Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi
Lễ Tình Nhân bất ngờ
Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Ta Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay khi đến nhà hàng làm việc, Sở Quân Liệt cảm thấy không khí có chút khác lạ.
Cửa sổ sát đất của nhà hàng treo vài chiếc đèn nhỏ màu hồng, được sắp xếp thành hình đóa hoa hồng, bàn còn được trang trí thêm bình hoa nhỏ. Khách hàng hôm nay đông hơn thường lệ, hơn nữa đều đi theo cặp.
"Tiểu Sở đã đến chưa?" Một nhân viên nhìn thấy Sở Quân Liệt, mắt thoáng nụ cười trêu chọc, "Tôi tưởng cậu sẽ xin nghỉ hôm nay."
"Sao lại xin nghỉ?" Sở Quân Liệt bực bội lấy điện thoại ra, mở lịch xem ngày. Dưới đó hiện lên ba chữ "Lễ Tình Nhân".
Lễ Tình Nhân? Hôm nay là Lễ Tình Nhân?
Sở Quân Liệt đứng sững, tay cầm điện thoại, chân bước đi tìm phó cửa hàng trưởng xin nghỉ.
"Đừng! Đừng!" Người nhân viên vội ngăn lại, "Cậu xin nghỉ mấy lần rồi, giờ lại xin nghỉ tiếp chẳng phải quá hay sao?"
Sở Quân Liệt nhìn thời gian trên điện thoại, lòng ngổn ngang khổ sở.
Từ lần cùng Tư tiên sinh về nhà cũ đón năm mới, anh luôn bận rộn, đi sớm về trễ.
Hôm nay là Lễ Tình Nhân, cậu lại không để ý, bảo sao không thể níu giữ được tâm của Tư tiên sinh.
Hôm nay sinh ý của nhà hàng phá lệ, cứ một đôi lại nối tiếp nhau đến.
Sở Quân Liệt nhìn mấy đôi tình nhân ngọt ngào, trước khi dùng bữa trao đổi lễ vật, vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ, có lúc cúi đầu thì thầm bên tai nhau, thỉnh thoảng lại bật thành tiếng cười.
Thấy họ nắm tay, thậm chí có đôi hôn nhau, Sở Quân Liệt vội quay đi ánh mắt, lòng đầy khó chịu.
Cậu không chuẩn bị lễ vật cho Tư tiên sinh, cũng chẳng hẹn anh ra ngoài ăn tối, giống như tảng đá vậy, ai lại thích người vô tâm chứ.
Phó cửa hàng trưởng đi kiểm tra một vòng, thoáng thấy Sở Quân Liệt ánh mắt buồn rầu nhìn mấy đôi tình lữ.
"Tiểu Sở, sao rồi?" Phó cửa hàng trưởng nháy mắt, tò mò hỏi.
"Phó cửa hàng trưởng, hôm nay em muốn về sớm chút, muốn về chuẩn bị bữa tối Lễ Tình Nhân cho anh nhà của em." Sở Quân Liệt nhìn phó cửa hàng trưởng, ánh mắt chân thành.
Phó cửa hàng trưởng có chút hối hận khi hỏi chuyện.
"Phó cửa hàng trưởng, tây trang của anh mua năm ngoái đúng không?" Sở Quân Liệt nhìn chằm chằm quần áo trên người phó cửa hàng trưởng.
Khác với nhân viên, phó cửa hàng trưởng không cần mặc đồng phục mà được mặc tây trang. Nghe Sở Quân Liệt nói vậy, phó cửa hàng trưởng cúi đầu nhìn áo mình, cổ tay áo có chút bị mài mòn.
"Em có làm việc ở tiệm tây trang dưới lầu, hôm nay nếu anh để em về sớm chút, lần sau đến đó mua đồ, em có thể giảm 25%." Sở Quân Liệt hạ giọng, "Có thể tiết kiệm vài trăm đó."
Phó cửa hàng trưởng động tâm, mắt nhìn quanh, thấp giọng nói, "Làm thêm ít nhất hai tiếng nữa, cậu hỏi mọi người xem có ai thay ca được không, nếu ai hỏi, cứ nói trong nhà có việc gấp để tôi cho về sớm."
Sở Quân Liệt giơ tay làm dấu 'OK' với cửa hàng trưởng.
Hôm nay khách đông, Sở Quân Liệt bận tới chân không rời đất. Vội tranh thủ thời gian, hỏi qua nhóm nhân viên, trộm gửi tin nhắn đến tài khoản được ghim ở đầu. Khi đang bưng đồ ăn, cảm thấy điện thoại rung.
Sở Quân Liệt rung động trong lòng, vội đẩy nhanh tốc độ, bày đồ ăn ra bàn, rồi chạy về chỗ trốn. Nhìn chữ "Được" kia, không nhịn được nở nụ cười.
