46. Chương 46: Ba Nàng Thánh Nữ

Con Đường Bá Chủ

Chương 46: Ba Nàng Thánh Nữ

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Theo tiếng hô cung kính của mười vị trưởng lão, vô số đệ tử Bách Hoa Tông cũng đồng loạt cất tiếng reo hò:
“Cung nghênh Bách Hoa Chi Chủ!”
Cuối cùng, trước ánh mắt của hàng vạn người, không gian khẽ rung chuyển, một khe nứt tách ra, mang theo hương hoa dễ chịu lan tỏa khắp quảng trường, khiến tinh thần hầu hết mọi người lập tức trở nên thanh tĩnh.
Một nữ tử đạp không mà đi, mỗi bước chân đều nở ra đóa sen, thân áo trắng đơn giản bồng bềnh trong gió, mái tóc đen tuyền dài quá lưng thon nhẹ nhàng lay động, khăn voan che mặt, tựa như tiên nữ giáng trần.
Nàng sở hữu thân hình cao ráo, bộ ngực đầy đặn tròn trịa, vòng mông cong vểnh càng làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn mê hoặc lòng người. Dù toàn thân khoác áo trắng rộng thùng thình, nhưng vẫn không thể che giấu được vóc dáng quyến rũ vô hạn ấy.
Nhưng điều khiến người khác bị cuốn hút, chìm đắm vào chính là khí chất của nàng, tựa như một tiên tử hoàn toàn tách biệt khỏi nhân gian, không vương chút bụi trần, nhưng lại không hề có sự kiêu ngạo vốn có của một tuyệt thế giai nhân.
Nàng, chỉ toát lên vẻ bình thản và thong dong, như một mặt giếng cổ trong trẻo, nhìn tưởng gần mà lại xa cách vạn dặm...
Nàng, Bách Hoa Chi Chủ - Tô Nhan.
“Ra mắt Bách Hoa Tiên Tử!”
Toàn bộ khách mời trong trường đều đứng dậy chắp tay hành lễ, âm thanh vang lên mang theo từng tia ái mộ.
Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, cường giả Luyện Hư Kỳ luôn được tôn trọng, huống hồ nàng lại là một cường giả tiềm năng như vậy. Các cường giả Luyện Hư Kỳ có tuổi thọ hơn vạn năm, mà Tô Nhan vẫn chưa đến hai trăm tuổi, không ai dám tự tin suy đoán tương lai nàng còn đạt đến mức độ khủng bố nào.
Có thể nói, tại Đại Điển lần này, Tô Nhan ăn mặc giản dị nhất. Toàn thân nàng khoác áo trắng rộng thùng thình nhằm che đi thân hình quyến rũ, tuy nhiên vẫn không giấu được khí chất thanh cao của mình.
Đằng sau làn khăn voan mỏng, đôi mắt đẹp tĩnh lặng như mặt hồ khẽ đảo nhìn quanh toàn trường...
Đột nhiên,
Ánh mắt Tô Nhan khẽ động, nàng nhận ra một nữ tử có mái tóc đỏ rực đang mang đến cho mình một tia nguy hiểm nhàn nhạt. Mặc dù nữ tử kia đã ẩn giấu rất sâu, nhưng loại khí tức này, nàng từng nếm trải thất bại trước đây...
“Là Dị Hỏa sao? Xem ra Diễm gia có một bước tiến lớn.” Tô Nhan thầm nghĩ, một gia tộc có hai loại Dị Hỏa, điều này quá mức kinh người.
Tuy nhiên, với tâm tính của Tô Nhan, việc này chỉ mang lại một chút rung động thoáng qua cho nàng mà thôi. Rất nhanh sau đó, nàng đã ung dung tiến đến Phượng tọa.
Không vội vàng ngồi xuống, ống tay áo tung bay, môi thơm khẽ mở, tiên âm êm dịu truyền vào tai từng người:
“Tô Nhan thay mặt Bách Hoa trên dưới cảm tạ chư vị quang lâm.”
Nói xong, mặc kệ thân phận cao quý của mình, nàng khẽ cúi người...
“Không dám, tiên tử xin đừng a...”
