48. Chương 48: Ngươi muốn chết thế nào?

Con Đường Bá Chủ

Chương 48: Ngươi muốn chết thế nào?

Con Đường Bá Chủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Mộc Hào chào hỏi, Lạc Nam gật đầu chắp tay xem như đáp lại. Vốn dĩ hắn có thể trò chuyện cùng hai huynh muội nhà họ Lý, nhưng sự xuất hiện của Mộc Hào này đã khiến hắn có chút cảnh giác.
Đối phương nhìn qua tuổi chỉ hơn hai mươi, lại sở hữu tu vi Nguyên Anh Kỳ, thân phận chắc chắn không hề tầm thường.
“Công tử hình như không phải người Linh Vũ Thành, đấu giá hội cũng đã kết thúc, không biết có dự định gì không?” Mộc Hào ôn hòa nói. Lời nói của hắn lịch sự nhã nhặn, tựa gió xuân, khiến người khác khó lòng từ chối.
Lạc Nam khẽ nhíu mày, thầm nghĩ: 'Ta và ngươi thân thiết lắm sao?' Hắn vừa định mở lời cáo biệt thì tiếng máy móc vang lên bên tai:
“Keng, kích hoạt nhiệm vụ phụ [Giải cứu cố nhân], thành công thưởng một quả trứng trân thú triệu hồi, thất bại trừ 30.000 điểm danh vọng.”
“Cố nhân?” Lạc Nam thầm nghi hoặc, mở ghi chú nhiệm vụ.
Ghi chú nhiệm vụ: “Cát đại thúc đang bị Mộc Hào giam giữ, hắn định dùng để đối phó công tử!”
Lòng Lạc Nam chấn động mạnh…
Cơn phẫn nộ dâng trào điên cuồng. Cát đại thúc là một trong số ít những người hắn tôn trọng, ông là người trượng nghĩa, đôn hậu. Không ngờ mình lại làm liên lụy đến ông ấy.
Kìm nén sát ý lúc này…
Bề ngoài, Lạc Nam vẫn điềm nhiên cười đáp: “Tại hạ quả thật định rời đi, nếu tiện đường, chúng ta có thể cùng đi.”
“Tốt quá!” Lý Trúc Loan đột ngột thốt ra, nhận ra mình lỡ lời, nàng vội lấy tay che miệng, gò má ửng hồng.
Trong mắt Mộc Hào lóe lên một tia bất ngờ, không ngờ đối phương lại dễ dàng chấp thuận như vậy.
“Chúng ta vừa vặn quay về gia tộc, có Tiểu Nam công tử đồng hành là vinh hạnh của chúng ta, haha.” Lý Lân đảo mắt nói.
“Tại hạ cũng định ghé Lý gia bái phỏng một chuyến, dù sao đó cũng là nhà sư muội.” Mộc Hào khéo léo tiếp lời.
Lạc Nam mỉm cười gật đầu, trong lòng thầm hừ lạnh: “Để xem các ngươi định giở trò gì!”
Có đòn toàn lực của Tần Mộng Ảnh làm bùa hộ mệnh, hắn chẳng ngần ngại gì. Chưa kể còn có Tiểu Na Di Phù để thoát thân, việc cấp bách lúc này là cứu Cát đại thúc.
Thế là Lạc Nam cùng nhóm người Mộc Hào trở thành bạn đồng hành…
Quay người nhìn Quân Lâm Khách Sạn lần cuối, như cố gắng tìm kiếm bóng hình mê hoặc kia, Lạc Nam quyết tâm rời đi.
Tòa thành này chỉ có hai cửa ra, một cửa đối diện Sơn Mộc Lâm, cửa còn lại dùng để giao thương, đón tiếp tu sĩ từ nơi khác.
Ba người nhanh chóng rời khỏi Linh Vũ Thành…
“Không biết Tiểu Nam công tử là người nơi nào?” Vừa bước đi, Mộc Hào “ân cần” hỏi han.
