Con Đường Bá Chủ
Chương 47: Hai nàng đấu khẩu
Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Khiêu chiến tam thánh nữ?”
Nhiều người tỏ ra nghi ngờ, khó hiểu. Nếu xét về tuổi tác mà nói, Diễm Hồng Liên lớn hơn Yên Nhược Tuyết vài tuổi, tu vi đã sắp đột phá Hậu Kỳ Nguyên Anh, trong khi đó Yên Nhược Tuyết chỉ mới Sơ Kỳ Nguyên Anh mà thôi.
Trong ba vị thánh nữ, duy chỉ Tô Mị là có thực lực đối kháng cùng nàng, tại sao lại không khiêu chiến Tô Mị chứ?
Yên Nhược Tuyết lông mày khẽ chau lại, trong lòng tràn đầy khó hiểu, nhưng đối phương đã chọn mình, nàng không thể từ chối.
Gót sen khẽ nhón, thân hình yểu điệu đã lướt vào sàn đấu.
“Tông chủ!?” Yên Nhược Lan hơi lo lắng nhìn Tô Nhan, hiển nhiên sợ đệ tử mình bị thiệt thòi.
“Cứ xem tiếp đi!” Tô Nhan nhẹ nhàng đáp lại, không mang theo một tia cảm xúc.
Diễm Hồng Liên đánh giá Yên Nhược Tuyết, rồi nhìn quanh toàn trường, khẽ mở đôi môi đỏ mọng nói:
“Yên tâm! Ta cũng không ức hiếp thánh nữ của các ngươi, tu vi sẽ áp chế xuống Sơ Kỳ Nguyên Anh bằng nàng.”
Lời nói của Diễm Hồng Liên khiến không ít người thở phào nhẹ nhõm, hiển nhiên nàng cũng biết lẽ phải...
“Diễm tiểu thư, mời!” Yên Nhược Tuyết cũng không khách khí, mặc dù nàng tự tin có thể đánh bại đối thủ cấp cao hơn, nhưng còn phải xem đối tượng là ai. Đối với tiểu thư Diễm gia, bất kể là công pháp hay vũ kỹ đều nổi trội hơn nàng, trong lòng không dám có chút khinh thường nào.
Diễm Hồng Liên lại không ra tay vội, ngắm nhìn gương mặt thanh cao của Yên Nhược Tuyết, bất ngờ truyền âm một cách khó hiểu:
“Thời cơ hiện tại không thích hợp!”
“Sao?” Yên Nhược Tuyết cau mày, hiển nhiên chưa hiểu nàng nói gì.
“Ta là nói về Lạc Vũ, hiện tại không thích hợp động thủ với hắn!” Diễm Hồng Liên chậm rãi truyền âm.
“Cô nói gì?” Yên Nhược Tuyết chấn động, đôi mắt đẹp hiện lên vẻ bối rối.
“Ta biết cô muốn đòi công đạo cho Lạc Nam, nhưng hiện tại không phải lúc động thủ với Lạc Vũ.”
Lời nói của Diễm Hồng Liên khiến Yên Nhược Tuyết toàn thân run rẩy, nhất thời nói không nên lời.
“Ta đã luôn chú ý đến cô, mặc dù vẻ ngoài luôn bình thản ung dung, nhưng thỉnh thoảng khi nhìn về Lạc Vũ lại thoáng hiện một tia cừu hận trong ánh mắt.” Diễm Hồng Liên tiếp tục chậm rãi truyền âm:
“Ta cũng rất muốn thay Lạc Nam trả thù, nhưng hiện tại không phải lúc, chỉ làm mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát của chúng ta mà thôi.”
Yên Nhược Tuyết hít sâu một hơi, đè nén từng cơn sóng lớn mênh mông trong lòng. Quả thật khi chứng kiến Lạc Vũ, nàng đã cố che giấu hận ý ngút trời của mình.
Trong lòng ấp ủ ý định khiêu chiến Lạc Vũ, với điều kiện hắn cũng phải áp chế thực lực, tin tưởng với thân phận đệ nhất thiên tài Lạc gia, Lạc Vũ sẽ không từ chối và nàng sẽ có cơ hội trả thù cho Lạc Nam.
Nhưng mà…
“Cô rốt cuộc là ai? Cùng Lạc Nam có quan hệ gì?” Yên Nhược Tuyết mặc dù truyền âm nhưng vẫn mang theo một tia run rẩy, mặc dù trong lòng đã loáng thoáng đoán được đôi chút…
“Khanh khách, nếu nói đúng ra ta phải gọi cô một tiếng tỷ tỷ nha.” Diễm Hồng Liên che miệng cười, trong âm điệu mang theo một tia ghen tuông.