Không ít nam tử đấm ngực dậm chân, dường như việc để nàng hành lễ là một tội ác đáng kinh tởm.
Còn không ít cường giả lớn tuổi thì sắc mặt lộ rõ vẻ kính nể. Một cường giả Luyện Hư Kỳ đường đường lại không hề có chút kiêu ngạo nào, phần lòng dạ và khí độ này, ngay cả nhiều đấng mày râu cũng không sánh bằng.
“Quả không hổ danh nhất tông chi chủ, trách không được mẫu thân để chúng ta tham dự đại điển lần này.” Diễm Hồng Liên lên tiếng cảm khái nói.
Sau một hồi khách sáo qua lại, Tô Nhan cuối cùng cũng an tĩnh ngồi trên phượng tọa. Hai bên trái phải là các vị trưởng lão, bên dưới là hàng vạn đệ tử tinh anh. Dù thân là nữ nhi, nàng vẫn toát lên khí thế bất phàm, tác phong của một đại phái được thể hiện rõ rệt.
Tô Nhan khẽ gật đầu ra hiệu cho vị trưởng lão đang ngồi sát bên mình.
Một phụ nhân với mái tóc tím búi cao sau gáy bước ra. Nàng khoác trên mình bộ cung trang màu tím, dáng người đầy đặn, bộ ngực đầy đặn khẽ rung rinh, cử chỉ ưu nhã, không chê vào đâu được.
“Nàng là ai vậy?” Diễm Điệp Tình hướng tỷ tỷ hỏi thăm.
“Đại trưởng lão Bách Hoa Tông, Hoa Ngọc Loan, Hóa Thần Hậu Kỳ cường giả.” Diễm Hồng Liên mở môi thơm giải thích nói.
Hoa Ngọc Loan khẽ mở đôi môi đỏ mọng, âm thanh vang vọng khắp toàn trường:
“Lễ Đại Điển Thánh Nữ lần này, mục đích là để giới thiệu ba vị tân thánh nữ với toàn thể đại lục. Các nàng là những đệ tử xuất sắc nhất trong hàng vạn đệ tử Bách Hoa, cả về thiên phú lẫn diện mạo đều không có chỗ chê.”
“Thiếp thân xin tuyên bố, Thánh Nữ Đại Điển chính thức bắt đầu!”
Nàng vừa dứt lời, tiên âm lượn lờ từ phía Tô Nhan phát ra:
“Truyền ba vị thánh nữ!”
Vô số đệ tử Bách Hoa như đã luyện tập từ trước, tiếng oanh oanh yến yến đồng loạt phụ họa, chấn động cả một phương trời:
“Truyền ba vị thánh nữ!!”
Theo tiếng vang vọng, chợt có tiếng đàn du dương cất lên, vô số cánh hoa anh đào tung bay trong gió...
Ba bóng dáng nữ tử chợt xuất hiện trước toàn trường...
Các nàng không mang khăn che mặt...
Trong khoảnh khắc đó, tám phần mười nam tử trong trường đều đứng bật dậy, vô số thiếu niên cũng bật người đứng lên...
Thời gian dường như ngừng lại...
Ba vị nữ tử tuổi chừng đôi mươi...
Mỗi người một vẻ...
Khuynh quốc khuynh thành...
“Đại thánh nữ Tô Mị!” Đại Trưởng lão chợt hô lớn...
“Hì hì, Tô Mị ra mắt chư vị quan khách.” Nữ tử đi đầu nhoẻn miệng cười thánh thót, vẻ mị hoặc vô hạn lan tỏa. Không ít thanh niên nam tử tim đập thình thịch, hai mắt chợt đỏ ngầu, hô hấp dồn dập.
Đây quả là một yêu tinh đội lốt người! Chỉ thấy nàng mặc váy dài màu hồng, dáng người kiều diễm, đường cong tuyệt mỹ, gương mặt mang theo một tia dâm mị, câu hồn đoạt phách. Môi đỏ như lửa, đôi mắt lấp lánh tơ tình, tuyệt đối là một vưu vật hại nước hại dân...
Mà không ít người còn biết một thân phận khác của nàng: đệ tử thân truyền của Bách Hoa Tiên Tử Tô Nhan. Thật khó tưởng tượng một vị thanh cao trang nhã như Tô Nhan lại thu nhận một đệ tử có phong cách hoàn toàn trái ngược.
