Chương 26

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thích Thời Vũ đã lâu không nhận được cuộc gọi từ mẹ, hai người đều giữ thể diện cho riêng mình. Thích Yến Kiệt đã trở thành người đưa tin giữa bọn họ. Hôm nay ông nói với Ngô Ngọc Dung rằng con trai hỏi thăm sức khỏe của bà thế nào, ngày mai lại nói với con trai là mẹ gói sủi cảo nhân thịt dê bí đao cho con, hôm nào con nhớ đến lấy.
Nhưng không ai vượt qua được Chung Viễn. Cậu đã dựa vào cơ hội cùng giường chung gối với ông chủ Thích để lấy được số điện thoại của bố mẹ chồng... không phải, là bố mẹ Thích. Trong những ngày ông chủ Thích và mẹ mình giận dỗi nhau, cậu thỉnh thoảng lại tới nhà, hôm nay lấy sủi cảo thay ông chủ Thích, ngày mai lại thay ông chủ Thích gửi đồ ngọt đến.
Ông chủ Thích nhắm mắt làm ngơ, giả bộ như không biết gì hết.
Nhưng Ngô Ngọc Dung đâu thể làm như không biết được. Một cậu trai trẻ to xác cứ lảng vảng trước mặt bà thường xuyên, thậm chí còn chăm sóc chu đáo hơn cả con trai ruột của mình — thay bóng đèn, sửa ống nước, đến cả xắn tay áo lên thông cống bị tắc cũng làm được. Ngô Ngọc Dung cuối cùng cũng cảm giác như những ông bà lão bị con nuôi lừa gạt hết tài sản là như thế nào. Đây rõ ràng là kẻ lừa đảo.
Thầy Chung, người bị bố mẹ chồng gán cho cái danh kẻ lừa đảo, hoàn toàn chẳng hề hay biết gì. Cậu cười tít mắt lau bụi trên nóc tủ bát giúp mẹ chồng, sau đó bước xuống cầu thang rồi giặt sạch cái khăn.
Ngô Ngọc Dung miễn cưỡng đưa cho cậu một cốc nước, Chung Viễn uống cạn hai ngụm là hết. Uống xong còn không quên rửa sạch cốc và cất vào tủ gọn gàng.
“Cảm ơn dì ạ.” Chung Viễn nói, “Nếu dọn dẹp chỗ này có khó khăn gì thì dì cứ gọi điện cho cháu, dì đừng tự leo lên leo xuống nhé, không an toàn đâu ạ. Hôm nay may mà gặp cháu đến đưa đồ, cao như vậy mà dì tự leo lên, lỡ ngã thì nguy hiểm lắm.”
Ngô Ngọc Dung: “…Tôi không định tự leo lên, cái thang này là bắt cho Thích Yến Kiệt.”
Chung Viễn không hề xấu hổ, cậu vẫn cười nói: “Vậy hôm nay chú được lợi rồi.”
“…Lát nữa ở lại ăn cơm đi.” Ngô Ngọc Dung vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, “Hôm nay ông ấy hầm thịt bò.”
“Cháu không ăn đâu dì, cháu về còn phải chuẩn bị tài liệu cho buổi họp phụ huynh ngày mai.” Chung Viễn phủi bụi trên quần áo, “Hôm khác cháu nhất định sẽ tới nếm thử tài nấu nướng của chú.”
Ngô Ngọc Dung: …Ý cậu là còn định hôm khác đến nữa đấy à?
Chung Viễn rời đi với bộ dạng lấm lem. Thích Yến Kiệt đứng đằng sau cậu đóng cửa lại, vừa quay đầu thì trông thấy Ngô Ngọc Dung đang đứng ngay cửa, vẻ mặt đầy phức tạp nhìn mình.
Thích Yến Kiệt giả vờ như không biết gì, ông cảm thán: “Hầy, em xem Tiểu Chung kìa, đúng là chẳng biết mệt mỏi là gì. Công việc trong trường nhiều như vậy, suốt ngày còn chạy tới nhà mình, chăm sóc chu đáo hơn cả con trai ruột.”
Ngô Ngọc Dung: . . .
Thích Yến Kiệt tiếp tục nhắc tới: “Em xem Tiểu An trước kia đi, còn chưa tới nhà mình bao giờ, có lần chúng ta gặp ở trong tiệm, thằng bé quay đầu bỏ chạy mất…”
Ngô Ngọc Dung lạnh lùng nói: “Vậy là anh cảm thấy Tiểu Chung tốt hơn Tiểu An sao?”
“Chắc chắn rồi…” Thích Yến Kiệt nói được một nửa thì trông thấy vợ mình có vẻ không vui, ông mau lẹ đổi chủ đề, “Không không, chỉ cần em không thích, vậy chắc chắn là không ai tốt hết.”
Ngô Ngọc Dung: . . .
“Ngày mai em sẽ đi họp phụ huynh cho Lãng Lãng, vừa rồi mấy nghiên cứu sinh của anh gọi điện đến, nói là luận văn của họ gặp vấn đề, muốn xin anh lời khuyên.” Ngô Ngọc Dung không thèm để ý tới nụ cười lấy lòng của chồng, “Vừa hay chiều mai em không bận gì, để em đi họp là được.”
Những buổi họp phụ huynh của Thích Lãng luôn có sự tham gia của đôi vợ chồng già, chủ yếu là vì Thích Thời Vũ khiến người khác cảm thấy không đáng tin cậy trong việc giáo dục con cái.
