Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni
Món Quà Tốt Nhất
Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thích Lãng dẫn Nấm về sân thì thấy Thích Thời Vũ đang đứng thẫn thờ dưới gốc cây hoa quế.
Thích Thời Vũ cảm thấy người mình ấm lên, cúi đầu xuống thì thấy bên đùi trái đang ôm một cậu nhóc con người, còn bên đùi phải là một cục lông lủng lẳng. Anh mỗi tay xoa một cái đầu, dịu dàng hỏi: “Sao thế?”
Thích Lãng vùi đầu vào người Thích Thời Vũ, không nhìn thẳng anh, giọng nói khàn khàn: “Lão Thích, chú không vui à?”
“…Không có.” Thích Thời Vũ phủ nhận.
“Xạo, chú đang không vui mà.” Thích Lãng nói, “Mỗi lần gặp bà nội, chú đều không vui.”
Thích Lãng ngẫm nghĩ một lát, rồi lại bổ sung: “Mà thật ra thì, ngoài lúc ở bên thầy Chung, con thấy bình thường chú cũng chẳng vui vẻ gì mấy.”
Thích Thời Vũ ngồi xổm xuống, hai tay ôm lấy khuôn mặt tròn trịa vẫn còn nét trẻ con của Thích Lãng: “Con mới là xạo, rõ ràng chú cũng rất vui khi ở bên con đấy nhé.”
Thích Lãng bị hai bàn tay to bóp chặt miệng, nói chuyện cũng không được rõ ràng: “Lão Thích này, có phải con phiền phức lắm không?”
“Ai nói con phiền hả?”
Thích Lãng không nói lời nào.
“Tiếc cho thằng hai nhà họ Thích quá, còn trẻ mà đã có con nhỏ rồi, con gái nhà ai mà dám quen nó chứ?”
Những lời này Thích Thời Vũ đã nghe không dưới trăm lần, anh biết, Thích Lãng cũng đã từng nghe thấy rồi.
Một đứa nhỏ thông minh như vậy, sao có thể không hiểu được chứ?
“Lãng Lãng à.” Thích Thời Vũ nghiêm túc nhìn vào đôi mắt to sáng ngời của đứa nhỏ, “Con chưa từng là gánh nặng của chú, con là món quà tốt nhất mà bố mẹ con đã tặng cho chú.”
Thích Lãng ôm chặt lấy Thích Thời Vũ không nói gì, sau lưng lại khẽ run lên. Nấm đứng bên cạnh rên ư ử, nó tới cọ vào chân Thích Lãng.
“Được rồi được rồi, sao còn mắt mũi tèm lem thế kia? Lát nữa chú Hạ của con nhìn thấy lại mắng chú mất.”
“Con không có khóc nhè đâu nhé.” Thích Lãng nấc lên một cái.
Thích Thời Vũ không khỏi bật cười. Trong nhà, Lâm Niệm đang lặng lẽ nhìn ra ngoài từ cửa sổ, Hạ Đông bất chợt từ phía sau cậu lên tiếng: “Nhìn gì đấy?”
Lâm Niệm giật nảy mình, khuôn mặt đỏ bừng lên, lắp bắp nói: “Không có… không có gì…”
Hạ Đông gõ vào đầu cậu: “Không có gì làm thì tới giúp tôi đi, em biết đánh trứng không?”
“A.” Lâm Niệm vừa đi vừa nhìn ra bên ngoài. Mùa đông ở thành phố B luôn mang theo một màu xám xịt, dưới gốc cây quế gần như trụi lủi kia, một người đàn ông cao lớn đang nửa quỳ trên mặt đất, trong lòng ôm một cậu nhóc con, bên chân là một con chó xù lông trắng như tuyết.
Trong mắt Lâm Niệm không kìm được sự hâm mộ, cậu im lặng dùng máy đánh lòng trắng trứng trong bát. Hạ Đông nhìn cậu, nhưng không nói gì, chỉ đặt ba miếng bánh matcha vừa làm xong trước mặt cậu.
Lâm Niệm nhếch môi nói: “Cảm ơn anh Đông.”
Chung Viễn tiễn hai người lớn tuổi nhà họ Thích về, rồi cũng quay trở lại số 6 ngõ Bách Hoa. Vừa bước vào cửa sân đã nhìn thấy một lớn một nhỏ và một chú chó đang ngồi xổm bên gốc cây. Thích Lãng cầm một chiếc bút lông lớn nhúng vào thùng nước để luyện chữ trên những viên gạch đá xanh trong sân, Thích Thời Vũ ở bên cạnh thỉnh thoảng chỉ trỏ hướng dẫn. Thích Lãng không thèm nghe theo anh, cứ im lặng chép《Thương Tiến Tửu》. Nấm thì đào đất ở một góc cây, đào đến nỗi hai bộ móng vuốt và đám lông trắng ở trước ngực đều dơ hầy.
Chung Viễn dở khóc dở cười, cậu bước tới xách hai chân trước của Nấm lên, ôm nó ra khỏi cái hố mà mãi mới đào được kia. Cậu móc khăn từ trong túi ra, lau đi vết bẩn trên mũi chó, rồi nhìn Nấm nghiêm túc hỏi: “Ông chủ Thích nhà mày chôn gì dưới gốc cây hả? Mau đào ra cho tao xem cái coi.”
Vừa đúng lúc Hạ Đông từ trong nhà đi ra, nghe vậy thì nói đùa: “Nữ Nhi Hồng của A Thời bị chôn dưới gốc cây đấy, Nấm mau đào nó ra đi, chúng ta phải gả cái tai họa này đi thôi!”
Lâm Niệm đi theo sau Hạ Đông nghe thấy liền che miệng cười thầm.
Thích Lãng vừa viết xong câu “Cùng nhau tiêu mối sầu vạn cổ” liền chạy tới ngắt lời: “Không được, con đọc cái này trên mạng rồi, không được uống rượu đã chôn dưới đất đâu, sẽ trúng độc đó. Con sẽ đến nhà ông bà nội trộm… À không phải, là lấy mấy chai rượu ông nội giấu đi!”
Chung Viễn mỉm cười cúi đầu: “Cảm ơn mọi người, bất cứ lúc nào tôi cũng xin chờ.”
Thích Thời Vũ bị đám người vứt sang một bên: . . .
Thích Lãng thấy Lâm Niệm đi ra liền dẫn cậu ta vào nhà chơi game. Hạ Đông cũng vào trong. Thích Thời Vũ nhận lấy con chó từ trong lòng Chung Viễn, anh nhếch môi: “Sao em còn tham gia trò vui với bọn họ thế?”
Chung Viễn xoa đầu Nấm: “Em vừa đưa chú dì về rồi.”
Thích Thời Vũ: “Mẹ anh còn chịu ngồi xe của em luôn cơ à.”
Chung Viễn: “Có lẽ là vì em đẹp trai?”
“Sao trước đây anh không nhận ra em vô liêm sỉ vậy nhỉ.”
“Có lẽ trước đây anh không để mắt đến em…” Chung Viễn ôm cả người lẫn chó vào lòng, “Nhưng mà sau này, đôi mắt của anh sẽ luôn hướng về phía em thôi.”