“Thật lại hại Mị công.” Thất trưởng lão Diễm gia ngưng trọng nhìn hai vị tiểu thư nói.
Diễm Hồng Liên gật đầu, ngay cả một nữ tử như nàng mà thoáng chút nữa cũng đã bị đối phương mê hoặc.
“Hừ, yêu tinh lẳng lơ mà thôi.” Điệp Tình chu môi hừ nói.
“Nhị Thánh Nữ - Hoa Ngọc Phượng!” Đại trưởng lão Hoa Ngọc Loan tự hào giới thiệu nói, đây là đệ tử đắc ý nhất của nàng.
“Ngọc Phượng chào chư vị.” Âm thanh lạnh lùng trong trẻo vang lên.
Đây là một nữ tử khoác váy dài màu vàng kim cao quý, mái tóc đen tuyền như thác nước, mắt phượng mày ngài, lông mày lá liễu khẽ nhếch, thân hình cân đối, cao thẳng.
Mặc dù nàng lên tiếng chào hỏi, nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt chưa từng liếc nhìn các thanh niên khách mời.
Hiển nhiên, Hoa Ngọc Phượng là một mỹ nữ cao ngạo đến cực điểm. Loại nữ nhân vừa xinh đẹp vừa cá tính này lại càng khơi dậy ham muốn chinh phục trong lòng nam nhân. Không ít nam tử siết chặt nắm đấm, thề phải khiến nàng phải nhìn thẳng vào mình.
“Cuối cùng là Bách Hoa Tam Thánh Nữ - Yên Nhược Tuyết!”
Hòa Ngọc Loan lên tiếng giới thiệu người còn lại.
Vô số ánh mắt lúc này đổ dồn vào bóng dáng còn lại giữa trung tâm quảng trường...
Không có vẻ mị hoặc vô hạn.
Không có sự kiêu ngạo cá tính.
Chỉ có sự êm dịu như dòng nước trong trẻo, mát lạnh...
Nàng yên lặng đứng đó, mái tóc màu da trời xõa qua vai, môi hồng răng trắng, lịch sự trang nhã, lại mang theo một nét quyến rũ kín đáo...
Điều đáng nói nhất là đôi mắt sâu thẳm như nước của nàng luôn hướng về phương xa, mang theo một tia thương nhớ, khiến người ta đau lòng, muốn che chở cho nàng mãi mãi...
Họ đâu biết rằng, nàng quả thật đang nhớ hắn rất nhiều...
Nhờ có hắn mà nàng được đứng tại nơi này. Một nữ nhân say đắm trong mối tình đầu ngắn ngủi, nay phải chia xa tình lang, đương nhiên sẽ đa sầu đa cảm...
“Nhược Tuyết!” Một mỹ phụ nhân kiều diễm hé mở môi thơm truyền âm nhắc nhở, nàng là Yên Nhược Lan, nhị trưởng lão Bách Hoa Tông, cũng là sư phụ Yên Nhược Tuyết.
“Nhược Tuyết gặp qua chư vị.” Yên Nhược Tuyết lấy lại tinh thần, vuốt mái tóc xanh ôn hòa nói...
Âm thanh nhu mềm khiến người khác như ngâm mình trong làn nước ấm, thỏa mãn tinh thần.
“Là nàng sao? Hừ, ánh mắt tên đó quả thật không tệ.”
Diễm Hồng Liên nhìn chằm chằm “tình địch” nói. Hiển nhiên nàng thấy hợp mắt với Yên Nhược Tuyết hơn so với hai vị thánh nữ trước, tuy nhiên dù khen ngợi nhưng vẫn có một tia ghen tuông.
“Nhìn nàng chắc không khó sống chung... Phì phì, ai thèm sống chung với nàng!” Diễm Điệp Tình bị phong thái kia hấp dẫn, lầu bầu gắt giọng nói.
Ba vị thánh nữ đều đã trình diện, mỗi người một vẻ, mỗi người một tính cách, khiến vô số thiếu niên truyền âm nghị luận:
“Đại thánh nữ đúng là họa quốc ương dân a, chỉ nghe âm thanh của nàng ta đã muốn lên đỉnh, nếu cưới được nàng chỉ sợ ta không cầm giữ được.”
