62. Chương 62: Dẫn em đi chơi

Con Đường Thăng Cấp Ở Thế Giới Khác thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi thấy Hoàng thượng quay lại nói chuyện với Hoàng hậu, Tần Lạc Xuyên lập tức lui về vị trí cũ của mình.
Trước khi ngồi xuống, anh cố ý quan sát người quan viên vừa đứng ra nói chuyện kia là ai. Thấy đối phương vén áo bước xuống ngồi, cử chỉ ung dung, phóng khoáng vượt khỏi sự tưởng tượng của Tần Lạc Xuyên, dường như hoàn toàn không lo lắng hành động vừa rồi có thể gây ấn tượng xấu với Hoàng thượng.
Tần Lạc Xuyên nhíu mày ngồi xuống, tự hỏi chuyện gì vừa xảy ra.
Dương Hi bên cạnh không để anh có thời gian suy nghĩ, lập tức ghé lại nói nhỏ, "Sắp hù chết tôi rồi, còn nghĩ rằng ông sắp bị chọn làm phò mã."
Tần Lạc Xuyên lắc đầu, "Sẽ không đâu."
"Cũng đúng." Dương Hi gật đầu, có chỗ dựa vững chắc như cha của Tần Lạc Xuyên ở đây, Hoàng thượng sao có thể ngay cả hỏi cũng không hỏi đã ban hôn cho anh.
Sau một lát, anh lại nói, "Cảm giác vị Ngũ Công chúa này cũng không tệ lắm, đúng là người sáng suốt."
Tần Lạc Xuyên cũng cảm thấy như vậy. Nếu không có những lời của Ngũ Công chúa, chuyện này làm sao có thể giải quyết êm thấm như vậy. Nếu Ngũ Công chúa không phân rõ phải trái, chẳng phải đến cuối cùng dù có giải quyết được vấn đề cũng không thể tránh khỏi khó xử.
Lớn lên trong hoàn cảnh hoàng cung này, lại có được tư tưởng tự chủ, hơn nữa công chúa địa vị cao quý lại có thể làm chuyện không lợi dụng thân phận ép người khác, quả thật đáng quý. Dù là một người hiện đại như Tần Lạc Xuyên cũng không khỏi khen ngợi nhỏ giọng, "Ngũ Công chúa rất ưu tú."
"Đó là đương nhiên." Ôn Thời Yến nói.
Tần Lạc Xuyên và Dương Hi đang nói chuyện, nghe vậy đồng loạt quay đầu nhìn về phía Ôn Thời Yến, không biết đã đứng đó từ bao giờ, nói, "Cậu...".
Tần Lạc Xuyên vừa mở miệng nói ra tiếng "cậu", đã bị Ôn Thời Yến ngắt lời, "Anh biết người quan viên vừa đứng ra nói chuyện kia là ai không?"
Bản thân y cũng biết chủ đề này thay đổi đột ngột, bị Tần Lạc Xuyên và Dương Hi dùng ánh mắt tìm hiểu nhìn chằm chằm, không nói gì thêm, chỉ vuốt mũi gồng mình chịu đựng.
Cuối cùng, Tần Lạc Xuyên thương tình y, trả lời, "Chủ sự Hộ Bộ, Tề Lương Bình."
Từ khi làm quan đến nay, phần lớn thời gian của Tần Lạc Xuyên đều ở Hàn Lâm Viện biên soạn sách sử, nhưng đều làm quan trong kinh thành, không ít nơi có thể gặp nhau. Anh lại là người gặp một lần nhớ kĩ, nên vừa rồi Tề Lương Bình vừa đứng ra, anh đã biết là ai, dù chỉ nhìn được một bên mặt của đối phương.
"Chú của gã là Thị lang Hộ Bộ, Tề Mậu Nguyên." Ôn Thời Yến nói xong, nhìn Tần Lạc Xuyên đang suy nghĩ, sau đó lui về chỗ ngồi của mình.
Để lại Dương Hi không biết nên hỏi chuyện Tần Lạc Xuyên có quan hệ với Tề Lương Bình không, hay tiếp tục hỏi chuyện Ôn Thời Yến và Ngũ Công chúa.
Tần Lạc Xuyên suy nghĩ vẩn vơ, nghĩ đến Tề Lương Bình là cháu trai của Tề Mậu Nguyên, như vậy đã có thể giải thích tất cả.
