Chương 21

Cuộc Sống Thường Nhật Của Con Nuôi Nhà Giàu Sống Lại thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Luật sư riêng của Trịnh Bỉnh Nghĩa, ông Tào, hẹn gặp Trần Văn Cảng vì một lý do rất đơn giản: tài sản thừa kế của cha anh. Khi cha Trần Văn Cảng qua đời, việc phân chia di sản đã do luật sư do ông Trịnh cử đến làm chứng và ký tên vào thỏa thuận.
Trong phòng tiếp khách, Trần Văn Cảng bắt tay luật sư Tào, người lịch sự mời anh ngồi xuống.
Vị luật sư đã ngoài năm mươi tuổi, đầu óc minh mẫn, nhanh nhẹn như một cỗ máy tính khổng lồ. Dù đã hơn một thập kỷ trôi qua, ông vẫn còn nhớ rõ tình hình của Trần Văn Cảng. Cuộc trao đổi vì thế diễn ra suôn sẻ, chỉ mất hơn hai mươi phút.
Vấn đề của bác cả anh không khó về mặt pháp lý, chẳng cần phải trộm giấy chứng nhận quyền sở hữu. Thủ đoạn của luật sư bao giờ cũng nhiều hơn khó khăn. Chỉ là mối quan hệ huyết thống này quá hờ hững, không thể ép buộc được.
Trần Văn Cảng âm thầm thở dài.
"Nghe cậu nói, ngôi nhà của cha cậu đã cho thuê nhiều năm rồi..."
"Tôi chỉ cần dọn dẹp sạch sẽ, chuyển về ở được là đủ rồi," Trần Văn Cảng nói. "Phần còn lại phiền ông lo giúp."
Nghe vậy, luật sư Tào cũng hiểu được mức độ yêu cầu: "Tôi hiểu rồi."
Khi bước ra khỏi công ty luật, chiếc xe của Du Sơn Đinh vẫn đậu nguyên chỗ cũ. Hoắc Niệm Sinh tựa vào cửa xe, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay. Thấy Trần Văn Cảng, y cười nhẹ. Trần Văn Cảng bước lại, Hoắc Niệm Sinh mở cửa xe cho anh.
Trên đường về, Hoắc Niệm Sinh vẫn cầm lái, hướng về nhà họ Trịnh.
Dọc đường, Du Sơn Đinh hỏi: "Xong việc chưa?"
"Chưa xong." Trần Văn Cảng quay sang nhìn hắn, suy nghĩ một chút rồi liếc sang người kia: "Ông chủ Du, anh quen nhiều người, có biết luật sư trẻ nào hành nghề khoảng bốn năm không?"
"Lĩnh vực gì? Sao phải đúng bốn năm? Nhiều hơn không được à?"
Trần Văn Cảng cười nhã nhặn: "Chỉ cần có kinh nghiệm vừa phải, không quá non tay là được. Nghe nói luật sư trẻ thường tự mình xử lý nhiều việc hơn. Dù anh có giới thiệu được một luật sư danh tiếng, tôi cũng không đủ khả năng chi trả."
Du Sơn Đinh sờ cằm: "Cậu gặp chuyện gì vậy?"
"Chẳng có gì nghiêm trọng, chỉ muốn dẹp vài lời đồn thổi thôi."
Đội ngũ luật sư nhà họ Trịnh không phải dạng vô tích sự. Mới gặp một luật sư danh giá xong lại muốn tìm người khác riêng tư, hiển nhiên là không muốn ai biết. Giọng điệu Trần Văn Cảng nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa nhiều điều để suy ngẫm. Du Sơn Đinh lại lật phật chuỗi hạt Phật trên tay.
"Thay vì hỏi ông chủ Du, cậu nên hỏi tôi thì hơn," Hoắc Niệm Sinh chen vào, cười một tiếng nửa tự hào, nửa chẳng biết xấu hổ: "Luật sư của tôi năm nào cũng đại diện gửi hàng đống thư cảnh cáo đến mấy tay săn ảnh. Cái khác không dám nói, chứ khoản này thì có thừa kinh nghiệm."
Kim Thành nổi tiếng với đám thợ săn ảnh gan dạ, chuyên đào bới bí mật của giới nhà giàu, dù trời có sập cũng chẳng ai dám ngăn cản. Họ chỉ khác nhau ở mức độ xuất hiện trên báo chí. Những người phô trương như Hoắc Niệm Sinh chính là mục tiêu yêu thích. Có người còn đồn rằng mối quan hệ giữa y và giới săn ảnh là kiểu cộng sinh – yêu nhau lắm, cắn nhau đau. Khi thiếu đề tài, báo lá cải lại lôi y ra khai thác. Từng có kẻ phân tích vận mệnh t*nh d*c và cung phu thê của y chỉ qua khuôn mặt và dáng người.
Trần Văn Cảng cười đáp: "Gửi quá nhiều thư luật sư thì mất uy, lần sau họ tưởng anh đang đùa với họ mất."
Hoắc Niệm Sinh cười ha hả, chẳng hề giận: "Thì sao nữa? Cũng chỉ là giết gà dọa khỉ thôi. Giờ là xã hội pháp trị, đâu còn thời đại đổ xi măng xuống biển. Tôi gửi cho cậu thông tin của luật sư, có chuyện gì cứ tìm anh ta, nói là do tôi giới thiệu."
Khi xe đến trước cổng nhà họ Trịnh, Hoắc Niệm Sinh thật sự đưa cho Trần Văn Cảng một tấm danh thiếp. Trần Văn Cảng liếc nhìn, thấy vị luật sư họ Chúc. Y chẳng hỏi nửa lời về mục đích của anh, chỉ nói nếu lĩnh vực nào luật sư Chúc không giỏi, y cũng có thể giới thiệu người khác phù hợp.
