Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni
Cuộc Đối Chất Trong Phòng Giáo Vụ
Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa mở cửa bước vào, mọi người trong phòng đều quay đầu nhìn lại. Giữa đám đông, một người đàn ông trung niên hói đầu trông có vẻ lo lắng bồn chồn. Thích Thời Vũ đoán đó là thầy Trương phụ trách giáo vụ, người đã gọi điện cho bà nội của bé Hà chòn do.
Lấy thầy Trương hói đầu làm trung tâm, bên trái thầy ấy là Chung Viễn, phía sau cậu là Thích Lãng và bé Hà chòn do đang cúi đầu, đứng cạnh nhau. Bên phải thầy Trương thì có vẻ đông đúc hơn, gồm một đôi vợ chồng trung niên và một cặp vợ chồng già. Kế bên còn có một cậu bé mặt đầy vết thương, cùng với một bác sĩ mặc áo khoác trắng của phòng y tế trường đang sát trùng vết thương cho cậu bé.
Bốn vị phụ huynh đứng bên phải trông rất tức giận. Còn Thích Lãng và bé Hà thì không có vết thương rõ ràng nào trên mặt. Thích Lãng chỉ chăm chú nắm chặt tay mình, yên lặng cúi đầu đứng đó. Bé Hà chòn do thì thỉnh thoảng liếc nhìn Thích Lãng một cái.
Có vẻ như tình hình cuộc chiến hơi khác so với những gì Thích Thời Vũ đã nghĩ.
“Đến rồi đấy à.” Người phụ nữ ăn mặc đẹp đẽ đứng bên phải cười lạnh, “Tôi còn tưởng hai đứa nhóc này không ai quản lý cơ chứ.”
Thích Thời Vũ, Ngô Ngọc Dung và cả bà Hà: . . .
Bà Hà từ trước đến nay luôn bao che cho con cháu mình, nghe những lời này không lọt tai chút nào. Bà đang định nổi cơn tam bành thì nghe thấy Chung Viễn nói: “Vị phụ huynh này, xin chị hãy chú ý khi nói chuyện trước mặt trẻ con.”
“Chú ý? Chúng tôi phải chú ý điều gì?” Người phụ nữ nói, “Nhìn xem con tôi bị đánh ra nông nỗi nào? Trên mặt bầm xanh bầm tím, tôi nói cho mấy người biết, đây là bạo lực học đường đấy!”
Đứa trẻ đang được bác sĩ băng bó vết thương nghe vậy liền gào to lên rất hợp tác.
Trong văn phòng lại trở nên hỗn loạn. Thích Thời Vũ nhân lúc các phụ huynh bên kia đang an ủi con, anh bước tới trước mặt Chung Viễn hỏi: “Thầy Chung ơi, có chuyện gì vậy?”
“Em cũng không biết nữa.” Chung Viễn nhỏ giọng nói, “Em bị thầy giáo vụ gọi đến, chắc là Tiểu Lãng và bé chòn do đánh đứa nhỏ kia.”
Thích Thời Vũ cười: “Sao em cũng gọi là bé chòn do luôn rồi?”
Chung Viễn che miệng ho khan vài cái.
Bốn vị phụ huynh bên kia dỗ dành một đứa bé, mãi mới dỗ được. Người phụ nữ liền kéo đứa nhỏ ra nói: “Nào, Tiểu Bằng, con nói với thầy đi, bọn nó bắt nạt con thế nào?”
Đứa nhỏ tên Tiểu Bằng khóc nấc: “Bọn nó… bọn nó đánh con!”
Mẹ Tiểu Bằng lập tức nhân đó mà nói: “Thầy nghe thấy không? Chính là bọn nó đã đánh con trai chúng tôi đấy!”
Chung Viễn bình tĩnh nói: “Hai đứa bé này đều là học sinh của lớp tôi, bình thường đều rất ngoan ngoãn. Mẹ của Tiểu Bằng, tôi đề nghị chúng ta tìm hiểu tình huống cụ thể.”