Nhưng không ngờ ngày hôm sau, khi Ngô Ngọc Dung mặc bộ váy áo được chọn lựa tỉ mỉ đi họp phụ huynh cho cháu trai, lại bắt gặp con trai ruột đang vô cùng lo lắng chạy ào tới trước cổng trường.
Bên cạnh con trai ruột còn có một bà lão đeo băng đỏ của tổ dân phố cũng lo lắng đi theo, không ai khác chính là bà nội của bé Hà hàng xóm.
Tất nhiên Thích Thời Vũ không đến đây để họp phụ huynh. Trước kia anh cảm thấy xấu hổ khi ngồi nghe các giáo viên mầm non thao thao bất tuyệt khen ngợi Thích Lãng. Bây giờ giáo viên đổi thành cái người đêm qua còn thì thầm vào tai mình những lời khiến mặt đỏ tim đập, chính là Chung Viễn, tình hình sẽ chỉ càng xấu hổ hơn thôi.
Thậm chí anh còn thấy, có khi mình chẳng nghe ra Chung Viễn đang nói gì nữa.
Cho nên anh yên tâm ở lại quầy làm đồ ngọt, hôm nay anh và Hạ Đông hừng hực khí thế muốn làm một đĩa bánh táo xốp giòn.
Mọi người đều biết, một đầu bếp giỏi bắt đầu từ việc chọn nguyên liệu.
Cho nên sáng sớm Thích Thời Vũ và Hạ Đông đã ngồi ở hai đầu bàn, bắt đầu gọt vỏ và bỏ hạt táo.
Bên cạnh Hạ Đông còn có Lâm Niệm bé nhỏ.
Nhưng Hạ Đông không để cậu nhóc động tay vào, anh ta dùng một bàn tay lớn ấn đầu thằng bé vào đống bài tập cuối cấp bên cạnh.
Hạ Đông nói: “Đừng gây chuyện, tranh thủ bây giờ không có khách, em mau học đi.”
Lâm Niệm đành phải cầm bút lên làm bài.
Thích Thời Vũ nói đùa: “Lão Hạ à, anh dữ thật đấy, lỡ dọa thằng bé sợ thì sao?”
Nói xong lại quay sang trêu Lâm Niệm: “Không sao, không sao, bé con đừng sợ nhé!”
Lâm Niệm không thèm để ý tới anh.
Thích Thời Vũ đang định trêu thằng bé thêm vài câu thì nghe thấy tiếng gõ nhẹ trên cửa sổ, anh nheo mắt nhìn, là bà lão đeo băng đỏ.
Thích Thời Vũ kéo cửa sổ ra: “Sao vậy dì Hà?”
Bà nội của bé Hà sốt ruột đến mức dậm chân: “Ôi chao Tiểu Thích ơi, mau mau lên nào, giáo viên ở trường vừa gọi điện đến bảo bọn trẻ đánh nhau!”
“…Hai thằng nhóc này.” Thích Thời Vũ nhỏ giọng thì thầm một câu, rồi lại nói với bà Hà: “Dì đừng lo, để cháu lái xe, sẽ đến đó ngay thôi ạ. Hai đứa nhóc này biết chừng mực mà, sẽ không xảy ra chuyện lớn đâu.”
Thích Lãng biết chừng mực, bé Hà kia thì không thể nào đánh lại Thích Lãng, Thích Thời Vũ cũng không lo lắng.
Bà Hà lo lắng cũng chỉ sợ gây thêm rắc rối cho giáo viên mà thôi.
Thích Thời Vũ chỉ là không hiểu, vì sao Chung Viễn không gọi điện cho mình nhỉ?
Thế là bà Hà lên xe, Thích Thời Vũ hỏi dò một câu: “Là thầy Chung gọi điện cho dì sao?”
“Ôi chao, nếu là vậy thì dì đã chẳng lo lắng đến thế!” Bà lão hoảng hốt đến mức toát mồ hôi trán giữa mùa đông, “Là một thầy họ Trương, nói là trưởng phòng giáo vụ. Con nói xem hai đứa nhỏ này đánh nhau kiểu gì mà lại bị đưa tới phòng giáo vụ luôn vậy?”
Thích Thời Vũ an ủi: “Ôi, bọn trẻ chỉ đánh nhau qua loa thôi, dì đừng lo lắng quá. Chắc là bị phòng giáo vụ bắt được thôi ạ…”
Thích Thời Vũ cũng là khi chạy đến cổng mới nhìn thấy mẹ ruột của mình. Một quãng thời gian dài không gặp mặt, hai người đều thấy hơi xấu hổ. Cuối cùng vẫn là mẹ ruột phá vỡ sự im lặng trước tiên: “Con chạy tới đây làm gì?”
Bà Hà với nhà họ Thích cũng là hàng xóm cũ, đương nhiên có biết Ngô Ngọc Dung. Bà bước tới, nhanh nhảu nói trước: “Ôi Ngọc Dung, hai đứa nhỏ đánh nhau, mau mau đi xem thế nào đi!”
Mọi người đều biết mối thù truyền kiếp giữa Thích Lãng và bé Hà, Ngô Ngọc Dung cũng không quá lo lắng. Ba người đăng ký ở cổng trường rồi cùng nhau đến phòng giáo vụ.
Hai đứa nhỏ đánh nhau dữ dội đến mức ba người lớn phải đến gõ cửa phòng giáo vụ. Ai ngờ, chỉ trong căn phòng làm việc vỏn vẹn năm mét vuông lại có tới mười mấy người tụ tập.
“Chà, hôm nay đánh nhau thật ra trò rồi.” Thích Thời Vũ nghĩ.