Chương 9

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thích Thời Vũ chỉ lẩm bẩm một mình, Chung Viễn cũng vờ như không nghe thấy. Hai người tiếp tục đi lên con đường núi, trên con đường này có 108 bức tượng Quan Âm, mỗi bức tượng đều mang một ý nghĩa khác nhau. Hai người vừa đi vừa quan sát và trò chuyện, khi họ lên đến đỉnh núi thì trời đã quá trưa.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, từ đỉnh núi trông về phía xa, thậm chí còn có thể nhìn thấy những tòa kiến trúc nổi bật ở khu trung tâm kinh doanh và thương mại của thành phố. Ánh nắng chói chang chiếu thẳng xuống nhưng vì đang ở trên đỉnh núi nên nhiệt độ ấm áp này không khiến người ta cảm thấy nóng nực, trái lại còn mang đến cảm giác hết sức khoan khoái.
Thích Thời Vũ ngồi trên tảng đá lớn ở đỉnh núi, anh duỗi thẳng lưng đang mỏi nhừ và uống chai nước Chung Viễn mua ở quán gần đó. Anh ngả người ra sau rồi nói: “Sao cậu tìm được chỗ này vậy? Đúng là thoải mái thật đó.”
Chung Viễn ngồi xuống ngay bên cạnh anh: “Lúc trước có một khoảng thời gian tôi luôn tới đây… để thư giãn.”
Thích Thời Vũ rút một điếu thuốc, châm lửa, rồi cười thản nhiên: “Thầy Chung à, chuyện đêm đó của hai ta thật sự chỉ là ngoài ý muốn thôi, cậu đừng quá coi trọng nó được không?”
“Một đêm thì là ngẫu nhiên, nhưng sau đó còn có thể gặp lại thì chính là duyên phận rồi.” Chung Viễn nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Cậu vươn tay lấy điếu thuốc từ môi anh, đưa lên miệng mình và rít một hơi, “Tôi vừa mới nói rồi mà, tôi tin vào duyên phận.”
Hành động và bầu không khí mập mờ như vậy khiến Thích Thời Vũ không khỏi hạ giọng trêu ghẹo cậu: “Này, hỏi cậu tí, hôm đó sao cậu lại để ý tôi vậy?”
Chung Viễn dừng lại một lát, nhún vai nói: “…Cảm thấy hình xăm lớn trên tay anh nhìn rất ngầu, không ngờ lại là giả.”
Thích Thời Vũ cũng không giận: “Tôi còn tưởng cậu bị giọng hát của tôi thu hút chứ.”
“Xem như là một phần nguyên nhân đi.” Chung Viễn kẹp điếu thuốc giữa ngón cái và ngón trỏ, đưa đến môi Thích Thời Vũ, “Vậy còn anh? Anh để ý tôi ở điểm nào?”
Thích Thời Vũ nắm lấy cổ tay Chung Viễn, hút điếu thuốc ngay trên tay cậu. Đầu lọc hơi ướt, Thích Thời Vũ vô thức vuốt ve xương cổ tay của Chung Viễn. Hút hết điếu thuốc, anh cố ý dùng đầu lưỡi lướt qua đầu ngón tay cậu.
Chung Viễn không trốn tránh cũng không hoảng sợ, chỉ nhìn chằm chằm vào anh và mỉm cười. Thích Thời Vũ nhìn cậu một lát, phả ra một làn khói từ miệng: “Lý do của tôi đơn giản hơn nhiều, do cậu đẹp trai quá.”
Thích Thời Vũ dừng một chút, lại bổ sung: “Nhất là đôi mắt này.”
“Tính cách của Tiểu Lãng thật sự không giống anh một chút nào.”
“Có lẽ vì tôi là một người bố không đáng tin cậy, nên con cái chỉ có thể tự mình trưởng thành.” Thích Thời Vũ cười, “Thật ra thằng bé rất giống anh trai tôi, cảm giác như nó là phiên bản thu nhỏ của anh ấy vậy, đôi khi tôi còn nghi ngờ thằng bé có phải là anh trai tôi xuyên không trở về không đấy.”
“Tình cảm của hai anh em anh tốt thật.”
“Tốt gì mà tốt chứ.” Thích Thời Vũ cười, “Là cậu chưa từng thấy anh ấy đánh tôi bầm dập chỉ vì mẹ cho tôi thêm một miếng thịt kho tàu đó thôi.”