Lý Trúc Loan khẽ liếc nhìn…
“Tại hạ chỉ là một tán tu mà thôi, quanh năm phiêu bạt, lấy bốn bể làm nhà, haha.” Lạc Nam tự nhiên cười nói.
“Tại hạ rất ngưỡng mộ cuộc sống tiêu dao tự tại như công tử.” Ánh mắt Mộc Hào lóe lên, thấy cảnh vật xung quanh ngày càng hoang vắng, hắn thầm tìm cơ hội ra tay.
“Không biết nơi đây còn cách Lý gia xa không?” Lạc Nam như vô tình hỏi.
“Không xa, còn khoảng 300 dặm nữa.” Giọng nói êm tai trong trẻo của Lý Trúc Loan vang lên.
Bọn họ đang đứng tại một chân núi, với tu sĩ Nguyên Anh, chỉ cần bay qua là được. Nhưng trong cả nhóm, chỉ có Mộc Hào là tu sĩ Nguyên Anh cảnh.
Chợt!
Biến cố bất ngờ xảy ra!
Lạc Nam nhanh chóng thi triển Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ, chân đi Địa Chiến Ngoa lóe sáng. Sau lưng, Thổ Hùng vừa lúc ngưng tụ, bành trướng đến cực hạn, gầm lên…
Đột ngột tóm lấy Lý Trúc Loan đang còn ngơ ngác…
Thổ Hùng đã lớn gấp đôi so với trước, do Thổ Linh lực của Lạc Nam đã được thăng cấp.
Hai tay nó khóa chặt thân thể mềm mại nhỏ nhắn của Lý Trúc Loan…
Với tu vi còn thấp của nàng, ngay cả cơ hội phản ứng cũng không có…
Gương mặt sau lớp khăn che lập tức trắng bệch, đôi mắt đẹp ngơ ngác, hiển nhiên không hiểu vì sao người mình thầm mến lại ra tay…
“Tiểu Nam công tử, ngươi làm gì?” Mộc Hào đột ngột hét lớn, gương mặt thoáng hiện vẻ bất an.
“Công tử, có gì từ từ nói.” Sắc mặt Lý Lân khó coi.
“Haha, ta khinh! Còn muốn tiếp tục diễn kịch sao?” Lạc Nam gằn từng chữ:
“Các ngươi giấu Cát đại thúc ở đâu? Giao ông ta ra, nếu không ta sẽ giết nàng!”
Lý Trúc Loan nghe hắn nói vậy, nhìn gương mặt bối rối của Mộc Hào, sắc mặt xinh đẹp trắng bệch.
“Hiểu lầm rồi, Tiểu Nam công tử hiểu lầm rồi. Mau thả sư muội ra, chúng ta từ từ nói chuyện.” Mộc Hào từ tốn nói.
“Lão tử khinh thường nhất loại ngụy quân tử như ngươi! Mau thả người, nếu không ta sẽ giết nàng!” Lạc Nam động ý niệm, Thổ Hùng đặt tay lên đỉnh đầu Lý Trúc Loan.
“Không, làm ơn! Là Mộc thiếu chủ chủ mưu tất cả, sư muội ta hoàn toàn không biết gì cả, công tử đừng làm chuyện sai lầm.” Lý Lân sắc mặt đau khổ cầu xin.
“Biểu ca, huynh biết chuyện này sao?” Lý Trúc Loan sắc mặt càng thêm trắng bệch, giọng run rẩy hỏi.
“Xin lỗi biểu muội, Mộc thiếu chủ hứa cho ta một vị trí đệ tử hạch tâm của Thiên Mộc Tông.”
Sắc mặt Lý Lân tái mét. Trước đó vài ngày, Mộc Hào tìm hắn bàn bạc kế hoạch hãm hại Lạc Nam. Giữa một vị trí đệ tử hạch tâm của môn phái cấp bảy ngay trước mắt và một giấc mộng bám víu thiên tài, hắn đã chọn điều thứ nhất.