Nhanh chóng gửi lại hai nhãn dán cảm xúc, cuối cùng cũng chờ được người thay ca. Vội vàng thay quần áo.
"Nói rồi nhé, mấy giờ công hôm trước sẽ là của tôi đấy." Người nhân viên thay ca mặc đồng phục vào.
"Cho cậu hết." Sở Quân Liệt gật đầu, như chờ không nổi mà lao ra khỏi nhà hàng.
Dì giúp việc vừa dọn dẹp xong đã bị Sở Quân Liệt đẩy về. Liệt Phong nhìn chằm chằm miếng bò bít tết ở bếp, đột nhiên ngửi thấy mùi hoa, quay đầu thấy chủ nhân đang ngắt cánh hoa hồng, cúi người rải cẩn thận trên mặt đất, thẳng một đường từ cửa đến phòng ăn.
Liệt Phong tò mò nhìn hành động của chủ nhân, đầu nghiêng nghiêng. Sở Quân Liệt nghiêm túc rải hoa, đứng dậy thấy Liệt Phong ngo ngoe nhìn chằm chằm hoa, liền lấy tay dí lên đầu chó.
"Không được động tới mấy cánh hoa này." Sở Quân Liệt cười cảnh cáo, tay cầm cành hoa trơ trọi xua xua, "Không tự gánh lấy hậu quả."
Liệt Phong hiểu chuyện thu hồi móng vuốt, lùi về sau hai bước.
Tư Vân Dịch cầm túi giấy trở về, thấy đèn trong nhà tắt, nhưng có mùi hương hoa hồng xông thẳng vào mũi, còn phảng phất mùi đồ ăn.
"Ba" một tiếng, phòng ăn bỗng sáng lên ngọn lửa, nhẹ nhàng chuyển vài cái, tiếp lửa cho mấy cây nến trên bàn.
Ánh nến mờ nhạt tỏa ánh sáng xung quanh, Tư Vân Dịch thấy Sở Quân Liệt mặc tây trang và giày da bóng loáng, thổi tắt lửa trên dụng cụ tạo lửa. Trên bàn bày bình hoa hồng trắng tinh, xung quanh điểm xuyết vài bông cúc non trắng tinh xảo, rõ ràng đã được cắm tỉ mỉ.
Hướng về phòng ăn bước hai bước, Tư Vân Dịch cúi đầu, nhìn mấy cánh hoa hồng đỏ dưới chân.
"Tư tiên sinh, Lễ Tình Nhân vui vẻ." Sở Quân Liệt buông dụng cụ tạo lửa, nhận lấy áo khoác xám nhạt của Tư Vân Dịch, ánh mắt thoáng ngượng ngùng trước sự chuẩn bị tỉ mỉ của mình.
"Cảm ơn." Tư Vân Dịch không ngờ Sở Quân Liệt chuẩn bị nhiều như vậy, đưa áo khoác cho cậu rồi nói lời cảm ơn.
Sở Quân Liệt vội vàng treo áo khoác, cố xua đi cảm giác ngăn cách từ lời cảm ơn vừa rồi, tiến lên kéo tay Tư tiên sinh vào chỗ ngồi, cố gắng phục vụ hoàn mĩ nhất.
Tư Vân Dịch ngồi vào, nhìn Sở Quân Liệt vỗ vỗ tay. Chó lớn lông xù từ trong bóng tối bước ra, cổ đeo giỏ nhỏ, trong giỏ là chai rượu vang đỏ.
(Liệt Phong: Cái gì rẻ thế)
Tư Vân Dịch nhìn Liệt Phong bị ép phục vụ, thấy Sở Quân Liệt sau khi lấy chai rượu, cổ Liệt Phong lộ ra cái nơ đỏ, như người phục vụ chuyên nghiệp, mông lùi lại để không chắn ánh nến.
Sở Quân Liệt chuyên nghiệp rót rượu vang vào bình gạn, hương rượu nháy mắt tỏa ra, quyến rũ như mỹ nhân say ngủ.
Rượu vang đỏ trước khi thưởng thức cần chờ đợi, trong lúc chờ, Sở Quân Liệt bắt đầu bưng đồ ăn, trước là khai vị: miếng gà bơ nhỏ, bên cạnh nửa miếng chanh trang trí, trông rất bắt mắt.
Tư Vân Dịch nếm thử, phát hiện Sở Quân Liệt học trộm đầu bếp, đồ ăn ở nhà không thua kém nhà hàng.
Sở Quân Liệt cẩn thận quan sát biểu cảm của Tư Vân Dịch, tiếp tục bưng đồ ăn, theo trình tự cơm Tây, kế đến là bát súp kem nấm.
