22. Chương 22: Bạc Trong Tay

Cuộc Đời Mỹ Mãn Của Đích Nữ Tạ Ngọc Uyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Ngọc Uyên quỳ xuống đất, cúi đầu lạy ba cái: "Đa tạ lang trung, đa tạ lang trung, con và nương nhất định sẽ không ăn không ngồi rồi."
"Hừ!"
Trương lang trung mặt lạnh như tiền, chẳng nói chẳng rằng, quay người bỏ đi, tay áo phất nhẹ như gió thoảng.
Tạ Ngọc Uyên đứng dậy, trong lòng dâng trào niềm vui khôn tả. Nàng cắn chặt môi, dõi theo bóng lưng Trương lang trung, rồi lớn tiếng gọi:
"Lang trung, ngài giúp con, con xin hứa sẽ không để ngài phải hối hận!"
Ông dừng lại một chút, lẩm bẩm gì đó không rõ, rồi lặng lẽ khuất bóng trong đêm tối.
Tạ Ngọc Uyên vội nhét hai lạng bạc vụn vào tay áo, vẫn chưa yên tâm, lại sờ thêm một lần cho chắc. Xong xuôi, nàng quay sang Cao Thị, nở nụ cười rạng rỡ.
Cao Thị chẳng hiểu gì, nhưng thấy con gái cười, cũng vội học theo cười hắc hắc.
Tạ Ngọc Uyên bỗng thấy sống mũi cay xè, vội quay mặt đi, lặng lẽ bày bữa sáng lên bàn.
Sau khi phục vụ Trương lang trung dùng xong bữa, bệnh nhân bắt đầu đổ về đông đúc. Hầu hết chỉ là những ca nhẹ: đau đầu, sốt, cảm mạo.
Tạ Ngọc Uyên chăm chú quan sát, đứng bên cạnh học lỏm từng câu, từng động tác của lang trung.
Buổi chiều, có người từ làng bên đến mời Trương lang trung đi khám bệnh. Tạ Ngọc Uyên chẳng cần ai bảo, nhanh nhẹn đeo chiếc hòm thuốc lên vai.
"Lang trung, con đi cùng ngài."
Thấy nàng nhỏ bé, vai hơi cúi vì sức nặng của hòm thuốc, Trương lang trung nói:
"Thôi, để ta mang cho."
"Không cần, con mang được mà."
Tạ Ngọc Uyên mỉm cười, bước qua ngưỡng cửa.
Đời này, thứ nàng phải gồng gánh đâu chỉ là một chiếc hòm thuốc bé nhỏ thế này.
Ánh mắt Trương lang trung dõi theo bóng lưng nàng, sâu thẳm và lạnh lẽo.
Khám xong ở làng bên thì trời đã tối mịt.
Tạ Ngọc Uyên vội vã nấu cơm, khéo léo chế biến bốn món mặn, một bát canh.
Như thường lệ, nàng mang cơm sang phòng đông cho Trương lang trung dùng trước, rồi mới về ăn cơm thừa canh cặn cùng Cao Thị.
Rửa nồi, thêm củi, đun một ấm nước nóng, rồi đỡ nương trở về nhà.
Trên đường về, nàng vẫn ghé ngang nhà Trần Hoá Lang.
Ba ngày liền đi sớm về trễ, mọi chuyện trôi qua bình yên đến lạ.
Tôn Gia, sau hai lần xáo trộn liên tiếp vì chuyện của nương và con trai, cũng phần nào co vòi. Không phải vì điều gì khác, mà vì trong nhà đã tiêu mất một nửa tài sản, không còn sức chịu thêm biến cố nào nữa.
Đêm ấy.
Vừa lên giường, cả nhà bỗng nghe ba tiếng "cốc, cốc, cốc" vang lên ngoài cửa.
"Ai đấy, khuya khoắt thế này?... À, là Trần Hoá Lang, có chuyện gì vậy?"
"Tôn Đại Nương, tôi tìm Tạ Ngọc Uyên nhà bà."
"Tìm nó làm gì?"
"À… nghe nói nó biết chữ, tôi muốn nhờ đọc hộ bức thư nhà. Đây, một đồng, Đại Nương mua quà vặt cho vui."
"Ôi, làng xóm với nhau, khách sáo gì chứ. Này, Đại tôn tử nhà tôi cũng biết chữ, hay là…"
"Tôn Đại Nương, làm sao dám làm phiền vị tú tài tương lai của làng, nhờ Ngọc Uyên là được rồi."
"Trần Hoá Lang thật khéo nói…"
Tạ Ngọc Uyên nghe đến đây, lòng bỗng siết chặt.
Giữa đêm khuya hắn tìm đến, chẳng lẽ miếng ngọc đã bán được tiền? Hay là… lại gây họa?
Nàng vội khoác áo, bước ra ngoài.
Thấy nàng, Trần Hoá Lang liền rút thêm một đồng nữa:
"Tôn Đại Nương, cho tôi mượn phòng khách một lát."
Tôn lão nương nhận tiền, mừng rỡ mời hắn vào.
Đèn được thắp lên.
Tạ Ngọc Uyên thấy bà lão đứng lì bên bàn, hai tai dựng lên như chó sói, không chịu rời, bèn cười nói:
"Tổ mẫu, trả lại hai đồng đi, làng xóm với nhau, đừng khách sáo."
