Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni
Anh có thể thử thích tôi không?
Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật khó để diễn tả, Thích Thời Vũ đã nhanh chóng hoàn tất quá trình "biến bạn tình thành bạn trai" chỉ trong nửa tháng, sau nửa năm độc thân, một điều dường như không tuân theo những quy tắc đã được ngầm định trong thế giới người lớn.
Kinh nghiệm sống trước đây của Thích Thời Vũ đã dạy anh rằng, tình một đêm chỉ hợp cho những cuộc gặp gỡ thể xác, không hợp để yêu đương. Từ khi đến tuổi trưởng thành, anh cũng không phải người nặng về dục vọng, nên trong ngần ấy năm, anh chưa từng thử kiểu hẹn hò chỉ để thỏa mãn dục vọng. Thực tế thì anh cũng chưa từng có mối tình nào thật sự nồng thắm.
Anh cố gắng nhớ lại người yêu cũ Tiểu An của mình, nhớ đến việc giữa hai người hình như chưa từng có một quá trình xác nhận mối quan hệ đầy đủ nghi thức như vậy. Tiểu An là một nhiếp ảnh gia tự do kiêm người có ảnh hưởng trên mạng (KOC) khá nổi tiếng, cậu ấy đến tiệm của anh để quan sát và chụp ảnh rồi làm quen với anh. Hai người là mối quan hệ đúng kiểu của người trưởng thành: Tiểu An thích tự do bay nhảy, tất nhiên sẽ thích một ông chủ Thích đẹp trai, phóng khoáng. Còn Thích Thời Vũ thì cần Tiểu An để đối phó với người mẹ liên tục giới thiệu bạn gái cho anh. Thế là trong gần hai năm họ bên nhau, Thích Thời Vũ không quá nhiệt tình với Tiểu An, và cậu cũng không mấy mặn mà với anh, cuối cùng mối quan hệ cũng đi đến hồi kết.
Khi Tiểu An thu dọn đồ đạc rời đi đã nói với anh: “Anh Thích, anh không thích em lắm.” Lời đó dường như chẳng sai chút nào, Thích Thời Vũ thậm chí còn chẳng tìm được cớ để phản bác.
Nhưng trong lòng anh lờ mờ nhận ra, Chung Viễn và Tiểu An không giống nhau. Thích Thời Vũ bị vẻ ngoài của Chung Viễn thu hút ngay khi gặp cậu, thậm chí còn chịu bỏ cả những nguyên tắc vốn có của mình vì cậu.
Nhưng hai người đã ngủ với nhau hai lần, lần nào anh cũng vội vàng rời đi.
Không biết từ bao giờ, trốn tránh đã trở thành cách anh đối phó với những xáo trộn trong cuộc sống.
Nhưng Chung Viễn vẫn luôn tiến về phía trước trong khi anh vẫn lùi bước.
Thích Thời Vũ không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng ngay lúc này anh không muốn buông tay.
Hôm đó, Chung Viễn ngồi dưới gốc cây hoa quế ở sân trước số 6 ngõ Bách Hoa ăn bữa tối. Có cơm lươn, sủi cảo nhân thì là, súp miso và một bát bánh canh. Mọi người quây quần quanh một chiếc bàn lớn, Chung Viễn ngồi bên trái Thích Thời Vũ, thỉnh thoảng gắp thức ăn, múc canh cho anh.
Lâm Niệm, người trước đó đến xin làm phục vụ, cũng được mời vào ăn cùng. Cậu nhóc trông gầy gò, nhỏ bé nhưng làm việc rất nhanh nhẹn, nhưng sức lực lại rất lớn, chỉ là hơi ít nói. Hầu hết khách đến tiệm là những cô gái. Những cô gái này khi đi một mình thì e ngại, nhưng cứ đi chung là trở nên dạn dĩ hơn hẳn. Đôi lúc Lâm Niệm phục vụ món ăn cho mấy cô gái, họ sẽ nói đùa với cậu, Lâm Niệm luôn đỏ mặt và trốn vào sau bếp.
Bình thường Lâm Niệm ít khi gặp Thích Lãng, nhưng Thích Lãng lại rất thích người anh trai có vẻ ngại ngùng này. Thích Lãng luôn chủ động nói chuyện với cậu trên bàn ăn, Thích Lãng hỏi gì, Lâm Niệm trả lời nấy. Giọng hai người không lớn, nghe như hai đứa nhỏ đang rì rầm trò chuyện. Hạ Đông ngồi bên cạnh Lâm Niệm, cong ngón tay gõ nhẹ lên đầu cậu: “Mau ăn đi.”
“A.” Lâm Niệm đáp khẽ, và vùi đầu ăn cơm lươn trước mặt.
Thích Lãng chợt gọi to: “Lão Thích, lão Thích ơi!”
Thích Thời Vũ đang ngơ ngẩn, bị tiếng gọi này làm cho giật mình: “Sao thế?”
“Bây giờ chú đã nhớ một tuần con chỉ học một buổi tâm lý chưa?” Thích Lãng nghiêm mặt, “Chú đừng hỏi con nữa!”
