Con Đường Bá Chủ
Chương 40: Đồng Tâm Kiếm Pháp
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba ngày đã trôi qua…
Buổi đấu giá vẫn tiếp tục diễn ra, không khí ngày càng sôi nổi, gay cấn. Thậm chí đã xuất hiện vài món pháp bảo Địa cấp Thượng phẩm. Lạc Nam cũng đã đấu giá thành công hai loại linh thảo Huyền cấp là Hương Linh Thảo và Hoa Tình Chi.
Mặc dù hai loại linh thảo này phẩm cấp không cao, nhưng Lạc Nam vừa nghe giới thiệu đã lập tức tham gia đấu giá, khiến mấy người Tần Mộng Ảnh không khỏi khó hiểu.
“Ngươi không phải Luyện Đan Sư, mua linh thảo làm gì?” Tần Mộng Ảnh ném qua ánh mắt tò mò.
“Bí mật.” Lạc Nam đáp lại một cách thần bí, trong lòng thầm đổ mồ hôi. Hắn từng nghiên cứu sơ qua Nhẫn Hắc Lâu mà Tà Hoàng để lại, bên trong có ghi chép cách điều chế Ma Niệm Đan cùng Liệt Tình Hương.
Hai loại linh thảo vừa mua được chính là nguyên liệu chính để luyện chế Liệt Tình Hương, Lạc Nam làm sao dám hé răng?
Nhờ Liệt Tình Hương mà tên Tà Hoàng kia đã chiếm đoạt được hai vị công chúa của Diễm gia. Hắn nếm trải rồi mới biết mùi vị, từ lâu đã ấp ủ ý định luyện chế loại “dâm dược” này để phòng thân, giờ đây cuối cùng cũng có cơ hội.
“Hừ, ra vẻ thần bí.” Tần Mộng Ảnh bĩu môi, nhìn vẻ mặt của tên này rõ ràng đang ấp ủ ý đồ quái đản nào đó.
Lạc Nam ngoài mặt tỏ vẻ bình thản nhưng trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Xem ra nàng không hề biết đến sự tồn tại của Liệt Tình Hương. Hắn chỉ sợ với kiến thức kinh người của một tu sĩ Luyện Hư Kỳ, Tần Mộng Ảnh sẽ vạch trần ý đồ “dâm tiện” của mình.
Trong khi đó, Tần Mộng Ảnh từ đầu đến giờ vẫn chưa tham gia đấu giá lần nào, chỉ chăm chú vuốt ve bộ y phục Băng Tâm Như Mộng trong lòng. Lạc Nam thậm chí còn nghi ngờ, e rằng nàng ôm nó ngủ luôn cũng nên.
...
Trong lòng Lý Lân lúc này mâu thuẫn cực độ. Vốn dĩ hắn nghĩ Lạc Nam có bối cảnh phi thường, muốn bám víu vào để có tiền đồ xán lạn. Nhưng hiện tại, Lạc Nam lại đắc tội với hai lão quái vật là Huyết Thường và Phàm Không, khiến hắn không biết có nên tiếp tục giữ vững lập trường của mình nữa hay không.
Mặt khác, Lý Trúc Loan lúc này cũng vô cùng giận dữ. Đường đường là hai vị tiền bối lão quái vật mà lại cùng lúc đứng ra uy hiếp một người trẻ tuổi. Nếu không phải trưởng lão Lý gia kịp thời ngăn chặn, e rằng với bản tính ngây thơ của nàng đã sớm chửi ầm lên rồi.
Lại vài ngày trôi qua. Hầu hết các tu sĩ có mặt đều tỏ vẻ hài lòng với buổi Đấu giá hội lần này. Người có tiền thì mua được vật tốt, kẻ không tiền thì được mở mang tầm mắt, gia tăng kiến thức, xem như chuyến đi này không uổng phí.
Lúc này trên sân khấu, Thành Bích vừa giao dịch xong một món vũ khí Địa cấp. Bầu không khí bắt đầu trở nên trang trọng, không ít người hô hấp dồn dập, bởi vì ai nấy đều biết một điều.
