Lời Tỏ Tình Ngọt Ngào

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni

Lời Tỏ Tình Ngọt Ngào

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thích Thời Vũ đặt đĩa lươn đã xếp gọn vào tay Hạ Đông: “Một người đàn ông khỏe mạnh ngời ngời như anh, sao lại học đòi người ta đứng nghe lén ở góc tường thế kia?”
Hạ Đông ngớ người: Tường nào ra vậy?
Nhưng Hạ Đông vốn tính tốt bụng, anh ta quay người đi vào phòng bếp: “Anh đi quét sốt, hai người nói chuyện đi.”
Hạ Đông làm gián đoạn cuộc đối đáp của hai người, nhưng anh ta vừa đi, Thích Thời Vũ lại thấy hơi mất tự nhiên. Anh sờ mũi, rồi lấy bao thuốc lá từ túi quần ra.
Chung Viễn không nói gì, chỉ tiến lên một bước, lấy bao thuốc và bật lửa từ tay anh, rút một điếu, đặt vào môi Thích Thời Vũ.
Thích Thời Vũ hé miệng đón lấy, Chung Viễn dùng bật lửa châm cho anh, rồi cậu lại ngậm một điếu vào miệng, đưa đầu điếu thuốc đến gần môi đối phương để mồi lửa.
Hai điếu thuốc lá chạm vào nhau, khiến khoảng cách giữa bọn họ chỉ còn bằng chiều dài của chúng. Điếu này được châm lửa bởi điếu kia, làn khói nhẹ nhàng vấn vít quanh chóp mũi hai người. Chung Viễn cụp mắt xuống, nhìn điếu thuốc của mình được Thích Thời Vũ mồi lửa. Chỉ cần cậu hơi dịch mắt là có thể thấy đôi môi hơi nhếch lên của anh, điếu thuốc nằm giữa càng làm đôi môi ấy thêm cuốn hút. Phía trên là sống mũi cao thẳng, cùng đôi mắt đang hơi cụp xuống.
Vừa châm xong điếu thuốc, Thích Thời Vũ đã định lùi lại, nhưng anh bị bàn tay Chung Viễn đặt ở hông giữ lại. Điếu thuốc ngậm trong miệng làm giọng nói của Chung Viễn càng thêm trầm đục, không rõ ràng như mọi khi: “Chúng ta thử xem được không?”
“Thử cái gì?” Thích Thời Vũ thổi nhẹ một làn khói vào mặt cậu, “Thử cậu ở dưới hả?”
“Anh biết đó không phải điều tôi nói đến mà.” Chung Viễn nói, “Nhưng nếu anh thực sự muốn thế, cũng không phải là tôi không thể.”
Thích Thời Vũ gạt tay cậu ra, vẻ mặt đầy khinh thường: “Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả.”
Chung Viễn cũng không bận tâm đến thái độ bất hợp tác của anh: “Anh nghĩ thế nào?”
“Tôi nghĩ gì chứ?” Thích Thời Vũ cúi người dùng tấm đá che bếp nướng, “Thầy Chung à, người nhà cậu nghĩ thế nào về việc cậu thích đàn ông?”
“Tôi và mẹ đã nhiều năm không liên lạc rồi.” Chung Viễn nói, “Nếu anh quan tâm chuyện này thì anh có thể yên tâm, bà ấy sẽ chẳng bận tâm chuyện của tôi đâu.”
Trong lòng Thích Thời Vũ cảm thấy vô cùng nực cười. Cái này đúng là kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra.
“Nhưng mẹ tôi để ý việc tôi hẹn hò với người cùng giới.” Thích Thời Vũ rít một hơi thuốc, “Thầy Chung à, chúng ta có thể vui vẻ thoáng qua, nhưng nếu cậu muốn có một mối quan hệ ổn định được gia đình chấp thuận và chúc phúc, tôi không thể làm được.”
Chung Viễn kẹp điếu thuốc giữa các ngón tay, trầm giọng hỏi: “Cái nào không làm được?”
Thích Thời Vũ nhướng mày, hiện vẻ khó hiểu.
“Là không thể nhận được lời chúc phúc, hay là không thể ổn định được mối quan hệ?”
Thích Thời Vũ không ngờ người này có thể soi mói từng lời như vậy, đang định nói thì bị cậu ngắt lời: “Tôi không nghĩ mẹ sẽ chúc phúc cho tôi, có thể nhận được sự chúc phúc của người nhà là điều tốt nhất, nhưng không nhận được cũng không quá quan trọng.”
“Thích Thời Vũ, nếu anh cảm thấy mình không thể có một mối quan hệ ổn định, vậy chúng ta cứ thử một lần đi.” Tay phải Chung Viễn buông thõng bên người, nắm chặt thành quyền, “Nếu như không được, tôi cũng không trách anh.”
“Thầy Chung này, điều kiện của cậu tốt như vậy, ngoài kia còn rất nhiều ‘0’ đó, sao cậu cứ khăng khăng phải là tôi?” Thích Thời Vũ nhìn vào mắt cậu, giọng điệu nửa đùa nửa thật, “Hai chúng ta ‘tiêu thụ nội bộ’ thế này chẳng phải là lãng phí tài nguyên sao?”
“Anh cảm thấy điều kiện của tôi tốt sao?” Chung Viễn nhướng mày, “Anh thích tôi à?”
“…”
Biết nói thế nào đây? Gương mặt này đúng là kiểu anh thích.
Tính cách cũng rất tốt.
