Cuộc Sống Thường Nhật Của Con Nuôi Nhà Giàu Sống Lại thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có tiếng gõ cửa gấp, thư ký của Hoắc Chấn Phi vội vàng chạy vào thúc giục anh đi họp. Hoắc Chấn Phi gật đầu: "Được rồi, tôi đến ngay."
Anh quay sang Trần Văn Cảng, tỏ vẻ bất lực: "Cậu không phân biệt được trắng đen giống như mấy người ngoài kia à? Mỗi lần có chuyện là lại đổ hết tội lên đầu họ Hoắc, biến chúng tôi thành đồng phạm à? Thực tế, những người bị nghi ngờ rửa tiền đều là thuộc hạ của chú hai, chính ông ấy mới là kẻ khiến chúng tôi bị liên lụy."
Trần Văn Cảng chống tay lên bàn làm việc: "Những chuyện khác tôi không quan tâm. Nói cho tôi biết, Niệm Sinh ở đâu?"
Hoắc Chấn Phi đáp: "Chú ấy đang đi công tác bình thường, tôi không nói dối cậu đâu. Chỉ là chú ấy vô tình ra nước ngoài đúng vào thời điểm nhạy cảm, giờ không liên lạc được, đương nhiên sẽ bị nghi ngờ. Phía điều tra kinh tế có thể đưa chú ấy vào diện đối tượng trọng điểm trước, xem liệu có phải là sợ tội bỏ trốn hay không. Chúng tôi chỉ cần nắm lấy cơ hội này, đẩy mạnh quan hệ công chúng, đồng thời cố gắng hết sức để giải cứu Hoắc Thị khỏi vụ việc."
"Cần thiết không? Niệm Sinh chẳng phải là đồng bọn của họ."
"Tất nhiên chúng tôi cũng biết điều đó. Nhưng chú ấy và Hoắc Anh Phi có quan hệ họ hàng, từng cùng xuất hiện trên du thuyền của Vương Khải Minh, Hoắc Anh Phi tham gia đánh bạc, cả cậu và chú ấy đều có mặt lúc đó. Muốn chứng minh Niệm Sinh vô tội, buộc phải điều tra chứng cứ cẩn thận. Chỉ cần chú ấy vượt qua cuộc điều tra, cảnh sát chắc chắn sẽ phát hiện ra họ đi sai hướng. Chịu khó thêm chút thời gian, họ sẽ không làm gì chú ấy đâu."
"Chuyện này vốn dĩ là do anh ép chú ấy lên thuyền." Trần Văn Cảng phản ứng nhanh: "Chú ấy đồng ý, giờ anh lại lợi dụng chú ấy như thế à?"
"Cậu phải hiểu tình hình cấp bách ra sao chứ." Hoắc Chấn Phi giả vờ bất lực: "Nếu tôi có thể đoán trước được, chuyện này đã không xảy ra rồi! Nhưng cậu không thể, tôi cũng vậy. Khi sự cố bất ngờ xảy ra, chỉ có thể ưu tiên cho đại cục."
"Nhưng tôi không tin anh không thể làm được." Trần Văn Cảng đột nhiên đổi đề tài: "Anh chưa bao giờ đeo nhẫn cưới phải không?"
"Cái gì?" Hoắc Chấn Phi bối rối.
"Sao lại không đeo? Bất tiện à? Đeo lâu sẽ quen. Phải chăng anh sợ thể hiện mình đã lập gia đình sẽ làm giảm sức hút? Hay là không tiện tham gia các sự kiện xã giao? Có thể hôn nhân chẳng quan trọng với anh, đeo nhẫn cũng vô nghĩa?"
"..."
Trần Văn Cảng giơ tay trái lên, ngắm nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mình tỏa ra ánh sáng ấm áp, mờ ảo: "Tôi đã từng hối hận, nếu có cơ hội, tôi muốn đeo nhẫn suốt đời biết bao. Những thứ anh không coi trọng, lại là thứ tôi cầu mà không có được cả đời."
"Thế nên?"
"Nhưng đã bỏ lỡ, hối hận cũng muộn rồi." Anh nhìn Hoắc Chấn Phi. "Tôi chỉ muốn mãi bên Niệm Sinh, khó khăn đến thế sao?"
Hoắc Chấn Phi thở dài. Anh từng nghe đồn "em dâu" này có vấn đề tâm lý, từng đi bệnh viện lấy thuốc, thậm chí còn lên cơn trước mặt mọi người, tất cả đều có thể tra ra. Trước đây, Hoắc Chấn Phi không để tâm, bởi Hoắc Niệm Sinh đã lo liệu hết. Nhưng giờ, khi thấy Trần Văn Cảng có thể mất kiểm soát cảm xúc ở công ty, anh thực sự không có thời gian giải quyết những chuyện lặt vặt này.
"Tôi hiểu cảm giác của cậu." Hoắc Chấn Phi an ủi: "Không phải tôi không lo lắng cho Niệm Sinh. Tin tôi đi, cuối cùng sẽ có kết quả thỏa đáng. Cậu về nhà chờ tin, tôi sẽ thông báo sớm nhất có thể, được không?"
