Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y
Chương 271: Bữa ăn của Tiêu Diễn
Cuộc Sống Điền Viên Hạnh Phúc Của Tiểu Tây Y thuộc thể loại Linh Dị, chương 271 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Thanh Hàn không phải quen biết người này, mà là quen với khuôn mặt này.
Cậu trầm ngâm một lát, thử dò hỏi:
"Ngươi... có phải... có huynh đệ song sinh không?"
Thấy cậu biết chuyện này, người kia càng tin rằng cậu từng gặp qua huynh đệ ruột của y. Y trừng mắt, giận dữ nói:
"Tại sao không cứu bọn họ về? Các ngươi sao có thể ích kỷ như vậy chứ. Chỉ biết lo cho sự sống chết của mình, không cho bọn họ một chút cơ hội sống sót."
Nhìn dáng vẻ đó, Tống Thanh Hàn khẽ thở dài trong lòng. Quả nhiên là huynh đệ ruột, cái tính nóng nảy này đúng là y hệt, ngay cả góc độ trừng mắt cũng không sai một ly.
Cậu còn chưa kịp nghĩ nên nói gì thì Võ Đại Hổ đã lên tiếng:
"Ngươi làm sao biết chúng ta chỉ lo cho mạng mình mà không cho họ cơ hội? Ngươi tự mắt nhìn thấy sao?"
Người kia bị chặn lời, suy nghĩ một lát rồi nói:
"Muốn cho họ cơ hội thì trước hết cứ thả bọn họ ra, rồi mới tính đường trốn thoát chứ. Dù sao một người chuẩn bị là Vương hậu của Man Di, một người là phò mã của Man Di. Bất kể là ai ra lệnh, bọn họ chẳng phải đều sẽ ngoan ngoãn nghe theo rồi sao?"
Nói xong, y càng nghĩ càng thấy có lý, lửa giận trong mắt càng bùng lên dữ dội hơn:
"Chính là các ngươi! Các ngươi hại chết bọn họ! Các ngươi là phản đồ của Thanh Mộc! Còn mặt mũi nào sống trên đời chứ? Chết hết đi! Hôm nay ta phải giết các ngươi!"
Thế nhưng, cơ thể y vẫn bị Võ Đại Hổ giữ chặt trên mặt đất, trừ hai con mắt còn linh hoạt ra thì toàn thân y cứng đờ như bị hóa đá.
Tống Thanh Hàn không nhịn được bật cười, giọng điệu chậm rãi:
"Ngươi muốn giết bọn ta? Ngươi nghĩ ngươi giết nổi sao? Đã có bản lĩnh trốn về từ Man Di, lại còn sống yên ở Thanh Mộc, bọn ta dĩ nhiên không phải hạng tầm thường. Ngươi lấy tự tin ở đâu mà nghĩ có thể đối phó được bọn ta?"
Ánh mắt cậu lóe lên tia sắc lạnh, khóe môi nhếch lên một độ cong đầy nguy hiểm, giọng nói trầm thấp:
"Nếu bây giờ bọn ta giết ngươi tại đây, rồi nói là do Man Di mò đến ra tay, ngươi nghĩ sẽ có ai truy cứu bọn ta không?"
Không ngờ người kia dường như đã đoán trước, cười khẩy:
"Ta biết các ngươi chắc chắn sẽ làm thế nên trước khi ra ngoài, ta đã báo chuyện này cho đồng đội. Nếu ta không yên ổn quay về, họ sẽ lập tức tâu lên Đại tướng quân, thuận nước đẩy thuyền bắt hai tên phản đồ các ngươi!"
Nghe y nói một câu phản đồ, hai câu phản đồ, Tống Thanh Hàn thấy buồn cười:
"Nếu ngươi cho rằng bọn ta không thả họ ra tức là phản đồ, vậy chi bằng ngươi tự qua đó một chuyến, xem thử ngươi có bị gọi là phản đồ không?"
Người kia khựng lại, trong mắt lóe lên một tia không phục, giọng gắt gao nói:
"Ta mới không như các ngươi, sống sờ sờ mà để Man Di bắt đi! Nếu là ta, dù có chết cũng phải kéo vài mạng theo!"
Tống Thanh Hàn hơi nheo mắt, giọng điệu bình thản:
"Ồ? Ý ngươi là huynh đệ song sinh của ngươi cũng là phản đồ ư? Dù sao hắn cũng bị Man Di bắt sống. Nếu bọn ta thả bọn họ về, chẳng phải họ cũng sẽ bị các ngươi khinh bỉ giống bọn ta sao?"