Ngoài chuyện giường chiếu với mình hơi tùy tiện thì bình thường cậu ấy trông rất chuẩn mực.
Thích Thời Vũ luôn cảm thấy người như cậu ấy nên tìm một người tốt hơn, ít nhất sẽ không có người mẹ chồng ngày nào cũng sẵn sàng tìm bạn gái cho người yêu mình.
…Khoan đã, hình như có gì đó không đúng.
…Tại sao lại là mẹ chồng?
Thích Thời Vũ lắc đầu để dẹp bỏ những suy nghĩ lung tung.
Chung Viễn thấy anh im lặng, cậu dứt khoát nắm lấy tay anh: “Anh không nói gì, tôi sẽ coi như anh đã chấp nhận. Anh thích tôi, thích đến mức không thể kìm lòng…”
“Ông chủ ơi! Còn chỗ không?”
Chữ “nữa” còn chưa kịp thốt ra đã bị tiếng nói của một cô gái cắt ngang. Hai cô gái nắm tay nhau đến ăn lẩu. Lúc hỏi, họ không để ý, nhưng giờ đây lại im lặng nhìn ông chủ Thích và thầy Chung đang nắm tay nhau.
Một cô gái chợt đỏ mặt, nắm chặt tay bạn mình, thì thầm: “Kia kìa! Người mặc áo thun trắng là ông chủ đó! Đẹp trai kinh khủng phải không! Không ngờ bạn trai của anh ấy cũng đẹp trai như vậy! Tớ còn tưởng anh ấy là một cặp với ông chủ còn lại của quán chứ, á á á!”
Giọng của cô nàng không quá lớn, nhưng khoảng sân nhỏ vào ngày thu ấy lại quá yên tĩnh, nó lọt vào tai Chung Viễn không sót một từ nào. Cậu vô cùng hài lòng với tiếng “Bạn trai” kia, nhưng lại cực kỳ bất mãn với CP mà cô gái đã ghép trước đó.
Hạ Đông nghe thấy tiếng, liền ra chào hỏi khách. Nhận thấy ánh mắt “hung dữ” của thầy Chung, anh ta hơi khó hiểu, rồi thấy hai người họ đang nắm tay nhau, không nhịn được mà trêu chọc: “Ôi! Hai người đang làm gì vậy? Hai người nên chú ý giữ hình tượng chút chứ!”
Cô gái khẽ kêu lên, phấn khích đến nỗi dậm chân, đồng thời không quên “phổ cập khoa học” cho cô bạn thân: “Á á á đây là ông chủ còn lại đó, có phải cũng rất đẹp trai không!”
Nhìn bọn họ, Hạ Đông cảm thấy họ cũng giống như Hạ Tây, đều là những cô bé đáng yêu. Khi nói chuyện với họ, anh cũng dịu dàng hơn hẳn: “Bên trong có chỗ, các em muốn ngồi đâu cũng được.”
Hai cô gái đỏ mặt đi vào trong nhà. Lúc đi ngang qua Thích Thời Vũ và Chung Viễn, cô bé vẫn luôn cực kỳ phấn khích kia không nhịn được hỏi Thích Thời Vũ: “Ông chủ ơi, anh đẹp trai này có phải là bạn trai của anh không?”
Thích Thời Vũ muốn nói gì đó nhưng Chung Viễn đã nói trước: “Bây giờ chưa phải, sau này sẽ phải.”
Thích Thời Vũ: . . .
Chung Viễn dừng lại một chút, lại bổ sung: “Cho nên hai ông chủ không có quan hệ gì khác ngoài là cộng sự đâu.”
Hạ Đông: . . .
Có lẽ đây là lần đầu tiên cô bé gặp được chính chủ “phát đường”, còn tiện thể “đẩy thuyền” chính thức nữa. Cô nàng sửng sốt mất hai giây, rồi kích động nói với hai người: “Á á á! Em chúc hai anh đẹp trai trăm năm hạnh phúc!”
Thích Thời Vũ: . . .
Hạ Đông cố nén cười, dẫn hai cô bé đi vào nhà.
Thích Thời Vũ muốn rút tay lại, nhưng Chung Viễn lại không buông. Anh chăm chú nhìn cậu, chân thành nói: “Đúng là trùng hợp nhỉ, chúng ta vừa mới nhận được lời chúc phúc chân thành rồi kìa.”
Nghĩ đến hai cô bé đáng yêu kia, Thích Thời Vũ không kìm được mỉm cười.
“Cho nên ông chủ Thích ơi, bây giờ anh chỉ cần trả lời tôi: Anh có bằng lòng thử bắt đầu một mối quan hệ ổn định với tôi không?”
Nắng thu nhẹ nhàng chiếu lên hai cây quế vàng đều tỏa ánh vàng óng ả. Hai con bồ các đuôi lam đậu trên bức tường trong sân, lắc lư chiếc đuôi lam nhạt, dùng mỏ mảnh màu đỏ chải lông cho nhau.
Mùa thu năm nay dường như đến rất sớm, bao trùm trong ánh vàng óng ả, mọi vật đều trở nên hư ảo, tựa như một khung cảnh trong mơ tuyệt đẹp.
Bởi vì quá giống giấc mơ nên Thích Thời Vũ thậm chí còn không nhớ mình đã gật đầu lúc nào. Anh chỉ biết rằng người đàn ông trước mặt đã cúi xuống hôn anh ngay sau đó. Anh nhắm mắt lại mà chẳng hề giãy giụa, bên tai là tiếng hít thở cùng nhịp tim bất an của người kia. Hai con bồ các chợt cất tiếng kêu ríu rít như báo tin vui. Còn hai cô gái đã ngồi xuống bên cửa sổ vừa la hét, vừa vỗ tay.
Cứ như vậy đi. Thích Thời Vũ nghĩ.
Vĩnh viễn không mở mắt, cứ như vậy, say đắm trong giấc mơ ngọt ngào này, không bao giờ tỉnh lại.