Vật phẩm Thiên cấp sắp sửa xuất hiện…
Quả nhiên, Thành Bích nhìn quanh hội trường một vòng, cất tiếng trong trẻo nói: “Vật phẩm cuối cùng của buổi đấu giá lần này sắp xuất hiện. Thế nhưng, lần này đấu giá sẽ không dùng Linh Thạch.”
“Không dùng Linh Thạch?” Đám đông tỏ vẻ khó hiểu.
“Thành Bích chấp sự có thể giải thích rõ hơn được không?” Một tu sĩ Hóa Thần kỳ lên tiếng hỏi. Đây là lần đầu tiên Đa Bảo Các không dùng Linh Thạch để trao đổi vật phẩm, đương nhiên cũng là lần đầu tiên có vật phẩm Thiên cấp được đem ra đấu giá.
“Đơn giản thôi. Vật phẩm Thiên cấp này là do một vị đạo hữu nhờ Đa Bảo Các đấu giá. Mục đích là để trao đổi lấy vật phẩm mà người đó cần. Bởi vậy, lần này thay vì dùng Linh Thạch đấu giá, quý vị khách quý cần sử dụng vật phẩm mà vị đạo hữu kia yêu cầu.” Thành Bích từ tốn giải thích.
“Thì ra là vậy!” Đám đông bừng tỉnh đại ngộ. Chẳng trách lần này Đa Bảo Các lại đem vật phẩm Thiên cấp ra, hóa ra là làm trung gian cho người khác.
“Được rồi, Thành Bích cũng không dài dòng nữa. Mời chư vị xem vật phẩm Thiên cấp, cũng là vật phẩm cuối cùng của buổi Đấu giá hội lần này.” Thành Bích trang trọng nói.
Vừa dứt lời, không gian quanh nàng hơi rung chuyển, một khe hở hư không nứt ra, từ bên trong bước ra một lão già tóc trắng.
“Tu sĩ Luyện Hư Kỳ của Đa Bảo Các!” Đám khách quý lộ vẻ kính cẩn. Có thể xé rách hư không là bản lĩnh của cường giả Luyện Hư Kỳ. Hiển nhiên, vật phẩm Thiên cấp này do đích thân một vị Luyện Hư Kỳ hộ tống xuất hiện.
Lão già gật đầu với Thành Bích, bàn tay vung lên. Một quyển sách cổ xưa lơ lửng xuất hiện, hơi thở tang thương theo năm tháng lập tức tràn ngập khắp khán phòng, làm rung động trái tim mỗi người. Hiển nhiên, đây là một vật phẩm đã tồn tại từ rất xa xưa.
Vô số cường giả bắt đầu thở dốc dồn dập, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm quyển sách cổ. Trong mắt họ tràn ngập sự tham lam ẩn hiện, hiển nhiên cực kỳ khao khát có được thứ này.
“Đây là một bộ Kiếm pháp Thiên giai Trung phẩm.” Lời Thành Bích vừa dứt càng khiến bầu không khí trở nên kịch liệt hơn bao giờ hết, thậm chí có người không nhịn được mà vận chuyển linh lực.
“Hừ!” Hai tiếng hừ lạnh mang theo khí tức hùng hậu của Luyện Hư Kỳ cùng lúc vang lên, khiến vô số người rùng mình, sắc mặt tái nhợt vì uể oải.
Chỉ thấy bên cạnh Thành Bích, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một bà lão lưng còng. Hiển nhiên, đây là vị Luyện Hư Kỳ còn lại của Đa Bảo Các.
Hai vị Luyện Hư cùng nhau trấn giữ vật phẩm Thiên cấp.
“Các vị hãy bình tĩnh. Nơi đây là Đa Bảo Các, mọi việc đều có quy củ rõ ràng.” Ông lão đứng cạnh Thành Bích khàn khàn nhắc nhở. Ngay cả Huyết Thường và Phàm Không cũng im lặng không dám tiến tới.
“Khanh khách, chư vị nôn nóng cũng là điều bình thường. Tuy nhiên, đợi Thành Bích công bố lai lịch bộ kiếm pháp này cũng chưa muộn.” Thành Bích cất tiếng cười, giải vây và thu hút sự chú ý của toàn trường.