Triệu Quý phi là mẹ đẻ của Tứ Hoàng tử, ngoài đương kim Thái tử và Hoàng hậu ra, chắc chắn là người muốn biết anh có phải là hoàng tử lưu lạc bên ngoài không nhất, nhưng chuyện này lại không thể đi hỏi Hoàng thượng, có thể nghĩ ra biện pháp đến thăm dò cũng là bình thường.
Tóm lại, nếu anh thật sự là hoàng tử, sẽ cùng cha khác mẹ với Ngũ Công chúa. Cho dù công chúa có phần tâm tư đó hay không, Hoàng thượng chắc chắn sẽ ngăn cản, ngược lại sẽ chứng minh anh không phải.
Hơn nữa, hành động này còn có thể tiện tay hủy hoại thanh danh của Ngũ Công chúa, có thể nói là một công đôi việc.
Xem xét kĩ càng, Triệu Quý phi chỉ nói hai chuyện, một là khen anh một phen, hai là nói ra lời Ngũ Công chúa từng nói. Nếu thật sự gây hậu quả gì, Hoàng thượng cũng không thể truy cứu quá mức.
Chẳng qua là đoán chừng bản thân bà ta cũng không ngờ chuyện sẽ mất kiểm soát, bằng không Tần Lạc Xuyên cũng sẽ không thấy được lúc Tề Lương Bình đứng ra nói chuyện, trong mắt bà ta chợt lóe lên kinh ngạc rồi biến mất.
Đây cũng là lí do vì sao bị Ngũ Công chúa phản bác, Tề Lương Bình vẫn có thể bình tĩnh như vậy, bởi vì nếu không phải Ôn Thời Yến nói gã là cháu trai của Tề Mậu Nguyên, Tần Lạc Xuyên cũng sẽ cho rằng gã là người của Triệu Quý phi.
Mà những người khác cho dù biết quan hệ của gã và Tề Mậu Nguyên, cũng không biết được ân oán giữa nhà họ và Tần Lạc Xuyên. Dù sao Thương Thanh Nguyệt nói, trước đây lúc y và Nghiêm Tu Kiệt định chuyện hôn sự, người biết được cũng không nhiều.
Mặc dù những chuyện này chỉ là suy đoán của anh, nhưng Tần Lạc Xuyên vẫn không nhịn được cảm thấy khó chịu khi bị nhà đó quấy nhiễu, tuy rằng không thể làm gì họ, nhưng cái loại hành vi thỉnh thoảng xuất hiện làm anh chán ghét, luôn cảm thấy cần dùng vợt đập ruồi đập một cái mới tốt.
Mãi đến khi tiệc rượu kết thúc, cũng không xảy ra thêm chuyện gì, ngoại trừ Dương Hi dồn nén trong lòng nghi ngờ không có chỗ hỏi, Tần Lạc Xuyên và Ôn Thời Yến đều xem như vui vẻ.
Suy xét đến các quan viên còn phải về nhà đoàn viên cùng người thân, đến giờ Hợi, Hoàng thượng đã mang theo Hoàng hậu rời đi, tiệc Trung thu kết thúc.
Trung thu là ngày đoàn viên, cho dù trong lòng các quan viên ngày thường có xảo quyệt khó lường, nhưng lúc này ý nghĩ của mọi người đều nhất trí, đó chính là nhanh chóng chạy về nhà.
Cả nhà Dương Hi vốn đã có kế hoạch tối nay muốn ngủ lại trong nhà Tần Lạc Xuyên, bởi vậy cũng đi theo cùng lên xe ngựa của anh.
Khi hai người về đến nhà, chưa đến canh ba giờ Hợi.
Dương Hi vẫn như cũ ở trong viện anh từng ở trước kia, sau khi vào cửa nói với Tần Lạc Xuyên một tiếng, rồi quen cửa quen nẻo mà đi vào.
Tần Lạc Xuyên bước nhanh về viện của mình, chỉ thấy trên bàn đá vốn nên trống không lại bày đầy trái cây bánh ngọt, Thương Thanh Nguyệt đang ngồi bên cạnh, trong tay cầm bầu rượu đang rót rượu, ánh trăng nhẹ nhàng trút xuống, phủ lên người y một lớp ánh sáng dịu nhẹ như ngọc.
Nghe được tiếng bước chân, Thương Thanh Nguyệt ngẩng đầu nhìn ra phía cổng vòm, mắt cười cong cong, nói, "Phu quân về rồi."
"Sao không đi ngủ trước?" Bước chân Tần Lạc Xuyên chậm lại, ngồi xuống đối diện Thương Thanh Nguyệt.