Anh vội đi họp, nhưng Trần Văn Cảng nhanh hơn, đứng chắn ngay trước cửa phòng làm việc, khóa chặt cửa.
Vội gì chứ? Vẫn chưa vào đề mà.
"Đừng vội đi." Trần Văn Cảng chặn cửa: "Đừng giả vờ vô tội. Anh đổ hết tội lên đầu chú hai, ông ta rửa tiền là tội nặng, nhưng các người thì sao? Có dám nói chưa bao giờ dùng quỹ từ thiện để trốn thuế hay gian lận sổ sách không?"
Hoắc Chấn Phi xoa thái dương: "Cậu vô lý quá. Không công ty nào tự nhận mình hoàn toàn hợp pháp, càng không phải Hoắc Thị. Nước trong không có cá, dù có vài sai sót nhỏ, cậu không thể biến chúng thành điểm yếu được."
Trần Văn Cảng cầm túi tài liệu: "Thôi, anh phân tích từng cái cho tôi xem chúng có phải vấn đề nhỏ không."
Hoắc Chấn Phi cảm thấy bất an, nhưng nghe Trần Văn Cảng nói tiếp: "Anh bảo tôi nghỉ việc ở chỗ cũ, đến quỹ từ thiện của gia tộc, tôi đã đồng ý. Hai cha con anh muốn nhân cơ hội này giám sát tôi, nhưng tôi cũng có cơ hội quan sát công việc của các người từ bên trong."
Hoắc Chấn Phi cười: "Thật sao? Cậu phát hiện ra vấn đề gì?"
Trần Văn Cảng nhìn thẳng vào anh: "Anh là tổng giám đốc tập đoàn, cha anh là chủ tịch. Trong mắt ông ta, tôi chỉ là sinh viên đại học đang leo lên cành cao. Thực ra, tôi có nhiều kinh nghiệm hơn các người nghĩ. Tôi hiểu rõ tình hình cơ bản của các tổ chức phúc lợi và từ thiện trong thành phố này. Nơi nào hoạt động thật, nơi nào chỉ là vỏ bọc. Ngoài ra, quy mô sự kiện từ thiện tốn bao nhiêu phí tổn, chi phí mua vật tư quyên góp là bao nhiêu, quy trình quyên góp, tiền đi đâu về đâu, hành vi gian lận có thể che giấu ở đâu... Anh hỏi Hoắc Linh Xung, hắn chẳng biết gì, nhưng tôi hiểu rất rõ."
Hoắc Chấn Phi sầm mặt, nhìn Trần Văn Cảng nhưng không nói gì, như đang phân tích lời nói thật hay giả.
Trần Văn Cảng không hề sợ hãi, gõ nhẹ vào thái dương: "Tôi chẳng có ưu điểm gì ngoài học giỏi. Không có quyền xem tài liệu mật, nhưng bất kỳ điểm đáng ngờ nào trong sổ sách, tôi đều nhìn ra rõ ràng. Nơi nào tăng khống doanh thu, nơi nào chuyển đổi danh mục tài sản, người có kinh nghiệm dễ nhận ra hết."
Hoắc Chấn Phi lấy xấp giấy trong túi ra, lật đi lật lại rồi nhét vào, cổ họng di chuyển liên tục. Anh giương nụ cười: "Cậu chưa cho ai xem cái này chứ?"
Trần Văn Cảng đáp: "Anh có thể gọi bảo vệ nhốt tôi. Nếu tôi mất tích hơn 12 tiếng, đủ loại tin thật giả sẽ bị tung lên truyền thông. Anh sợ tai tiếng, muốn đổ hết tội lên đầu Niệm Sinh để tự cứu, vậy tôi sẽ lôi cả gia đình các người xuống. Chú ba là chủ tịch tập đoàn, chị dâu là chủ tịch quỹ từ thiện, quỹ có vấn đề, các người không trách nhiệm sao?"
Hoắc Chấn Phi đưa anh đến văn phòng chủ tịch của chú ba Hoắc.
Nửa tiếng sau, Trần Văn Cảng bỏ lại hai cha con họ sau lưng.
Đẩy cánh cửa kính của tòa nhà Hoắc Thị, ánh đèn neon sáng rực trên đầu, Trần Văn Cảng đứng giữa phố, xung quanh là dòng người tan sở.
Anh cảm thấy bất an, con đường bằng phẳng trước mặt, nhưng không biết đi hướng nào. Họ đã chuyển về phố Giang Hồ, nhưng Trần Văn Cảng không muốn về đó. Anh đến đây bằng taxi, giờ đi bộ chậm rãi về cao ốc Vân Đỉnh.
Mở cửa, ngôi nhà trống vắng.
Dì giúp việc theo gia đình về phố Giang Hồ, nhưng dì thân thiết với Trần Văn Cảng nên Hoắc Niệm Sinh giữ lại. Nhà họ Trần quá nhỏ, không đủ chỗ, dì sống ở khu phố cổ, đổi sang làm buổi tối.