Nhìn toàn bộ ánh mắt đổ dồn vào mình, Thành Bích lịch sự nhã nhặn nói:
“Bộ kiếm pháp Thiên cấp Trung phẩm này có tên là Đồng Tâm Kiếm Pháp, thích hợp với tu sĩ sở hữu bất kỳ loại linh căn nào, chỉ cần sử dụng vũ khí là kiếm.”
“Hơn nữa, đây còn là một bộ song kiếm pháp, dành cho hai người cùng nhau tu luyện. Khi chiến đấu có thể song kiếm hợp bích, uy lực gia tăng gấp nhiều lần. Có thể là phu thê, cũng có thể là huynh đệ, chỉ cần thật sự thấu hiểu ý nhau đều có khả năng tu luyện.”
Lời Thành Bích nói khiến rất nhiều tu sĩ dùng kiếm hai mắt nóng rực. Không ít đôi phu thê nhìn nhau, hiển nhiên giá trị của Đồng Tâm Kiếm Pháp đã chạm đến sâu thẳm trong lòng bọn họ.
Lạc Nam lúc này cũng thoáng nhìn qua cặp Tinh Ngân Song Kiếm của Tố Mai, hơi động lòng với bộ kiếm pháp này. Hắn đã hứa sẽ tìm một bộ kiếm pháp cho Tố Mai. Đồng Tâm Kiếm Pháp mặc dù nghe qua thì cần hai người song kiếm hợp bích, nhưng Tố Mai một mình dùng hai kiếm nói không chừng lại càng thêm thích hợp.
Bạch Tố Mai cũng nhìn ra suy nghĩ của Lạc Nam, nắm tay hắn ôn nhu nói: “Thiếp cũng không vội, tất cả tùy duyên vậy.”
Lạc Nam gật đầu. Hắn chưa biết chủ nhân của Đồng Tâm Kiếm Pháp cần trao đổi thứ gì nên không dám hứa chắc sẽ đoạt được.
Suy nghĩ một chút, Lạc Nam nhìn sang Tần Mộng Ảnh hỏi: “Nàng dùng vũ khí gì?”
“Ta không dùng kiếm.” Tần Mộng Ảnh mấp máy miệng nói tiếp: “Ta thích sử dụng phiến (quạt).”
“Quạt sao?” Lạc Nam âm thầm ghi nhớ, trong lòng nghĩ sau này nếu triệu hoán ra Phiến sẽ để lại cho nàng.
Bên ngoài, trước ánh mắt mong đợi của vô số người, Thành Bích bắt đầu lên tiếng:
“Vị đạo hữu chủ nhân của Đồng Tâm Kiếm Pháp muốn trao đổi vật phẩm Địa cấp Viên mãn trở lên, có công dụng bồi bổ hoặc trị thương linh hồn.”
Tất cả khách quý đều biến sắc. Bị thương linh hồn là điều khiến tu sĩ đau đầu nhất, bởi linh hồn là một nơi yếu ớt, nếu không may tổn thương sẽ vô cùng khó chữa trị. Các loại thiên tài địa bảo có công dụng chữa trị linh hồn cũng hầu như khan hiếm nhất trên đại lục.
Đám người mặt ủ mày chau. Trưởng lão Diễm gia, Diễm Phong, chợt đứng dậy chắp tay nói:
“Lão hủ có một gốc Dưỡng Hồn Thảo Địa cấp Trung phẩm, có thể bồi dưỡng linh hồn tu sĩ. Ta có thể bù thêm 800 Cực phẩm Linh Thạch để đổi lấy Đồng Tâm Kiếm Điển.”
Thành Bích hơi gật đầu, nàng nhắm mắt lại, tiến hành truyền âm trao đổi với chủ nhân của Đồng Tâm Kiếm Điển.
Một lát sau, Thành Bích tiếc nuối lắc đầu nói: “Địa cấp Trung phẩm vẫn chưa đủ. Vị đạo hữu kia không cần Linh Thạch.”
“Haiz.” Diễm Phong tiếc nuối thở dài. Hắn đương nhiên đoán được đối phương sẽ không coi trọng vật phẩm của mình, chẳng qua là ôm một tia may mắn đứng lên thử vận mà thôi.
