Mời Thầy Về Nhà

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu Hạ Đông biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra thế này, anh ta nhất định đã chọn lái xe đến. Như vậy, giờ này anh ta có thể chuyên tâm lái xe mà không cần phải ngượng ngùng vì Thích Thời Vũ.
Nhưng vì không biết trước, anh ta đã đi bộ đến đây.
Thế nên, bây giờ Hạ Đông chỉ còn cách dắt Nấm đi sau lưng Chung Viễn và Thích Lãng, lắng nghe hai người họ trò chuyện.
Chung Viễn nắm tay Thích Lãng, nghiêng đầu hỏi cậu bé: “Trò Thích Lãng này, sao em lại muốn mời thầy về nhà thăm gia đình vậy?”
Việc học sinh chủ động mời giáo viên đến nhà thăm đúng là một chuyện bất ngờ.
Thích Lãng ra vẻ chững chạc: “Thầy Chung, thầy cứ gọi tên cúng cơm của em. Tối nay lão Thích sẽ làm cơm lươn, ngon lắm đấy ạ.”
Hạ Đông bắt đầu lặng lẽ gửi tin nhắn Wechat.
“East: Cậu chuẩn bị mấy phần cơm lươn?”
“7: Đủ ăn. Sao vậy? Con bé Hạ Tây kia về ăn tối à?”
“East: Không, là con trai cậu mời bạn trai cậu về ăn cơm đấy.”
“East: Mà bạn trai cậu lại không từ chối.”
Mãi một lúc sau Thích Thời Vũ mới trả lời.
“7: ?”
“7: Anh nói xem bây giờ em chạy còn kịp không?”
Hạ Đông ngẩng đầu lên, tiếp tục lắng nghe cuộc trò chuyện của một người lớn và một đứa trẻ kia.
Chung Viễn kiên nhẫn hỏi: “Vậy, em muốn thầy trao đổi điều gì với phụ huynh?”
“Cứ đại khái thôi ạ!” Thích Lãng thờ ơ đáp, cậu bé lập tức lôi ông bố trên danh nghĩa của mình ra bêu riếu, “Sau khi em liên tục nói rằng thầy là giáo viên sức khỏe tâm thần của bọn em, mỗi tuần chỉ có một tiết dạy thôi, lão Thích đã liên tục năm ngày trong tuần này hỏi em ‘Hôm nay con có học lớp thầy Chung không?’. Em cảm thấy có lẽ lão Thích rất thích lớp học của thầy.”
Hạ Đông suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, anh trả lời tin nhắn trên điện thoại.
“East: Đừng chạy.”
“East: Đừng lãng phí công sức của con trai cậu.”
Khi ba người một chó trở lại số 6 ngõ Bách Hoa, còn chưa vào cổng đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi.
Chung Viễn đi theo Hạ Đông vào trong, nhìn thấy một bếp nướng đặt dưới gốc cây hoa quế trong sân, còn Thích Thời Vũ thì đang mặc áo thun trắng, đeo tạp dề, đứng nướng lươn dưới tán cây.
Thịt lươn được xiên rất cẩn thận, que xiên không hề làm xây xát lớp da. Lúc này, thịt lươn đang nằm trên bếp, mỡ lươn xì xèo, mùi thơm khiến người ta phát thèm.
Thích Lãng ngồi xổm xuống nhìn thịt lươn rồi nói với Thích Thời Vũ: “Lão Thích, con không thích nhiều sốt teriyaki đâu, con về phòng làm bài tập đây.”
Cậu bé nói xong thì đi thẳng vào sân trong luôn.
Hạ Đông: “…Ờ, anh vào phòng bếp giúp làm sốt teriyaki nhé.”
Dưới tán cây hoa quế chỉ còn lại Chung Viễn và Thích Thời Vũ. Hai người đều im lặng, Chung Viễn ngẩn người nhìn chằm chằm Thích Thời Vũ, còn Thích Thời Vũ thì lại ngẩn ngơ nhìn chằm chằm con lươn nướng.
Cuối cùng vẫn là Chung Viễn phá vỡ sự im lặng trước: “Nên lật mặt rồi.”
Lúc này Thích Thời Vũ mới giật mình lấy lại tinh thần, anh luống cuống lật mặt con lươn lại.
“Tôi nghe Thích Lãng nói, anh rất quan tâm đến chương trình học sức khỏe tâm thần của thằng bé à?” Chung Viễn tựa lưng vào thân cây. Tâm trạng cậu không yên suốt một tuần lễ, nhưng khi vừa nhìn thấy Thích Thời Vũ thì đã bình tĩnh lại rồi.
“…” Cái thằng con trời đánh này.
“Bình thường không phải anh đều tự mình đưa đón con sao?” Chung Viễn lại hỏi, “Sao một tuần nay anh đều không đến vậy? Anh đến thì có thể trực tiếp hỏi tôi tình hình lớp học mà.”
“…” Trong lòng cậu chẳng mảy may biết lý do tại sao tôi không đến sao?
Chung Viễn như thể không nhìn ra được suy nghĩ của anh: “Xe máy của anh còn đang đỗ dưới nhà tôi, dự báo thời tiết nói tuần này có mưa, có cần tôi che áo cho xe anh không?”
Chỉ một câu nói đã kéo Thích Thời Vũ trở về cuối tuần trước. Con lươn nướng bị anh lật qua lật lại trước mặt dường như đã biến thành chính anh, bị cái tên đàn ông đứng dưới tán cây này lật qua lật lại như thế.
Khuôn mặt anh đỏ ửng nhưng vẫn không nói gì.