Lý lẽ này không thể chê vào đâu được, khiến đối phương á khẩu, trong mắt thoáng qua vẻ bối rối.
Nếu huynh đệ ruột của mình quay về, y sẽ đối xử với hắn như với Tống Thanh Hàn và Võ Đại Hổ bây giờ sao? Hay... vẫn sẽ như xưa?
Thấy y dao động, Tống Thanh Hàn thu lại vẻ mặt, giọng nói nhạt đi:
"Nếu ngươi vẫn sẽ đối xử với hắn như trước, vậy tại sao không đối xử với bọn ta như trước? Chỉ vì giữa chúng ta không có huyết thống sao?"
Nghĩ đến từ "như trước", Võ Đại Hổ tuy không phải cấp trên trực tiếp của y, nhưng vẫn là một tướng quân đường đường chính chính. Làm gì đến lượt một tên lính quèn buông lời nhục mạ, lại càng không thể động thủ.
Nếu quân hàm của Võ Đại Hổ vẫn còn, theo quân pháp, y sẽ bị đánh năm mươi gậy, mất nửa cái mạng.
Võ Đại Hổ liếc nhìn Tống Thanh Hàn, bỗng buông tay thả người kia ra, trầm giọng nói:
"Nói, là ai ở bên tai ngươi châm ngòi? Hắn tâm địa bất lương, ngươi không cần che chở."
Người kia lồm cồm đứng dậy, xoay xoay vai cổ, vẻ mặt mờ mịt đáp:
"Ta cũng không rõ cụ thể là ai, chỉ là nghe họ nói vậy rồi cứ thế xông tới thôi..."
Tống Thanh Hàn chậm rãi hỏi:
"Ngươi nghe được ở đâu? Nhiều người không?"
Người kia cảnh giác nói:
"Các ngươi định làm gì? Họ chỉ thuận miệng nói thôi, chẳng lẽ còn muốn báo thù? Với lại, ta nghe trong lều, ngoài kia người đi lại tấp nập, dù có nghe lại giọng nói ấy lần hai cũng chưa chắc đã nhận ra."
Võ Đại Hổ và Tống Thanh Hàn nhìn nhau, hiểu rằng mình đã nắm được thông tin cần thiết. Võ Đại Hổ nói:
"Được rồi, về đi. Chuyện hôm nay đừng nhắc với ai. Nếu có ai hỏi thì bảo là ra ngoài dạo. Nếu còn ai bàn tán như vậy, nhớ kỹ mặt họ, xem có phải vẫn là những người đó hay không."
Người kia gãi đầu, định đáp ứng, nhưng lại thấy không hợp lý, ngạc nhiên hỏi:
"Ta đến để báo thù mà các ngươi cứ thế thả ta đi hả? Sao ta phải nghe lời các ngươi?"
Tống Thanh Hàn nhướng mày, cảm thấy tên này ngốc đến mức... có phần đáng yêu. Giọng điệu bình thản:
"Ngươi thấy lời bọn ta nói có gì sai sao? Nếu là điều tốt cho ngươi, thì tại sao không nghe?"
Vừa dứt lời, người kia bừng tỉnh, gật đầu nói:
"Cũng phải, ta đi đây."
Đợi bóng y khuất hẳn, Võ Đại Hổ bỗng lên tiếng:
"Có người đang quan sát bên này."
Tống Thanh Hàn khẽ cười, giọng nói trầm thấp:
"Chắc là họ không thấy được cảnh mình mong chờ, tâm trạng hẳn chẳng dễ chịu gì."
Thanh đao mà bọn họ mượn lần này rõ ràng chưa đủ sắc để chém ngã hai người. Không biết lần tới, liệu họ có đổi một thanh khác bén hơn không.
Khi dọn dẹp xong, cũng gần đến giờ ăn trưa. Hai người rửa qua tay, chuẩn bị ra lấy cơm thì thấy hai gã cao to vạm vỡ bưng hai cái bát lớn đi tới, hung hăng trừng mắt nói:
"Đây là cơm trưa Tiêu Diễn đại nhân bảo bọn ta mang đến. Ăn nhanh lên, ăn xong còn trả lời lệnh!"
Võ Đại Hổ thản nhiên nhận bát, đặt lên bàn, ngón tay gõ gõ mặt bàn, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Tống Thanh Hàn cúi nhìn, thấy trong bát là thứ chất lỏng đục ngầu không rõ là gì, liền nhướng mày hỏi:
"Cám lợn à?"