Dù giọng điệu nghe có vẻ tùy tiện, Trần Văn Cảng lại biết rõ người mà y vừa giới thiệu. Ở kiếp trước, chính luật sư Chúc là người mang bản di chúc của y đến trước mặt anh, yêu cầu anh ký tên. Ban đầu, anh ta là tâm phúc của Hoắc Niệm Sinh suốt mười năm, sau đó lại trở thành người thân tín của Trần Văn Cảng thêm một thập kỷ nữa.
Tấm danh thiếp cạ vào đầu ngón tay, Trần Văn Cảng mỉm cười, ngước lên cảm ơn.
Hoắc Niệm Sinh tựa vào cửa xe trò chuyện với anh. Trước khi đi, Trần Văn Cảng cởi áo khoác ra khỏi người y. Nhưng áo đã thấm nước, ẩm ướt. Anh đang do dự, thì Hoắc Niệm Sinh đã chủ động nhận lại: "Tôi sẽ nhờ người xử lý, cậu không cần lo. Nhanh về đi."
Du Sơn Đinh cũng xuống xe, đi vòng qua ghế lái, ngồi vào chỗ tài xế. Hắn cười lớn, vẫy tay tạm biệt Trần Văn Cảng.
Trước khi xe khởi hành, Hoắc Niệm Sinh bỗng gọi anh một tiếng.
Trần Văn Cảng cúi thấp người, nhìn y qua cửa sổ xe.
Hoắc Niệm Sinh mỉm cười: "Suýt quên nói, Bảo Thu tặng tôi một chai rượu, nói là do cậu chọn. Cảm ơn, tôi rất thích."
Trần Văn Cảng cười tươi, vẫy tay chào.
Du Sơn Đinh nhìn hình ảnh anh qua gương chiếu hậu, vẫn đứng đó dõi theo chiếc xe khuất dần.
Trần Văn Cảng không còn vẻ non nớt của một thanh niên. Anh đứng đó, như hiện thân của sự vững chãi và dịu dàng được gạn lọc qua năm tháng.
*
Ba giờ chiều, trong nhà họ Trịnh, phòng khách trống vắng, không thấy chủ nhà đâu, không biết đang bận việc gì. Trần Văn Cảng thay giày, vừa rẽ vào chân cầu thang thì bị Trịnh Ngọc Thành chặn lại.
Lần trước do sự cố ở địa điểm tổ chức, Trịnh Ngọc Thành bị rắn cắn một phát, từ đó càng bận rộn, kiểm tra từng chi tiết trong kế hoạch. Trong khi đó, đời sống của Trần Văn Cảng lại bình lặng hơn nhiều. Nước sông không phạm nước giếng, từ sáng đến tối anh cũng chỉ gặp hắn vài lần.
Trịnh Ngọc Thành muốn nói điều gì đó, nhưng lại ngập ngừng, rồi lắp bắp tìm một câu mở đầu gượng gạo: "...Chị cả muốn mời chúng ta đi ăn cơm."
Chị cả hắn nhắc đến là Trịnh Đông Tình, đã lấy chồng và dọn ra ở riêng.
"Chị ấy và anh rể không biết công ty sự kiện do bạn giới thiệu lại tệ như vậy, suýt nữa gây phiền phức cho chúng ta. Chị cả cảm thấy có lỗi, nên muốn cùng anh rể đến xin lỗi."
Trần Văn Cảng nhẹ nhàng từ chối: "Có người thích lợi dụng quan hệ, nếu chị ấy biết công ty đó như thế, đã không giới thiệu cho anh. Ăn cơm thì tôi không đi, các anh cứ đi bình thường. Chị ấy là chị anh, anh nên chủ động quan tâm, đi ăn với chị ấy nhiều hơn."
Trịnh Ngọc Thành nhìn anh bằng ánh mắt khó tả. Câu nói này rõ ràng là Trần Văn Cảng muốn dứt khoát xa lánh hắn. Nếu là trước kia, chỉ cần Trần Văn Cảng dám dùng giọng điệu của người trên với hắn, chắc chắn hắn đã nổi giận, cãi vã đến cùng.
Lúc này, dường như hắn đã mất hết sức lực để tranh cãi. Còn Trần Văn Cảng chỉ muốn quay về phòng thay đồ.
Trịnh Ngọc Thành lại túm lấy anh: "Khoan đã, anh vừa mới biết chuyện. Phòng tiệc ở Vương Miện là do em nhờ Hoắc Niệm Sinh mới có được."
Hôm đó, trưởng phòng Mao dẫn Trần Văn Cảng và Tiểu Lâm đi đàm phán với Du Sơn Đinh. Sau khi trở về, vấn đề đã được giải quyết, nhưng không ai biết chi tiết. Trưởng phòng Mao vốn là người mưu mẹo, Trần Văn Cảng không lên tiếng, Tiểu Lâm không có quyền nói, nên chỉ có ông ta kể lại toàn bộ chuyện, như thể công lao đều là của mình. Trịnh Ngọc Thành tin sái cổ. Mãi đến hôm qua, trong lúc tăng ca, Tiểu Lâm vô tình nhắc lại, hắn mới biết sự thật.
"Đừng nghĩ nhiều quá," Trần Văn Cảng nói. "Anh chỉ cần biết kết quả tốt là được. Những điều khác không quan trọng."
Trịnh Ngọc Thành vẫn cố níu chân anh, kiên quyết hỏi: "Hoắc Niệm Sinh có làm khó em không?"
