Chương 105: Bảo vệ kề bên

Con Trai Nuôi Nhà Hào Môn Trọng Sinh, Cầm Chắc Kịch Bản Hắc Hóa thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ai dám cả gan ra tay liều lĩnh muốn giết cậu ngay tại vùng giáp ranh kinh thành? Ngoại trừ Tam hoàng tử Nam Cung Kỳ ra, còn ai có thể ra tay độc ác như vậy chứ?
Đối với chuyện Thái Tử tòng quân xuất chinh, cảm xúc của Nam Cung Kỳ rất phức tạp. Một mặt, hắn ghen ghét Hoàng Đế vậy mà lại dễ dàng đáp ứng yêu cầu của Thái Tử như thế; mặt khác, hắn lại khó chịu vì sao chính mình lại không phải là người đưa ra đề xuất có thể vừa nâng cao danh vọng lại vừa giành được sự ủng hộ của Hoàng Đế! Nếu không, thành tích quân sự sẽ là của hắn, người được ca ngợi cũng sẽ là hắn, chứ không phải Thái Tử.
Trừ những điều này, điều Nam Cung Kỳ hy vọng nhất, đương nhiên vẫn là Thái Tử xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ở trên chiến trường bị quân địch giết chết cũng được, bị quân địch bắt giữ cũng tốt, hoặc tệ hơn là tàn phế, mất tay mất chân gì đó. Chỉ cần Thái Tử không thể trở về nguyên vẹn, đó chính là tin chiến thắng lớn nhất đối với hắn!
Nhưng mà, chiến tích vĩ đại của Thái Tử đã truyền tới kinh thành. Bách tính vui mừng, càng tung hô Thái Tử, trong triều các đại thần cũng khen ngợi không ngớt lời.
Mắt thấy Thái Tử sắp trở về, Tam hoàng tử nôn nóng. Hắn đang cố gắng giành lấy một chức vụ từ Hoàng Đế, nếu lúc này Thái Tử trở về, khẳng định sẽ nhận được vô số lời nịnh hót và ngưỡng mộ trong triều. Hoàng Đế không chỉ sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho Thái Tử, rất có thể còn sẽ giao thêm trọng trách cho Thái Tử! Đến lúc đó mọi thứ của hắn chỉ còn là công dã tràng!
Nam Cung Kỳ không cam lòng!
Từ khi sinh ra tới nay, hắn đã bị Thái Tử áp đảo. Hoàng tử tuy rằng tôn quý, nhưng so với Thái Tử thì có đáng là gì?
Ngoài mặt hắn giả vờ hiền lành tốt bụng, tất cả mọi người cho rằng hắn đối với vị Thái Tử ca ca này rất tôn kính. Trên thực tế, từ rất lâu về trước, hắn đã bắt đầu lên kế hoạch hạ bệ Nam Cung Ngọc khỏi vị trí Thái Tử.
Một núi không thể có hai hổ. Tài hoa và năng lực của hắn cũng không thua kém gì Nam Cung Ngọc, dựa vào cái gì hắn phải cúi đầu xưng thần?
Loại chuyện thuê sát thủ giết người này, chỉ cần không có chứng cứ, ai có thể làm khó được hắn chứ?
“Thần đến muộn, xin Điện Hạ thứ tội!” Cố Thành Tiêu quỳ một gối xuống đất, ôm quyền thỉnh tội.
Nam nhân vừa rồi giết người không chớp mắt, cả người toát ra sát khí khiến người khác không dám lại gần. Nhưng mà vừa đến trước mặt Cố Thanh Yến, y liền tự động thu liễm, sát ý lạnh lẽo cũng dần rút khỏi đáy mắt, ngược lại biến thành vẻ ảo não.
Nghe vậy, đám người còn lại cũng lập tức quỳ xuống theo.
“Tướng quân mau đứng lên! Là cô khăng khăng đòi đi săn thú, có liên quan gì đến tướng quân đâu chứ?” Cố Thanh Yến vội vàng dìu y, mắt lộ ra vẻ khó hiểu.
“Là thần phòng bị sơ hở, không sắp xếp chu toàn mới để thích khách có cơ hội thừa nước đục thả câu.” Cố Thành Tiêu nghiêm túc nói.
Cố Thanh Yến chớp chớp mắt, “Nếu đại tướng quân nói như thế, vậy phạt đại tướng quân trên quãng đường tiếp theo, phải luôn ở bên cạnh bảo vệ cô!”