“Chỉ bằng ngươi đòi cưới đại thánh nữ? Bỏ tay ra khỏi quần ngay!”
“Ta lại càng muốn chinh phục Nhị thánh nữ, nàng có thể kiêu ngạo trước mặt toàn thiên hạ, nhưng đối với ta phải ôn nhu hiền thục, hắc hắc.”
“Hừ, các ngươi biết cái gì? Tam thánh nữ mới là nữ nhân đáng cưới làm vợ, nhu hòa trang nhã lại cao quý, chính là điển hình hiền thê lương mẫu.”
“Mặc kệ các ngươi, ta quyết định thành fan trung thành của Đại Thánh Nữ Tô Mị!”
“Ta làm fan nhị thánh nữ!”
“Ta hâm mộ tam thánh nữ, các ngươi tuổi tôm!”
Nhìn đám thanh niên náo nhiệt nghị luận, Lạc Vũ trong lòng khinh thường cười lạnh. Ba vị thánh nữ quả thật đã cuốn hút hắn một cách triệt để, lại thêm hai tỷ muội Diễm gia, Lạc Vũ cảm thấy chuyến đi lần này vô cùng giá trị.
Hắn mặc dù là thiên tài, nhưng dù sao cũng chỉ là một thiếu niên trẻ tuổi. Ở Lạc gia, phụ thân nghiêm khắc không cho phép hắn gần gũi nữ sắc, nay lại được chứng kiến các tuyệt đại giai nhân, trong lòng đương nhiên nảy sinh ham muốn chiếm hữu.
Càng nghĩ càng kích động, Lạc Vũ âm thầm hạ quyết tâm phải nhanh chóng gia tăng thực lực, để phụ thân đồng ý ban thưởng và hỏi cưới các nàng cho hắn.
“E hèm!” Đại trưởng lão Hoa Ngọc Loan lên tiếng trấn an toàn trường. Nàng đảo mắt nhìn quanh, thấy các thanh niên bị ba vị thánh nữ mê hoặc đến thần hồn điên đảo, cảm thấy hài lòng, bèn ôn hòa nói:
“Thánh nữ Bách Hoa không chỉ có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, mà thiên phú và thực lực cũng thuộc hàng nhất lưu trong số các đồng bối.”
“Hy vọng các vị thiên tài nể mặt đứng ra luận bàn cùng các nàng, từ đó cũng xem như chứng minh lời thiếp thân nói là sự thật, cũng chứng minh Bách Hoa Tông chúng ta vạn năm không suy yếu, hậu nhân kiệt xuất, vĩnh viễn trường tồn!!”
“Vĩnh viễn trường tồn!!!”
“Vĩnh viễn trường tồn!!”
Tiếng phụ họa vang vọng đất trời, các đệ tử Bách Hoa hưng phấn hò hét, hào khí ngút trời...
Vô số người âm thầm gật đầu. Việc để các thiên tài từ các thế lực khác khiêu chiến luận bàn cùng chư vị thánh nữ cũng là một cách để Bách Hoa Tông chứng minh thực lực của mình.
Ngoài việc đề cao danh vọng tông môn, đây cũng đồng thời là lời tuyên bố với toàn đại lục rằng Bách Hoa Tông luôn có người thừa kế xuất sắc...
Đây là mục đích chính của Thánh Nữ Đại Điển lần này...
ẦM
ẦM
Chợt, giữa trung tâm quảng trường, một sàn đấu rộng khoảng vài trăm mét vuông từ dưới đất nhô lên. Sàn đấu được làm từ nham thạch cứng rắn, xung quanh có trận pháp gia trì...
Hiển nhiên đây là địa điểm cho các cuộc chiến sắp diễn ra...
Phần phật!
Ống tay áo tung bay, một thiếu niên tay cầm trường kiếm xuất hiện trên sàn đấu.
Cố Phi Hoa ngạo nghễ nhìn khắp toàn trường, trong lòng thầm thề lần này phải chứng minh bản thân, lấy lại danh dự sau lần xấu hổ vừa nãy.