"Không," Trần Văn Cảng đáp. "Anh ấy đồng ý rất nhanh."
Trịnh Ngọc Thành nghi ngờ cái "rất nhanh" này – từ này thường dùng để miêu tả sự dễ dãi, thân thiện, nhưng lại chẳng hợp với ấn tượng của hắn về Hoắc Niệm Sinh. Hắn muốn hỏi thêm, nhưng mở miệng rồi lại không biết hỏi gì. Hoắc Niệm Sinh rõ ràng không phải loại người tốt bụng vô cớ, sao lại dễ dàng chiều ý Trần Văn Cảng như vậy?
Trịnh Ngọc Thành không muốn nghĩ theo hướng xấu, hắn vô thức né tránh một vài khả năng. Những khả năng ấy cứ như những con sâu gặm nhấm tim hắn, tê tê ngứa ngứa, chẳng thể xua đi.
"Dù sao cũng đừng tiếp xúc quá nhiều với hắn. Hắn không phải kiểu người tốt bụng vô cớ."
"Được rồi, tôi biết rồi," Trần Văn Cảng đáp.
"Đừng hiểu lầm, anh không can thiệp vào chuyện em kết bạn với ai," Trịnh Ngọc Thành nhíu mày: "Chỉ là em quá ngây thơ, dễ tin người. Anh sợ em sẽ bị lợi dụng mà không biết."
Có người bước tới hành lang, ho hai tiếng – là giọng bác Lâm, người quản gia.
Trần Văn Cảng lùi lại, tạo khoảng cách với Trịnh Ngọc Thành.
Bác Lâm tiến lại gần, nhíu mày, sờ cổ áo anh: "Bị mưa ướt à?"
"Không sao, gần khô rồi," Trần Văn Cảng vội nói.
"Gần khô cái gì? Còn ướt mà! Để hơi ẩm thấm vào xương rồi khổ."
Dưới ánh mắt soi mói của ông quản gia già, Trần Văn Cảng lên lầu, để lại Trịnh Ngọc Thành phía sau.
Anh về phòng, tắm nước nóng, sấy tóc, thay bộ đồ ở nhà màu đen, ngực thêu hình con thuyền buồm bằng chỉ trắng. Nghe tiếng gõ cửa, anh ra mở, bác Lâm mang khay đựng tách trà gừng đến.
"Mai vừa mang lên lần trước, gõ cửa mà cậu không mở. Tôi đoán là đang tắm."
"Xin lỗi, con không nghe thấy." Trần Văn Cảng nhận lấy, cảm ơn, rồi nói: "Con chưa nói gì với Trịnh Ngọc Thành cả."
Bác Lâm liếc anh: "Nói gì chứ? Tôi có phải thám tử hay không? Sống chung nhà, gặp mặt là chuyện bình thường. Có ai cấm cậu nói câu nào đâu? Chỉ cần cậu biết suy nghĩ là được."
Trà gừng pha rất nhiều đường nâu, khói bốc nghi ngút. Trần Văn Cảng nhấp vài ngụm, vị cay nồng lan tỏa, cơ thể ấm áp, ngực nóng lên. Anh cất danh thiếp của luật sư Chúc vào ví, mang khay và ly xuống tầng dưới, chờ người giúp việc đến dọn.
Cả ngày hôm đó chẳng có việc gì đặc biệt, cũng chẳng có ai ở nhà. Trần Văn Cảng trộm được nửa ngày rảnh rỗi trong cõi phù sinh. Khi lên lầu, anh tiện tay lấy một cuốn sách trong phòng sách, quay lại phòng ngủ, bật dàn âm thanh, chọn một bản nhạc ngẫu nhiên rồi nằm xuống giường.
Không khí ấm áp, khô ráo khiến người ta lười biếng. Anh kéo chăn lên chân, lật từng trang sách. Cuốn sách là tiểu thuyết kinh dị pha khoa học viễn tưởng, hợp với tiết trời u ám bên ngoài. Mưa rơi ngoài cửa sổ lúc ngừng, lúc lại đổ dồn. Tiếng mưa gõ trên kính hoà cùng tiếng piano tạo thành một giai điệu kỳ lạ.
Trần Văn Cảng không biết mình đọc bao lâu, dần dần cảm thấy buồn ngủ. Anh đặt sách lên tủ đầu giường, trượt người xuống, cuộn mình trong chăn, nhắm mắt. Không biết có phải do tiếng ồn trắng làm nền hay lý do nào khác, anh ngủ rất yên bình.
*
Khi Trần Văn Cảng chìm vào giấc ngủ, Hoắc Niệm Sinh vừa trở về văn phòng.
Trợ lý Amanda nháy mắt, ám hiệu có khách. Em trai y, Hoắc Kinh Sinh, đang ngồi đợi bên trong, đã chờ một lúc.
Thấy y, Hoắc Niệm Sinh bước vào: "Đợi lâu chưa? Sao không báo trước?"
Hai anh em ôm nhau, vẻ ngoài thân mật nhưng thực chất giả tạo.
"Chỉ tình cờ đi ngang, tiện thể ghé thăm anh." Hoắc Kinh Sinh cười nói. "Chỗ anh cả vẫn hoành tráng như xưa nhỉ."
Trước mặt hắn là bức tường kính từ sàn đến trần, có thể ngắm toàn cảnh một nửa thành phố, xa xa là mặt biển đen mênh mông.
Amanda bước vào, rót trà cho hắn, rồi mang cho Hoắc Niệm Sinh một tách espresso.
Sự nhiệt tình của Hoắc Niệm Sinh chỉ bùng lên trong giây lát, rồi im bặt. Y ngồi xuống sau bàn gỗ lớn, mở hồ sơ, chẳng thèm để ý đến em trai.
