Cuộc Sống Thường Nhật Của Con Nuôi Nhà Giàu Sống Lại
Hồi 121: Kiếp trước – Vị Kiếm Khách Bất Lão
Cuộc Sống Thường Nhật Của Con Nuôi Nhà Giàu Sống Lại thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyện kiếp trước - Góc nhìn của Hoắc Niệm Sinh.
Cánh cửa phòng vừa bị đẩy ra, Du Sơn Đinh vừa mở một chai rượu vang đỏ. Hắn ngẩng đầu lên, thấy Hoắc Niệm Sinh bước vào với dáng đi thong thả, rồi ung dung ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện: "Ông định sửa sang lại chứ?"
Ông chủ chỉ mỉm cười, vẻ mặt chất phác thật thà: "Kiểu cách cũ lỗi thời lắm rồi, thôi thì phá đi xây lại cho tiện."
"Rộng rãi quá, ông chủ Du. Đóng cửa trong thời gian này thì mất bao nhiêu khách mà?"
"Hầy, cứ theo sở thích của các ông lớn mà làm, toàn là làm bừa thôi."
Mấy tầng lầu của câu lạc bộ Medusa đang trong quá trình thi công, trống vắng không một bóng khách. Hoắc Niệm Sinh chẳng mảy may bận tâm. Một tay chơi khét tiếng như y đã lâu không xuất hiện ở các quán bar, nếu không vì công việc, ngay cả Du Sơn Đinh cũng không thể mời y ra ngoài.
Du Sơn Đinh rót rượu vào hai chiếc ly chân cao, đẩy một ly đến trước mặt Hoắc Niệm Sinh.
Hoắc Niệm Sinh cầm lấy, không thèm thưởng thức, uống một hơi cạn sạch.
Du Sơn Đinh nhìn người đàn ông dưới ánh đèn. Ngày trước, khi toàn bộ vốn liếng bị đứt gãy, đứng bên bờ vực phá sản, hắn buộc phải hạ mình nịnh bợ mấy cậu ấm tuổi còn trẻ hơn mình, hy vọng như mèo mù vớ được cá rán. Từ đó, hắn bám lấy Hoắc Niệm Sinh. May mắn là sau này đã chứng minh mình tìm đúng người. Hoắc Niệm Sinh không phải loại người chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng, y có tài năng lẫn mưu lược. Công ty của Du Sơn Đinh nhờ y đầu tư mà hồi sinh, vậy là hắn cứ mặt dày gọi sếp Hoắc, nhưng cũng coi như gọi thật lòng.
Họ quen biết nhau đã nhiều năm, thế nhưng Hoắc Niệm Sinh dường như vẫn chẳng thay đổi là bao so với trước kia. Y sinh ra đã có tướng mạo tuấn tú trời ban, hưởng cuộc sống xa hoa, bất kể lúc nào, mỗi cử chỉ của y đều mang phong thái của một công tử giàu sang.
Thế nhưng trong vài năm trở lại đây, Du Sơn Đinh cảm nhận rõ ràng trên gương mặt y dần chất chứa những nỗi mệt mỏi khó tả.
Thật buồn cười, người khác mệt vì lo cơm áo, hoặc thất bại trên thương trường như Du Sơn Đinh trước kia, Hoắc Niệm Sinh rõ ràng chẳng có gì phải lo lắng. Nói thẳng ra, ngay cả khi sa vào rượu chè, sắc dục hay cờ bạc, y vẫn có đủ tiền để tiêu xài đến tuổi tám mươi. Không phải Hoắc Niệm Sinh thực sự sa đọa, ngược lại, ở một mức độ nào đó, y giữ mình trong sạch, không hề động đến nam nữ.
Mọi thất bại của y đều do một người không nên nhắc đến gây ra, với y, người đó quả thật như cú ngã ngựa của Napoleon tại Waterloo.
Du Sơn Đinh rót thêm rượu cho y rồi hỏi: "Con gái ông ở nhà thế nào?"
Hoắc Niệm Sinh ngả người ra sau, tay giữ miệng ly: "Dạo này tâm trạng đỡ hơn, dù sao cũng đã ngừng uống thuốc."
Du Sơn Đinh hỏi: "Vẫn cứ ở nhà suốt à? Ngồi mãi trong nhà dễ sinh bệnh đấy, thỉnh thoảng nên đưa ra ngoài đi dạo chứ."
Hoắc Niệm Sinh đáp: "Ngày nào cũng dỗ dành, cậu ấy không chịu." Y còn hỏi Du Sơn Đinh: "Bình thường ông đưa con ra ngoài bằng cách nào?"