“Có vị đạo hữu nào đáp ứng được không ạ?” Thành Bích thấy mọi người im lặng, nàng lên tiếng thúc giục hỏi.
Lạc Nam nhíu mày, nhớ lại lần Yên Nhược Tuyết bị tổn thương linh hồn do hấp tấp đột phá cảnh giới. Nếu khi đó không có hắn xuất hiện, e rằng nàng đã sớm hương tiêu ngọc vẫn rồi. Qua đó có thể thấy, tổn thương linh hồn trí mạng đến nhường nào.
Chủ nhân của Đồng Tâm Kiếm Pháp yêu cầu như vậy, hiển nhiên là có người thân nào đó gặp trọng thương linh hồn nặng nề.
Bản thân là một Hồn Tu nên Lạc Nam có thể chữa trị. Tuy nhiên, với cường độ linh hồn hiện tại của hắn, chỉ có thể lập tức trị liệu cho linh hồn tu sĩ từ Nguyên Anh Hậu Kỳ trở xuống mà thôi. Trong lúc nhất thời, hắn lâm vào do dự, ngồi im quan sát tình huống.
“Phàm Ẩn Tự chúng ta có một đóa Bạch Hồn Hoa, là một linh thảo Địa cấp Thượng phẩm, có công dụng chữa trị linh hồn, đề thăng tâm cảnh. Nếu vị đạo hữu kia đồng ý, bần tăng sẽ thuyết phục trụ trì giao dịch.” Âm thanh ôn hòa pha lẫn tiếng cười của Phàm Không truyền ra.
Không ít người biến sắc. Nếu giao dịch này thành công, chẳng khác nào thực lực của Phàm Ẩn Tự sẽ có bước tiến lớn. Một đóa linh thảo Địa cấp đổi lấy một bộ kiếm pháp Thiên cấp, chỉ cần trụ trì Phàm Ẩn Tự không phải kẻ ngốc thì sẽ tự biết phải làm thế nào.
Thành Bích hơi trầm ngâm, bắt đầu trao đổi với chủ nhân của Đồng Tâm Kiếm Pháp. Nàng hơi lắc đầu tiếc nuối nói:
“Người cần được trị thương linh hồn là một cường giả Hóa Thần Kỳ viên mãn. Địa cấp Thượng phẩm vẫn chưa đủ.”
Không ít người thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ cũng không mong Phàm Ẩn Tự chiếm được món hời này. Một thế lực Bát cấp đột nhiên sở hữu thêm một bộ kiếm pháp Thiên cấp, không ai dám tưởng tượng bọn họ sẽ bành trướng đến mức nào.
Phàm Không cũng không bỏ cuộc, hắn mở miệng cười nói: “Mặc dù Bạch Hồn Hoa không thể lập tức chữa trị toàn bộ hồn thương cho tu sĩ Hóa Thần Viên mãn, nhưng có thể duy trì tính mạng trong thời gian dài. Hy vọng vị đạo hữu kia không nên bỏ lỡ a.”
Mọi người im lặng không phản bác. Hiển nhiên lời của Phàm Không là sự thật. Tổn thương linh hồn trong thời gian ngắn còn có thể sống sót, nếu kéo dài quá lâu sẽ hồn phi phách tán, mà Bạch Hồn Hoa quả thật có thể duy trì tính mạng trong thời gian không ngắn.
Sắc mặt Lạc Nam trầm xuống. Tên Phàm Không này đã kết thù oán với hắn, hắn không thể trơ mắt nhìn đối phương đột ngột có thêm một bộ kiếm pháp Thiên cấp được, nếu không ngày sau sẽ rất khó giải quyết.
Nghĩ tới đây, Lạc Nam lên tiếng: “Tại hạ có cách trị tổn thương linh hồn. Hy vọng được gặp mặt trực tiếp vị tiền bối kia để trao đổi, không tiện nói trước mặt người khác.”
“Hừ, thí chủ này thật vô tri. Tổn thương linh hồn dễ trị như vậy sao? Nói trị là trị được à?” Phàm Không hừ lạnh khinh thường nói.