Trần Văn Cảng nằm trên ghế sofa trằn trọc suốt mấy tiếng. Kim đồng hồ chỉ 12 giờ, rồi 1 giờ, nhưng anh không chợp mắt, đến hơn 3 giờ sáng, điện thoại mới đổ chuông. Anh nhìn rõ người gọi, ngón tay run rẩy, lập tức mở video.
Khuôn mặt Hoắc Niệm Sinh hiện ra, hơi trễ, tóc tai bù xù sau chuyến đi dài, nhưng vẫn tỉnh táo. Y mỉm cười: "Sao giờ này em còn thức?"
Trong mắt Trần Văn Cảng hiện lên sương mù: "Anh..."
Cổ họng nghẹn lại, anh ngồi dậy nhưng dường như sức lực bị rút cạn. Trái tim bấy lâu đột nhiên buông xuống, toàn thân như quên cách hoạt động. Anh giữ mặt áp lên sofa, nhìn Hoắc Niệm Sinh qua màn hình.
Giọng Hoắc Niệm Sinh dịu dàng: "Làm em sợ à? Đừng sợ, tôi không sao, chỉ xui xẻo thôi. Vừa hạ cánh thì toàn thành phố mất điện, chuyện như thế không hiếm ở đây, trạm gốc không hoạt động nên không có tín hiệu."
Trần Văn Cảng thở phào: "Anh gặp xui xẻo không chỉ chuyện này. Anh đã nghe tin trong nước chưa? Anh suýt trở thành tội phạm đào tẩu rồi."
Hoắc Niệm Sinh đã biết: "Tôi sẽ không để mình bị liên lụy. Dự án tạm dừng, tôi sẽ sớm về."
Trần Văn Cảng cười nhẹ: "Ông chú ba anh và anh họ, thật không có lương tâm. Quan hệ hợp tác bình thường, tai họa ập xuống phải tự lo, nhưng đổ tội cho người khác thì không hay. May là họ đã thay đổi ý định. Em muốn chụp ảnh biểu cảm của họ cho anh xem."
Hoắc Niệm Sinh cười: "Tôi cũng nghe nói. Hoắc Chấn Phi bề ngoài bình tĩnh, nhưng bên trong không biết bồn chồn thế nào. Từ giờ, tôi phải cẩn thận hơn. Nếu tôi có lỗi với em, không biết em sẽ đối phó thế nào."
Hai người cách nhau màn hình, nhưng cảm giác xa nhau ngàn năm. Trần Văn Cảng nhìn người trong điện thoại, không phải Hoắc Niệm Sinh thật, chỉ là hình ảnh ảo. Người có hơi ấm anh có thể chạm tới vẫn xa tận chân trời, một khắc không thể gặp mặt là một khắc lo lắng. Dù mới tạm biệt ngày hôm qua, đưa y ra sân bay, nhưng chưa bao giờ Trần Văn Cảng nhớ Hoắc Niệm Sinh như lúc này.
Hoắc Niệm Sinh cũng vậy: "Tôi muốn chạm vào em."
Trần Văn Cảng gối đầu lên cánh tay: "Chạm vào đâu?"
Hoắc Niệm Sinh mỉm cười, giọng trầm thấp truyền qua sóng: "Chỗ nào cũng muốn. Tóc, mắt, mặt, tai... rồi đến cổ, vai, eo..."
Trần Văn Cảng rũ mắt xuống, tưởng như Hoắc Niệm Sinh đang bên cạnh, đôi tay lướt nhẹ trên cơ thể anh. Anh nhắm mắt, tưởng tượng cảm giác hơi thở người kia phả lên mình.
Cuối cùng, anh không nhịn được cười: "Anh mau về đây, muốn chạm vào thế nào cũng được."
Thông báo an toàn xong, nhưng không ai muốn gác máy. Bên Hoắc Niệm Sinh vẫn chưa có điện, Trần Văn Cảng biết y phải mất nhiều công sức mới tìm được nơi có tín hiệu, chắc chắn không dễ dàng. Anh định bảo y đi nghỉ, nhưng lời không thể thốt ra. Cuối cùng, cuộc gọi kết thúc như thế nào, anh cũng không biết mình ngủ thiếp đi từ bao giờ.
Hoắc Niệm Sinh nói sẽ về nước ngay.
Đêm đó, cha con Hoắc Chấn Phi và toàn thể ban lãnh đạo tập đoàn phải thức trắng làm việc, không có thời gian ngủ. Nhưng không cần lo Hoắc Chấn Phi có động thái dư thừa.
Sáng hôm sau, Trần Văn Cảng nằm xem tin tức, không có tin bất lợi cho Hoắc Thị, thị trường chứng khoán tương đối ổn định. Anh tắm rửa, sửa soạn, xốc lại tinh thần, tìm quần áo mặc rồi ra ngoài.
---
Người dịch:
Móa, bọn họ Hoắc thật không ra gì, miệng kêu là đồng minh nhưng quay ra đổ tội.
Dù tình thế kiếp trước khác, nhưng Văn Cảng đã dùng tài sản Niệm Sinh để lại mà kéo sập Hoắc Thị, tưởng họ là Hello Kitty sẽ được thưởng vài trái măng cụt size XXXL nhá =)))