Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni
Những Rung Động Ngày Đông
Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mối quan hệ giữa hai người dường như không có quá nhiều thay đổi sau khúc dạo đầu hôm đó. Chung Viễn vẫn bận từ thứ Hai đến thứ Sáu, Thích Thời Vũ vẫn mỗi ngày suy nghĩ nên chuẩn bị món tráng miệng mới nào cho mấy cô bé đến tiệm lẩu.
Chỉ là, mỗi khi rảnh rỗi, cả hai đều vô thức cầm điện thoại lên. Thầy Chung lén lấy điện thoại chụp chậu lục bình tím nở rộ trên bệ cửa sổ, trong lúc bí mật quan sát lũ nhóc học bài ở cửa sau lớp, rồi gửi cho ông chủ Thích. Ông chủ Thích thì vừa cười vừa nhắn: “Hôm nay Hạ Đông lại hóa thành lão bột mì” khi anh ta bất cẩn làm dính bột lên mặt, rồi cũng gửi cho thầy Chung.
Thời gian cứ thế trôi đi êm đềm, nhưng dường như đã có thêm chút gì đó khiến cho cảnh sắc bên ngoài cũng trở nên dịu dàng, rung động hơn.
Mãi đến khi chiếc lá cuối cùng lìa cành, ngày càng ngắn lại, Thích Lãng mặc chiếc áo len dì Lý tự tay đan, ngay cả Hạ Đông cũng đã đổi sang áo len dài tay, Thích Thời Vũ mới nhận ra mùa đông đã đến.
Thời tiết giá lạnh chỉ càng khiến các cô gái thêm mê mẩn món lẩu. Còn gì ấm áp hơn món lòng bò chiên giòn nhúng trong nồi lẩu đỏ hừng hực kia chứ?
Thế là, vào thứ Bảy, chưa đến năm giờ chiều mà các bàn trong tiệm đã chật kín khách. Thích Thời Vũ bận rộn ở quầy đồ ngọt phía sau, còn Hạ Đông thì vào phụ bếp. “Leng keng —”, tiếng chuông gió treo trên khung cửa vang lên. Thích Thời Vũ đang vội vẽ hoa cho cốc cà phê thì nghe giọng một cậu nhóc rụt rè xin lỗi: “Xin lỗi ông chủ, hôm nay nhà em có việc, em đến muộn… Anh cứ trừ lương em đi ạ.”
Là Lâm Niệm.
Thích Thời Vũ vừa làm xong một hình trái tim đơn giản trên cốc cà phê. Anh đặt chiếc cốc sứ tinh xảo lên quầy rồi nói với Lâm Niệm: “Cà phê của cô gái tóc dài ở bàn số bốn đấy.”
Lâm Niệm vội rửa tay, cầm cốc cà phê mang ra cho khách, rồi quay trở lại quầy, ấp úng mãi không nói nên lời.
Thích Thời Vũ nhìn bộ quần áo vải bông màu lam mỏng tang đã sờn rách của Lâm Niệm. Chóp mũi thằng bé đỏ bừng vì lạnh cóng, bàn tay đặt trên quầy cũng đỏ ửng, vài ngón còn hơi sưng tấy như bị nứt nẻ.
“Em sắp thi cuối kỳ rồi đúng không?” Thích Thời Vũ nói. “Dạo này em bận thì cứ tập trung học đi. Không đến được thì báo với anh một tiếng là được.”
Hạ Đông đã đề nghị trả lương theo giờ cho Lâm Niệm để thằng bé có thể vừa đi học vừa đi làm.
Lâm Niệm sụt sịt mũi, nhỏ giọng nói: “Ông chủ, có phải em đã gây rắc rối cho tiệm mình không, nên anh không muốn em làm việc ở đây nữa ạ? Anh yên tâm, sau này em chắc chắn sẽ không đến trễ nữa… Thật đấy, anh đừng…”
“Dừng, dừng, dừng, dừng, dừng…” Thích Thời Vũ dở khóc dở cười giơ tay lên. “Cưng ơi, bình tĩnh chút nào. Anh có nói gì đâu? Anh chỉ sợ em bận học thôi, em thấy khi nào rảnh rỗi thì đến làm ở tiệm là được. Anh thật sự không hề trách mắng em mà.”
Lâm Niệm nghe anh nói vậy thì gật đầu lia lịa. Thích Thời Vũ đang dùng khăn lau quầy, chợt nhìn thấy hai giọt nước nhỏ rơi xuống mặt kính. Anh ngẩng đầu lên, thấy bờ vai gầy gò của Lâm Niệm khẽ run rẩy dưới bộ quần áo vải bông.
Anh vội bước ra khỏi quầy, kéo Lâm Niệm sang một bên, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy? Em gặp phải chuyện gì à? Sao mà khóc luôn rồi?”
Lâm Niệm dụi mắt, vẫn cúi đầu: “Ông chủ, em xin anh đừng đuổi việc em. Sau này chiều nào học xong em cũng sẽ đến, bên ngoài không có tiệm nào chịu nhận học sinh cấp ba như em hết… Em thật sự rất cần tiền… Em xin anh.”
Đúng lúc Hạ Đông từ trong bếp đi ra, nhìn thấy cảnh này, anh ta vội chạy tới: “Có chuyện gì vậy?”