Vô số người cũng tỏ vẻ nghi hoặc, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến lợi ích của bọn họ. Cả đám cũng chẳng nói gì, không ít người đứng dậy rời đi. Hiển nhiên, buổi Đấu giá hội lần này cũng sắp kết thúc, ở lại cũng chẳng liên quan đến mình, không khéo còn bị kẻ thù rình rập vì đã mua được đồ tốt.
“Có trị được hay không chẳng cần hòa thượng ngươi bận tâm.” Lạc Nam cười lạnh nói.
“Chuyện liên quan đến mạng người, thí chủ lại chấp mê bất ngộ a. Hy vọng có cơ hội đến Phàm Ẩn Tự chúng ta để được cảm hóa.” Phàm Không đạo mạo nói, không ít người thầm mắng hắn vô sỉ.
Lạc Nam lười để ý đến tên này, hắn lớn tiếng nói: “Tại hạ quả thật có thể trị linh hồn. Vị tiền bối kia chỉ cần gặp mặt xem xét chẳng phải sẽ rõ sao? Ta không có lý do gì để lừa gạt ngươi.”
Thành Bích hơi gật đầu, trong lòng càng tò mò với thiếu niên trẻ tuổi này. Tuy nhiên, nàng vẫn nghiêm túc trao đổi với người kia.
Chợt, bên trong căn phòng khách quý số 3, một người thân mặc áo choàng đen phủ kín toàn thân, đầu đeo mặt nạ bí ẩn bước ra. Không rõ ràng mặt mũi, cũng chẳng phân biệt được nam nữ, chỉ là khí tức đối phương phát ra một lần nữa khiến mọi người ở đây trở nên trang trọng.
Lại là một cường giả Luyện Hư Kỳ!
Người áo đen thoáng gật đầu với Thành Bích, rồi bắt đầu tiến vào phòng khách quý của đám người Lạc Nam.
Toàn trường bừng tỉnh. Xem ra chủ nhân của Đồng Tâm Kiếm Pháp chính là người này. Hóa ra đối phương từ đầu đến cuối vẫn tham gia đấu giá hội, hơn nữa còn ngồi ở phòng khách quý.
Mấy người Lạc Nam cũng lộ vẻ trang trọng nhìn thân ảnh vừa tiến vào. Hắn chưa kịp nói chuyện đã nghe đối phương chủ động hỏi:
“Không biết ngươi có cách gì?”
Lạc Nam nhìn Tần Mộng Ảnh ra hiệu. Nàng hiểu ý phất tay, một màn linh lực gia trì đã bao trùm căn phòng, ngăn cách sự dò xét từ bên ngoài.
Mặc dù Tần Mộng Ảnh không biết Lạc Nam có thủ đoạn gì, nhưng nàng vẫn tin tưởng hắn.
Người áo đen cũng không ngăn cản, chờ Lạc Nam đáp lời.
Lạc Nam vươn người đứng dậy. Thân thể hắn còn cao hơn người áo đen một chút, nghiêm túc hỏi:
“Không biết người cần được trị thương linh hồn là nam hay nữ?”
“Ngươi hỏi chuyện này làm gì?” Ánh mắt sau lớp mặt nạ của người áo đen lóe lên một tia nguy hiểm.
Lạc Nam không nói gì, hắn hơi nhắm mắt lại.
Trong chốc lát đó, một luồng hồn lực bàng bạc từ cơ thể Lạc Nam bùng phát. Hồn lực cuồn cuộn, tinh khiết đến cực điểm, chuyển động trong căn phòng theo từng ý muốn của hắn.
Ánh mắt Tần Mộng Ảnh co rụt lại, nàng đứng bật dậy thất thanh nói: “Hồn Tu?”
Người áo đen cũng sững sờ trong chốc lát, âm thanh mang theo một tia run rẩy khàn khàn hỏi lại: “Ngươi là Hồn Tu?”
“Không sai.” Lạc Nam gật đầu xác nhận. Muốn đối phương tin tưởng, hắn phải chứng minh thân phận này của mình.
Không trách hai người bọn họ kinh ngạc, con đường Hồn Tu quá mức khó đi. Chưa kể, cần có thiên phú trời sinh hồn lực vượt xa người thường. Tại toàn bộ Đại Lục, khó mà tìm ra mấy tên Hồn Tu, nếu không người áo đen cũng không cần xuất hiện ở buổi đấu giá này.