“Bố mẹ anh vẫn còn khỏe mạnh, với tình huống của anh trai anh như thế, bình thường không phải nên giao con lại cho bố mẹ nuôi sao? Sao mà…” Chung Viễn đột ngột ngừng lời, “Tôi xin lỗi, đây là chuyện gia đình của anh, là tôi đã lỡ lời rồi.”
“Không sao, không có gì không thể nói cả.” Thích Thời Vũ dựa vào tảng đá, duỗi đôi chân dài về phía trước, “Trước khi mất, anh ấy đã để lại di ngôn, con của anh ấy là con tôi.”
“Tôi thi đại học xong đã công khai với gia đình, lúc ấy ồn ào dữ lắm. Bình thường mẹ tôi trông hiền thục, thanh nhã, có lẽ là bị tôi kích thích nên đã làm ra rất nhiều chuyện cực đoan.” Thích Thời Vũ nói, “Lúc ấy tôi còn nhỏ, bà ấy càng kích động thì tôi lại càng chống đối, trong nhà ầm ĩ náo loạn cả lên. Đáng lẽ tôi phải vào Đại học A, nhưng bố mẹ tôi đều ở trường đó, lúc ấy tôi thật sự là… không muốn ở lại thành phố này một chút nào nữa.”
“Mẹ tôi cho rằng nếu tôi đi nơi khác sẽ học thêm những thói… xấu. Cho nên bà ấy tự đăng ký nguyện vọng cho tôi, sửa lại mật khẩu hệ thống đăng ký của tôi.”
“Lúc ấy anh trai tôi là nghiên cứu sinh sắp tốt nghiệp rồi, anh ấy chưa từng tỏ ý kiến gì về chuyện này, hơn nữa, từ nhỏ anh ấy đã là điển hình ‘con nhà người ta’, mẹ tôi cũng không đề phòng anh ấy.” Ánh mắt Thích Thời Vũ trông về phía xa, “Không biết anh ấy làm cách nào mà hỏi được mật khẩu từ chỗ mẹ tôi, sau đó kéo tôi sửa lại nguyện vọng trước giờ hệ thống đóng một tiếng, đổi sang đăng ký vào một trường đại học ở thành phố C cũng không kém Đại học A là bao. Lúc ấy anh Hạ đang làm ăn ở thành phố C, nhận lời nhờ cậy của anh tôi, anh ấy đã chăm sóc tôi rất chu đáo.”
Chung Viễn trầm ngâm giây lát: “Vậy là… anh còn chẳng học ở Đại học A.”
Giọng cậu rất nhỏ, Thích Thời Vũ không nghe rõ nên hỏi lại: “Gì cơ?”
“Không có gì.” Chung Viễn lấy lại bình tĩnh, “Tôi cũng tốt nghiệp ở Đại học A.”
“Nhìn thì có vẻ tuổi của hai ta cách nhau không nhiều, nếu tôi học ở Đại học A, biết đâu năm đó mình còn có thể làm bạn học đấy!” Thích Thời Vũ vẫn giữ giọng điệu bông đùa: “À mà, mãi vẫn chưa hỏi cậu, năm nay cậu bao tuổi? Năm nay là tôi 33 rồi.”
“Nhỏ hơn anh nửa tuổi.”
“Ha ha.” Thích Thời Vũ vốn rất rành trò được đà lấn tới, sau khi nghe lời này cũng không mảy may nhận ra có gì sai, anh liền vòng tay qua cổ Chung Viễn, nửa dựa vào người bên cạnh, “Gọi anh giai đi Tiểu Chung.”
Chung Viễn hơi cúi đầu, nhẹ giọng gọi một tiếng: “Anh giai.”
…Nghe lời thế à? Một người quen thói trêu ghẹo như Thích Thời Vũ lại thoáng thấy xấu hổ trong giây lát. Anh kéo vài sợi tóc của mình, sau đó hậm hực bỏ tay xuống rồi nói tiếp: “Sau khi tôi đến thành phố C, học phí và sinh hoạt phí ban đầu đều là anh trai tôi cho, mối quan hệ giữa tôi và gia đình vẫn luôn căng thẳng. Trước khi anh tôi qua đời, điều duy nhất anh ấy không thể buông bỏ chính là chuyện này. Lúc ấy Tiểu Lãng còn chưa chào đời, anh ấy đã nói với mẹ rằng, nếu như đã có đứa cháu trai này rồi thì đừng ép buộc tôi nữa, người một nhà hòa thuận là điều tốt nhất.”
