Hoa Mận Nở

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đã gần trưa, con đường yên tĩnh quanh trường học cũng trở nên tấp nập. Thỉnh thoảng có người bán hàng đẩy xe đi ngang qua, sự ồn ào của dòng người đã kéo Thích Thời Vũ từ trong hồi ức quay về hiện thực.
Anh mở cửa xe, đứng cạnh cửa châm một điếu thuốc. Đột nhiên cảm thấy mũi hơi cay cay, anh đưa tay lên dụi mắt.
Khi mu bàn tay chạm vào mắt, luôn có những đốm sáng còn sót lại trong bóng tối chợt ập đến. Anh điều chỉnh cảm xúc của mình giữa những đốm sáng ấy rồi lại mở mắt ra.
Ánh nắng giữa trưa chiếu thẳng vào cổng trường, tầm nhìn chợt sáng lên khiến người ta hơi hoa mắt. Anh lại chớp mắt, rồi nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang nắm tay một đứa trẻ mắt còn đỏ hoe, hai người cùng tiến về phía anh.
Chung Viễn đứng trong ánh sáng vẫy tay với anh.
Thích Lãng buông tay Chung Viễn ra, đeo chiếc cặp sách nhỏ của mình chạy nhanh về phía Thích Thời Vũ.
Bọn họ cứ mang theo ánh sáng mà bước về phía anh.
Thích Thời Vũ ngồi xổm xuống để Thích Lãng có thể sà vào lòng. Thích Lãng ôm lấy anh, nhỏ giọng nói: “Con xin lỗi.”
Thích Thời Vũ vỗ nhẹ lưng cậu bé, anh cười nói: “Có gì phải xin lỗi đâu? Dù sao hôm nay chú cũng không phải là phụ huynh bị mời lên trường.”
Thích Lãng cúi đầu: “Con không nên đánh bạn.”
“Biết lỗi là được rồi.” Thích Thời Vũ vuốt nhẹ đầu thằng bé một cái rồi đứng dậy.
Chung Viễn đứng cách họ không xa.
Đằng sau còn có Ngô Ngọc Dung, bé Hà chòn do và bà Hà.
Thích Thời Vũ nói với bà Hà: “Dì Hà, dì đưa thằng bé lên xe trước ạ, con sẽ đưa dì về.”
Bà Hà nhìn anh và Chung Viễn một cái, khẽ gật đầu rồi bước lên xe.
“Mẹ.” Thích Thời Vũ chào Ngô Ngọc Dung. Cả hai đều thấy hơi xấu hổ.
“Khụ…” Ngô Ngọc Dung giả vờ hắng giọng, “Họp phụ huynh cũng không có gì đáng nói, Tiểu Lãng bớt lo hơn con hồi còn bé nhiều. Mẹ vừa gọi điện cho bố con để ông ấy đặt phòng ở lầu Tùng Hạc, tối nay chúng ta cùng nhau ăn cơm.”
Sau buổi họp phụ huynh hàng năm, cả nhà đều sẽ cùng nhau dùng bữa. Đây coi như đã thành lệ rồi. Thích Thời Vũ lấy điện thoại ra: “Được, vậy con gọi thêm Hạ Đông và dì Lý nữa.”
“Ừ, bọn họ cũng coi như là người nhà của chúng ta.” Ngô Ngọc Dung nói.
Thích Thời Vũ gửi tin nhắn cho Hạ Đông rồi cho điện thoại vào túi: “Vậy con đưa mẹ về nhà trước nhé?”
Ngô Ngọc Dung khẽ gật đầu, xoay người mở cửa sau lên xe. Thích Thời Vũ đang định chào Chung Viễn và nói sẽ liên lạc lại với anh ấy sau thì nghe thấy Ngô Ngọc Dung nói ở sau lưng: “Thầy Chung, cậu không đi cùng sao?”
Thích Thời Vũ hơi ngớ người, ngay cả Chung Viễn cũng thấy bối rối.
“Tối nay cùng ăn bữa cơm gia đình đi.” Trên mặt Ngô Ngọc Dung không lộ vẻ gì, giọng điệu vẫn rất bình thản, nói xong tám chữ liền kéo Thích Lãng ngồi vào ghế sau.
Áo khoác trên người Chung Viễn được ánh nắng ủ ấm, cậu lấy lại bình tĩnh trước tiên, mỉm cười nói với Thích Thời Vũ: “Anh đừng ngẩn người ra nữa, đi thôi, để em lái xe.”
Thích Thời Vũ hơi ấp úng: “Ơ không… Mẹ anh có ý gì vậy?”
“Không phải mẹ anh, là mẹ của chúng ta.” Chung Viễn không để ý đến anh nữa, cậu mở cửa ghế phụ rồi đẩy anh vào ghế, sau đó ung dung ngồi vào ghế lái.