"Phu quân chưa về em không ngủ được." Thương Thanh Nguyệt thản nhiên nói, nói xong đưa rượu đã rót cho Tần Lạc Xuyên, "Hơn nữa hôm nay là Trung thu, em muốn cùng ngắm trăng với phu quân một lát."
"Được." Tần Lạc Xuyên cười nhận lấy ly rượu uống một hơi cạn sạch, tuy rằng không tinh khiết và thơm bằng rượu vừa rồi uống trong cung, nhưng là hương vị mà mình quen thuộc.
Đặt ly rượu xuống, Tần Lạc Xuyên lại hỏi, "Tiểu Đoàn Tử đâu rồi?"
Thương Thanh Nguyệt cũng đã thành thói quen chỉ cần anh vừa trở về một cái, thế nào cũng hỏi Tiểu Đoàn Tử, cười nhẹ nói, "Vừa mới ngủ, lúc này do vú nuôi trông chừng."
"Vậy cùng nhau uống chút rượu nhé." Tần Lạc Xuyên nói.
Từ sau khi có Tiểu Đoàn Tử, Thương Thanh Nguyệt bắt đầu không uống rượu nữa, tính toán một chút đến hiện tại cũng đã hơn một năm, hôm nay là ngày tết Trung thu, không khí lại tốt, cùng nhau uống chút rượu cũng không tồi.
"Vâng." Thương Thanh Nguyệt cầm ly rượu lên nhẹ nhàng nhấp môi, có chút mất mát nói, "Đồ vật chúng ta gửi cho cha không biết cha đã nhận được chưa, bây giờ có phải cũng giống như chúng ta uống rượu ngắm trăng không."
"Cho dù không phải uống cùng một loại rượu." Tần Lạc Xuyên nói, "Nhưng chắc chắn cha cũng ngắm cùng một mặt trăng với chúng ta."
"Cũng đúng." Thương Thanh Nguyệt bật cười, nỗi buồn ly biệt cũng thật sự giảm bớt không ít, thở dài, "Không biết khi nào chúng ta mới có thể tiếp tục ở bên nhau trải qua Trung thu."
Tần Lạc Xuyên nghe vậy trầm ngâm trong chốc lát sau đó nói, "Nhiều nhất ba năm."
Nếu như ba năm sau, Tần Ngôn vẫn không thể tới kinh thành, Tần Lạc Xuyên có ý định xin với Hoàng thượng điều ra ngoài làm quan, Tần Ngôn có ơn cứu mạng với anh, hiện giờ tuổi tác cũng đã dần lớn, xa cách hai nơi lâu như vậy cuối cùng anh vẫn không yên tâm.
Quán trà của Thương Thanh Nguyệt mặc dù thành công rực rỡ, nhưng đối với chuyện ở lại kinh thành anh cũng không có chấp niệm gì, bởi vậy nghe được Tần Lạc Xuyên nói nhiều nhất ba năm, thì gật gật đầu, "Vâng."
Chồng chồng hai người hiện tại có việc đều sẽ không gạt đối phương, cho nên chờ đến lúc rượu trong bầu uống đến gần hết, Tần Lạc Xuyên không do dự nói chuyện hôm nay gặp được trong cung với Thương Thanh Nguyệt.
Sau khi Thương Thanh Nguyệt nghe xong có chút không biết làm sao, "Có phải em lại tăng thêm phiền toái cho phu quân rồi không?"
Tuy rằng đoạn hôn ước kia y cũng là người bị hại, nhưng y chưa bao giờ nghĩ tới, lại sẽ dính vào một nhà như vậy.
"Chuyện nhỏ." Tần Lạc Xuyên nói, "Cho dù nguyên nhân không phải do em, những người cảm thấy ta chướng mắt vẫn như cũ sẽ cảm thấy như vậy."
Mặc dù Tần Lạc Xuyên nói không liên quan đến y, nhưng Thương Thanh Nguyệt vẫn có chút tự trách, nếu không phải nguyên nhân y từng dây dưa với Nghiêm Tu Kiệt, phu quân làm sao gặp phải những chuyện đó.
Tần Lạc Xuyên nhìn y có chút rầu rĩ không vui, thì bảo người đến thu dọn đồ vật trên bàn, mình thì kéo y tản bộ tiêu thực trên hành lang, hỏi, "Không phải em nên để ý chuyện chồng em suýt chút nữa bị chọn làm phò mã mới đúng sao?"
Thương Thanh Nguyệt nghe vậy quả nhiên suy nghĩ bị kéo về, trừng mắt liếc nhìn Tần Lạc Xuyên một cái, "Phu quân đã tự mình nói chỉ có một mình em, vì sao em còn phải để ý những chuyện khác."