Vốn dĩ hắn định phối hợp với Mộc Hào đánh lén Lạc Nam, lại dùng nam tử họ Cát kia làm con tin, sẽ dễ dàng thành công. Không ngờ lại liên lụy đến biểu muội.
Sắc mặt Lạc Nam khẽ đổi, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, hắn gằn từng chữ: “Cho ta gặp Cát đại thúc!”
Bốp bốp bốp!
Mộc Hào đột nhiên vỗ tay, thu lại vẻ mặt hoảng hốt, ung dung nhếch miệng cười nói:
“Mưu kế của ta có thể nói là phi thường hoàn mỹ, không biết vì sao công tử lại biết được? Thậm chí việc bắt giữ người kia chúng ta cũng làm rất bí mật.”
Lý Trúc Loan cuối cùng cũng tuyệt vọng. Biểu ca và đồng môn của mình lại hèn hạ tính kế người mình thầm mến, lại bắt giữ kẻ vô tội làm con tin…
Còn chuyện gì đau khổ hơn thế này sao?
Nàng xấu hổ vô cùng, nhục nhã đến mức không dám nhìn mặt Lạc Nam…
Nước mắt lăn dài trên má, Lý Trúc Loan khàn giọng nói:
“Mộc Hào, Thiên Mộc Tông là danh môn đại phái, sao có thể làm ra chuyện hèn hạ như vậy?”
“Muội không cần lo lắng, dù sao những kẻ biết chuyện sẽ sớm chết, mà muội cũng sẽ rất nhanh trở thành người phụ nữ của ta, haha.”
Mộc Hào tự tin cười lớn, sau khi giải quyết Lạc Nam, hắn sẽ chiếm đoạt vị sư muội tuyệt sắc ngây thơ này.
“Hừ, ai cho ngươi cái gan đó?” Lạc Nam cười lạnh.
“Haha, ta biết ngươi thực lực cường đại, nhưng kẻ cô độc vĩnh viễn không thể hiểu được ưu điểm của người có thế lực. Tứ trưởng lão, ra tay đi!”
Mộc Hào cười lớn khiến ánh mắt Lạc Nam co rụt lại.
Theo tiếng nói của Mộc Hào vừa dứt, một lão già mặc áo choàng đen từ trên cao rơi xuống. Trong tay hắn còn đang nắm một nam nhân trung niên râu quai nón đang hấp hối.
“Cát đại thúc!” Sắc mặt Lạc Nam khó coi, cơn giận dữ dâng trào mãnh liệt.
“Hừ, tiểu tử, ngươi đã hết cơ hội rồi. Giao nha đầu họ Lý và nhẫn trữ vật ra, có thể tha cho ngươi một mạng.”
Tứ trưởng lão của Thiên Mộc Tông cười lạnh nói. Hắn có nhiệm vụ bảo vệ Mộc Hào, tu vi Hóa Thần Sơ Kỳ bộc phát uy hiếp.
“Đúng đó, công tử mau giao nhẫn trữ vật ra, chúng ta có thể niệm tình bỏ qua cho ngươi.” Lý Lân lên tiếng khuyên can.
Lạc Nam không nói gì, đột nhiên truyền âm cho Lý Trúc Loan: “Xin lỗi đã hiểu lầm nàng…”
Sắc mặt vốn trắng nhợt của nàng khôi phục một tia huyết sắc…
Thổ Hùng đánh nhẹ vào gáy ngọc, Lý Trúc Loan ngất đi.
Lạc Nam lập tức thu nàng vào Linh Giới Châu.
“Hả? Pháp bảo có thể chứa người sống sao?” Ánh mắt ba người Mộc Hào lóe sáng, một tia tham lam xuất hiện trong mắt.
