còn là ngươi nữa.”
Lạc Nam không phải kẻ hồ đồ, chấp mê bất ngộ. Hắn hiểu ý nàng, gật đầu cảm kích. Mặc dù thời gian gần đây hắn vẫn nghiêm túc tu luyện, bất quá quả thật vẫn chưa đủ. Các cuộc chiến hắn trải qua đa phần thắng lợi quá dễ dàng, khiến trong lòng hơi có chút kiêu ngạo.
Bị đả kích ngày hôm nay khiến Lạc Nam nhận ra một điều: hắn mặc dù không có đối thủ trong cùng cấp, nhưng nếu gặp phải kẻ thù là lão quái vật thì sao? Người ta sẽ nể tình ngươi nhỏ tuổi, tu vi thấp mà buông tha hay sao? Chẳng hạn như Huyết Thường và Phàm Không hay tên này, nếu nơi đây không phải Đa Bảo Các thì e rằng đã lập tức ra tay động thủ với hắn rồi.
“Ta phải trở nên mạnh nhất, bất kể đối thủ ở bối phận nào, tuổi tác ra sao, ta phải mạnh hơn tất cả!” Lạc Nam siết chặt bàn tay nhỏ của Tần Mộng Ảnh, kiên định nghĩ.
Nghĩ đến đây, Lạc Nam chợt sảng khoái tinh thần, u ám trong lòng tan biến. Hắn cảm giác linh hồn mình có một sự thăng hoa kỳ diệu nào đó, đây có lẽ là sự lột xác về tâm cảnh.
“Đau người ta!” Bàn tay nhỏ bị Lạc Nam siết chặt, Tần Mộng Ảnh giả vờ nũng nịu. Với tu vi như nàng, làm gì có chuyện đau đớn dễ dàng như vậy.
Lạc Nam nhìn sang nàng, hắn không buông tay. Trái lại, trước ánh mắt bất ngờ của mấy người, hắn kéo mạnh Tần Mộng Ảnh đang hoảng hốt vào lòng ngực.
Ôm chặt vòng eo trơn nhẵn như rắn nước của nàng, ngửi mùi thơm mê người trên cơ thể quyến rũ. Một tay Lạc Nam chợt kéo tấm khăn che mặt, để lộ gương mặt xấu xí quen thuộc.
Vuốt ve gương mặt xấu xí khác người của nàng, hắn nhếch miệng tự tin cười, nhìn thẳng vào mắt nàng bá đạo nói:
“Nàng đã giúp ta nhận ra đường đi đúng đắn. Ta sẽ không ngừng mạnh lên. Ngày ta vượt qua nàng cũng là lúc bắt nàng về làm cô vợ nhỏ của ta, mặc kệ nàng xấu xí hay đẹp đẽ, chỉ cần ta thích nàng, bất kỳ ai cũng không ngăn cản nổi!”
“Hừ, thùng rỗng kêu to.” Tần Mộng Ảnh hai má đỏ bừng, kiều hừ nói. Tu vi Luyện Hư kỳ bá đạo của nàng dường như chạy đi đâu mất, trái tim đập thình thịch, nàng như một nữ nhân yếu đuối cam chịu để hắn ôm chặt thân thể mềm mại, mê người của mình.
Lạc Nam cười ha hả, tức giận trong lòng quét sạch. Tâm cảnh thăng hoa khiến hắn không ngần ngại bộc lộ tình cảm của mình với nàng. Hắn nâng chiếc cằm trơn bóng của nàng lên, định cúi đầu hôn xuống đôi môi dày trên gương mặt xấu xí đó.
“Xin lỗi... hình như tiểu nữ vào không đúng lúc.” Một âm thanh quyến rũ mang theo sự hoảng hốt cắt ngang nụ hôn dang dở của bọn hắn.
Thành Bích trong lòng như có vạn cơn sóng lớn cuộn trào. Nàng hầu như không tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Đây là nữ nhân bá đạo mà nàng từng biết sao? Lúc này lại như một thiếu nữ mới lớn mặc cho thiếu niên ôm ấp.
“Á!” Tần Mộng Ảnh như bị bắt quả tang, đẩy mạnh Lạc Nam khiến hắn bật ngửa ra đất. Nàng nhìn Thành Bích, ra vẻ bình tĩnh hỏi: “Sao lại là cô? Thị nữ với người phục vụ đâu rồi?”
“Giao dịch lần này quan trọng, do đích thân ta thực hiện.” Thành Bích cũng rất nhanh ổn định tâm tình, không kiêu không nịnh đáp.
“Được rồi, quan tài đâu?” Tần Mộng Ảnh xòe tay, đồng thời ném một túi Linh thạch cho Thành Bích, cũng không quan tâm linh thạch vốn là của nàng, còn người mua quan tài là hắn.
Thành Bích cơ mặt thoáng co giật, trong lòng gào thét: “Hình như người mua không phải ngươi thì phải?”
Bất quá vẫn ngoan ngoãn ném một cái túi trữ vật, bên trong có chứa chiếc quan tài cổ.
“Tiểu nữ xin cáo từ!” Thành Bích định quay người rời đi, chợt chú ý đến Bạch Tố Mai đang yên tĩnh ngồi đó. Tia bất ngờ lóe lên trong mắt, nàng nhìn sang Lạc Nam cười nói: “Công tử thật có phúc khí.”
“Hề hề, quả thật là may mắn của tại hạ.” Lạc Nam tự hào chấp nhận. Có nữ nhân xinh đẹp đương nhiên phải hãnh diện rồi.