Tần Lạc Xuyên thở dài, đột nhiên cảm thấy, nói lời hứa hẹn quá sớm, có chỗ tốt cũng có chỗ không tốt, thế này không phải là ngay cả cơ hội để phu lang ghen cũng không còn nữa.
Thương Thanh Nguyệt dùng khóe mắt lén nhìn Tần Lạc Xuyên, nhỏ giọng nói, "Thật ra thì vẫn để ý."
"Để ý cái gì?" Tần Lạc Xuyên cong môi hỏi.
"Quý phi nói nữ giới toàn kinh thành đều biết được phu quân tốt." Thương Thanh Nguyệt hiếm hoi có chút bẽn lẽn, "Nhưng em không muốn mọi người biết được, một mình em biết là đủ rồi."
Tần Lạc Xuyên nghe vậy suýt chút nữa cười thành tiếng, nhỏ giọng nói, "Ta chỉ đối tốt với một mình em."
Lúc anh nói lời này cách Thương Thanh Nguyệt cực kì gần, gần đến mức Thương Thanh Nguyệt cũng có thể ngửi được hơi thở ấm áp của anh mang theo mùi rượu, hơn nữa bởi vì anh đè thấp giọng nói, Thương Thanh Nguyệt cảm thấy từ lỗ tay đến đầu ngón tay của mình, đều tê tê dại dại.
Ngay cả một câu ngắn ngủi cũng nói không lưu loát, "Em... em biết rồi."
Tần Lạc Xuyên thấy y đã quên những chuyện không vui vừa rồi, vừa lòng cười cười, tiếp tục nói, "Ngày mai được nghỉ chúng ta không đến quán trà, ta dẫn em đến một chỗ đặc biệt."
"Chỗ nào?" Thương Thanh Nguyệt có chút kinh ngạc nói, từ sau khi phu quân vào Hàn Lâm Viện, vẫn luôn vội vàng biên soạn sách sử y biết cả, mỗi ngày ngay cả hết giờ làm việc về nhà, buổi tối cũng sẽ dành một chút thời gian để đọc sách, vô cùng vất vả.
Tần Lạc Xuyên đã nói những chuyện mình muốn làm với y, y cũng có thể hiểu được, đồng thời ủng hộ, chuyện trong nhà không để cho phu quân bận tâm bất cứ thứ gì, ngoài ra ăn, mặc, ở, đi lại thì càng chu đáo.
Ngay cả mỗi mười ngày được nghỉ một ngày, hai người cũng chỉ đến quán trà, để Tần Lạc Xuyên có thể có nhiều thời gian nghỉ ngơi thêm một chút.
Bởi vậy hai người đã lâu rồi chưa đi chỗ khác.
Tần Lạc Xuyên nhìn vẻ mặt của phu lang nhà mình, nhếch nhẹ khóe môi nói, "Tạm thời không nói cho em biết, chờ ngày mai đi em sẽ biết."
Thương Thanh Nguyệt suy nghĩ một chút, "Vậy muốn dẫn Tiểu Đoàn Tử theo không?"
Tần Lạc Xuyên bật cười, "Không dẫn theo."
Ngừng một lát, anh lại nói, "Có điều ngày mai phải dậy sớm, em nên đi nghỉ ngơi rồi."
Sáng sớm ngày hôm sau, hai người rời giường, ăn bữa sáng xong, chú Phúc lập tức đến báo, "Tiểu thiếu gia, ngựa ngài muốn đã chuẩn bị xong, bây giờ có cần dắt ra không?"
"Dắt ra đây đi." Thương Thanh Nguyệt nói, quay đầu lại nhìn về phía Tố Tuyết hỏi, "Nước trà và thức ăn đã chuẩn bị xong chưa?"
"Đã chuẩn bị xong hết ạ." Tố Tuyết nói, "Bây giờ ta đi lấy đến ngay."
Nghe bọn họ nói chuyện, trên mặt Thương Thanh Nguyệt là kinh ngạc không che giấu được, mỗi ngày phu quân đi sớm về trễ, y cả ngày ở lại trong nhà, kết quả phu quân an bài những thứ này từ lúc nào y lại không biết gì hết.
Ngẩn ra một lát, nghĩ đến phải cưỡi ngựa, còn có chuẩn bị thức ăn, không nhịn được hỏi, "Phu quân, rốt cuộc chúng ta muốn đi đâu?"
Tần Lạc Xuyên nói, "Dẫn em đi chơi."