“Đại tướng quân, ý huynh thế nào?”
Cố Thành Tiêu sửng sốt, đối diện với đôi mắt sáng ngời của Cố Thanh Yến, vẻ mặt lạnh lùng của y dần giãn ra, trầm giọng nói: “Thần tuân chỉ!”
Trước mặt mọi người, không tiện nói gì thêm. Cố Thanh Yến phân phó: “Lập tức hồi doanh, ra lệnh quân y đến xem xét những huynh đệ bị thương!”
“Vâng!”
Trên đường trở về, Cố Thanh Yến cảm giác được Cố Thành Tiêu vẫn luôn nhìn mình. Khi cậu quay đầu nhìn lại, Cố Thành Tiêu lại ra vẻ chính nhân quân tử, mắt nhìn thẳng về trước.
Và khi đã ở bên cạnh bảo vệ, sau khi đi theo Cố Thanh Yến vào lều Thái Tử, Cố Thanh Yến còn chưa kịp mở miệng đã bị y ôm chặt!
“Điện Hạ có bị thương không?”
Cố Thành Tiêu lo lắng kiểm tra từ trên xuống dưới, Cố Thanh Yến bị y chạm vào đến đỏ mặt.
“Không có, ta không có bị thương.” Cố Thanh Yến bắt lấy bàn tay đang muốn cởi quần áo mình, với sắc mặt đỏ ửng nói.
Cố Thành Tiêu vẫn chưa thể yên tâm: “Lần này ám sát không thành, hắn chắc chắn sẽ tiếp tục ra tay!”
“Ta sẽ không ngồi chờ chết.” Cố Thanh Yến nghiêm mặt nói.
Cố Thành Tiêu từ cuộc đối thoại khi Liễu Vân Khê hạ độc hại Nam Cung Ngọc phỏng đoán kẻ đứng sau giở trò độc ác chính là Nam Cung Kỳ. Nhưng hiện tại sát thủ bị bọn họ bắt giữ, không có bằng chứng nào chứng minh Nam Cung Kỳ mưu hại Thái Tử cả.
Kẻ địch ẩn mình trong bóng tối, còn bọn họ lại ở ngoài sáng, thật khó lòng đề phòng!
“Nếu Nam Cung Kỳ đã to gan lớn mật như vậy, vậy ta cũng nên đáp lại hắn một cái lễ lớn!” Cố Thanh Yến cụp mắt xuống, che giấu sát ý nơi đáy mắt.
“Điện Hạ định làm thế nào?”
Sau khi trở về hoàng cung phải lập tức tách ra khỏi Cố Thành Tiêu. Hình phạt của Cố Thanh Yến vừa hay có thể giúp Cố Thành Tiêu quang minh chính đại ở bên cạnh cậu, mà không khiến ai nghi ngờ. Hành trình suốt cả ngày, Cố Thanh Yến và Cố Thành Tiêu như hình với bóng, ngay cả khi ngủ cũng nằm gọn trong vòng tay ấm áp của nam nhân......
Đoàn người đông đúc cuối cùng cũng về đến bên ngoài cửa thành. Đám đông đã sớm đứng chờ ở cửa thành để nghênh đón Cố Thanh Yến, tức khắc lớn tiếng hoan hô.
“Điện Hạ đã trở về!”
“Điện Hạ đã trở về!”
Tiếng hoan hô như dời non lấp biển, mọi người đều phấn khởi vui mừng.
Đứng phía trước là Đại nội tổng quản Uông công công. Hắn tiến lên một bước, cung kính nói: “Thái Tử điện hạ, Hoàng thượng bảo ngài trực tiếp cưỡi ngựa hồi cung.”
Trong cung có phiến đá hạ mã, mặc kệ là chức quan to đến đâu hay là hoàng tử được sủng ái đến mấy, đều phải thành thật xuống ngựa đi bộ. Việc được trực tiếp cưỡi ngựa vào gặp Hoàng Đế chính là một đại ân sủng, cũng chỉ có Thái Tử điện hạ mới có vinh dự này!
Nghe được Đại nội tổng quản truyền chỉ, ánh mắt của mọi người càng thêm sùng bái Cố Thanh Yến. Cố Thanh Yến lĩnh chỉ tạ ơn, nhìn vào mắt Cố Thành Tiêu, rồi mới lưu luyến không rời trở về cung.
Có người ném chén trà: “Thất bại? Một đám phế vật!”