Du Sơn Đinh thầm nghĩ y lại bị chứng bệnh lo xa, nhưng đúng lúc đó, con gái gọi đến, gương mặt người làm cha dịu lại ngay, giọng nói cũng trở nên ngọt ngào. Lúc đầu, Du Sơn Đinh cũng thay bạn tình như thay áo, nhưng sau đó, một trong những cô bạn gái của hắn mang thai, hai người đều bắt cá hai tay, nhưng vẫn vô trách nhiệm, mỗi người lo phần mình. Thế nhưng không hiểu sao, hắn bỗng nảy sinh ý định, hỏi cô ấy có muốn kết hôn không. Thế rồi hai người lập gia đình, sinh con.
Chẳng biết có phải khi đến tuổi trung niên, con người ta lại muốn an định cuộc sống không, có lẽ chỉ là ý tưởng nhất thời, hay có lẽ sẽ dần trở thành niềm khao khát sâu thẳm. Du Sơn Đinh không biết Hoắc Niệm Sinh có bao giờ nghĩ đến chuyện ấy không. Trong mắt người ngoài, y như đang bị treo trên cây, không thể thành công, hai người họ chỉ đang hành hạ nhau trong vô vọng.
Hoắc Niệm Sinh nhìn hắn cúp điện thoại: "Con gái ông?"
Du Sơn Đinh xoa gáy rồi nói: "Ờ, đứa trẻ quá nhiều năng lượng, con gái tôi ngày nào cũng đòi cưỡi ngựa đánh trận."
"Hoạt bát sôi nổi không phải là tốt à, ông không vui sao?"
"Cưỡi ngựa đánh trận kiểu gì, nó cưỡi lên đầu cổ ba nó đây này."
Hoắc Niệm Sinh cầm điện thoại của hắn, lướt qua vài tấm hình. Cô bé mũm mĩm trông giống hệt khuôn mặt của cha mình, cười toe toét. Y trả lại điện thoại: "Dễ thương lắm. Giờ đã làm cha, ông nên gánh vác nhiều trách nhiệm hơn."
Du Sơn Đinh mạnh dạn khuyên nhủ: "Còn ông, đã bao giờ nghĩ đến chuyện lập gia đình chưa?"
Hoắc Niệm Sinh không để tâm: "Ông bảo tôi lập gia đình, cậu ấy một mình thì làm sao?"
Nói đi nói lại, Du Sơn Đinh vẫn không thể buông bỏ, thầm thở dài, thậm chí còn cảm thấy y như bị nguyền rủa.
"Tôi nói thật, ông biết tôi không có ý xấu, chỉ đơn giản là nghĩ rằng kéo dài mãi không phải là giải pháp. Ông chăm sóc cậu ấy đã lâu rồi, tình nghĩa đã đủ, ba năm năm rồi, chắc cũng đủ để sưởi ấm một tảng đá. Nhưng cứ thế này thì bao giờ mới kết thúc?"
"Thời gian trôi qua thật nhanh." Hoắc Niệm Sinh không giận, vẫy tay trên không trung rồi nói: "Ông biết không, khi tôi mới gặp cậu ấy, cậu ấy chỉ cao đến thế này thôi. Chưa đến mười tuổi, mới chín tuổi, vẫn còn mặc đồng phục tiểu học."
Y không nói tên, nhưng Du Sơn Đinh chợt nhận ra đây có lẽ là lần đầu tiên Hoắc Niệm Sinh mở lòng kể về quá khứ. Ít nhất thì y sẽ không bao giờ nói chuyện này với người ngoài nữa.
"Lúc đó tôi gặp cậu ấy ở nhà họ Trịnh. Lần đó cô tôi mời tôi đến, nhưng cũng như mọi người, tôi chỉ muốn đến xem trò vui thôi. Hay lắm, xem xong trò vui rồi, trước đây tôi không thích trẻ con, cứ nghĩ chúng lúc nào cũng ồn ào khóc lóc, đòi hỏi đủ thứ, phiền chết đi được. Rồi đột nhiên gặp một đứa bé ngoan ngoãn đến thế, có thể nghe lời, thấy thú vị. Tôi vẫn nhớ, cậu ấy cứ bám theo người lớn không rời, nhưng nếu bảo ngồi yên bên tường, cậu ấy sẽ ngoan ngoãn ở đó, giống như Halley hồi nhỏ ấy, rất dễ thương."
"Chuyện đó đã lâu lắm rồi nhỉ, bao nhiêu năm qua rồi." Du Sơn Đinh thầm ngạc nhiên. "Sau đó thì sao?"