“Tìm hiểu cái gì? Vừa rồi chẳng phải thầy bảo thầy là người nhà của đứa bé kia sao?” Mẹ Tiểu Bằng nói, “Chẳng phải giáo viên không được dạy lớp có con mình sao? Tôi thấy thầy đang bao che đấy! Cách sắp xếp lớp học của trường các người thật sự có vấn đề!”
Chung Viễn nhẹ nhàng nói: “Mẹ Tiểu Bằng, chị không cần phải chất vấn việc sắp xếp lớp học của nhà trường. Tôi và đứa nhỏ này chỉ mới là người nhà thôi. Tôi đã báo cáo với bên trường từ trước rồi, chỉ là học kỳ này sắp kết thúc, để việc giảng dạy diễn ra trật tự, tôi mới tiếp tục đảm nhiệm vai trò là giáo viên chủ nhiệm của đứa nhỏ. Và tôi không phải giáo viên dạy môn chính, sẽ không ảnh hưởng đến việc học của đứa bé.”
Lúc này bà Hà đã kiểm tra cháu trai nhà mình xem có vết thương nào không. Bà phát hiện Hà Giai Lạc chỉ dính một ít bùn trên người, và móng tay ngón trỏ phải hơi bị xước nhẹ. Bà thở phào nhẹ nhõm, vuốt lại chiếc băng tay màu đỏ của ủy ban khu phố, rồi nói với mẹ Tiểu Bằng: “Mẹ Tiểu Bằng, con của cô bị thương, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó với hai đứa nhỏ nhà chúng tôi. Nhưng mà chúng ta vẫn nên lắng nghe những gì bọn nhỏ nói trước, cô thấy đúng không?”
Mẹ Tiểu Bằng đen mặt, đẩy con trai mình ra phía trước: “Mau, nói với thầy xem con bị bắt nạt thế nào?”
Tiểu Bằng thút thít trả lời: “Bọn nó đ-đánh con…”
Mẹ Tiểu Bằng: “Nói đi! Tại sao bọn nó đánh con?”
Tiểu Bằng ngập ngừng, cuối cùng vẫn chỉ lặp lại bốn chữ “Bọn nó đánh con”.
Dường như thầy Trương phòng giáo vụ lại rụng thêm vài sợi tóc, ông quay sang Thích Lãng và Hà Giai Lạc: “Trò Thích Lãng, trò Hà Giai Lạc, hai em nói đi, tại sao lại bắt nạt Trương Tiểu Bằng?”
Hà Giai Lạc mở lời trước: “Thưa thầy, là Trương Tiểu Bằng…”
“Thưa thầy, là em đánh cậu ta. Vết thương trên mặt cậu ta là do một mình em đánh, Hà Giai Lạc không có ra tay ạ.” Thích Lãng ngắt lời Hà Giai Lạc, “Còn về lý do, em không muốn nói ạ. Thầy Trương, thầy Chung, em đánh bạn, vi phạm quy định của nhà trường, em sẵn sàng chấp nhận hình phạt ạ.”
Thầy Trương đã rất sửng sốt khi nghe Thích Lãng nói thế. Ông hoàn toàn không ngờ một đứa trẻ lớp một lại có thể nói năng rành mạch như vậy. Ông hắng giọng, nói: “Theo thầy được biết, hai em và Trương Tiểu Bằng là bạn học ở nhà trẻ, các em đều sống gần nhau. Dù bây giờ không học cùng lớp nhưng vẫn là bạn tốt, phải không?”
Thích Lãng không nói gì, Hà Giai Lạc tức giận “hừ” một tiếng.
Rõ ràng là thái độ không mấy hợp tác.
Mẹ Tiểu Bằng thấy hai đứa nhỏ thế này càng tức giận hơn: “Thầy! Thầy xem đi! Đánh người khác mà không có lý do, đứa trẻ như vậy thì có gì hay ho chứ?”