“Giữ lấy hắn, ta sẽ giải quyết tiểu tử này.” Tứ trưởng lão ném Cát đại thúc vẫn còn hôn mê cho Lý Lân giữ.
Lạc Nam thầm dò xét tình hình xung quanh, lần này hắn thực sự đã động sát ý. Những kẻ này đã chạm đến giới hạn của hắn.
Nhưng trước hết cần cứu Cát đại thúc. Còn về đòn toàn lực của Tần Mộng Ảnh, Lạc Nam tạm thời không dùng đến, tu sĩ Hóa Thần Sơ Kỳ chưa đủ tư cách.
Nhìn thấy Tứ trưởng lão định ra tay, Mộc Hào chợt nghiêm túc nói:
“Tứ trưởng lão, thay ta giữ trận, ta muốn thử xem thực lực của kẻ này, để xem có kinh người như lời đồn hay không.”
Ngoài lòng dạ thâm độc ra thì Mộc Hào cũng khá hiếu chiến. Nhìn hư ảnh Thổ Hùng ngạo nghễ khiến một tia chiến ý trong lòng hắn bị kích thích.
Tứ trưởng lão gật đầu, hài hước nhìn Lạc Nam. Kẻ này trong mắt hắn đã như cá nằm trên thớt, không có gì phải lo ngại, chênh lệch giữa Hóa Thần và Kim Đan là quá lớn.
“Muốn đấu với ta? Ngươi xứng sao?” Lạc Nam nắm lấy cơ hội, dùng lời khích tướng cười lạnh.
“Hừ, sắp chết còn mạnh miệng. Vạn Mộc Trói Buộc!”
Mộc Hào hai tay kết ấn, Mộc hệ linh lực được điều động, vô số dây leo cấp tốc sinh trưởng, bao vây quanh người Lạc Nam, muốn trói chặt hắn lại.
“Gầm rú!”
Thổ Hùng gầm thét, thân hình nó quá lớn, bị dây leo quấn lấy vô cùng khó chịu.
Lạc Nam chân đạp Mị Ảnh Tiêu Dao Bộ, có thêm Địa Chiến Ngoa gia trì, thân ảnh hắn thoắt ẩn thoắt hiện trong rừng cây, vô số dây leo không thể chạm vào hắn.
“Chỉ biết chạy trốn sao?” Mộc Hào lên tiếng cười haha.
Lạc Nam mặc kệ hắn, Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn âm thầm vận chuyển.
Nhìn xuyên yếu điểm!
Yếu điểm của Vạn Mộc Trói Buộc đã bị Lạc Nam nhìn thấu. Hắn nhàn nhạt cất tiếng:
“Đất mẹ đưa tang – Lăng mộ cát!”
Hai tay nắm chặt, Thổ Hùng tiêu tán trong thiên địa, Linh Thổ Đỉnh trong đan điền vù vù vận chuyển.
Vô tận thổ linh lực đột ngột xuất hiện, một tòa lăng mộ khổng lồ hình thành, bao trùm toàn bộ phạm vi Vạn Mộc Sâm Lâm…
“Chôn vùi cho ta!”
Mặt đất hình thành một cái hố khổng lồ, lăng mộ cuốn lấy toàn bộ dây leo chìm xuống, chỉ trong thoáng chốc đã hoàn toàn biến mất.
“Vũ kỹ Địa cấp, người này có thật nhiều bảo bối tốt!” Tứ trưởng lão toàn thân ngứa ngáy.
“Hừ, Mộc Hình Quyền!” Mộc Hào hừ lạnh, nắm đấm được Mộc linh lực gia trì như hai gốc đại thụ, hướng Lạc Nam đấm tới.
“Đom đóm đòi tranh sáng với vầng trăng?” Lạc Nam cười lạnh hét:
“Đại Hồng Cước!”
Huyền Thủy Đỉnh cuối cùng cũng có đất dụng võ, vô tận Thủy linh lực truyền vào hai chân hắn.