“Đáng ghét, mới có bao lâu? Tên này lại câu dẫn một công chúa của gia tộc cấp tám.” Yên Nhược Tuyết vừa yêu vừa hận thở phì phò nói, nghĩ đến nam nhân kia hai má nàng lại ửng hồng.
“Ta khuyên cô nên tập làm quen đi, tên đó không phải kẻ quân tử gì, chỉ sợ đến lúc đó ghen tuông cũng đủ khiến chúng ta khổ sở.” Diễm Hồng Liên thở dài, mang theo một tia đồng cảm.
“Hừ, ngoài cô ra hắn còn có ai?” Yên Nhược Tuyết giọng điệu đã trở nên lạnh nhạt.
“Khanh khách, đây là bí mật giữa chúng tôi, sao phải nói cho cô?”
Diễm Hồng Liên giả vờ cười trêu, trong lòng lại hơi chột dạ. Hai tỷ muội các nàng cùng yêu một người, việc này hơi khó nói, nhất là đối với tình địch.
“Các nàng đang làm gì vậy?”
“Sao còn chưa đánh??”
Nhiều người ngơ ngác nhìn hai vị mỹ nữ đang nhìn nhau trên đài, hai nàng truyền âm nên bọn họ không hiểu gì.
Mà lúc này, trên phượng tọa, Bách Hoa Tiên Tử Tô Nhan vốn luôn bình thản lại xuất hiện một tia hứng thú trong đôi mắt. Nàng từng tu luyện một môn bí kỹ, có thể nghe lén truyền âm thuật của người khác, việc này ngoại trừ nàng ra không ai biết được.
Cuộc đối thoại của hai vị nữ tử toàn bộ lọt vào đôi tai tinh xảo của nàng, khiến đường đường là Bách Hoa Tiên Tử cũng hơi tò mò về người được gọi là “hắn” kia, không biết nhân vật nào lại khiến hai vị nữ tử xuất sắc như vậy tranh giành người yêu mà đấu khẩu.
Khẽ liếc nhìn Lạc Nam, Tô Nhan hơi trầm ngâm suy nghĩ…
Bên dưới sàn đấu, cuối cùng không khí hơi ngưng đọng. Hai nữ đã không còn gì để nói với đối phương, tạm gác chuyện về “hắn” sang một bên, tràn đầy ý chí chiến đấu nhìn nhau.
“Chúng ta cũng nên có một trận chiến, để ta xem người phụ nữ đầu tiên của hắn có bản lĩnh gì?” Hồng Liên đôi môi đỏ mọng khiêu khích nói.
“Hãy chờ xem, Diễm gia đại tiểu thư.” Nhược Tuyết không hề kém cạnh…
“Chiến đi!” Hai nữ đồng thanh hét…
Ngọn lửa nhanh chóng ngưng tụ trên bàn tay Diễm Hồng Liên, ngọn lửa hừng hực khiến không khí nhanh chóng nóng lên…
“Viêm Hỏa Chưởng!”
Ấn chưởng lửa rực trời ập tới, không chút nhân nhượng. Đương nhiên tu vi đã áp chế xuống Sơ Kỳ Nguyên Anh.
“Vạn Thổ Hộ Hoa!”
Yên Nhược Tuyết bình tĩnh kết ấn, hai ngón tay tinh xảo điêu luyện bay múa, vô số nguyên tố thổ hệ bao bọc quanh thân như che chở một đóa hoa tươi đẹp…
Xèo xèo!
Ngọn lửa chạm vào lá chắn đất, âm thanh xèo xèo vang lên. Đẳng cấp của ngọn lửa cao hơn, linh lực thổ hệ bị nó thiêu đốt, nhưng uy lực cũng giảm đi đáng kể…
“Hừ!” Nghĩ đến nữ nhân này cùng Lạc Nam có quan hệ, Yên Nhược Tuyết trong lòng bực tức, nhanh chóng điều động linh lực thổ hệ, quấn lấy ngọn lửa của đối phương.
“Xem ra uy lực còn chưa đủ.” Hồng Liên thấy cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch lên. Ngọn lửa ngưng tụ thành một thanh roi dài trên tay nàng, quất về phía Yên Nhược Tuyết.
“Nằm mơ!” Yên Nhược Tuyết vẻ mặt nghiêm trọng, hai chân biến hóa khôn lường, thi triển thân pháp, thoáng chốc đã né tránh hàng loạt đòn roi.