Hoắc Kinh Sinh bị bỏ lại trên ghế sofa, lúng túng, mắt đảo quanh. Hắn ném phi tiêu trở lại bàn trà, cười gượng: "Anh cả, thực ra là chú Hai bảo em đến đây."
"Ông già đó dạo này ra sao?"
"Sức khỏe không còn như trước, tuổi già dễ mềm lòng. Chú nói khi nào anh rảnh thì về thăm nhà."
Hoắc Niệm Sinh hỏi: "Không khỏe đến mức nào? Đột quỵ? Đau tim? U não? Liệt nửa người? Còn sống được bao nhiêu năm?"
"Anh..." Hoắc Kinh Sinh sặc trà, ho sặc sụa, mặt đỏ bừng: "Anh nói cái gì vậy!"
Hoắc Niệm Sinh bật cười: "Đùa thôi! Có gì mà kinh ngạc? Chẳng phải cậu cũng biết tôi ăn nói khó nghe từ lâu rồi. Không khỏe thì nghỉ hưu, dưỡng sức, già rồi thì đi câu cá, chơi chim, đừng lo chuyện bao đồng."
Hoắc Kinh Sinh ho mãi mới dứt: "Anh cả," hắn cười gượng, "vẫn còn thù dai vậy à?"
Hoắc Niệm Sinh ngồi xuống bên cạnh, duỗi chân lên bàn trà. Chân dài, duỗi ra như vậy khiến Hoắc Kinh Sinh bị đẩy ép vào góc ghế. Hắn cố né tránh, nhưng hai người đàn ông ngồi chật chội trên sofa trông càng gượng gạo.
Hoắc Kinh Sinh thăm dò: "Chú Hai..."
Vút – mũi phi tiêu mài nhọn cắm phập vào vòng thứ bảy.
"Ngượng tay rồi." Hoắc Niệm Sinh tặc lưỡi, quay sang: "Cậu vừa nói gì?"
Hoắc Kinh Sinh ấp úng.
Vài năm trước, cha hai người mất, tranh chấp thừa kế nổ ra. Hắn âm thầm đứng về phe chú Hai. Nhưng Hoắc Niệm Sinh đã sớm câu kết với chú Ba. Chú Hai định dồn họ vào thế bí, nhưng chú Ba đứng ra hoà giải, cả hai bên nhượng bộ. Cuối cùng, Hoắc Niệm Sinh giữ cổ phần, rời đi Chương Thành, phụ trách mảng bất động sản và đầu tư mạo hiểm cho Hoắc Thị ở đó, mấy năm liền không về trụ sở chính.
Hắn không thể nói chuyện được với y. Hễ hỏi gì, Hoắc Niệm Sinh đều giả vờ chỉ biết ăn chơi, không thèm đụng việc.
Hoắc Kinh Sinh đổi chiến thuật: "Chú Hai còn có chuyện khác muốn em khuyên anh..."
Vút – một mũi phi tiêu nữa rời tay y, trúng gần hồng tâm hơn, cắm phập vào mép vòng thứ chín.
Khuỷu tay Hoắc Niệm Sinh suýt đập trúng mặt Hoắc Kinh Sinh. Hắn nhíu mày, bất lực gọi: "Anh cả."
Trên bàn trà là vài tờ báo lá cải. Trong lúc chờ, Hoắc Kinh Sinh đã lật xem cho đỡ buồn. Hắn lại nhìn xuống.
Tờ trên cùng chế giễu cậu Mã nào đó thuê tiếp viên lấy lòng Hoắc Niệm Sinh, kết quả làm y bỏ đi ngay giữa tiệc, thành trò cười cho giới trong nghề. Tờ dưới thì đưa tin Hoắc Niệm Sinh ra vào khách sạn giữa đêm với một ngôi sao nữ và một ngôi sao nam dính scandal, ám chỉ phòng bên trong chắc chắn 'nóng bỏng'...
Có lẽ trợ lý mua về cho sếp xem, nhưng rõ ràng sếp chẳng thèm để tâm.
Hoắc Kinh Sinh đành nói: "Chú Hai bảo em khuyên anh nên tiết chế hơn. Nếu anh ở Chương Thành, trời xa hoàng đế xa thì thôi. Nhưng giờ anh về Kim Thành, còn để những chuyện đồn thổi này lan rộng, chẳng lẽ định sống như vậy đến già?"
Hoắc Niệm Sinh cười khẽ, không giận, không quan tâm, như thể chẳng nghe thấy gì.
"Anh mà muốn vào hội đồng quản trị, các cổ đông làm sao yên tâm? Niềm tin của họ dễ lay chuyển như lá cờ trong gió. Chẳng lẽ tất cả thành viên hội đồng đều phải mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là kiểm tra xem anh có dính bê bối nào trên báo không?" Hoắc Kinh Sinh bắt đầu mất kiên nhẫn: "Anh cả, anh phải suy nghĩ cho kỹ."
"Ai nói tôi sẽ vào hội đồng?" Hoắc Niệm Sinh nhếch mép: "Vừa mệt vừa mất tự do. Ăn chơi trác táng cũng là một cách sống, không phải ai cũng muốn vươn lên. Mà cậu, nếu cậu thành công, tôi sẽ uống rượu chúc mừng."
"Tôi thừa nhận tôi muốn, tôi muốn cố gắng. Vậy có gì sai?"
Hoắc Niệm Sinh cười, đột nhiên chuyển chủ đề: "Nghe nói cậu sắp có tin vui?"
Hoắc Kinh Sinh cười gượng: "Không hẳn, chỉ là xem mắt theo sắp xếp của nhà."