“Ôi trời, lão Hạ, anh mau ra khuyên thằng bé đi, thằng bé này… Em cũng không biết mình đã nói sai điều gì nữa.” Thích Thời Vũ nhẹ giọng nói. “Tiểu Lâm à, em muốn đến lúc nào cũng được hết, có gì buồn lòng thì cứ nói với anh Hạ của em nhé.”
Hạ Đông kéo tay thằng bé ra ngoài sân nói chuyện. Thích Thời Vũ gãi đầu, cảm thấy trẻ con tuổi dậy thì đúng là tâm lý bất ổn.
Anh lấy điện thoại ra, thấy có mấy tin nhắn chưa đọc, nhấn vào xem thì đều là của Chung Viễn.
Mười hai giờ trưa: “Em dậy rồi, hôm nay anh bận lắm nhỉ?”
Hai giờ chiều: “Em vừa quét xong phòng, giặt xong quần áo, hôm nay không có thời gian hẹn hò à?”
Nửa tiếng sau: “Ông chủ Thích đúng là quá bận rộn, chờ đó, em tới tìm anh hẹn hò đây.”
Thích Thời Vũ không khỏi bật cười. Anh nhắn lại: “Được.”
Một lúc sau, Hạ Đông một mình đi vào, cầm lấy chiếc áo lông ở phía sau quầy khoác vào người rồi nói với Thích Thời Vũ: “A Thời, cậu trông tiệm nhé, anh ra ngoài với Lâm Niệm một lát.”
Thích Thời Vũ hạ giọng: “Thằng bé bị sao vậy anh?”
“Trong nhà thằng bé có chuyện, lúc về anh sẽ kể cậu nghe.” Hạ Đông kéo khóa áo, thuận tay cầm luôn chiếc áo khoác Thích Thời Vũ mới mua còn nằm trong hộp chuyển phát nhanh. “Anh cầm áo này đi, về sẽ mua cái khác cho cậu.”
Thích Thời Vũ biết Hạ Đông định đưa nó cho Lâm Niệm, anh xua tay ra hiệu cứ tự nhiên.
Hạ Đông cầm chìa khóa xe rồi ra ngoài. Thích Thời Vũ nhìn qua cửa sổ hướng ra đường, thấy Hạ Đông đi phía trước, còn Lâm Niệm thì bị quấn trong chiếc áo lông khá lớn, cúi đầu đi theo sau, thỉnh thoảng còn đưa tay lên dụi mắt.
Thích Thời Vũ biết cuộc sống của thằng bé này không hề dễ dàng. Chẳng thế thì sao một học sinh trung học lại phải ra ngoài làm thêm, nếu như ở nhà được ăn ngon uống ngon, được chăm sóc chỉ để chuẩn bị thi đại học thôi chứ?
Lâm Niệm không thích nói chuyện, anh cũng chưa từng hỏi han cậu ấy.
Đối với một đứa nhỏ 17 tuổi, hỏi nhiều quá chỉ khiến người ta cảm thấy cuộc đời này thật khốn khổ.
Chuông gió lại vang lên.
Chung Viễn mặc một chiếc áo khoác cashmere màu xám vừa vặn, một tay đút túi, đẩy cửa bước vào.
Trên người cậu mang theo hơi lạnh bên ngoài. Vừa nhìn thấy Thích Thời Vũ, cậu đã nở nụ cười: “Ông chủ Thích ơi, có thời gian pha cho em một tách cà phê không?”
Chung Viễn ngồi trên chiếc ghế cao đặt cạnh quầy. Thích Thời Vũ đứng trong quầy, cố gắng nhịn cười, nghiêm mặt nói: “Không có thời gian.”
Nhưng động tác trên tay anh thì không dừng lại. Anh lấy ra một chiếc bình nhỏ, nấu gấp đôi lượng chocolate nóng. Chiếc thìa cán gỗ trong tay anh khuấy thật nhẹ, hương thơm dễ chịu làm ấm cả căn phòng.
Vài phút sau, chocolate nóng trong bình được rót vào chiếc cốc màu đen bóng, đẩy đến trước mặt Chung Viễn. Thích Thời Vũ khoanh tay dựa vào quầy: “Đã mấy giờ rồi mà còn uống cà phê? Tối nay có ngủ được không đấy?”
Chung Viễn tay phải nắm chặt cốc, tay trái dùng que khuấy nhẹ chocolate nóng trong cốc, cố tình hạ thấp giọng nói: “Còn sớm mà sao anh đã nghĩ đến chuyện đi ngủ rồi? Ông chủ Thích à, anh muốn đi ngủ với em sao?”
Giọng trầm của Chung Viễn rất dễ nghe, vừa dịu dàng lại vừa gợi cảm, nhưng nội dung lại chẳng đứng đắn chút nào. Ông chủ Thích cảm thấy mặt mình hơi nóng, anh vỗ nhẹ lên người cậu rồi mắng: “Em đàng hoàng chút đi thầy Chung.”
Chung Viễn bật cười.
Cô gái tóc dài gọi latte nóng ở bàn số bốn là khách quen của tiệm, đây cũng không phải lần đầu cô nhìn thấy Chung Viễn. Cô nàng không nghe rõ Chung Viễn nói gì, nhưng nghe Thích Thời Vũ không cho đối phương uống cà phê, thế là không nhịn được bưng cà phê lên, lớn giọng trêu chọc anh: “Ông chủ ơi, ở đây còn có người uống cà phê này! Chó độc thân không cần giấc ngủ!”
Khách trong tiệm, dù biết hay không biết rõ tình hình, đều bật cười với thiện ý.