270. Chương 270: Dọn dẹp chiến trường

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y

Chương 270: Dọn dẹp chiến trường

Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 270 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Thanh Hàn thực sự ngỡ ngàng, bởi miếng thịt này mềm đến mức không thể tìm thấy một khúc xương nào.
Ký ức năm xưa nhanh chóng ùa về trong đầu cậu. Nghĩ đến cảnh Võ Đại Hổ và Ô Tản sát lại gần nhau, trong lòng cậu bỗng thấy chua xót, giọng nói cũng mang chút ghen tuông:
"Ngươi nói là khi đó đã để ý đến ta, vậy sao còn đồng ý thành thân với Ô Tản? Ngươi đừng có nói kiểu như nếu không quấn lấy y thì y sẽ bám lấy ta, y có giỏi đến đâu cũng không thể ép ngươi cưới y được!"
Võ Đại Hổ khựng lại một chút, rồi thành thật đáp:
"Ta cũng chẳng nghĩ nhiều đến thế. Chỉ là thấy y có chút quá đắc ý nên muốn cho y một bài học mà thôi."
Sự thật chứng minh đó đúng là một bài học mạnh và cũng là một cách hay giúp bọn họ thoát thân.
Tống Thanh Hàn khẽ hừ một tiếng, rồi nằm ngửa xuống giường, nhắm mắt nói:
"Coi như ngươi nói có lý. Ta nói thật nhé, người vừa rồi tìm ta là để ta đừng tiết lộ chuyện giữa ngươi và y. Thực ra ta vốn chẳng định nói, nhưng thấy y căng thẳng như thế, ta liền trấn an y bằng cách bảo y làm giúp ta một việc. Ngươi thấy thế nào? Ta có xấu xa lắm không?"
Tay Võ Đại Hổ bất chợt vươn tay sang như muốn vòng qua cổ cậu mà ôm vào lòng. Nhưng sau khi đắp chăn, chỉnh lại mép chăn cho cậu, hắn liền thu tay lại, bình thản đáp:
"Ngươi không xấu. Ngươi rất thông minh."
Trong lòng Tống Thanh Hàn thoáng dấy lên một cảm giác trống trải. Cậu mím môi, quay mặt vào trong, lẩm bẩm:
"Đạn bọc đường, toàn là đạn bọc đường!"
Không biết từ khi nào, Võ Đại Hổ cũng nằm quay về cùng hướng, lặng lẽ nhìn sau gáy cậu. Mãi một lúc lâu sau, hắn mới khẽ nói:
"Tốt thật, ngươi là phu lang của ta."
Mơ màng buồn ngủ, Tống Thanh Hàn nghe xong thì vung tay loạn xạ trong vô thức, lẩm bẩm:
"Ngươi là tướng công của ta... Ta cũng thấy..thật tốt..."
Nghe vậy, ngón tay Võ Đại Hổ khẽ nhúc nhích, nhưng cuối cùng chẳng làm gì thêm. Hắn khép mắt, nhẹ giọng:
"Ngủ đi, chờ ký ức trở lại là tốt rồi..."
Một đêm yên ắng.
Sáng hôm sau khi Tống Thanh Hàn tỉnh dậy, Võ Đại Hổ đã không còn ở trên giường.
Cậu vươn vai, bước xuống giường. Vừa mặc xong quần áo thì thấy Võ Đại Hổ bưng đồ ăn vào, bát cháo nóng hổi nghi ngút hương thơm, rõ ràng không giống phần ăn mà hai binh sĩ bình thường có thể có.
Thấy ánh mắt nghi hoặc trong mắt Tống Thanh Hàn, hắn chủ động giải thích:
"Tiêu Diễn sai người đưa đến. Giờ y đã thăng chức, vừa khéo thay thế vị trí của ta trước kia."
Tống Thanh Hàn hơi sững người lại, dường như không ngờ mọi chuyện lại thành ra buồn cười như vậy. Cậu nhướng mày:
"Ba người chúng ta cùng trở về, ngươi bị phạt nặng nhất, ta thì gần như không sao... sao đến lượt Tiêu Diễn lại được thưởng?"
Khóe môi Võ Đại Hổ khẽ nhếch, giọng thong thả:
"Có lẽ là muốn phá chúng ta từ bên trong."
Nghe xong, Tống Thanh Hàn liền hiểu. Cậu ngồi xuống bàn, tức tối múc cháo ăn ngấu nghiến.
Bọn họ đúng là quá giỏi giang, ngay cả chuyện Tiêu Diễn thăng chức cũng có thể thao túng. E là muốn khiến cậu và Đại Hổ ganh ghét y, từ đó sinh lòng nghi kỵ.