Hoắc Niệm Sinh hạ chân xuống, bắt chéo chân: "Chúc mừng."
Hoắc Kinh Sinh lại nói: "Người ta bảo hôn nhân là nhà giam, nhưng sớm muộn gì cũng phải bước vào. Chẳng lẽ anh định học theo ba? Ai mà ăn chơi trác táng cả đời được? Hay là tôi giới thiệu cho anh người tôi xem mắt? Tuy tôi không hợp, nhưng cô ấy dịu dàng, hiền thục, ngoan ngoãn, chu đáo. Anh chỉ cần cho một danh phận, không ảnh hưởng đến việc anh ra ngoài chơi..."
Dù sao đàn ông cũng hiểu nhau. Hoắc Niệm Sinh không biểu lộ, nhưng ánh mắt thoáng lóe lên.
Amanda gõ cửa, nhắc nhở cuộc họp sắp bắt đầu.
Hoắc Kinh Sinh định nói tiếp, nhưng đành bỏ đi.
Amanda tiễn hắn ra, quay lại, thấy sếp mình ngồi lười biếng trên sofa, tay cầm một cây phi tiêu nhắm về phía cô. Cô không hề hoảng hốt. Một tiếng vút vang lên – đuôi phi tiêu quay tít, cắm phập vào hồng tâm. Cô liếc bia, bình thản nói: "Hành vi này rất nguy hiểm."
Hoắc Niệm Sinh gật đầu: "Đúng. Thực ra tôi định ném sau đầu Hoắc Kinh Sinh kìa." Y bước tới, rút ba cây phi tiêu ra, ném vào hộp.
Amanda định dọn mấy tờ báo lá cải trên bàn.
Hoắc Niệm Sinh nhanh tay gom lại: "Tôi tự làm." Y tay bỏ vào túi, tay kia gấp báo, ném phịch vào thùng rác.
Sau khi Amanda ra ngoài, Hoắc Niệm Sinh mở ngăn kéo bàn làm việc.
Trong góc có vài tấm ảnh của Trần Văn Cảng. Tấm trên cùng bị cong một cạnh – nếu để ý sẽ thấy nó bị cắt ra. Ban đầu là ảnh chụp chung, giờ chỉ còn một nửa. Nhưng đây là tấm ảnh ấm áp nhất. Người trong ảnh nhìn vào ống kính bằng ánh mắt quyến luyến, gương mặt như làn sương mờ trên mặt biển.
Hoắc Niệm Sinh cúi đầu nhìn một lúc, cười mỉa, lấy hết ảnh ra, bỏ vào phong bì rỗng, ném lại vào ngăn kéo. Y tiếp tục dọn dẹp, lấy ra vài biên lai vô giá trị, ném hết vào thùng rác.
*
Không lâu sau, Trần Văn Cảng nhận được cuộc gọi kêu ca của bác cả Trần Tăng.
Lo lắng của người thường chỉ xoay quanh ba thứ: xe, tiền, nhà. Nhà vừa mua xe mới, trả góp hàng tháng vài ngàn, xăng lại tăng giá. Dự định mua nhà gần trường ở khu mới để sau này Quang Tông và Diệu Tổ đi học, nhưng chưa gom đủ tiền đặt cọc. Dù hai đứa còn nhỏ, nhưng sau này mỗi đứa cũng cần một căn nhà riêng, nếu không khó lấy vợ. Giá nhà không chờ ai, phải tiết kiệm từ bây giờ. Rồi còn sính lễ, đủ thứ phải lo...
Luật sư Tào xử lý khéo léo, bác cả tuy phàn nàn nhưng không dám gây sự. Gọi điện nhiều lần, thấy Trần Văn Cảng không mềm lòng, đành bỏ cuộc.
Ngôi nhà vốn thuộc tên Trần Văn Cảng, nhưng quyền sử dụng nằm trong tay bác cả. Theo thỏa thuận, phải trả lại khi người thuê dọn đi. Gần đây anh không về được, Trần Hương Linh đã chủ động giúp anh trông coi, đảm bảo cha mẹ cô không lén cho thuê lại.
Việc thừa kế phức tạp hơn, nhưng cũng không mất quá nhiều thời gian. Luật sư Tào hành động dứt khoát, tính toán từng đồng, thậm chí cộng cả lãi suất. Trần Văn Cảng tin tưởng, ký hợp đồng không do dự.
Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, đến mức anh cảm thấy không chân thực. Với Trần Văn Cảng, những gì cuối cùng cha để lại là một tin nhắn ngân hàng bất ngờ, báo rằng một khoản tiền lớn đã được chuyển vào tài khoản. Anh nhìn tin nhắn, lòng chợt dâng lên nỗi buồn man mác.
Làm dịu nỗi buồn ấy là tin nhắn Trần Hương Linh lén gửi. Cô đã bí mật mua bộ sách giáo khoa cấp ba, tranh thủ thời gian rảnh tự học. Không kể với ai, kể cả bạn bè, chỉ trao đổi với anh họ. Trần Văn Cảng đã chọn được trường luyện thi, nói chuyện với giáo viên tuyển sinh, có thể lo được học bạ.
Nửa tháng lặng lẽ trôi qua.
Mọi người trong nhà họ Trịnh đều bận rộn.
Lễ kỷ niệm 120 năm ngày thành lập Trịnh Thị đang đến gần. Những dịp tròn 10, 100 năm luôn được tổ chức long trọng. Gần đây ông Trịnh thường xuyên gặp bạn cũ, số khách đến nhà tăng lên rõ rệt. Hoắc Mỹ Khiết liên tục xuất hiện ở các thẩm mỹ viện, cửa hàng trang sức, hiệu thời trang cao cấp... Ngoại hình là điều tối quan trọng trong những bữa tiệc lớn.