Liên tiếp các loại chiêu thức được thi triển, hai nữ bay lượn trên không, rồi lại rơi xuống đất giao chiến, mỗi người đều ẩn giấu thực lực của mình…
Yên Nhược Tuyết vẫn chưa dùng đến linh căn thứ hai, Huyền Thủy…
Mà Diễm Hồng Liên còn thứ đáng sợ hơn, Dị Hỏa Tử Tâm Phần Không Viêm…
Hai nữ mặc dù có ý tranh đấu, nhưng cũng không phải loại người ngực to não nhỏ, biết hiện tại có rất nhiều người ngoài, cùng với kẻ thù của Lạc Nam vẫn còn đó, không thể để đối phương nắm được thủ đoạn của mình…
Cả hai ăn ý không bộc lộ toàn bộ thực lực…
Các nàng có thể tranh đấu, có thể như đóa hoa kiều diễm nở rộ, nhưng phải là trước mặt người kia…
“Thật nhàm chán.” Diễm Điệp Tình khẽ ngáp nói, hiển nhiên tinh quái như nàng nhận ra hai nữ nhân này rõ ràng đang diễn kịch cho mình và những người khác xem, chưa hề muốn thực sự làm đối phương bị thương…
“Nhất định là sợ hắn giận.” Nàng bĩu đôi môi xinh xắn suy đoán…
Mà không ít người có ánh mắt sắc bén cũng nhận ra điều này. Cả đám tiếc nuối thở dài, vốn dĩ tưởng đây là cơ hội tốt để thăm dò hai nàng, trong lòng lại thầm đánh giá hai nữ cao hơn một bậc…
Có thiên phú cao không đáng sợ, đáng sợ là vừa có thiên phú vừa có đầu óc, loại thiên tài này mới đáng được chú ý…
Cuối cùng, cả hai nữ kết thúc trận chiến với kết quả hòa. Yên Nhược Tuyết nhìn chằm chằm Diễm Hồng Liên thật sâu, đột nhiên nở nụ cười, như trăm hoa đua nở khiến hàng loạt thiếu niên say mê…
“Mặc dù có thêm tình địch không mấy dễ chịu, nhưng biết được Lạc Nam vẫn luôn bình an ta đã cảm thấy đủ, đa tạ cô!”
Nàng dịu dàng nói, ánh mắt hiện lên một tia cảm kích. Mặc dù lần đó chia tay Lạc Nam luôn miệng nói sẽ không sao, nhưng hắn sử dụng Na di truyền tống, không ai biết trước sẽ xuất hiện ở nơi nào. Yên Nhược Tuyết luôn mang theo cảm giác lo lắng trong lòng.
“Khanh khách, tên kia nếu biết được chúng ta chạm mặt, không biết sẽ lo lắng thành dạng gì.” Diễm Hồng Liên che miệng cười nói, hiển nhiên tưởng tượng đến vẻ lúng túng của Lạc Nam.
Yên Nhược Tuyết cũng khẽ mỉm cười, đè nén nỗi nhớ nhung vô hạn trong lòng, quay người rời khỏi sàn đấu, dẹp bỏ ý định trả thù Lạc Vũ. Được Hồng Liên nhắc nhở khiến nàng nhận ra mình còn quá nông nổi, bồng bột…
Hài lòng gật đầu, Diễm Hồng Liên cũng yểu điệu trở lại vị trí…
…
Bên trong Linh giới Châu
Lạc Nam lúc này hoàn toàn không biết hậu cung nhà mình suýt thì bốc cháy. Mặc vào quần áo, nhìn ngắm Cơ Băng yên tĩnh nằm đó, dùng chăn che đậy thân thể hoàn mỹ của nàng.
Hắn quay sang Bạch Tố Mai cười hỏi:
“Chúng ta ra ngoài chứ?”
Bạch Tố Mai khẽ lắc đầu, nhu tình nhìn hắn dịu dàng đáp: “Thời gian tới thiếp muốn bế quan tu luyện Đồng Tâm Kiếm Pháp.”
“Được rồi, vậy ta rời khỏi đây. Khi nào nhàm chán cứ thông qua khế ước truyền âm cho ta.” Lạc Nam gật đầu, ôn nhu hôn lên trán nàng một cái. Lúc này thân hình khẽ động, biến mất.
Nhìn thân ảnh Lạc Nam rời khỏi, Bạch Tố Mai siết chặt nắm tay nhỏ, quyết tâm phải trở nên mạnh hơn rất nhiều. Nàng vĩnh viễn không quên họ bị Huyết Thường và Phàm Không chèn ép trong Đấu giá Hội, chỉ vì thực lực đối phương cao hơn mà chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng.