Lạc Nam hướng nắm đấm của Mộc Hào đạp tới.
Hự!
Nắm đấm như đại thụ bị đổ gãy, Mộc Hào đau đớn nhăn mặt, chiến ý càng thêm bùng nổ, vẫn tiếp tục tấn công.
“Ngu xuẩn!” Lạc Nam thi triển cước pháp, có Địa Chiến Ngoa gia trì lực lượng, mỗi cú đá ra như từng cơn sóng lớn, biển cả gào thét, khiến Mộc Hào liên tục lùi bước.
“Sao có thể? Mộc Hình Quyền của ta đường đường là vũ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm!” Mộc Hào nhìn hai nắm tay ngày càng rã rời, lồng ngực dính đầy bụi đất do bị đối phương đạp trúng.
“Kẻ này rốt cuộc là yêu nghiệt gì?” Sắc mặt Tứ trưởng lão ngày càng ngưng trọng, tu sĩ Hóa Thần Kỳ như hắn nhìn ra nhiều điều.
Lạc Nam như có thể nhìn thấu toàn bộ công kích của Mộc Hào từ trước, lại lợi dụng sơ hở để tấn công.
Công dụng của Nhìn Xuyên Yếu Điểm được thể hiện rõ rệt, nếu không phải Mộc Hào có mặc giáp bên trong, chỉ sợ đã sớm bị đá thành bùn nhão.
Phụt!
Mộc Hào cuối cùng cũng phun ra một ngụm máu tươi. Bị từng cú đá trúng, hắn cảm giác như trực tiếp bị hồng thủy nhấn chìm, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn.
Hắn như muốn phát điên, hai mắt đỏ ngầu lồi ra. Thân là thiên tài bẩm sinh, đây là lần đầu tiên trong đời hắn bị đả kích như vậy.
“Nhất định là do Vũ Kỹ và công pháp của hắn lợi hại hơn ta!” Mộc Hào trấn an bản thân, sắc mặt vặn vẹo gầm lên:
“Chết đi cho ta! Thổ Lan Chưởng!”
Cuối cùng vận dụng linh căn thứ hai của mình, một con sói xám theo chưởng ấn lao ra, ngửa mặt lên trời gầm thét, với tốc độ kinh người phóng tới Lạc Nam.
“Trò hề!” Lạc Nam cười cợt, hư ảnh Thổ Hùng lại một lần nữa xuất hiện, nắm đấm khổng lồ không ngần ngại đập tới.
Rắc!
Sói xám tan vỡ, sắc mặt Mộc Hào càng thêm tái nhợt.
“Sao có thể như vậy? Ngươi còn có thể thi triển nó? Rõ ràng loại vũ kỹ như vậy hao tổn rất nhiều linh lực mà?”
Mộc Hào gào thét không cam lòng, hoàn toàn bị áp chế khiến hắn như phát điên.
Lý Lân một mặt khiếp sợ, không thể giữ được bình tĩnh. Thực lực của Lạc Nam đã hoàn toàn khắc sâu vào linh hồn hắn, mang đến sự chấn động sâu sắc.
“Không thể tiếp tục như vậy!” Tứ trưởng lão cuối cùng cũng quyết định ra tay.
“Chết đi cho ta!” Nhìn Tứ trưởng lão lao đến, Lạc Nam điên cuồng vận chuyển thân pháp, tiến đến chỗ Mộc Hào đang tái nhợt mặt, dường như muốn cùng hắn đồng quy vu tận.
“Hừ, nằm mơ!” Tứ trưởng lão cười gằn, lao về phía Mộc Hào, hiển nhiên muốn giải cứu hắn.
Quả nhiên tốc độ của tu sĩ Hóa Thần Kỳ quá mức kinh khủng, Mộc Hào được Tứ trưởng lão kéo về.
Nhưng mà…
Lạc Nam đột ngột đổi hướng, sắc mặt Tứ trưởng lão trở nên khó coi…
Mục tiêu của hắn vốn là Lý Lân!