"Sau đó? Chẳng sao cả. Dù sao thì cũng là trẻ con nhà người khác, tôi không thể ngày ngày ở nhà họ Trịnh trông chừng cậu ấy. Nhưng hai năm sau, tôi lại tình cờ gặp cậu ấy trên đường, ông đoán xem cậu ấy đang làm gì? Cậu ấy một mình đứng chờ xe buýt dưới trời nắng nóng. Nhà họ Trịnh không có xe cho cậu ấy dùng à? Lúc đó tôi phát hiện ra rằng đứa bé này bị bắt nạt cũng chẳng nói ra, chỉ giữ kín trong lòng. Tính cách của cậu ấy cứ như cục bột, người khác nhào nặn thế nào cũng được, tôi không biết sống trong gia tộc lớn như vậy là may mắn hay bất hạnh nữa."
"Tất nhiên, tôi nghĩ như vậy cũng là quá tự phụ, kết quả thì sao, tôi còn xảy ra chuyện trước mặt cậu ấy nữa kìa. Thật ra cái lần Hoắc Anh Phi vu cáo ấy, nếu tôi nhất quyết không thừa nhận trước mặt ông nội thì cũng chưa chắc phải ra nước ngoài. Lúc đó tôi chỉ thấy chán, lười tranh luận, đi thì đi cho rồi. Ở lại trong nước đồng nghĩa với việc phải tính toán, phải đối phó với cả đám người, thà ra ngoài sống tự do tự tại còn hơn."
"Nhưng chuyện gì cũng đều có hai mặt, tôi ra đi như vậy cũng là cắt đứt mọi mối liên hệ với nơi này. Giữa chừng có lần về nước, tôi lại gặp cậu ấy ở nhà họ Trịnh, cậu ấy đã là vị thành niên rồi, cũng hiểu biết hơn, cái nhìn lạnh lùng dành cho tôi rõ ràng là coi tôi như kẻ xấu. Không lạ gì, cậu ấy và Trịnh Ngọc Thành ngày nào cũng ở bên nhau, hai người đó làm bạn từ nhỏ, ngoài Trịnh Ngọc Thành ra thì còn có thể nghe ai?"
"Khoan đã, nói đến đây tôi bắt đầu hiểu ra rồi." Du Sơn Đinh nói: "Tôi nhớ họ có quan hệ tình cảm với nhau nữa nhỉ."
"Đúng là cũng có, thực ra sau khi về nước là tôi nghe nói họ đã ở bên nhau. Thời điểm đó hai chúng ta cũng quen biết rồi, vào lúc đang bàn chuyện hợp tác ở Chương Thành đấy. Tôi nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao một đứa bé ngoan ngoãn như thế lại có can đảm nổi loạn? Trịnh Ngọc Thành là cậu ấm nhà giàu thì biết đời là bể khổ cái gì chứ, không có quyền lực chẳng có tiền bạc, có thể gánh vác trách nhiệm gì, dính líu với hắn ta thì được cái gì?"
"Ồ, là hồi đó à." Du Sơn Đinh nhớ lại. "Tôi cũng không ngờ ông lại có những suy nghĩ phức tạp đến vậy."
"Tôi nghĩ quá nhiều ấy chứ, tôi còn nghĩ mình có thể tách họ ra." Hoắc Niệm Sinh phì cười. "Cậu ấy thực sự nghĩ tôi là kẻ xấu, đi đến đâu trốn đến đấy, tránh mặt tôi suốt. Sau này tôi mới nghĩ lại, mấy cặp tình nhân trẻ tuổi đó mà, càng bị người ngoài phản đối thì càng tin rằng tình yêu của mình bền chặt hơn vàng. Chờ đến khi không còn ai chia rẽ nữa, họ sẽ bắt đầu cãi vã rồi chia tay."
"Thế là tôi mặc kệ luôn, muốn yêu thì yêu đi. Không phải nghĩ tôi là kẻ xấu à? Tôi không nhúng tay là được chứ gì. Đôi khi đi sai đường thì phải tự vấp ngã, biết đau mới nhận ra rằng mình không thể tiến xa hơn được nữa. Tôi nghĩ vài vết bầm tím không hẳn là điều xấu, cùng lắm thì bị tổn thương đôi chút khi chia tay thôi, để cậu ấy nhìn rõ mọi chuyện sớm một chút, sau này khóc một trận là qua thôi."
Nụ cười trên môi y dần tắt hẳn.
Du Sơn Đinh cũng tiếc nuối hạ giọng: "Than ôi..."