“Thiếp xin thề, kẻ nào dám động đến chủ nhân của thiếp, kết cục của hắn sẽ rất thảm.” Bạch Tố Mai nghiến chặt răng ngà, cầm lên Tinh Ngân Song Kiếm cùng Đồng Tâm Kiếm Pháp, tiến hành bế quan…
…
Lạc Nam vô thức bước đến đình viện giữa hồ, hai chân hơi chần chừ không tiến vào…
“Đã đến còn không mau vào?”
Âm thanh êm tai như dòng suối khẽ vọng đến.
Lạc Nam nghe được, như hạ quyết tâm, dứt khoát bước vào…
Tần Mộng Ảnh ngắm nhìn mặt hồ, tấm lưng tuyệt mỹ mang sức hút vô hạn lại xuất hiện trước mặt hắn…
Lạc Nam vừa ngồi xuống, lời nói mang theo một tia không nỡ của nàng cất lên:
“Đến từ biệt sao?”
“Ta…” Lạc Nam ngập ngừng. Trước đây chỉ xem nàng là bằng hữu, hắn đương nhiên không gặp trở ngại khi chia tay, nhưng hiện tại quan hệ của họ đã tiến thêm một bước, nhất thời cảm thấy khó nói.
Tiến lên một bước, ôm thân thể mềm mại của nàng vào lòng, hít sâu một hơi mùi tóc thơm ngát của nàng…
Tần Mộng Ảnh thân thể hơi run, mặc kệ động tác của hắn, lắc đầu cười nói: “Nếu ngươi không từ biệt với ta, thì ta cũng sẽ từ biệt với ngươi.”
“Ý nàng là?” Lạc Nam nghi hoặc.
“Ta cũng muốn rời đi Linh Vũ Thành, dù sao nơi đây không phải chỗ của ta. Có thể quen biết ngươi, ta đã cảm thấy đủ.” Nàng thủ thỉ nói nhỏ…
“Ngươi có dự định gì?” Tần Mộng Ảnh quan tâm hỏi.
“Ta sẽ tiến về trung tâm đại lục, vừa đi vừa rèn luyện, chờ đến ngày Thánh Linh Học Phủ chiêu sinh.” Lạc Nam đã sớm tính toán nói.
“Cũng không tệ. Nếu không sử dụng truyền tống trận ở các thành trì, thời gian một năm vừa vặn để di chuyển đến vùng trung tâm đại lục.”
Tần Mộng Ảnh khen ngợi. Khoảng cách giữa Linh Vũ Thành đến trung tâm đại lục xa vô cùng, lại có đủ loại địa hình và thế lực hỗn tạp, là một quá trình rèn luyện tốt cho hắn.
Hai người chìm vào im lặng, lặng lẽ ôm nhau, hưởng thụ giây phút hiếm hoi…
“Nàng vẫn chưa mặc Như Mộng Tâm Y ta tặng nàng.” Một lúc lâu sau, Lạc Nam lên tiếng…
“Đợi lần sau gặp lại, ta sẽ mặc cho ngươi xem.” Tần Mộng Ảnh thủ thỉ hứa hẹn…
“Khi nào thì gặp lại? Ta phải đi đâu để tìm nàng?” Lạc Nam khẽ siết đôi tay, cảm nhận hơi ấm từ thân thể quyến rũ mang lại…
“Bí mật, tương lai ngươi sẽ biết, sẽ rất nhanh thôi…” Nàng tinh nghịch cười.
“Ta tin tưởng nàng!” Lạc Nam cũng cười. Một cường giả Luyện Hư Kỳ như nàng đã nói thế, hắn còn mong cầu gì hơn.
“Lần sau sẽ cho ngươi một bất ngờ!” Nàng quay người lại, đôi tay tinh xảo trắng mịn vuốt ve gương mặt hắn. Không biết tại sao lần này nàng lại thấy hắn có vẻ anh tuấn hơn, uy vũ hơn...
Là Long Khí mang lại chỗ tốt...
Ngắm nhìn gương mặt không quá đẹp đẽ kia, trong mắt Lạc Nam hiện lên một tia dịu dàng, cúi đầu tìm đến môi nàng…
“Ư, hừm.”
Tần Mộng Ảnh khẽ rên, phối hợp với lưỡi của hắn…
Cuối cùng cả hai tách ra, nhìn sợi tơ trong suốt lấp lánh nối liền hai khuôn miệng, hạnh phúc mỉm cười...