Cậu quen đường nên lái xe rất bon đưa Ngô Ngọc Dung về nhà trước, người bảo vệ ở cổng khu dân cư trông thấy cậu ấy còn thân mật chào hỏi: “Ôi, Tiểu Chung lại tới à? Đến thăm thầy Thích và cô Ngô sao?”
Ngay sau đó ông mới nhìn thấy Thích Thời Vũ ngồi ở vị trí phụ lái: “Ủa? Tiểu Thích, lâu rồi không gặp cháu…”
Thích Thời Vũ: . . .
Có hơi xấu hổ.
Ngô Ngọc Dung ngồi ở ghế sau “Hừ” một tiếng.
Lái xe đến cửa nhà, Ngô Ngọc Dung mở cửa xuống xe, bà nói với Thích Lãng: “Lãng Lãng ở nhà ông bà chơi một lát đi, đến tối ăn cơm xong thì về nhà với Thích Thời Vũ.”
“Vâng.” Thích Lãng ngoan ngoãn đi theo xuống xe.
Hà Giai Lạc thò đầu ra ngoài cửa sổ xe nói với Thích Lãng: “Tạm biệt Tiểu Lãng nhé!”
Thích Lãng miễn cưỡng gật đầu, vẫy tay với cậu nhóc.
Hai cái đứa này cứ đối chọi nhau như vậy đấy.
Chung Viễn lái xe về ngõ Bách Hoa, bà Hà nhắm mắt nghỉ ngơi suốt chặng đường, đúng lúc mở mắt ra, bà dắt cháu xuống xe rồi nói với Thích Thời Vũ và Chung Viễn: “Cám ơn hai đứa, vậy dì với thằng bé về trước nhé.”
Thích Thời Vũ vội vàng nói: “Dì Hà đừng khách sáo ạ, chuyện hôm nay là chúng con phải cảm ơn Tiểu Lạc, thằng bé ở trường vẫn luôn để ý đến Thích Lãng, những điều này con đều biết.”
Nói xong anh ngồi xổm xuống và trịnh trọng bắt tay với bạn nhỏ Hà Giai Lạc: “Cám ơn cháu nha, bạn nhỏ Hà Giai Lạc.”
Hà Giai Lạc hơi ngượng ngùng, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ ửng, cậu bé gãi đầu rồi mới nói: “Không cần cám ơn đâu ạ, Tiểu Lãng là bạn thân của cháu. Chú ơi, sau này chú có thể đừng gọi cháu là bé Hà chòn do được không ạ?”
Thích Thời Vũ: . . .
Chung Viễn đứng ở phía sau không khỏi bật cười.
Thích Thời Vũ đứng dậy, mặt cũng hơi đỏ lên. Bà Hà cũng vui vẻ, tay vẫn còn đeo dải băng của ủy ban khu phố, nắm tay Hà Giai Lạc, khẽ nói với Thích Thời Vũ: “Thầy Chung là người tốt, hai đứa hòa thuận thì còn gì bằng.”
Thích Thời Vũ gật đầu, chân thành nói: “Cảm ơn dì ạ.”
Tiễn khách xong, Thích Thời Vũ và Chung Viễn cùng bước vào sân, hai người đứng dưới cây hoa quế. Chung Viễn dang tay ôm lấy Thích Thời Vũ và nói khẽ: “Anh xem Thích Lãng là một đứa bé ngoan ngoãn biết mấy, một đứa bé tốt như vậy nhất định sẽ lớn lên trong tình yêu thương, tình yêu anh dành cho thằng bé có lẽ không giống với tình yêu của những bậc cha mẹ khác, nhưng đó nhất định là một tình yêu đẹp.”
“Sao em biết anh đang nghĩ gì thế?”
Chung Viễn cười: “Em biết hết mà, những điều anh nói và cả những điều anh không nói. Chỉ cần nhìn vào mắt anh là em biết hôm nay anh có vui không, có thật sự vui vẻ không. Em biết hôm nay anh không muốn nói ra là mình đang không vui nhưng lại cần em quan tâm, vậy nên cứ để em nói ra.”
Thích Thời Vũ sắp chìm đắm trong sự dịu dàng này rồi, anh lẩm bẩm nói: “Bữa cơm ở lầu Tùng Hạc là bữa cơm gia đình đó, em có biết không?”
“Ừm.”
“Em đã bỏ bùa gì mẹ anh rồi hả?”
“Có một loại hiệu ứng trong tâm lý học gọi là hiệu ứng tiếp xúc đơn thuần.” Chung Viễn nói, “Mọi người sẽ vô thức yêu thích những người hoặc những vật mà họ quen thuộc, em đến đó ba ngày hai bận, mẹ chúng ta có muốn ghét em cũng không thể ghét nổi.”
Đồ đàn ông tâm cơ. Thích Thời Vũ nghĩ thầm trong lòng.
“Nhưng mà em cũng không ngờ mẹ sẽ mời em đến bữa cơm gia đình anh.” Chung Viễn cười nói, “Có vẻ như sức hút của em còn lớn hơn em nghĩ.”