Khi trưởng thành, Trần Văn Cảng được may riêng một bộ lễ phục. Âu phục may đo thường có dư vải để nới rộng nếu người mặc tăng cân. Anh vốn gầy, nhưng hai năm gần đây vẫn phát triển thêm ba, bốn centimet.
Anh đến cửa hàng để đo lại kích thước. Thợ may khéo léo giải thích rằng dù có nới quần lên bao nhiêu, độ dài cũng chỉ vừa đủ. Nếu quá cầu kỳ, tốt nhất nên may lại bộ mới. Nhưng vest cao cấp may đo rất đắt, có thể lên tới sáu con số, thời gian làm từ hai tuần đến vài tháng. Trần Văn Cảng do dự một lúc, rồi khéo léo nói lần sau sẽ may, lần này chỉ sửa bộ cũ.
Tuy nhiên, hai ba ngày sau, cửa hàng lại gọi, mời anh đến thử vải và chọn mẫu.
"Lần trước không phải áo cậu bị ướt à?" Hoắc Niệm Sinh giải thích qua điện thoại: "Đây là lời xin lỗi của tôi."
Trần Văn Cảng gặp Amanda, trợ lý của Hoắc Niệm Sinh, ở trường. Cô đợi anh tan học, rồi chở anh đến cửa hàng. Lúc đó, ánh mắt cô nhìn Trần Văn Cảng vẫn như người xa lạ – nhiều nhất là nghĩ đây là người mà sếp muốn cưa cẩm.
Trần Văn Cảng nhẹ nhàng cảm ơn. Amanda hơi ngạc nhiên trước nụ cười của anh. Cô đánh giá anh một lúc, chắc chắn mình chưa từng gặp chàng trai này.
Hai người lịch sự bắt tay. Đây là lần đầu tiên họ gặp nhau trong kiếp này.
Lúc đầu, Amanda còn do dự, vì đối phương có vẻ thanh cao, ít nhiều khó gần. Nhưng khi gặp trực tiếp, cô mới nhận ra mọi việc không như mình tưởng. Anh có sự khoan dung gần như vô tận với Hoắc Niệm Sinh – như thể dù y làm gì cũng không thể khiến anh nổi giận. Nếu vậy, chỉ có thể là trò đùa đặc biệt: người muốn đánh, kẻ muốn chịu.
Người mà cô gặp không còn là Trần Văn Cảng ở tuổi hai mươi thật sự nữa. Hồi đó, anh trẻ tuổi, nhạy cảm, đề cao lòng tự trọng, như thể phẩm giá của anh luôn nằm trên một điểm cân bằng chông chênh, chỉ cần một cái nhìn lạnh lùng hay một lời "kẻ hám của" là ngã xuống.
Cho đến khi trải qua bao sóng gió, đi vào đường cùng, anh không còn quan tâm Hoắc Niệm Sinh làm gì nữa. Y đã cho anh tất cả có thể cho. Đến lúc này, cần gì phải diễn?
Lời cảnh báo của mọi người không sai. Bối cảnh của Hoắc Niệm Sinh cực kỳ rối ren. Nhưng lẽ nào Trần Văn Cảng không biết y là người như thế nào? Có lẽ anh mới là người hiểu rõ nhất.
Lễ phục của Trần Văn Cảng được giải quyết xong. Một buổi chiều sau đó, Trịnh Bảo Thu kéo anh đi thử váy mới cùng cô.
Lễ phục nam gần như giống nhau, có thể mặc đi mặc lại, chỉ cần thay phụ kiện. Nhưng với phụ nữ, ngành thời trang và xã hội đòi hỏi nhiều hơn. Dù không quy định rõ, nhưng mặc lại váy cũ trong tiệc lớn thường bị coi là luộm thuộm, thiếu tôn trọng. Người càng giàu, tinh thần so bì càng cao. Đó là quy tắc sống, không nhiều người vượt qua được.
Trịnh Bảo Thu đặt may một chiếc đầm màu vàng sâm-panh, đính những bông hồng satin lớn ở viền váy.
Trần Văn Cảng quen việc giúp cô chọn váy từ nhỏ. Những bộ dạ hội cao cấp này đẹp thật, nhưng luôn có quá nhiều chi tiết: vải thêu, voan mỏng, ren thủ công – khiến việc giặt giũ cực kỳ khó khăn. Từ khâu thiết kế, người ta gần như chẳng nghĩ đến vệ sinh, chỉ cần sang trọng, rực rỡ là đủ. Đây là loại đồ tiêu dùng như hoa sớm nở tối tàn.
Khi ra về, Trịnh Bảo Thu thì thầm: "Lần trước em gặp chị cả ở đây. Chị ấy..." Cô nhìn quanh, hạ giọng: "Dường như muốn hỏi nhân viên có thể mượn váy không, nhưng bị từ chối."
Trần Văn Cảng hỏi nhỏ: "Chị ấy có nói lý do gì không?"
Trịnh Bảo Thu lắc đầu: "Sao chị ấy mở miệng được với em. Tiếc là chị ấy không mặc vừa đồ em, nếu không em có thể cho chị ấy mượn."
Cô bé vẫn nhạy cảm và chu đáo như xưa.
Trịnh Đông Tình là con gái lớn nhà họ Trịnh, vài năm trước lấy bạn học đại học. Cô yêu tự do, dù Trịnh Bỉnh Nghĩa không hài lòng nhưng vẫn chiều theo. Chồng cô, Hạng Hào, xuất thân trung lưu, sau đó tự khởi nghiệp, điều hành công ty giao nhận.
