Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni
Chuyến đi bất ngờ và duyên phận
Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc đầu Thích Thời Lãng lái xe đi trước, nhưng không lâu sau Chung Viễn đã vượt qua anh và bấm còi ra hiệu anh theo sau.
Thích Thời Vũ cũng không hỏi Chung Viễn đi đâu, cứ thế theo cậu ta chạy dọc con đường lớn đến vùng ngoại ô. Khi cảnh vật xung quanh ngày càng rộng mở, xe cộ trên đường cũng ít đi, không khí cũng trở nên trong lành, sảng khoái hơn.
Dù trời nắng nóng nhưng gió lùa vào người do xe chạy tốc độ cao vẫn rất mát mẻ, dễ chịu.
Dọc đường có một trạm xăng, bọn họ dừng lại nghỉ ngơi, tiện thể đổ xăng luôn. Chung Viễn mua hai chai Pocari từ trong cửa hàng tiện lợi, vặn nắp ra đưa cho Thích Thời Vũ một chai: “Anh từng đi đường này chưa?”
Thích Thời Vũ nhận lấy chai nước hơi lạnh, uống ừng ực vài ngụm rồi lắc đầu với Chung Viễn.
“Phía trước có một con đường nhỏ, chỉ cần đi thẳng theo nó là có thể lên núi. Đường đi không dốc cũng không nguy hiểm.” Chung Viễn liếc nhìn yết hầu anh trượt lên trượt xuống khi nuốt nước, “Giữa sườn núi có chùa Linh Không, bên trong có một con đường leo núi tên là đường Quan Âm, nó không cao lắm, sau khi đi lên có thể ngắm cảnh, cũng đẹp lắm. Sau đó xuống tới chân núi có một trang trại, làm cá bếp lò rất ngon, đậu hũ trong đó được bà chủ tự tay làm mỗi ngày, uống xong canh cá thì thơm lắm.”
“Thầy Chung à.” Thích Thời Vũ chớp mắt, “Cậu chuẩn bị cho tôi kỹ càng vậy sao?”
Chung Viễn nhấp một hớp đồ uống, nhưng mắt vẫn không rời khỏi mặt Thích Thời Vũ: “Đâu có, vừa rồi trên đường đi tôi chợt nghĩ ra thôi. Nếu anh có nơi muốn đến thì chúng ta đến đó.”
“Thoải mái vậy sao?”
“Thoải mái thì tốt chứ sao.” Chung Viễn nhếch khóe môi: “Chúng ta bắt đầu cũng rất ngẫu nhiên mà thôi.”
Thích Thời Vũ liếc mắt nhìn cậu ta một cái: “Mỗi lần Thầy Chung đi hẹn hò đều xem trọng như vậy sao?”
Chung Viễn không nói gì, chỉ khẽ cười rồi cầm chai nước đã uống hết trên tay anh ném vào thùng rác gần đó, sau đó leo lên xe: “Đi thôi.”
Đây không phải là tuyến đường thông thường của những người đam mê xe mô tô ở thành phố B, nhưng phong cảnh đúng là rất đẹp. Đường tuy không rộng nhưng lợi thế là ít xe, những hàng cây cao vút xanh tươi rợp bóng mát ven đường. Đường núi sau khi lên núi cũng không khó đi, núi đá và cây cối đều là một cảnh tượng độc đáo, thậm chí còn nhìn thấy một chú thỏ nhỏ chạy ngang qua đường.
Bọn họ đậu xe ở một bãi đỗ nhỏ trước chùa Linh Không, ngôi chùa cổ kính nằm sâu trong núi thật sự thanh tịnh và yên bình, thỉnh thoảng tiếng chuông vọng từ xa khiến lòng người cũng lắng lại.
Chung Viễn mua hai tấm vé hết mười đồng, đưa cho Thích Thời Vũ một vé.
Giá vé rẻ đến bất ngờ.
Mặc dù là cuối tuần nhưng trong chùa không có du khách. Thỉnh thoảng mới có thầy tu mặc áo xám đi ngang qua. Chùa chiền cũng không lớn, họ đi dạo quanh các điện thờ.
Thích Thời Vũ có vẻ hứng thú với các pho tượng Phật, đôi mắt anh tập trung và ánh lên vẻ sáng ngời mỗi khi nhìn thấy. Chung Viễn thấy anh nghiêm túc, cậu không nói lời nào, cũng không hối thúc anh, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh ngắm nhìn gương mặt nghiêng của anh.
Có vẻ như anh ấy thật sự… không nhớ gì cả.
Mãi đến khi họ tham quan xong và đi đến con đường leo núi ở phía bên kia, Chung Viễn mới mở lời: “Anh có tin vào điều này không?”
“Cái gì?”
“Thần Phật.”
Thích Thời Vũ dường như hơi sững sờ một chút, sau đó mỉm cười nói: “Không tin.”