Hoắc Niệm Sinh nói tiếp: "Vì vậy ông không thể tưởng tượng được cảm giác của tôi khi nhìn thấy khuôn mặt cậu ấy đầy thương tích."
Y dừng lại, gõ nhẹ vào thành ly bằng đốt ngón tay: "Tôi chỉ tiếp xúc với cậu ấy trong một thời gian ngắn nhưng đã hiểu được cậu ấy trước đây là người như thế nào, chăm chỉ, cầu tiến, thông minh, khi cười còn rất điềm đạm dịu dàng... chứng kiến một người như vậy bị hủy hoại, thật sự rất đau lòng. Tôi không ngờ Trịnh Ngọc Thành lại vô dụng đến thế, nhưng nói gì cũng đã quá muộn rồi. Đối với bản thân tôi, nói không hối hận thì chắc chắn là nói dối. Không phải là tôi không có cơ hội để ngăn chặn chuyện này, nhưng tôi đã sơ ý bỏ qua, tôi nợ cậu ấy."
Du Sơn Đinh cố gắng an ủi: "Không ai có thể đoán trước được chuyện này, lúc đó ông cũng đã cho luật sư đưa cậu ấy ra ngoài rồi."
Hoắc Niệm Sinh hiếm khi không trưng ra vẻ mặt mỉa mai, cũng không phản bác: "Thôi đi, không cần phải nói đến chuyện này nữa. Sau đó là suốt mấy năm qua, điều trị chấn thương, chữa bệnh, hết bộ phận này hư thì đến bộ phận kia hỏng. Ý nghĩ duy nhất của tôi là làm sao cho cậu ấy khỏe lại, chỉ cần cậu ấy khỏe mạnh, mọi thứ khác đều không quan trọng. Lúc đầu tôi nghĩ là cậu ấy cần tôi, không thể rời xa tôi. Nhưng thời gian càng trôi qua, tôi càng nhận ra rằng thực ra chính tôi mới cần cậu ấy, không thể sống thiếu cậu ấy. Và thời gian càng dài thì tôi càng buồn bực, tại sao tôi lại không bảo vệ cậu ấy khi cần phải làm vậy. Chuyện này đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng tôi, vậy nên giữa tôi và cậu ấy, không biết kiếp này có cách nào để tháo gỡ khúc mắc không."
Du Sơn Đinh kinh ngạc nhìn y: "A? Vậy ông..."
Hoắc Niệm Sinh cười nhạo vì hắn mãi không hiểu: "Thế mà còn chưa nhìn ra tôi thương cậu ấy à?" Y nói: "Mấy cái tạp chí ngoài kia chế giễu chuyện tôi thực sự thương cậu ấy, chế giễu thì cứ chế giễu đi, nhưng ông đã bao giờ nghĩ rằng những gì họ nói có thể là sự thật không?"
Du Sơn Đinh không nói được gì nữa. Trong chốc lát, hắn thậm chí còn cảm thấy mình già nua, có lẽ hắn thực sự đã già rồi.
Hoắc Niệm Sinh cũng vậy, dù sao thì cũng đã gần bốn mươi tuổi rồi, sau bảy năm chăm sóc người kia mà vẫn chưa nhận được hồi âm, muôn vàn thăng trầm nhưng vẫn dậm chân tại chỗ. Một đời người có thể có bao nhiêu cái bảy năm, khi nào mới có được điều mình mong muốn?
Dấu hiệu của tuổi già không nhất thiết là nếp nhăn hay tóc bạc, mà có lẽ là bắt đầu lảm nhảm về quá khứ như họ bây giờ, thế là đủ thể hiện thời gian vô tình như thế nào.
Hoắc Niệm Sinh đặt ly chân cao trở lại bàn: "Cho tôi một phòng đi, tôi ở lại đây một đêm. Chỗ của ông gần biệt thự trên sườn núi hơn, ngày mai tôi sẽ gọi tài xế đưa tôi đến đó."
Du Sơn Đinh đương nhiên là đồng ý: "Không thành vấn đề."
Hắn suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "À mà, tháng tới ông phải ra biển nhỉ?"
Hoắc Niệm Sinh đáp: "Phải, nhưng sẽ không đi quá lâu, chắc sẽ về sớm thôi. Nếu trong thời gian này cậu ấy cần gì, tôi sẽ bảo người giúp việc gọi cho ông, nhờ ông giúp tôi chăm sóc cậu ấy."
---
Người dịch:
Nói thật là dịch chương này cũng rất tốn nước mắt, ai mà từng trải qua cái cảm giác "hối hận vì đã không làm" mới hiểu được.