Sau khi kết hôn, Trịnh Đông Tình không còn dính dáng tài chính đến nhà mẹ đẻ. Bây giờ cô không muốn chi quá nhiều để may váy dạ hội, hoặc mua váy sẵn đắt đỏ, cho thấy tình hình kinh tế hai vợ chồng không lý tưởng. Dù chưa đến mức nghèo, chắc chắn họ sống tốt hơn người thường, nhưng khó tránh khỏi rơi khỏi tầng lớp thượng lưu. Nhưng cô vẫn có quỹ tín thác và cổ tức, lẽ ra không nên sa sút đến vậy.
Là con út, Trịnh Bảo Thu không dám lên tiếng, đành đẩy trách nhiệm cho Trần Văn Cảng.
Trần Văn Cảng thở dài, đến phòng làm việc của Trịnh Bỉnh Nghĩa.
Trịnh Bỉnh Nghĩa không hoàn toàn thờ ơ với con gái lớn, nhưng không để ý đến chi tiết. Nghe xong, ông chỉ gật đầu biểu thị đã biết.
Trước khi ra ngoài, Trịnh Bỉnh Nghĩa gọi anh lại: "Bác Hà ra nước ngoài, nhưng con cái nhà họ Hà sẽ đến dự." Ông không nói rõ là Hà Uyển Tâm hay Hà Gia Tuấn, hay cả hai, cũng không nói rõ ý đồ.
Trần Văn Cảng không hỏi thêm, chỉ gật đầu: "Con biết phải làm gì."
Trịnh Bỉnh Nghĩa hài lòng. Ông mở ngăn kéo, lấy ra chìa khóa xe Lexus đưa cho anh: "Mậu Huân gần đây tiến bộ vượt bậc, cha nhìn thấy rõ. Cái xe này con dùng đi, đã để trong gara rồi, rảnh thì lái thử."
Trần Văn Cảng định từ chối.
"Cầm lấy," Trịnh Bỉnh Nghĩa nói. "Chuyện này nên làm từ lâu rồi. Trước kia con nói không cần, nhưng giờ ra ngoài không có phương tiện thì bất tiện."
Sau đó, bác Lâm mang vài văn bản đến cho Trần Văn Cảng ký, chiếc xe được đăng ký dưới tên anh.
Cùng lúc đó, bộ lễ phục Hoắc Niệm Sinh tặng cũng được giao đến nhà họ Trịnh.
Lần này mặc thử, Trần Văn Cảng phát hiện dưới cổ áo có thêu chữ. Vest may đo thường thêu tên người mặc hoặc người thân. Nhưng trên áo anh lại là tên viết tắt của Hoắc Niệm Sinh. Trần Văn Cảng chỉ cười khẽ, giả vờ không thấy, treo vào túi chống bụi.
*
Ngày kỷ niệm 120 năm Trịnh Thị đến đúng hẹn.
Khách sạn Vương Miện tấp nập xe cộ, bên trong rộn ràng. Nhân viên đón khách, giữ xe mặc đồng phục đỏ, bận rộn không ngơi chân.
Không chỉ người nhà họ Trịnh, ban quản lý cấp cao, mà còn có đại diện các chi nhánh, họ hàng, đối tác, phóng viên truyền thông. Đại sảnh chật kín người. Nhiều nhân vật tầm cỡ, chính trị gia, doanh nhân nể mặt Trịnh Bỉnh Nghĩa đến dự. Các ngôi sao được mời đi thảm đỏ, an ninh khách sạn được thắt chặt nghiêm ngặt.
Trần Văn Cảng đứng nghiêm chỉnh cùng Trịnh Ngọc Thành, Trịnh Mậu Huân, Mục Thanh phía sau Trịnh Bỉnh Nghĩa, tiếp đón khách. Trịnh Bảo Thu rạng rỡ, duyên dáng trên giày cao gót, như đóa uất kim hương đi bên cạnh bà Trịnh. Nhìn thoáng qua, ai cũng xinh đẹp, con hơn cha – nhà có phúc, khiến người ta phải ngưỡng mộ.
Trịnh Đông Tình đến cùng chồng, ôm chầm lấy cha và các em. Chiếc váy dạ hội màu ngọc trai của cô như dòng suối ánh trăng thanh nhã.
Cả gia đình đoàn tụ, chụp ảnh dưới ánh đèn flash chói lóa. Trịnh Bỉnh Nghĩa vui mừng khôn xiết.
Buổi họp báo cho giới truyền thông diễn ra buổi chiều, tiệc chiêu đãi và đấu giá từ thiện kéo dài đến tận khuya. Khách vẫn đến không ngừng, việc tiếp đón cực kỳ mệt mỏi.
Trần Văn Cảng đứng ở cửa, thấy nhiều khuôn mặt quen thuộc. Anh biết hầu hết họ hàng nhà họ Trịnh, nhớ tên và vai vế từng người. Cũng từng gặp con cái các gia đình quen, đặc biệt là bạn bè của Trịnh Ngọc Thành.
Trước kia, mỗi dịp như thế này đều là thử thách lớn. Anh căng thẳng, sợ làm trò cười, sợ quên mặt người, sợ làm mất mặt Trịnh Bỉnh Nghĩa. Lúc đó, Trịnh Ngọc Thành luôn đứng gần anh, thì thầm nhắc nhở – như vị cứu tinh.
Bây giờ anh nói chuyện lưu loát, ứng xử tự nhiên, không còn sợ hãi ai.
