Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni
Chương 15: Lời Mời Bất Ngờ
Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thích Thời Vũ bỏ đi không một lời khiến Chung Viễn lơ đãng suốt một tuần. Vốn là một giáo viên tư vấn tâm lý, bình thường cậu đã ít tiết dạy, tuần này lại càng không còn tâm trí làm việc gì khác. Ngoài công việc chủ nhiệm lớp, phần lớn thời gian cậu chỉ ngồi thẫn thờ trong phòng làm việc.
Đến chiều thứ Sáu, giáo viên dạy Toán cùng phòng không nhịn được mà trêu chọc cậu: “Thầy Chung làm sao thế? Mất hồn mất vía thế kia? Phải chăng là đang yêu?”
Những chàng trai độc thân chất lượng, đã lớn tuổi, thường nhận được sự quan tâm đặc biệt từ các cô các dì, huống chi ở trường tiểu học, giáo viên nữ lại chiếm đa số. Chung Viễn nghe vậy, cười còn khó coi hơn cả mếu: “Không có đâu ạ.”
Cô giáo nghe xong cũng không hỏi thêm gì. Chung Viễn quay đầu nhìn ra sân chơi qua cửa sổ văn phòng. Lũ trẻ lớp cậu đang có tiết thể dục. Từ xa, cậu thấy Thích Lãng đang đi vòng quanh sân chơi, cách đó chừng hai ba mét, một cậu bé mũm mĩm lẽo đẽo theo sau. Thích Lãng đi được mấy bước, chợt quay đầu nói gì đó, cậu bé mũm mĩm liền đứng sững lại, cúi đầu, chôn chân tại chỗ với vẻ mặt tổn thương.
Đúng là cha con, Chung Viễn thầm nghĩ, đều vô tình như nhau.
“Ô? Đó là Tiểu Thích lớp thầy đấy à?” Giáo viên dạy Toán nhìn theo ánh mắt của cậu, nói, “Đứa bé này không hề đơn giản, có lúc tôi cảm thấy khả năng của mình còn chưa đủ để dạy nó.”
Chung Viễn quay đầu lại: “Hửm?”
“Trình độ Toán học của đứa bé này đã vượt xa học sinh tiểu học rồi, nhưng thằng bé vẫn rất chăm chú lắng nghe những kiến thức tôi dạy, ghi chép rất gọn gàng, sạch sẽ, cũng hoàn thành bài tập về nhà cực kỳ xuất sắc.” Giáo viên dạy Toán dường như đang lựa lời, “Nói thế nào nhỉ, đôi lúc thằng bé cho tôi cảm giác không giống học sinh tiểu học lắm. Nói một cách logic thì con trai bảy tám tuổi là cái tuổi mà đến chó cũng phải sợ, nhưng thằng bé lại quá đỗi kỷ luật và tự giác.”
Có lẽ là vì người đàn ông đóng vai trò làm bố quá trẻ con, nên một đứa trẻ thực sự mới bị buộc phải hiểu chuyện và nghe lời đến thế.
Kể cả khi hai người xem như chơi đùa, sau khi kết thúc chẳng thèm chào hỏi câu nào đã vội vàng chuồn mất — Đây rõ ràng là hành vi của trẻ con đúng không?
Lại còn đến hai lần.
Xe máy của Thích Thời Vũ vẫn còn đỗ dưới nhà cậu, nhưng người kia thì lại im hơi lặng tiếng suốt một tuần ròng. Ngay cả người đưa Thích Lãng đi học cũng đổi thành Hạ Đông.
Nhưng mỗi lần Hạ Đông nhìn thấy cậu thì lại nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Chung Viễn cảm thấy vừa giận vừa có chút luống cuống. Cậu không biết nên xử lý mối quan hệ của mình với Thích Thời Vũ như thế nào, anh ấy không giống với bất kỳ ai cậu từng tiếp xúc trước đây, và anh ấy cũng có một ý nghĩa đặc biệt đối với cậu.
Cái cảm giác lo được lo mất này khiến Chung Viễn cảm thấy mệt mỏi rã rời. Mãi đến lúc tan học, cậu chuẩn bị bắt đầu công việc cuối cùng của hôm nay: trao từng đứa trẻ trong lớp vào tay phụ huynh đến đón.
Không biết tại sao Thích Lãng cứ lề mề thu dọn cặp sách, trở thành bạn nhỏ cuối cùng trong lớp rời trường. Chung Viễn dẫn cậu bé ra cổng, nhìn thấy Hạ Đông đứng dưới bảng thông báo cách đó không xa, trong tay còn cầm dây xích chó, đầu kia gắn vào dây nịt nhỏ trên bộ đồ của Nấm.
Nấm đang nằm bẹp dưới đất, lè lưỡi, từ xa nhìn thấy Thích Lãng, nó lập tức hưng phấn giơ hai chân trước lên, liên tục cúi chào mấy cái.
Thích Lãng lại chẳng hề vội vàng, cậu nhóc vẫn giữ nguyên tốc độ đi cùng Chung Viễn. Cậu bất đắc dĩ đành đi theo Thích Lãng đến trước mặt Hạ Đông.
Hạ Đông dùng bàn tay to xoa đầu Thích Lãng, mỉm cười nói với Chung Viễn: “Cảm ơn thầy Chung.”
Lại là cái kiểu cười đầy ẩn ý đó.
Dựa theo kịch bản thì tiếp theo Chung Viễn sẽ gật đầu với Hạ Đông, nói một câu khách sáo. Sau đó Thích Lãng sẽ khéo léo chào tạm biệt thầy rồi rời đi cùng Hạ Đông.
Ờm, hôm nay còn có thêm bé Nấm nữa.
Nhưng mà Chung Viễn chưa kịp nói gì thì Thích Lãng đã dứt khoát nói: “Thầy Chung, em muốn mời thầy đến nhà thăm gia đình em!”
Chung Viễn: ?
Hạ Đông: ?
Nấm: Gâu!