Chung Viễn nghe vậy không nhịn được mà bật cười.
Thích Thời Vũ cảm thấy mặt mình nóng ran, anh gắp một miếng củ sen nhồi gạo nếp hoa quế cho vào chén Thích Lãng: “Ăn cũng không làm con im miệng được à!”
Dì Lý nãy giờ vẫn im lặng gắp miếng sủi cảo vào đĩa của Chung Viễn, nói câu đầu tiên trên bàn ăn hôm nay: “Tiểu Chung, mùi vị thế nào?”
“Ngon ạ.” Chung Viễn đáp lại.
“Hai đứa cũng không còn nhỏ nữa rồi.” Dì Lý nhìn Chung Viễn, “Nhiều năm như vậy, Tiểu Thích cũng không dễ dàng gì đâu. Dì thấy con rất quan tâm đến nó, dì không rành chuyện của thanh niên các con lắm, dì chỉ cảm thấy có một người bạn đồng hành thật sự rất tốt mà thôi.”
Thích Thời Vũ suýt chút nữa thì phun bánh canh ra, dì Lý liếc nhìn anh rồi nói: “Cái thằng nhóc này, đừng tưởng dì không biết con cứ tung tin đồn nói dì hay mách lẻo với mẹ con đấy nhé.”
Hạ Đông đã nghe tin đồn này không chỉ một lần, không nhịn được mà che miệng cười khúc khích.
“Cả con và Thời Vân đều do dì một tay nuôi nấng, dì biết rõ hai đứa con thế nào.” Dì Lý vỗ nhẹ lên bàn tay cầm đũa của anh, “Đều là những đứa trẻ rất ngoan, Thời Vân không qua khỏi cửa ải của ông trời, chẳng thể làm gì được. Nhưng con thì khác, con à, đừng tự làm khó mình như vậy. Chỉ cần con sống tốt, một ngày nào đó mẹ con sẽ hiểu ra thôi.”
Nhắc đến cái tên Thời Vân này, mọi người trên bàn đều có phần im lặng. Thích Lãng và Lâm Niệm cũng không nói thêm gì nữa, Hạ Đông ấn bật lửa một tiếng “xoạch”, rồi châm một điếu thuốc.
Dì Lý nhìn Thích Thời Vũ, lại nhìn Hạ Đông, rồi mới nói: “Dì không hiểu mấy cái đạo lý lớn lao gì đâu, nhưng trông Lãng Lãng ngoan ngoãn như vậy, mấy đứa con không có gì sai cả. Con à, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”
Nói xong bà đặt đũa xuống và đứng dậy: “Dì về phòng trước, mấy đứa cứ chơi vui nhé, đi nào Lãng Lãng, về phòng làm bài tập thôi!”
Thích Lãng đã no nê nên cậu bé đặt bát xuống, vẫy tay chào Lâm Niệm, rồi làm mặt quỷ với Thích Thời Vũ, lại nói một câu “Tạm biệt thầy Chung”, sau đó nhảy nhót theo sau dì Lý về phòng.
Chung Viễn nói khẽ với Thích Thời Vũ: “Ăn uống xong xuôi chúng ta ra ngoài đi dạo một lúc nhé?”
“…Được.”
Đầu thu, lá vẫn xanh tốt, ngày cũng còn rất dài. Ăn xong bữa tối, sắc trời cũng chỉ vừa mới chạng vạng. Hai người sóng vai đi trên đường, bên đường là hàng cây bạch quả cao lớn, dải cây xanh ban đầu đã được thiết kế thành một vườn hoa nhỏ bên đường.
Trong một thoáng chốc, Thích Thời Vũ không biết nói gì, anh cứ cúi đầu đi thẳng về phía trước. Chung Viễn mở lời trước: “Vừa rồi tôi có vẻ vội vàng quá phải không? Anh… có khó xử không?”
Có khó xử không?
Thích Thời Vũ không biết phải nói sao, anh chỉ biết mình không hề từ chối cậu ấy.
“Thật ra tôi, không biết phải yêu đương thế nào.” Thích Thời Vũ nói, “Tôi…”
“Anh thích tôi không?” Chung Viễn hỏi.
“…”
Chung Viễn cũng không vì sự im lặng của anh mà buồn rầu, cậu tiến lên một bước, xoay người lại, vừa lùi vừa nói: “Cứ cho là bây giờ anh không thích, nhưng anh có thể thử thích tôi không?”
Thích Thời Vũ sợ cậu ngã, vừa định đưa tay kéo cậu lại thì bị Chung Viễn nắm lấy tay: “Có thể không? Ông chủ Thích?”
Mặt trời lặn ở phía chân trời chỉ còn lại những tia sáng lấp ló, nó hắt vào phía sau Chung Viễn, khiến cả người cậu được bao trùm trong một lớp ánh sáng dìu dịu.
Thích Thời Vũ rút tay mình ra, bước nhanh về phía trước vài bước. Chung Viễn đành phải đuổi theo anh, nhưng gió đêm lại thổi một câu nói vào tai cậu.
“Tôi có nói mình không thích cậu sao?”