“Tiểu thư của các ngươi vẫn khỏe chứ?” Tần Mộng Ảnh chợt hỏi Thành Bích.
“Đa tạ quan tâm, nàng vẫn khỏe, thường hay nhắc đến ngươi.” Thành Bích quyến rũ mập mờ nói, xong quay người rời đi.
“Tiểu thư của Thành Bích?” Lạc Nam lập tức chú ý.
“Là Thánh Nữ Đa Bảo Các. Thành Bích là một trong các thị nữ bên cạnh nàng.” Tần Mộng Ảnh cũng không giấu diếm nói.
Lạc Nam tấm tắc chép miệng. Thị nữ bên cạnh đã có quyền thế như vậy, nếu đích thân Thánh Nữ giáng lâm thì phải là người như thế nào đây?
“Hừ, ai cho ngươi bất ngờ ôm ta? Làm hại ta xấu hổ!” Tần Mộng Ảnh ném túi trữ vật có quan tài cho Lạc Nam, cắn chặt hàm răng, hai mắt hình viên đạn nhìn hắn.
Lạc Nam không câu nệ tiếp nhận túi trữ vật, lập tức thu vào Linh giới Châu cho an toàn.
“Keng! Nhiệm vụ [Đoạt quan tài] thành công, nhận được một lần triệu hoán ngẫu nhiên.”
Lạc Nam nghe âm thanh hệ thống vang lên. Hắn lúc này mới nhìn sang Tần Mộng Ảnh vẫn còn đang tức giận, ra vẻ vô tội nói:
“Do nàng quá mức mê người, ta nhất thời không kìm chế được.”
“Miệng lưỡi ba hoa.” Tần Mộng Ảnh hừ lạnh, trong lòng lại như nếm mật ngọt.
“Được rồi, lần trước ta nói có quà tặng cho nàng đây, ten ten ten!” Lạc Nam ý niệm vừa động, một bộ y phục lập tức xuất hiện.
Chỉ thấy đây là một bộ cổ trang nữ phục, lấy màu tím làm chủ đạo, có các đường viền màu vàng kim phối trí ngay cổ, ống tay áo và nhiều chỗ khác. Kiểu dáng thướt tha, lả lướt, lung linh mê hoặc, như mộng như ảo, thần bí vô cùng.
Đám người lập tức bị hấp dẫn, ngay cả nam nhân như Trần Giang cũng nhìn chằm chằm, sinh ra ý nghĩ biến thái muốn mặc thử.
Tần Mộng Ảnh thì khỏi phải nói, ánh mắt nàng hiện lên hình trái tim, dán chặt vào bộ y phục. Nàng đưa tay nhận lấy, nhẹ nhàng trân trọng vuốt ve. Cảm giác trơn nhẵn, mát lạnh thoải mái truyền đến khiến nàng yêu thích không rời, hận không thể lập tức khoác nó vào người.
“Tên nó là Như Mộng Tâm Y. Lần đầu gặp ta đã nghĩ chỉ có nàng mới xứng đáng với nó.” Lạc Nam ôn hòa nói. Nhìn nàng hạnh phúc, hắn cũng vui lây, không uổng phí Điểm danh vọng mua sắm thứ này.
“Ừ.” Tần Mộng Ảnh khẽ “ừ”, ôm y phục vào người, nhẹ nhàng nép vào lồng ngực hắn. Sống lâu như vậy, đây là lần đầu có nam nhân tặng quà cho nàng, hay nói đúng hơn là lần đầu nàng tiếp nhận quà của người khác giới.
Bên cạnh, Bạch Tố Mai cũng vuốt ve Tiên Lữ Tình Duyên Y trên cơ thể, nhớ lại đây cũng là y phục công tử tặng mình, trong lòng ngọt ngào tựa vào bên ngực còn lại của hắn.
Trần Giang nhìn công tử trái ôm phải ấp, trong lòng bái phục sát đất, thề sau này phải nhờ công tử chỉ vài đường tán gái cơ bản.
Lạc Nam thỏa mãn mỉm cười. Mặc kệ buổi đấu giá bên ngoài vẫn còn tiếp tục, hắn âm thầm ra lệnh cho hệ thống:
“Nhân lúc có giai nhân bầu bạn, tiến hành triệu hoán ngẫu nhiên đi!”
“Keng! Đếm ngược bắt đầu: 1600... 1590...”
Lạc Nam suýt chút nữa kích động nhảy dựng. Triệu hoán thứ càng khủng bố thì thời gian càng lâu. Lần triệu hoán Cấm Kỵ công pháp Bất Hủ Diễn Sinh Kinh tốn tận 3600 giây. Lần này mặc dù không sánh bằng, nhưng ít nhất cũng bá đạo gần một nửa so với Cấm Kỵ rồi.
Lạc Nam lúc này như ngồi trên đống lửa, không còn tâm trạng để tâm đến buổi đấu giá nữa, nhẹ nhàng ôm hai người phụ nữ nhắm mắt lại.
Vốn tưởng lần triệu hoán ngẫu nhiên không giới hạn cấp bậc này cùng lắm được hàng Linh Cấp là hết, không ngờ lại được đồ khủng bố hơn xa, hắn sao có thể không chờ mong chứ?
Kim Nhi không biết từ lúc nào cũng chợt xuất hiện bên ngoài. Hiển nhiên lần triệu hoán này gây kinh động đến nàng, nhưng ngoài Lạc Nam ra thì không ai phát hiện ra nàng.
Từng giây trôi qua, Lạc Nam trong lòng âm thầm đếm ngược.
“5... 4... 3... 2... 1!”
“Keng! Chúc mừng ký chủ nhận được...”
...