Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni
Sự Bảo Vệ Của Người Lớn
Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẹ Trương Tiểu Bằng đã nổi trận lôi đình khi nghe những lời này, bà lớn tiếng nói: “Thầy Trương! Thầy Trương nghe thấy không? Đây chính là thái độ của trường học mấy người sao? Người bị đánh lại phải xin lỗi người đánh à?”
Chủ nhiệm Trương chưa kịp nói gì thì Chung Viễn đã lên tiếng trước: “Tất nhiên không phải, dù sao đi nữa thì đứa trẻ đánh bạn cũng có lỗi. Nhưng tôi cảm thấy cả hai bên đều cần suy nghĩ lại về chuyện này.”
Mẹ Trương Tiểu Bằng càng nghe càng giận. Cuối cùng, Thích Thời Vũ bước đến nói: “Ừm, hai đứa nhỏ nhà chúng tôi hôm nay đã làm sai, tôi xin lỗi anh chị. Chị xem Tiểu Bằng còn đang bị thương, hay là chúng ta đến bệnh viện trước nhé?”
“Hừ!” Mẹ Tiểu Bằng nắm tay con trai dắt ra ngoài. Bố và ông bà nội của cậu bé cũng đi theo sau.
Thích Thời Vũ kéo tay áo của Chung Viễn, nhỏ giọng nói: “Em trông chừng hai đứa nhỏ, anh sẽ đến bệnh viện cùng họ.”
Sau đó anh lại quay sang nói với Ngô Ngọc Dung và bà Hà: “Mẹ, mẹ đi họp phụ huynh cho hai đứa nhỏ đi ạ. Dì Hà, dì cứ về nhà trước, chuyện này cứ để cháu lo liệu.”
Cả nhà Trương Tiểu Bằng vừa rời đi chưa được bao xa, cửa văn phòng vẫn chưa đóng kín, giọng nói của mẹ Tiểu Bằng từ đằng xa vọng lại: “Con nói xem sao con lại chơi chung với cái đám không cha không mẹ đó làm gì? Có đứa sinh ra mà không được dạy dỗ, con nghĩ chú của nó là người tốt đẹp gì sao? Ai không biết…”
Thích Thời Vũ nghe vậy còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng “Ôi” đầy sốt ruột của bé Hà Chòn Do đang đứng bên cạnh. Thích Lãng như một quả bom nhỏ lao qua trước mặt đám người lớn.
Bé Hà cũng vụt chạy theo sau như một quả bóng quần vợt tốc độ cao.
Chung Viễn không kịp nói gì, chỉ mau chóng đuổi theo ra ngoài.
Ở hành lang, bé Hà đang ôm Thích Lãng giãy giụa. Tay trái cậu bé túm chặt lấy tay áo Thích Lãng, ngón trỏ tay phải vì móng bị xước mà hơi vểnh lên, nhưng dù vậy, vẫn có thể thấy bé Chòn Do đã dùng hết sức bình sinh mới kéo giữ được Thích Lãng đang nổi cơn thịnh nộ như Hulk.
Thích Lãng đỏ bừng hai mắt, cậu nhóc hét lớn trong khi cố gắng thoát ra khỏi bé Hà: “Không cho mấy người nói lão Thích! Mấy người không được phép nói lão Thích như vậy!”
Bé Chòn Do thấy người lớn đến, vội vàng kêu lên: “Nhanh lên bắt cậu ấy lại! Vừa nãy bọn con đánh Trương Tiểu Bằng là vì cậu ta nói như vậy đấy ạ!”
Chung Viễn giơ tay túm lấy cổ áo sau của Thích Lãng, cậu bé cuối cùng cũng ngừng giãy giụa, nước mắt không ngừng rơi, miệng vẫn lẩm bẩm: “Mấy người không được nói lão Thích như vậy…”
Từ lúc còn nhỏ, cậu bé đã biết Thích Thời Vũ không phải là bố ruột của mình, cậu luôn hiểu chuyện sớm hơn mấy đứa trẻ cùng tuổi khác.
Những người lớn kia luôn cho rằng cậu là một đứa bé không hiểu chuyện. Mỗi khi cậu đi ngang qua, họ lại chỉ trỏ sau lưng, nói cậu là đứa đáng thương không cha không mẹ, là đồ vướng chân chú ruột, ngay cả khi cậu còn chưa hiểu được ý nghĩa của những lời đó.
Từ lâu cậu đã biết chú ruột của mình có phần không giống với những người khác, không chỉ chú ruột, còn có chú Hạ, thầy Chung, bọn họ đều có phần khác biệt.
Bên ngoài đều là con trai nắm tay con gái. Nhưng lão Thích là con trai mà chỉ thích nắm tay con trai thôi.
Sau khi biết chữ, cậu đã bí mật xem qua cuốn nhật ký mà mẹ để lại, trong nhật ký có nói chú Hạ thích bố của cậu.
Cậu thấy điều này cũng chẳng có gì không đúng cả, nhưng trong mắt người khác hình như lại không phải như vậy. Trước kia, mỗi lần chú Tiểu An đến nhà đều phải lén lút tránh mặt hàng xóm. Bà nội cũng không thích lão Thích ở bên cạnh con trai.