“Không biết Cố công tử muốn khiêu chiến vị nào Thánh nữ?” Một tên hộ pháp Bách Hoa Tông đảm nhiệm vai trò trọng tài lên tiếng hỏi.
“Nhị thánh nữ.” Cố Phi Hoa không do dự nói, hắn muốn trước mặt anh hùng thiên hạ chinh phục nữ nhân kiêu ngạo này.
Hòa Ngọc Phượng ánh mắt lóe lên, thân hình tuyệt mỹ đã xuất hiện trên sàn đấu.
Nhìn Cố Phi Hoa, nàng nhàn nhạt nói: “Ra tay đi!”
“Hừ, xem ngươi kiêu ngạo được bao lâu.” Cố Phi Hoa trong lòng tức giận, ngoài mặt lịch sự chắp tay:
“Vậy tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh, Toàn Phong Trảm!”
Rút trường kiếm trên tay, đây là một thanh pháp khí Huyền Cấp Thượng Phẩm, kết hợp với Phong hệ linh căn, hắn thi triển Toàn Phong Trảm.
Chỉ thấy vô số ngọn gió ngưng tụ xung quanh Cố Phi Hoa, kết hợp với kiếm ảnh, hình thành từng luồng kiếm phong sắc bén, chém về phía Hoa Ngọc Phượng.
Đối diện với công kích, Hoa Ngọc Phượng nhàn nhạt phất ống tay áo, đôi tay thon dài khép lại tạo thành chưởng ấn, môi thơm khẽ mở:
“Đào Hoa Chưởng!”
Mộc hệ linh lực ngưng tụ, hình thành từng cánh hoa anh đào tung bay. Nhìn thì mỏng manh nhưng lại liên kết vô cùng chặt chẽ...
Tầng tầng lớp lớp hoa anh đào liên tục xuất hiện theo chưởng ấn của nàng, phá vỡ hoàn toàn kiếm phong, thế công không hề giảm, đánh thẳng về phía Cố Phi Hoa...
Cố Phi Hoa sắc mặt hơi đổi, hai chân di chuyển thân pháp, né tránh Đào Hoa Chưởng, tiếp cận Hoa Ngọc Phượng. Trường kiếm tung bay, hiển nhiên hắn muốn cận chiến với nàng...
“Đào hoa trận!” Môi thơm khẽ mở, Hoa Ngọc Phượng hai tay kết ấn.
Đột nhiên, vô số nhánh hoa từ mặt sàn đấu xuất hiện, cuốn chặt hai chân đang tiếp cận của Cố Phi Hoa. Xung quanh hắn đã sớm bị bao vây bởi các cây hoa anh đào, tầng tầng lớp lớp...
“Là trận pháp? Nàng bố trí từ bao giờ?” Cố Phi Hoa sắc mặt khó coi, hắn không ngờ nữ nhân này còn là một Linh Trận Sư, toàn bộ trận pháp Đào Hoa đều được hình thành từ Mộc linh lực.
Chứng kiến tình cảnh Cố Phi Hoa lúc này, không ít người sắc mặt ngưng trọng. Bách Hoa Tông chú trọng Mộc hệ linh căn, chuyện này mọi người đều biết, nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là Nhị Thánh Nữ lại tinh thông trận pháp.
“Nhận thua đi!” Nhìn Cố Phi Hoa chật vật, Hoa Ngọc Phượng cao ngạo nói.
“Hừ, thánh nữ quá xem thường ta!” Cố Phi Hoa cười lớn, gầm thét nói:
“Thanh Phong Kiếm Pháp đệ tam thức, Trảm Phong!”
Trường kiếm trong tay cấp tốc xoay tròn, các luồng kiếm khí sắc bén kết hợp với cuồng phong, khiến hoa anh đào lắc lư đổ ngã.
“Nổ cho ta!” Hoa Ngọc Phượng bình thản nói.
Bùm bùm!
Đào Hoa Trận đột ngột nổ tung. Đây là một hình thức kích nổ linh lực, uy lực lớn vô cùng.
Khói bụi tản đi, bóng dáng Cố Phi Hoa chật vật xuất hiện. Mái tóc rối bời, quần áo rách nát, nhưng bên trong hắn có mặc một khải giáp bảo vệ cơ thể nên cũng không nhận lấy thương tổn.