Tư Vân Dịch cầm thìa, cúi đầu nếm chút, súp nhẹ nhàng, đậm vị sữa, trình độ xuất sư được rồi.
Tiếp đến món ăn kèm: khối cá chiên nhỏ, sau khi ăn xong cá chiên thì rượu vang cũng đến lúc thưởng thức.
Sở Quân Liệt đứng dậy, rót rượu vang đỏ vào ly của Tư Vân Dịch, nhìn Tư tiên sinh nhẹ nhấp. Sở Quân Liệt có chút ngượng ngùng.
"Tư tiên sinh, đây là em lấy từ quầy rượu trong nhà, em định ra ngoài mua, nhưng mà..."
"Không sao." Tư Vân Dịch cảm thấy hai năm còn lại cũng không uống hết rượu trong nhà, bỏ đi lãng phí.
Sau món ăn kèm, đến lượt món chính. Hai tai Sở Quân Liệt nóng bừng khi thấy bò bít tết, Tư Vân Dịch liếc mắt nhìn đến trứng chiên tình yêu bên cạnh.
"Tư tiên sinh, để em giúp anh cắt nhé." Sở Quân Liệt tích cực cầm dao nĩa, thuần thục theo thớ thịt mà cắt thành từng khối nhỏ xinh.
Sở Quân Liệt phục vụ vô cùng tận tâm, Tư tiên sinh ăn xong bít tết liền đứng dậy bưng salad rau dưa đến.
Bữa cơm sắp kết thúc, Sở Quân Liệt trộm nhìn Tư tiên sinh dưới ánh nến đối diện.
Ánh nến như có sinh mệnh, ấm áp nhảy nhót, khiến da thịt anh mang gam màu ấm áp, hình dáng mơ hồ, mang mỹ cảm mông lung, như hoa tươi trên tranh sơn dầu cổ điển quý tộc, điển nhã tinh xảo.
Thỉnh thoảng nhìn thôi cũng là một loại hưởng thụ.
Tư Vân Dịch nhìn thấy ánh mắt của Sở Quân Liệt, buông bộ đồ ăn, đưa túi giấy mang theo lúc về cho Sở Quân Liệt.
Sở Quân Liệt nhìn túi giấy, ngẩng đầu nhìn Tư Vân Dịch chưa kịp phản ứng.
"Lễ vật."
Tư Vân Dịch lời ít ý nhiều, ngồi lại vị trí, giải quyết nốt phần cơm.
Hai mắt Sở Quân Liệt tràn đầy vui sướng, không dám tin mở túi giấy ra, thấy hộp quà tinh mỹ bên trong.
Cẩn trọng như đồ vật dễ vỡ, Sở Quân Liệt lấy hộp ra, dưới ánh nến thấy chiếc đồng hồ cơ màu đen nằm trong hộp.
"Tư tiên sinh, đẹp quá." Sở Quân Liệt cố vui sướng, không ngờ Tư tiên sinh mua quà tặng cậu.
"Đeo lên thử." Tư Vân Dịch thoáng nhìn.
Sở Quân Liệt cười tươi, thụ sủng nhược kinh mà đeo lên tay. Mặt đồng hồ cạnh sắc, màu đen vừa vặn.
Sở Quân Liệt nhớ khi Tư tiên sinh chọn cậu, khi đặt vào tay mình chiếc đồng hồ bạc kia. Chiếc đồng hồ ấy và chiếc trên tay cậu quả thật giống... đồng hồ đôi!
Sở Quân Liệt nhìn đồng hồ trên cổ tay, càng nhìn càng vui.
"Thích sao?" Tư Vân Dịch buông nĩa, dùng khăn ướt xoa khóe miệng.
"Thích, siêu thích!" Sở Quân Liệt không nhịn đứng dậy tới gần Tư Vân Dịch, cho anh xem dáng mình khi đeo đồng hồ.
"Thích là tốt rồi." Tư Vân Dịch nhìn Sở Quân Liệt áo tây trang, phối với đồng hồ vô cùng vừa vặn.
"Hai ngày nữa ba tôi sẽ tham gia thử nghiệm lâm sàng thuốc chữa bệnh Alzheimer's, ba đã ủy thác luật sư, muốn công bố di chúc, muốn tất cả mọi người trong Tư gia đều tham gia, kể cả những người bên dòng phụ." Tư Vân Dịch nhìn vào mắt Sở Quân Liệt, "Cậu cũng cần đi theo tôi."
"Được." Sở Quân Liệt gật đầu như gà mổ thóc, mắt đen tràn đầy vui sướng, nghe bốn chữ "dòng phụ Tư gia" cũng không có phản ứng đặc biệt.