“Dù ngươi là Hồn Tu, nhưng cảnh giới còn quá thấp, sao có thể chữa trị cho tu sĩ Hóa Thần Viên mãn?” Người áo đen minh mẫn nói.
“Bởi vậy ta mới hỏi đó là nam hay nữ. Nếu là nữ nhân, ta tự tin trong vòng hai năm từ từ trị liệu sẽ dứt điểm hoàn toàn.” Lạc Nam tự tin nói.
“Ngươi muốn 'giao hoan' để trị thương?” Người áo đen không phải kẻ ngốc, thân là Luyện Hư Kỳ, kiến thức uyên bác khiến hắn lập tức nhận ra ý đồ của Lạc Nam.
“Chính xác.” Lạc Nam gật đầu không phủ nhận, khiến Tần Mộng Ảnh trừng mắt. Bạch Tố Mai lại che miệng cười khẽ, đối với nàng thì dù chủ nhân có “giao phối” với bao nhiêu giống cái cũng được.
“Ngươi muốn chết sao?” Người áo đen đột ngột nổi giận, khí thế Luyện Hư cuồn cuộn phun trào, ép mạnh về phía Lạc Nam.
“Hừ!” Tần Mộng Ảnh hừ lạnh một tiếng, khí thế của người áo đen lập tức tiêu tán. Nàng thản nhiên nói:
“Hy vọng ngươi khôn ngoan. Chúng ta chỉ giao dịch công bằng mà thôi. Cũng nói cho ngươi biết trước, quyền lựa chọn là ở ngươi.”
Người áo đen trầm mặc, hiển nhiên trong lòng đang đấu tranh dữ dội. Một lát sau, hắn khàn khàn nói: “Ta dựa vào đâu mà tin tưởng giao thân nhân của mình cho ngươi trong hai năm?”
“Chỉ dựa vào ta là Lạc Nam, nói là làm!” Lạc Nam bá khí nhìn thẳng vào ánh mắt phía sau mặt nạ nói.
“Ngươi theo ta về. Sau khi chữa trị hoàn tất cho thân nhân của ta, ngoài Thiên cấp Kiếm Pháp ta còn thưởng thêm thứ khác cho ngươi.” Người áo đen nghiêm túc đề nghị, hiển nhiên không tin tưởng Lạc Nam hứa suông.
“Không thể, ta còn nhiều chuyện muốn làm.” Lạc Nam lắc đầu từ chối nói: “Ta đã đề nghị rồi, quyền quyết định vẫn nằm ở ngươi. Nên nhớ, tại mảnh đại lục này, Hồn Tu khan hiếm đến mức nào.”
Người áo đen không nói, trong lòng đang cân nhắc có nên mạo hiểm bắt cóc Lạc Nam hay không. Tuy nhiên, nhìn Tần Mộng Ảnh bá khí đứng bên cạnh, lại thêm nơi này là Đa Bảo Các, hắn lâm vào băn khoăn.
Lạc Nam dường như đoán được suy nghĩ của đối phương, bình thản nói: “Ta đã dám bạo lộ thân phận đương nhiên không sợ ngươi. Hy vọng ngươi đừng làm việc mạo hiểm.”
Ánh mắt người áo đen co lại, nhìn con mắt trắng bạc tà dị mang theo vô hạn tự tin của Lạc Nam, khiến hắn dẹp phăng ý định bắt cóc người này.
Hồi lâu sau, bầu không khí trong phòng ngày một trở nên ngưng trọng…
“Ta có thêm điều kiện. Đổi lại, ta có thể trực tiếp giao Thiên cấp Kiếm Pháp cho ngươi.” Người áo đen chợt thở dài nói.
“Điều kiện gì?” Lạc Nam nghi hoặc. Tố Mai và Mộng Ảnh cũng lộ vẻ nghi ngờ.
Người áo đen hít sâu một hơi, như lấy hết dũng khí lớn lao nhất, nghiêm nghị gằn từng chữ nói:
“Cùng ta ký kết khế ước [Đồng Sinh Cộng Tử].”