"Đồ ngốc! Đã nhận rồi là của tao!" – Tôn lão nương tức đến nỗi nổi gân xanh, quay người về phòng cất tiền.
Chờ bà khuất bóng, ánh mắt Tạ Ngọc Uyên bỗng lóe lên, hạ giọng:
"Trần ca, thế nào rồi?"
"Xong rồi!"
Hắn rút từ tay áo ra một tờ ngân phiếu, liếc quanh như kẻ trộm:
"Nhanh, cầm lấy."
Tạ Ngọc Uyên hơi choáng, vội vịn vào mép bàn, run rẩy hỏi:
"Thật… thật không?"
"Ngân phiếu ngay trước mắt, còn nghi gì nữa?"
Lòng tràn ngập vui sướng, nàng vội cất ngân phiếu vào tay áo, tay ấn lên ngực nơi trái tim đang đập thình thịch:
"Khuya thế này huynh mới đến, làm em giật mình."
"Tối nay ta sẽ về làng họ Trần."
Tạ Ngọc Uyên giật mình. Đời trước hắn đâu về nhanh vậy? Vội vã giữa đêm tối đến thế này…
Ánh mắt nàng khẽ động, lập tức hiểu ra.
Miếng ngọc bán được giá cao, Trần Hoá Lang sợ người mua đổi ý, nên tranh thủ trời tối mà chuồn ngay.
"Trần ca, huynh về làng họ Trần rồi, có thể bán căn nhà cho em không?"
Hắn sững người:
"Ý ngươi là…"
"Em muốn tìm nơi ở cho cha nương." – Tạ Ngọc Uyên nói thẳng.
Đã kiếm gần ngàn lượng, ai đếm xỉa gì đến cái nhà rách năm lượng? Hắn hào sảng gật đầu:
"Tặng luôn cho ngươi! Mai ta sẽ nhờ người báo cho Lý Chính."
Đôi mắt đen như mực của Tạ Ngọc Uyên ánh lên tia sáng lạnh khó nắm bắt:
"Đa tạ Trần ca. Còn một chuyện nữa em muốn nhờ."
"Nói đi."
"Mai huynh nhắn với cha em là nương bệnh, nhắc ông ấy phải về nhà vào tối mồng bảy."
"Chuyện nhỏ."
"Còn nữa, chuyện này – trời biết, đất biết…"
"Ngươi biết, ta biết."
Trần Hoá Lang đáp nhanh như chớp, rồi vụt biến vào bóng đêm.
"Sao hắn đi nhanh vậy? Trong thư viết gì thế?" – Tôn lão nương thò đầu ra hỏi.
Tạ Ngọc Uyên nhếch mép cười:
"Cha mẹ huynh ấy gọi về thôi."
Về đến phòng.
Tạ Ngọc Uyên rút tờ ngân phiếu ra, cảm nhận hơi ấm bám trên tay, nước mắt lặng lẽ rơi.
Ánh trăng lạnh nhạt, đêm vẫn im phăng phắc.
Nàng biết rõ, chỉ cần có được trăm lượng này, cuộc đời nàng đã hoàn toàn khác biệt.
*
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến mồng bảy.
Đêm buông lặng lẽ.
Tạ Ngọc Uyên vừa từ nhà Trương lang trung trở về, vội vào bếp đun nước.
Mùa đông giá rét, dân làng có khi cả tháng chẳng tắm, nhưng Cao Thị ưa sạch sẽ, cứ mười ngày lại phải tắm một lần, không là bứt rứt khó chịu.
Tôn lão gia thương vợ, lặn lội lên núi đốn gỗ, đóng cho bà một cái thùng tắm.
Tạ Ngọc Uyên người nhỏ bé, phải múc từng chậu nước nóng đổ vào thùng.
Tôn Lão Nhị mới khỏi bệnh mấy hôm, thấy Cao Thị định tắm, trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh làn da trắng nõn, nước dãi chảy ròng.
Hắn lẻn vào phòng, bàn bạc với hai ông bà, ba người cùng lên kế hoạch ra tay khi mẹ con Tạ Ngọc Uyên đang tắm.
Tạ Ngọc Uyên đổ chậu nước cuối cùng vào thùng, thở phào mấy hơi.
"Nương, để con giúp nương cởi đồ, tranh thủ tắm lúc nước còn nóng."
"Ông ấy đâu rồi…" – Cao Thị cứ lẩm bẩm câu ấy.
"Cha ở mỏ quặng, vài hôm nữa sẽ về thôi."
"Ồ…"
Tiếng nước vang lên. Tôn Lão Nhị núp bên tường, cảm thấy cả người bốc hỏa.
"Ngọc Uyên, Tổ mẫu gọi con."
"Đến ngay."
Cửa mở, kêu ken két một tiếng.
Tạ Ngọc Uyên xách chậu bước ra, vừa đi được vài bước, bỗng một bàn tay to lớn bất ngờ chụp chặt miệng nàng.
"Ư… ư…"
Tôn lão nương thấy kế thành công, vội ra hiệu cho con trai.
Tôn Lão Nhị lập tức rút sợi dây thừng đã chuẩn bị từ trước, trói chặt tay chân Tạ Ngọc Uyên.
Cuối cùng, hắn nhét một mảnh giẻ rách vào miệng nàng.