“Chị dâu của tôi là một người rất mạnh mẽ, chị ấy còn đang mang thai lúc anh tôi mất. Chị ấy vẫn luôn cố gắng xoa dịu mối quan hệ giữa tôi với bố mẹ.” Thích Thời Vũ thở dài, “Lúc đầu tôi định giải quyết xong chuyện bên này thì về lại thành phố C, nhưng không ngờ chị ấy cũng ra đi.”
Chung Viễn vươn tay ra ôm lấy vai anh.
Đây là một động tác mang ý an ủi. Thích Thời Vũ có thể cảm nhận được hơi ấm từ cái ôm ấy, nó xuyên qua ngực và cánh tay cậu mà truyền tới anh. Thời tiết trên núi rất mát mẻ, nhiệt độ này lại khiến người ta cảm thấy thoải mái dễ chịu.
“Nguồn tài nguyên ở thành phố B vẫn tốt hơn cho con trẻ.” Thích Thời Vũ nhắm mắt lại, “Vì thế tôi cũng ở lại đây, mối quan hệ với bố mẹ tôi cũng coi như đã tốt hơn trong mấy năm qua.”
Chung Viễn cười nói: “May là anh đã ở lại, nếu không thì sao chúng ta gặp được nhau, đúng không?”
“Ngày hôm đó tôi thật sự rất khó chịu.” Thích Thời Vũ nghĩ đến ngày bọn họ “gặp nhau”: “Mặc dù mấy năm qua mẹ không cãi vã với tôi, nhưng vẫn luôn tìm cách giới thiệu bạn gái cho tôi. Vì vậy nên tôi vẫn không nói cho gia đình biết chuyện đã chia tay với người yêu cũ từ nửa năm trước, không ngờ vẫn bị mẹ tôi phát hiện. Hôm đó tôi đến quán bar với bạn, cũng vì uống nhiều quá mới bị tụi nó giật dây cho lên sân khấu để mất mặt thế kia, ai ngờ đâu lại bắt gặp được cậu.”
“Không mất mặt đâu, anh hát bài kia rất hay đó.” Chung Viễn mỉm cười rồi bổ sung thêm nửa câu sau, “Rất quyến rũ.”
“Vậy sao?” Thích Thời Vũ đắc ý nhướng mày, “Do tôi già quá thôi, chứ không khéo tôi đã đi ra mắt được đấy.”
Chung Viễn nhìn anh, rồi lại nhớ đến ca khúc anh đã hát đêm đó:
* Lữ trình mỹ lệ thật dễ trôi qua
Sao nỡ lãng phí đêm xuân
Lẽ nào cậu có thể lừa dối cảm xúc
Hãy sẻ chia tất cả đi
Càng chờ mong càng thêm mỹ lệ
Đến đây, hãy để cảnh xuân thay thế trọn vẹn
Lẽ nào phải để thanh xuân héo tàn mới kịp tận hưởng?
(Xuân quang xạ tiết – Trương Quốc Vinh)
Khi đó Chung Viễn vừa mới uống nửa shot Tequila, mắt mũi còn chưa say đến nỗi mơ hồ không nhìn rõ gì. Cậu bị tiếng hát ấy thu hút ánh nhìn về phía sân khấu, nhưng lại nhìn thấy khuôn mặt in sâu trong ký ức tuổi trẻ của mình.
Khuôn mặt ấy chẳng còn toát lên vẻ rạng ngời như khi xưa, nét mặt có chút mê mang và quyến rũ vì chếnh choáng cơn say. Chung Viễn nhìn thấy ánh mắt của anh cuối cùng cũng nhìn về phía mình, khuôn mặt của người đàn ông trưởng thành kia trùng với cậu thiếu niên trong ký ức, khiến cậu không thể rời mắt được nữa.
Lúc đó cậu đã nghĩ: Thật may, dù không còn là thuở niên thiếu, nhưng tuổi trẻ vẫn không hề khô héo khi lại gặp được nhau.
Như vậy cũng rất tốt.