Cố Phi Hoa hai mắt đỏ ngầu, trong lòng thầm mắng nữ nhân điên này. Loại hình thức phát nổ trận pháp này chẳng khác nào tự bạo linh lực, thông thường khi luận bàn rất ít ai sử dụng.
Càng nghĩ càng tức giận, Cố Phi Hoa giương cao trường kiếm, định tiếp tục xuất chiêu. Dù sao thân là thiên tài của Thất cấp thế lực, thủ đoạn của hắn cũng không ít.
Hòa Ngọc Phượng khẽ nhíu mày. Nếu lúc này có ai chú ý sẽ thấy các cành anh đào dưới chân Cố Phi Hoa không hề bị kích nổ, hiển nhiên là nàng đã hạ thủ lưu tình. Nếu không, dù có khải giáp bảo vệ cơ thể thì hai chân kẻ này đã sớm tàn phế.
Không ngờ đối phương lại không biết điều, vẫn tiếp tục muốn tấn công...
Hòa Ngọc Phượng trong mắt hiện lên một tia khinh thường, thực lực và tâm tính kém cỏi như vậy cũng dám xưng thiên tài...
Những người ngồi tại quảng trường đã sớm nhận ra tình huống. Không ít người lắc đầu ngao ngán, không ngờ thiên tài Thanh Vân Tông cũng chỉ có vậy mà thôi...
“Được rồi Phi Hoa, mau trở về!” Trưởng lão Thanh Vân Tông đi cùng Cố Phi Hoa truyền âm nói, không muốn đệ tử nhà mình tiếp tục bêu xấu.
Hít sâu một hơi, Cố Phi Hoa đè nén nỗi nhục nhã trong lòng, lại ra vẻ khiêm tốn chắp tay nói:
“Thánh nữ tài nghệ phi phàm, lần này bất phân thắng bại, hẹn lần sau tái đấu.”
“Phi, thật không biết xấu hổ!”
Nhiều người phỉ nhổ. Rõ ràng đối phương đã lưu thủ, vậy mà vào miệng hắn lại thành bất phân thắng bại.
Hòa Ngọc Phượng không nói gì, tay áo tung bay, trở về đứng cùng hai vị thánh nữ còn lại. Hiển nhiên nàng khinh thường không thèm đáp lời kẻ này.
“Ngươi!” Cố Phi Hoa giận tím mặt, nhưng vẫn thức thời xám xịt trở về vị trí ngồi xuống.
“Đa tạ Cố công tử.” Mỹ phụ Hộ pháp Bách Hoa Tông lên tiếng giải vây nói:
“Không biết kế tiếp là vị nào?”
“Khanh khách, lần này để ta!”
“Ồ!”
Tiếng ồ lên vang vọng khắp nơi. Chỉ thấy trên sàn đấu, một bóng dáng đỏ rực xuất hiện. Nàng nóng bỏng, quyến rũ không thua kém bất kỳ thánh nữ nào, trái lại thân phận thậm chí còn cao quý hơn...
Diễm gia đại công chúa – Diễm Hồng Liên.
Ngồi trên đài cao, mười vị trưởng lão Bách Hoa sắc mặt hơi lo lắng, hiển nhiên không dám chắc thánh nữ của tông mình có thể chiến thắng nàng hay không.
Mà Tô Nhan vốn bình thản cũng khẽ lộ vẻ trầm ngâm...
“Không biết Diễm tiểu thư muốn khiêu chiến vị nào thánh nữ?”
Hộ pháp mỹ phụ hơi khó khăn nói. Trong ba vị thánh nữ, chỉ duy nhất Tô Mị là sắp đạt đến Nguyên Anh Hậu Kỳ, đủ sức đối đầu với vị tiểu thư Diễm gia này.
Diễm Hồng Liên khẽ thè đầu lưỡi thơm tho, liếm liếm khóe môi. Bàn tay trắng nõn thon dài vươn lên, chỉ về bóng dáng vốn an tĩnh đứng đó...
Gằn từng chữ, nói:
“Khiêu chiến nàng – Yên Nhược Tuyết!!!”