Ngay sau đó anh chắp hai tay trước ngực và cúi lạy một cái vào khoảng không: “Các vị thần tiên Bồ Tát đừng trách móc, con không có ý bất kính với các vị đâu.”
Chung Viễn bật cười, trên đời này lại có người mâu thuẫn mà đáng yêu đến vậy.
Thích Thời Vũ hỏi: “Cậu thì sao? Có tin không?”
“Tôi tin vào nhân quả, tin vào duyên phận.” Giọng nói của Chung Viễn hơi lành lạnh, cậu không hề tỏ ra mệt mỏi chút nào vì leo núi, “Còn về việc thần Phật phù hộ, tôi cũng không tin.”
“Nhân quả và duyên phận sao?”
“Đúng vậy.” Chung Viễn dừng lại, nhìn bụi hoa nhạn lai hồng đã phai màu bên đường, “Trên thế giới này, người nên gặp thì cuối cùng cũng sẽ gặp nhau.”
Vẻ mặt cậu quá nghiêm túc, thậm chí trong một thoáng Thích Thời Vũ còn nghĩ cậu ta đang ám chỉ điều gì đó. Thích Thời Vũ cười ha hả: “Cũng đúng, nhìn chúng ta xem, chẳng phải rất có duyên phận sao?”
Chung Viễn không trả lời mà đổi chủ đề: “Cậu nhóc lúc nãy ở tiệm anh là ai vậy?”
Thích Thời Vũ không ngờ cậu ta vẫn còn băn khoăn chuyện này, anh lập tức bật cười: “Cậu ta đang tìm việc làm bán thời gian. Cậu không nhắc thì thôi, lúc nãy tôi cũng không để ý lắm, giờ nghĩ lại thì thấy dáng vẻ cậu ta đúng là rất mềm yếu. Tôi đoán chắc Lão Hạ sẽ giữ cậu ta lại thôi.”
Sắc mặt Chung Viễn hơi trầm xuống: “Cái người họ Hạ đó là đối tác của anh sao?”
“Cậu nói Lão Hạ hả?” Thích Thời Vũ không hề cảm nhận được sự không vui của Chung Viễn, “Chúng tôi đã quen Lão Hạ từ nhỏ rồi, nhưng không tính là bạn thân thuở bé được, anh ấy bằng tuổi với anh trai tôi. Anh ấy đã đầu tư rất nhiều tiền vào tiệm đó, chúng tôi chia đôi thu nhập hàng tháng, có thể coi là đối tác.”
Gọi người khác là anh cũng thuận miệng ghê. Sắc mặt Chung Viễn chợt tối sầm lại: “Anh ta cũng vậy đúng không?”
Dây thần kinh của Thích Thời Vũ đã chai sạn đến mức không nhận ra: “Vậy là sao?”
Chung Viễn nhìn anh không nói gì, Thích Thời Vũ cũng nhìn cậu ta một lát, bỗng hiểu ra ý cậu ta, anh nói: “…À, cậu nói cái kia hả. Đúng rồi.”
“Chúng tôi thế nào?” Chung Viễn chỉ nói nửa câu rồi ngậm miệng lại, mình đứng ở lập trường nào mà hỏi nhiều như vậy?
“Chúng tôi thế nào?” Thích Thời Vũ thấy mặt mũi cậu ta xám muốn bằng mặt đường thì bật cười to, “Cậu nói tôi với Lão Hạ ấy hả? Ha ha ha không thể nào.”
Ba chữ “Không thể nào” giống như một làn gió nhẹ thổi bay mọi nỗi bất mãn của Chung Viễn, ánh mắt cậu trở nên dịu dàng: “Tôi cảm thấy anh ấy có điều kiện tốt về mọi mặt, hai người cũng thân thiết với nhau nữa.”
“…Cưa cưa à, cậu đã quên rằng trước khi gặp cậu thì tôi luôn ở trên sao?” Xung quanh không có ai, Thích Thời Vũ nói năng cũng to gan hơn. Nhưng chỉ một giây sau đó anh nhìn thấy một bức tượng Quan Âm đứng lặng lẽ bên đường núi, anh lập tức cúi lạy một cái: “Con xin lỗi, con xin lỗi, con không nhìn thấy ngài, để ngài nghe thấy điều tục tĩu rồi.”
Chung Viễn nghe tiếng “cưa cưa” của anh mà trong lòng như bị mèo con cào nhẹ một cái, mọi nỗi bất mãn đã sớm tan biến.
Thích Thời Vũ cười một lúc rồi lại nhìn tượng Quan Âm. Đôi mắt Phật nhìn xuống với vẻ đầy thương xót và từ ái. Dưới ánh mắt như vậy, tâm trạng Thích Thời Vũ chợt trầm xuống, anh thì thào: “Nếu thật sự có thần Phật, tôi thật sự muốn cầu xin sự giải thoát cho Lão Hạ.”