Mà nghi kỵ vẫn còn là chuyện nhỏ. Nếu bọn họ thật sự mang ý định hạ bệ Tiêu Diễn mà y lại nhanh chóng trở mặt trước, vậy thì chẳng khác gì một chiêu "mượn dao giết người" cực hiểm.
Không hổ là nội ứng của Man Di, ngay cả phong cách cũng giống hệt tên Mặc Khắc kia.
May mà Tống Thanh Hàn rất rõ điều đó sẽ không xảy ra. Dù Võ Đại Hổ giờ mất trí nhớ, nhưng đúng như hắn từng nói, bản tính hắn không hề thay đổi. Đối với người đã tin thì sẽ tin trọn vẹn, lại chẳng màng đến quyền lực, nên tất nhiên sẽ không vì Tiêu Diễn thăng chức mà dao động.
Còn Tống Thanh Hàn, lại càng không có suy nghĩ khác. Võ Đại Hổ làm gì thì cậu cũng theo đó mà làm, hai người vất vả lắm mới thoát khỏi chốn hổ sói, được sống yên đã là may mắn rồi.
Nhưng rõ ràng có kẻ không muốn họ yên ổn. Chưa kịp ăn xong bữa sáng, đã có người xốc mạnh màn trướng, lớn tiếng nói:
"Các ngươi rảnh rỗi quá nhỉ. Không biết còn tưởng là tới quân doanh để hưởng lạc à. Mau, theo ta ra dọn chiến trường!"
Võ Đại Hổ khẽ nhíu mày, liếc bụng Tống Thanh Hàn, trầm giọng:
"Thụ sinh mang thai cũng phải đi?"
Người kia lơ đễnh đảo mắt nhìn cậu một cái, vừa thấy gương mặt thanh tú lại đẹp đến động lòng người thì ánh mắt bỗng lóe lên, khẽ ho khan một tiếng:
"Có thể không đi, theo ta là được!"
Tống Thanh Hàn không bỏ qua tia tà ý trong mắt hắn, liền nắm tay Võ Đại Hổ:
"Ta không sao, ta đi cùng ngươi."
Võ Đại Hổ cũng nghĩ như vậy, liền siết tay cậu, kéo cậu dậy:
"Ngươi cứ đi sát phía sau ta, đừng làm gì hết."
Người kia thấy ý đồ không thành, trong mắt càng thêm vẻ khó chịu, gắt gỏng giục:
"Mau lên! Đừng lề mề!"
Địa hình chiến trường, Võ Đại Hổ bây giờ có lẽ chưa quen, nhưng Tống Thanh Hàn thì nắm rõ như lòng bàn tay. Cậu lập tức dẫn hắn đến khu ít xác chết hơn.
Dẫn bọn họ đến nơi rồi, người kia liền rời đi. Đây là tin tốt với cả hai, nếu cứ bị giám sát kè kè thì cũng chẳng khác gì bị sai khiến như nô lệ.
Vừa dọn dẹp Võ Đại Hổ vừa điềm nhiên hỏi:
"Ngươi nghĩ họ sẽ làm gì chúng ta? Sai người giết à?"
Tống Thanh Hàn lắc đầu, thong thả bước sau lưng hắn:
"Nếu thật sự muốn làm vậy thì họ đã ra tay từ lâu rồi. Rõ ràng năng lực của đối phương không hề nhỏ, nhưng cũng chưa lớn đến mức có thể một tay che trời. Không thể công khai hành động, chỉ có thể tìm cách mượn tay kẻ khác thôi."
Nói ra thì bọn nội ứng lúc này cũng chẳng thể yên lòng. Một là nhận lệnh Mặc Khắc phải trừ khử bọn họ, hai là sợ trong thời gian ở đất Man Di, Võ Đại Hổ và Tống Thanh Hàn đã lần ra được manh mối nào đó, rồi kéo cả bọn chúng xuống nước. Khi đó mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển.
Người đã làm nội ứng, tuy không hẳn là người sợ chết, nhưng tuyệt đối sẽ là người muốn sống. Điều này, Tống Thanh Hàn tin chắc.
Dọn được nửa chừng, Võ Đại Hổ bỗng cảm nhận được điều gì đó, lập tức đưa tay đỡ cú đánh bất ngờ từ phía trước, nghiêng đầu quát:
"Lùi lại!"
Tống Thanh Hàn biết mình sẽ chỉ làm vướng chân hắn, nghe vậy liền không do dự chạy về phía sau. Khi nhìn rõ kẻ đang giằng co với Võ Đại Hổ, mắt cậu bỗng lóe lên vẻ kinh ngạc, thốt lên:
"Sao lại là ngươi?"
Trong lúc cậu nói, Võ Đại Hổ đã nhanh chóng quật ngã đối phương, bẻ tay ghì chặt xuống đất. Hắn liếc sang Tống Thanh Hàn, nhướng mày:
"Ngươi quen sao?"