“Cầm lấy.” Tần Mộng Ảnh ném cho hắn một khối đá.
Nhìn Lạc Nam khó hiểu, nàng cười mỉm giải thích: “Bên trong có phong ấn một đòn toàn lực của ta, đủ sức trọng thương cường giả Luyện Hư trung kỳ nếu thành công đánh lén.”
Lạc Nam cũng không khách khí với nàng, lập tức cất đi. Vật bảo mệnh như thế, ngu gì mà không cần.
“Được rồi, ngươi đi đi.” Tần Mộng Ảnh như lần trước vẫy tay đuổi khách.
Lạc Nam sao có thể nghe lời?
Một lần nữa khóa chặt đôi môi nàng, lần này bạo dạn dùng tay xoa nắn bộ ngực căng tròn...
Tần Mộng Ảnh thân hình mềm nhũn, chỉ cảm thấy giữa hai chân thon dài, huyệt động thần bí của mình hơi rỉ nước...
“Hừ!” Tần Mộng Ảnh dù gì cũng là cường giả Luyện Hư, tâm trí kiên định vô cùng, gằn giọng nói:
“Không phải hùng hồn nói đợi thực lực vượt qua ta sao? Hiện tại lại chiếm tiện nghi!”
Lạc Nam xấu hổ rút tay lại, nhìn nàng nghiêm túc hứa hẹn: “Ta nói được làm được, khi đó sẽ cưới nàng về làm cô vợ nhỏ cho ta.”
“Mau rời đi, ta cũng bắt đầu sắp xếp.” Nàng lại lên tiếng đuổi khách...
Lần này Lạc Nam không chần chừ nữa, hắn còn quá nhiều chuyện phải làm. Tại Linh Vũ thành mặc dù an nhàn, nhưng với một kẻ khát khao trở thành Bá Chủ đại lục, điều đó hoàn toàn không thích hợp...
Nhìn bóng lưng thiếu niên rời đi, Tần Mộng Ảnh đột nhiên dâng lên nỗi khát khao tương lai sớm đến...
…
Lạc Nam đến tìm Trần Giang, tiểu tử này vẫn luôn cùng đám tu sĩ ồn ào ở đại sảnh.
“Công tử, tìm tiểu nhân sao?” Trần Giang đặt chén rượu xuống, lanh lợi hỏi.
“Ta cũng sắp rời khỏi thành trì này, ngươi có dự định gì không?” Lạc Nam vỗ vai hắn thăm hỏi.
“Hức, tiểu nhân còn cha mẹ già ở Linh Vũ Thành, nếu không dù chết cũng phải theo công tử bôn ba.” Trần Giang khóc sướt mướt tiếc nuối nói.
“Cầm lấy đi, chăm lo phụ mẫu cho tốt, ngươi khôn khéo nên ta cũng không mấy lo lắng.” Lạc Nam nhét vào tay hắn một túi linh thạch, lại không muốn tiếp tục sướt mướt ly biệt, quay người rời khỏi khách sạn...
Trần Giang cung kính tiễn biệt...
“Tiểu Nam công tử.”
Âm thanh khiến Lạc Nam dừng bước, nhìn thấy ba bóng người vừa lúc đi tới.
Rõ ràng là biểu huynh muội Lý gia, cùng một thiếu niên phong độ nhẹ nhàng, có mái tóc màu lục cùng nhau tiến lại gần.
“Không biết công tử muốn đi đâu, nếu tiện đường chúng ta có thể đồng hành không?” Lý Lân mở lời trước.
“Lần trước chưa kịp thăm hỏi, là tại hạ thất lễ, không biết các vị là ai?” Lạc Nam trong lòng mang một tia cảnh giác, nam tử tóc lục tuổi tác còn trẻ, tu vi lại là Nguyên Anh kỳ.
“Hai huynh muội chúng ta là người Lý gia cách Linh Vũ Thành không xa, vị này là Sư huynh đồng môn của biểu muội.” Lý Lân nhanh nhẹn nói.
Mà Lý Trúc Loan vẫn như lần đầu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lạc Nam, thấy hắn nhìn lại vội vàng quay mặt đi, hai má sau làn khăn mỏng đỏ ửng. Không biết tại sao lần này Tiểu Lạc công tử càng thêm anh tuấn, có khí chất nào đó thu hút nàng...
Nam tử tóc lục ôn tồn lễ độ chắp tay:
“Chào Tiểu Nam huynh, tại hạ là Mộc Hào!”