Tất cả phụ huynh bên này đều biết Thích Lãng không bao giờ gây gổ với bạn khác nếu không có lý do. Nhưng đứa nhỏ không muốn nói, bọn họ cũng không biết phải làm gì. Lúc này, Chung Viễn bước đến trước mặt Thích Lãng, ngồi xổm xuống, nắm lấy tay cậu bé. Trên các khớp ngón tay của cậu bé có vài vết trầy xước. Chung Viễn lấy hộp thuốc từ bác sĩ, sát trùng và băng bó cho cậu bé. Thích Lãng cúi đầu, sụt sịt mũi.
Chung Viễn quỳ một gối xuống đất, dịu dàng và kiên nhẫn nói nhỏ với cậu bé: “Lãng Lãng, con không muốn chú Thích và bà nội nghe lý do con đánh bạn sao?”
Thích Lãng giống như một con muỗi nhỏ đang buồn bã, chỉ khe khẽ “ừm” một tiếng.
Chung Viễn nắm chặt tay cậu bé lại, tay còn lại xoa đầu cậu bé nói: “Vậy con nói nhỏ với thầy được không? Thầy hứa sẽ không nói cho chú Thích và bà nội nghe đâu.”
Thích Lãng suy nghĩ một lúc rồi ghé sát tai Chung Viễn nói nhỏ vài câu.
Ngoại trừ tiếng thút thít của Trương Tiểu Bằng, căn phòng gần như chìm vào im lặng. Tất cả mọi người đều nhìn Chung Viễn, bao gồm cả Thích Thời Vũ và Ngô Ngọc Dung.
Vẻ mặt Chung Viễn có chút khựng lại trong giây lát, nhưng khi Thích Lãng rời khỏi bên tai, cậu đã nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Trên mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng, cậu vẫn giữ tư thế nửa quỳ, ôm Thích Lãng và nhìn thẳng vào mắt cậu bé: “Không sao đâu Tiểu Lãng, chuyện còn lại giao cho thầy và chú Thích. Ngoan nhé.”
Chung Viễn đứng dậy, quay người lại đối mặt với phụ huynh của Trương Tiểu Bằng, vẻ mặt cũng có phần lạnh lùng.
Thầy Trương chủ nhiệm đưa tay vuốt tóc, phát hiện mình lại rụng thêm vài sợi nữa. Ông thở dài, bắt đầu nói theo kiểu dĩ hòa vi quý: “Trẻ con xích mích với nhau là chuyện khó tránh. Các vị phụ huynh hãy trình bày yêu cầu của mình, xem chúng ta có thể đi đến thống nhất không nhé?”
“Họ còn có yêu cầu gì nữa chứ? Bây giờ con trai chúng tôi, Tiểu Bằng, đang bị đánh đấy nhé?” Mẹ Trương Tiểu Bằng tức giận nói, “Không thể nào thiên vị cho đứa trẻ gây lỗi chỉ vì nó có quan hệ với giáo viên của các người, phải không?”
Bố của Trương Tiểu Bằng vẫn luôn im lặng đã kéo vợ mình lại và nói: “Mọi người đã quen biết nhau nhiều năm rồi, bọn nhỏ cũng lớn lên cùng nhau. Chúng tôi không có yêu cầu gì, chỉ cần bồi thường chi phí thuốc men và nói xin lỗi con của chúng tôi là được.”
“Tại sao bọn con phải xin lỗi ạ!” Bé Hà chòn do hét lên trước, “Rõ ràng là cậu ta…”
Thích Lãng vỗ một phát vào áo lông của bé Hà.
Bé Hà chòn do lập tức ngậm miệng lại.
“Anh chị Trương.” Chung Viễn nhìn thẳng vào đối phương, “Đứa nhỏ bị thương, chúng tôi chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm chi trả chi phí thuốc men. Nhưng đối với vấn đề xin lỗi này, chúng tôi mong con của anh chị sẽ xin lỗi đứa nhỏ nhà chúng tôi.”