Cậu đã nghe những người đó bàn tán về lão Thích, chẳng có gì ngoài hai cụm từ “Không bình thường” và “Không đứng đắn”.
Cậu không ngại người khác nói mình không cha không mẹ, nói mình đáng thương, nói mình là đồ vướng chân.
Nhưng lão Thích, người đàn ông trông có vẻ còn chẳng hiểu chuyện bằng cậu, người đã chăm sóc cậu từ nhỏ, cậu không cho phép người khác nói chú của mình như vậy.
Người đàn ông đã chống đỡ cả bầu trời cho mình bằng đôi vai rộng ấy, dù cho cậu chưa từng gọi một tiếng bố, dù cho có đôi lúc cậu cũng ghét bỏ sự trẻ con của người ấy, nhưng đó vẫn là lão Thích tốt nhất trên thế giới của cậu.
Chung Viễn buông cổ áo cậu nhóc ra, một tay ôm cậu, một tay vỗ nhẹ lên vai. Nhưng khi mở lời, giọng điệu anh lại lạnh tanh: “Anh Trương, chị Trương, vừa nãy khi đứa nhỏ nói cho tôi nghe, tôi còn tự hỏi sao một đứa trẻ lại học được những từ ngữ gây tổn thương người khác như vậy. Bây giờ xem ra tôi đã rõ rồi.”
“Bạo lực ngôn từ cũng là một loại bạo lực. Hiện tại, có vẻ như con của chúng tôi đang phản kháng một cách không thích hợp đối với hành vi bạo lực mà chúng phải chịu đựng thôi.” Chung Viễn nói. “Anh chị vẫn cảm thấy không nên xin lỗi chúng tôi sao?”
Trẻ con như một tờ giấy trắng, chúng bị ảnh hưởng một cách vô thức bởi những người lớn xung quanh. Chúng sẽ học được kiến thức mà người lớn dạy cho, cũng sẽ học những giá trị được truyền tải giữa lời nói và hành động của người lớn.
Vừa rồi Ngô Ngọc Dung cũng nghe rõ những lời nói kia. Bà nhớ tới đứa con trai lớn đã mất, trái tim bà đau đớn, thậm chí là lung lay chực chờ sụp đổ. Thích Thời Vũ đỡ lấy người mẹ đang suy yếu của mình và nhỏ giọng an ủi.
Bà Hà bước đến, kéo hai đứa bé ra sau lưng mình. Bà lột dải băng đỏ trên cánh tay xuống, quấn lại vài vòng và nhét vào túi, sau đó bà chửi ầm lên: “Mấy người đang nói nhảm nhí cái gì vậy?”
Giọng nói sang sảng và cực kỳ chói tai. Bé Hà Chòn Do rụt lại sau lưng Thích Lãng và thì thầm: “Tiêu rồi, bà nội xắn tay áo lên rồi, bà nội sắp mắng người ta rồi…”
Thích Lãng còn đang đầm đìa nước mắt: . . .
“Để tôi xem ai dám bắt nạt Tiểu Lãng của chúng tôi nào?” Bà Hà chỉ vào mặt mẹ Trương Tiểu Bằng, “Hàng xóm láng giềng chúng tôi nhìn Tiểu Lãng lớn lên từng này, từ nhỏ đã hiểu chuyện khiến người ta thương xót, cái gì mà không có ai dạy dỗ hả? Tôi thấy chính cặp phụ huynh hai người đây mới là bị bố mẹ dạy hư đó! Con nít mà mở miệng nói chuyện kiểu đó thì phải để người lớn dạy dỗ! Người lớn không biết dạy thì nói với giáo viên trong trường, để giáo viên người ta dạy cho! Nói năng như vậy trước mặt người khác, ai mà biết sau lưng còn nói những lời buồn nôn đến cỡ nào! Tiểu Lãng ngoan ngoãn là nhờ Tiểu Thích dạy dỗ rất tốt! Chuyện của Tiểu Thích thì đến lượt mấy cái miệng thối của mấy người đâm chọt vào hả? Có hơi có sức thì đi dạy dỗ con nhà mình thành người tốt đi, để khỏi ra ngoài đường bị người ta đánh!”
Mẹ Trương Tiểu Bằng đỏ bừng mặt trước những lời nói của bà lão, muốn cãi lại nhưng không tìm được cơ hội xen vào. Cuối cùng, vẫn là thầy Trương ho khan vài tiếng, mở lời giảng hòa: “Đi thôi nào, tôi sẽ đến bệnh viện cùng mọi người. Phụ huynh của Thích Lãng và Hà Giai Lạc không cần đi theo đâu, có gì cần tôi sẽ liên lạc với mọi người…”
Thấy có đường lui, mẹ Trương Tiểu Bằng vội vàng đồng ý. Họ đang định rời đi thì Chung Viễn gọi lại: “Chị Trương.”
Mẹ Trương Tiểu Bằng sợ hãi quay đầu lại, chỉ thấy Chung Viễn bế Thích Lãng lên, rồi nói với bà ta: “Sau này, Tiểu Lãng không chỉ có Thời Vũ thương, có ông bà nội, có hàng xóm láng giềng thương, mà còn có tôi thương thằng bé nữa.”
“Chị không cần phải lo lắng về việc giáo dục đứa nhỏ nữa.”