Mùa thu ở thành phố B là mùa tuyệt vời nhất trong năm. Thời tiết mát mẻ, bầu trời trong xanh, không khí trong lành. Lúc này mới chỉ bốn năm giờ chiều, ánh nắng từ phía tây của sân đang chiếu nghiêng nghiêng vào Thích Thời Vũ. Chợt một làn gió thổi qua, làm rơi những đóa hoa quế vàng nhạt, một ít rơi xuống trên vai anh.
Chung Viễn đến gần hơn chút, cậu giơ tay phủi đi những bông hoa rơi trên vai anh. Thích Thời Vũ vô thức tránh sang bên cạnh. Chung Viễn nhìn thấy động tác của anh, cậu nói: “Có chỗ nào tôi làm không tốt sao?”
Giọng điệu của Chung Viễn nghe buồn thiu, thậm chí còn khiến Thích Thời Vũ cảm thấy hơi áy náy. Anh đành phải ngẩng đầu lên, mỉm cười nói với cậu: “…Không có, đều rất tốt.”
“Vậy anh… đang trốn tránh tôi sao?”
“Không có.” Thích Thời Vũ thề thốt phủ nhận, nhưng lại cảm thấy hơi đuối lý: “Tuần này trong tiệm có hơi bận bịu thôi.”
Tấm rèm cửa của nhà hàng bay lên, Chung Viễn nhìn vào trong không thấy bàn nào có khách cả. Cậu bé đến phỏng vấn tuần trước còn đang ngủ ở bàn tiếp khách kia kìa.
“…” Thích Thời Vũ nhìn theo ánh mắt của cậu, thấy hơi xấu hổ: “Hôm nay là vì nướng lươn cho tên nhóc kia thôi.”
Chung Viễn kéo một cái ghế qua ngồi xuống bên cạnh. Cậu lấy mấy xiên nướng trong tay anh rồi ngồi đấy cùng nướng mà không nói thêm gì nữa.
Trên người cậu thoang thoảng mùi nước hoa, chắc là đã bay đi sau một ngày dài, nhạt đến nỗi gần như không thể ngửi thấy. Thế nhưng Thích Thời Vũ lại nhạy cảm bắt được mùi hương trên người cậu, ngoài mùi nước hoa, còn có mùi thuốc lá, trộn lẫn với mùi thơm của con lươn nướng ở trước mặt, giống như một khoảnh khắc bình yên, ấm áp lại rực rỡ nhất trên đời.
Hai người đều không nói chuyện. Dường như chỉ còn lại họ trong khoảng sân này, không cần nói thêm gì cũng đã đủ đẹp đẽ rồi.
“Ôi, đây không phải là thầy Chung đó sao? Sao thầy lại đến đây?”
Chung Viễn ngẩng đầu lên, là dì Lý. Trong tay bà đang cầm một nắm thì là, một miếng thịt ba chỉ và nửa cân vỏ sủi cảo.
Cậu còn chưa lên tiếng thì Thích Thời Vũ đã đặt một tay lên đùi cậu, nói với dì Lý: “Dì đi làm việc trước đi ạ!”
Trong giọng nói lộ ra vẻ né tránh. Ánh mắt dì Lý dừng lại trên bàn tay anh đặt trên đùi Chung Viễn. Một lúc sau, dì Lý mới dời mắt đi và nói: “Dì không quen ăn mấy món mà đám trẻ bọn con thích ăn, buổi tối dì sẽ gói ít sủi cảo, thầy Chung có muốn thử vài cái không?”
Thích Thời Vũ khẽ gật đầu, trả lời thay cho người bên cạnh: “Được ạ.”
Dì Lý lại nhìn bọn họ một cái rồi xách theo đồ về phòng.
Chung Viễn cảm thấy bàn tay đặt trên đùi mình rất nóng, nhưng cậu vừa định nắm lấy thì nó đã rút về. Thích Thời Vũ cầm lấy con lươn trong tay cậu, đặt trên cái đĩa bên cạnh, cúi đầu nói: “Tôi xin lỗi.”
Chung Viễn nhíu mày: “Sao lại xin lỗi? Bởi vì anh sờ đùi tôi sao?”
Thích Thời Vũ: “…Tôi không có sờ, chỉ đặt tay lên tí thôi.”
Chung Viễn: “Ờm, không có sờ đùi, nhưng chỗ khác lại sờ không ít.”
Thích Thời Vũ cảm thấy trong đời chưa từng gặp ai làm mình nghẹn họng đến vậy. Anh cố gắng thay đổi chiến thuật, chuyển sang công kích đạo đức: “Ơ này, cậu là nhà giáo nhân dân đấy, nói chuyện có thể đừng thô tục như vậy không?”
“Tôi làm gì mà thô tục, tôi đã nói gì đâu? Tôi nghĩ người làm điều đó còn thô tục hơn đấy.”
Công kích đạo đức thất bại, Thích Thời Vũ lập tức đổi chiến thuật: “Ha ha, tôi thô tục á? Xem như cậu nói đúng một nửa đi, tôi không tầm thường.”
Chung Viễn gặp chiêu phá chiêu: “À, hôm đó hai ta đều rất tỉnh táo, anh cảm thấy ai hơn ai một bậc đây?”
“…E hèm.” Không biết Hạ Đông ra khỏi phòng bếp từ lúc nào mà giờ lại đang đứng hắng giọng sau lưng hai người họ. Anh cắt ngang cuộc trò chuyện ngày càng khó diễn tả giữa hai người: “Xin lỗi, hai người nướng lươn xong chưa?”