Mộc Hào chỉ là mồi nhử mà thôi…
Đại Hồng Cước vô tình đạp xuống Lý Lân đang còn khiếp sợ…
Rắc!
Trước mặt Lý Lân chỉ thấy tàn ảnh, đã cảm thấy thân thể mình lún xuống mặt đất, toàn thân xương cốt như vỡ vụn thành từng mảnh…
Còn Cát đại thúc đang hôn mê bất tỉnh thì nhanh chóng được Lạc Nam thu vào Linh Giới Châu…
“Khốn kiếp! KHỐN KIẾP! Mau giết hắn, nghiền hắn thành tro cho ta!”
Mộc Hào khiếp sợ đến phát rồ, hét lên. Thiên phú và lòng dạ của người này quá mức đáng sợ, để hắn sống sót là ác mộng với bất kỳ kẻ nào đã kết thù.
Tứ trưởng lão cũng nặng nề gật đầu, lúc này đã không còn đường lui. Hắn chỉ thầm cầu khẩn rằng sau khi giết chết kẻ này, thế lực sau lưng kia sẽ không phát hiện ra manh mối.
Hiển nhiên Tứ trưởng lão cho rằng, thiên tài khủng bố như Lạc Nam, phải có thế lực kinh khủng sau lưng bồi dưỡng.
“Cuối cùng cũng có thể thoải mái vận động rồi!” Lạc Nam đột ngột cười quỷ dị càng khiến bọn họ trở nên bất an.
“Hừ, giả thần giả quỷ!” Tứ trưởng lão gầm thét, Mộc linh lực được điều động, hàng loạt dây leo lại xuất hiện, cuốn lấy Lạc Nam.
Hiển nhiên vẫn là vũ kỹ của Thiên Mộc Tông, Vạn Mộc Trói Buộc, nhưng do tu sĩ Hóa Thần Kỳ thi triển nên có khác biệt, tốc độ nhanh nhạy và sắc bén hơn Mộc Hào không biết bao nhiêu lần.
Lạc Nam không kịp né tránh, rất nhanh đã bị trói thành bánh thịt…
“Haha, mau siết chết hắn!” Mộc Hào khoái chí cười dữ tợn.
Tứ trưởng lão gật đầu, điều khiển dây leo định siết nát thân thể Lạc Nam…
GÀO THÉT!
Đột ngột, một âm thanh cao quý mãnh liệt vang lên, như có thể ngạo thị cửu tiêu. Không gian trăm dặm xung quanh run rẩy kịch liệt, nhiệt độ không khí cấp tốc nóng lên như tận thế…
Mà vô số dây leo bao trùm thân ảnh kia không biết từ khi nào đã hóa thành hư vô, ngay cả một hạt tro cũng không còn sót lại…
Một thân ảnh từ đống hoang tàn chầm chậm bước ra, không gian xung quanh hắn như bị thứ gì đó thiêu đốt, trở nên gấp khúc…
Cuối cùng, một thân ảnh màu tím thong dong xuất hiện trong tầm mắt của hai người Mộc Hào…
Sau lưng thân ảnh đó, một sinh vật khủng bố đang hừng hực ngưng tụ…
Từng tia từng tia hỏa diễm màu tím chồng chất lên nhau…
Hai cánh rực rỡ màu tím như có thể che phủ bầu trời xanh thẳm…
Đôi mắt nhỏ hẹp cao quý xem thường vạn vật…
Thân thể uyển chuyển linh hoạt thuần một màu tím.
Nhiệt độ như có thể nuốt chửng trời đất, thiêu rụi vạn vật…
Bên trong ngọn lửa màu tím đang nhảy múa, một con mắt màu bạc lấp lánh ánh sáng, hàm răng trắng đều hé lộ…
Hắn cười đầy âm u, cất tiếng hỏi:
“Hai vị, muốn chết như thế nào?”
...