Đêm đó, sau khi nhìn Tư tiên sinh về phòng, Sở Quân Liệt vui sướng dọn mấy cánh hoa trên đất, rửa sạch vài cánh rồi thả vào bồn tắm.
Hoa hồng trắng trên bàn, Sở Quân Liệt tra điện thoại tìm cách giữ chúng tươi lâu.
Cả chiếc đồng hồ trên tay cũng được xem kĩ, phát hiện không chỉ chống thấm nước mà mặt số và kim còn được chạm khắc bằng dạ quang kép. Sau khi tắm xong, Sở Quân Liệt trốn chăn, cảm thấy hôm nay kỳ diệu biết bao!
Sở Quân Liệt không nhịn hôn lên món quà Tư tiên sinh tặng, hận không thể đeo suốt đời.
Hai ngày sau, người phụ trách dự án nghiên cứu thuốc đón Tư lão gia đi, luật sư đại diện hôm sau triệu tập mọi người, tuyên bố di chúc của Tư lão gia.
Tư Vân Dịch mặc tây trang màu trắng đen, ngồi ghế đầu trong phòng họp, ánh mắt hờ hững, chân dài nhẹ đáp. Sở Quân Liệt ngồi cạnh, thân thể không tự chủ hơi nghiêng sang người bên cạnh, nhìn cánh tay Tư Vân Dịch tùy ý đặt trên tay vịn, tự nhiên rũ xuống. Sở Quân Liệt hận không thể cúi đầu mà cọ cọ lòng bàn tay Tư tiên sinh.
Chờ luật sư đọc xong luật lệ và lưu ý đã mười phút, sau khi giới thiệu xong hai công chứng viên, bắt đầu tuyên đọc di chúc của Tư lão gia. Mọi người nhìn chằm chằm vào trang giấy trên tay luật sư, ánh mắt đầy mong đợi.
Sở Quân Liệt nhìn về phía Tư Vân Dịch ngồi bên cạnh, thấy Tư tiên sinh vẫn biểu cảm khó hiểu, ánh mắt thanh lạnh.
"Căn cứ theo lời nói của Tư Nhạc lão tiên sinh cùng bản viết tay, chúng tôi đem di chúc của Tư Nhạc lão tiên sinh tuyên đọc như sau."
Ánh mắt luật sư nghiêm túc.
"Tư Vân Thiên tiên sinh, hai tài sản bất động sản tại hai nơi tại Cảng Thành và một tài sản bất động sản ở Tuy Thành do Tư Nhạc lão tiên sinh đứng tên, ba chiếc xe hơi nhập khẩu, để lại cho Tư Vân Thiên tiên sinh thừa kế."
Anh cả cùng chị dâu nghe xong, không khỏi liếc nhau, chị dâu chau mày.
"Tư Vân Địch tiên sinh, hai cửa hàng đứng tên bởi Tư Nhạc lão tiên sinh, một tài sản bất động sản ở Cảng Thành, sáu kiện đồ cổ, do Tư Vân Địch tiên sinh thừa kế."
Anh hai giơ tay lau mặt, muốn nói gì nhưng ngại làm trò cười nên không mở miệng.
"Nữ sĩ Tư Y Y, một cửa hàng và một tài sản bất động sản tại Cảng Thành do Tư Nhạc lão tiên sinh đứng tên, cộng thêm một tài sản bất động sản tại Tuy Thành cùng trang sức châu báu để lại cho nữ sĩ Tư Y Y kế thừa."
Chị ba nắm chặt tay con trai, Tư Bắc Hâm bị mẹ nắm đến sắp nhe răng, cảm giác tài sản ông ngoại để lại không ít.
Những đồ trang sức đó đều là đồ của bà, ông vẫn bảo quản cẩn thận, gồm ngọc trân châu, kim cương san hô, so với hai đồ vật của bác cũng không thua kém.
"Tư Vân Dịch tiên sinh." Luật sư từ trang giấy ngẩng đầu, nhìn về phía người ngồi trước, ánh mắt liếc khiến mọi người kinh diễm.
"Tư Nhạc lão tiên sinh để lại cổ phần tập đoàn Dịch Thiện, công ty cổ phần chữa bệnh Tư thị, nhà cũ của Tư gia tại Cảng Thành, tiền mặt cùng tài khoản ngân hàng dưới danh nghĩa, để lại cho Tư Vân Dịch tiên sinh thừa kế."
Luật sư vừa dứt hơi, mọi người trong phòng họp đều dừng ánh mắt trên người Tư Vân Dịch.
Sở Quân Liệt nghiêng mặt ngơ ngẩn nhìn Tư tiên sinh, dù không rõ giá trị nhưng có thể xác định, Tư tiên sinh về sau chính là người đứng đầu Tư gia!