Đồ không biết xấu hổ. Thích Thời Vũ tiếp tục nghĩ.
“Thời Vũ à.” Chung Viễn nói, “Chỉ cần là người bình thường thì sẽ rất khó để không bị lay động bởi tình cảm chân thành, cho dù họ không chịu thừa nhận.”
“Cho nên anh xem, bình thường Tiểu Lãng trông chín chắn, hiểu chuyện, thậm chí còn có vẻ lạnh lùng nữa, nhưng thằng bé vẫn sẽ tức giận hộ anh khi anh bị người ta nói xấu. Bởi vì thằng bé cảm nhận được tình yêu của anh đó.”
“Về phần mẹ của anh, bà ấy có một khúc mắc trong lòng.” Chung Viễn tiếp tục nói, “Cách nhìn nhận giá trị của mỗi người là khác nhau, chúng ta không thể yêu cầu mọi người đều có cùng quan điểm giá trị được. Thật ra mâu thuẫn về quan điểm giá trị giữa anh và mẹ không lớn như anh nghĩ đâu.”
“Chỉ là mẹ đã mất đi một người con trai rồi, mà bà cũng cảm nhận được người con trai còn lại đang dần rời xa mình vì những mâu thuẫn ấy, điều này sẽ càng khiến bà ấy khao khát mọi thứ ‘trở lại quỹ đạo’, khiến bà ấy càng thêm áy náy với anh, nó sẽ dần biến thành một vòng luẩn quẩn.”
Thích Thời Vũ yếu ớt nói: “Anh biết, anh và mẹ đều nên đi gặp bác sĩ tâm lý.”
“Anh có em mà.” Chung Viễn vỗ vỗ lưng anh.
Thích Thời Vũ áp cằm lên vai cậu: “Em đã nói chuyện với mẹ anh chưa?”
Chung Viễn lắc đầu: “Quan hệ của em và mẹ không thích hợp để trao đổi những chuyện đó, nhưng mà…”
Thích Thời Vũ giật mình: “Nhưng mà sao hả em?”
Chung Viễn ghé sát vào tai anh, ra vẻ thần bí: “Đúng là em có tìm đến một đàn anh dạy ở khoa Tâm lý trong trường, mỗi ngày tập thể dục buổi sáng và đi dạo sau bữa tối đều trò chuyện cùng… Đương nhiên, còn nhờ có sự phối hợp của bố nữa.”
Thích Thời Vũ sững sờ.
“Em không biết nội dung cuộc trò chuyện của họ.” Chung Viễn nói, “Nhưng mà, em có thể hiểu phần nào. Bố mẹ đều rất yêu thương anh, chỉ là cách thể hiện tình yêu có gì đó không đúng. Nhiều năm trôi qua, có lẽ mẹ sợ anh sau này sẽ cô độc một mình, không có ai chăm sóc. Bây giờ thấy một người đáng tin cậy như em… Chắc chắn sẽ nghĩ thoáng hơn.”
“Thầy Chung à.” Thích Thời Vũ nói, “Em thật sự cảm thấy bản thân mình quá tốt đẹp đó.”
Chung Viễn cười: “Anh à, chẳng lẽ em nói sai sao?”
Thích Thời Vũ không nói gì.
Không sai. Em đúng là rất tốt, người gì mà vừa đẹp trai lại vừa đáng tin cậy, vừa nghiêm túc lại vừa tinh tế. Rất khó để ai đó không thích em.
Thế nhưng một người như em, lại cứ phải lòng một người chẳng có gì tốt đẹp như anh.
Như thể lại nhìn thấu suy nghĩ của Thích Thời Vũ, Chung Viễn nói: “Thật may mắn khi một người đáng tin cậy như em lại gặp được một người tốt như anh, chúng ta đúng là một đôi trời sinh.”
Thích Thời Vũ hít hà cái mũi cay cay, nói: “Em nói đúng nhỉ.”
Hai người cùng bật cười.
Xa xa có tiếng chim bồ câu, vào mùa đông, hiếm khi có ánh nắng đẹp như vậy. Hạ Đông đi ra phơi đĩa, không nhịn được gõ vào cửa sổ rồi nói: “Anh thấy hai đứa bây được rồi đấy! Ôm ấp không chịu buông, rảnh rỗi quá thì vào giúp một tay đi!”
Nấm chạy ra từ sân sau, chạy quanh họ sủa gâu gâu.
Dì Lý đang đuổi theo, nghe Hạ Đông nói vậy cũng không nhịn được mà cười muốn khuỵu gối xuống.
Ngay cả Lâm Niệm vẫn luôn rụt rè cũng không kìm được bật cười. Cậu ôm lấy Nấm vừa chạy đến bên chân, chợt reo lên: “Hoa mận nở rồi!”
Đó là mấy cành hoa mận mà Thích Thời Vũ và Chung Viễn mới cắm, một bông mận đỏ lặng lẽ nở rộ ở đầu cành, không biết từ bao giờ.