Gần đến giờ, hầu hết khách quan trọng đã vào. Khi đợt khách cuối cùng đến, Trần Văn Cảng đang kiểm tra lại danh sách. Bỗng có tiếng ồn ở lối vào, anh ngẩng lên – thấy Hoắc Niệm Sinh giữa đám đông.
Hoắc Niệm Sinh không dẫn theo bạn gái. Amanda búi tóc cao, khoác tay sếp mình một cách lịch sự, cùng bước vào. Nhưng y bị nhóm bạn vây quanh, Trần Văn Cảng không kịp chào hỏi, tất cả vừa cười vừa đi vào hội trường.
Người nhà họ Trịnh đã vào trong, chẳng ai để ý Trần Văn Cảng, chỉ còn mình anh đứng đó.
Phòng tiệc gồm ba khu nối liền, có sàn nhảy, ban nhạc, buffet lạnh, sân khấu có ca sĩ biểu diễn. Khách đến đông nghịt, danh gia vọng tộc chật nhà.
Trần Văn Cảng không uống rượu, chỉ cầm ly nước ép lê giả vờ như sâm-panh. May là chẳng ai để ý, anh được tự do, không ai chủ động nói chuyện. Nếu phân loại bằng kính màu, chắc chắn anh luôn ở tận cùng.
Trong các tiệc của nhà họ Trịnh, người nổi bật nhất bao giờ cũng là Trịnh Ngọc Thành và Trịnh Mậu Huân. Số ong bướm vây quanh Trịnh Bảo Thu cũng ngày càng tăng. Mục Thanh dù bị ghẻ lạnh, nhưng ít ra là cháu ruột Trịnh Bỉnh Nghĩa. Chỉ mỗi Trần Văn Cảng là không có giá trị lợi dụng. Như cái mác nhà giàu mới nổi của Du Sơn Đinh, con tài xế là vết nhơ không thể xóa trên anh. Nhưng anh chẳng cần phải tự ti vì điều đó.
Trịnh Mậu Huân bỗng đến chọc anh: "Nhìn hướng mười giờ kìa."
Trần Văn Cảng đã thấy.
Ở hướng mười giờ là Hà Uyển Tâm trong chiếc váy đỏ rực, vừa đến đã dính chặt lấy Trịnh Ngọc Thành. Cả hai bị vây quanh như trăng sao, khó lòng không để ý. Nhiều người bắt đầu hét gọi "chị dâu". Có người cố tình liếc nhìn Trần Văn Cảng với ánh mắt khoái trá. Mặt Hà Uyển Tâm đỏ ửng.
Lại một vở kịch nhàm chán nữa. Trần Văn Cảng vỗ vai Trịnh Mậu Huân, quay người bỏ đi, tay vẫn cầm ly nước.
Trịnh Ngọc Thành lúc này như có gai đâm sau lưng. Đây là dịp đặc biệt, dưới ánh mắt công chúng, hắn không thể làm điều bất lịch sự. Hà Uyển Tâm dính như keo, hắn không thể từ chối, cũng không thể trốn. Hắn nhìn quanh tìm Trần Văn Cảng, nhưng chỉ thấy một bóng lưng đang đi xa. Hương sắc giai nhân che khuất tầm nhìn.
Sau một hồi giằng co, Trịnh Ngọc Thành cuối cùng cũng thoát ra bằng cái cớ chuẩn bị phát biểu. Hắn vừa đi, đám bạn ồn ào cũng tan, lại tụ nhóm khác nơi.
Hà Uyển Tâm ngẩng cao cằm, bước về góc phòng: "Đi, lấy cho tôi một ly rượu."
Trần Văn Cảng bình thản nhìn lại, chào: "Cô Hà."
Hà Uyển Tâm nheo mắt, soi mói anh bằng ánh mắt lạnh lùng.
Trịnh Bảo Thu cách đó không xa vừa đuổi một người bạn đi, nghe vậy liền quay lại, bênh vực: "Có chuyện gì vậy? Muốn uống rượu à? Gọi phục vụ đi chứ, có phải không có miệng đâu, hay là say rồi?" Cô vẫy tay, chiếc vòng kim cương lấp lánh.
Phục vụ lập tức mang khay đến. Hà Uyển Tâm từ tốn cầm ly, cười: "Tôi tưởng có người hầu nào lười biếng, định dạy một bài học."
Trịnh Bảo Thu cười đáp: "Nếu chị đang tìm việc, làm quản lý sảnh cũng được, công việc là giám sát nhân viên."
Hà Uyển Tâm bỗng cười khẩy, nhìn sang Trần Văn Cảng: "Thì ra chỉ có lá gan thỏ đế, không những dựa vào đàn ông, còn thích núp sau lưng phụ nữ. Cãi nhau cũng không dám?"
Trần Văn Cảng chưa kịp nói, Trịnh Bảo Thu đã lạnh mặt: "Đừng có say rồi làm càn ở đây."
Trần Văn Cảng khẽ cúi người: "Tôi qua đó trước."
"Sao lại bỏ đi? Chỉ nói vài câu, không biết đùa à? Hay là bị đâm trúng tim đen rồi?" Hà Uyển Tâm nói.
Trịnh Bảo Thu nhíu mày: "Chị quậy đủ chưa?"
Trần Văn Cảng chưa kịp quay đi thì một bàn tay vững chãi đặt lên vai anh.
Hoắc Niệm Sinh cười hỏi: "Đang nói gì vui thế?"
Sắc mặt Trịnh Bảo Thu dịu lại, cô chào: "Anh họ." Ánh mắt dừng lại ở bàn tay trên vai Trần Văn Cảng, hàng mi rung nhẹ, muốn nói mà thôi.
Hoắc Niệm Sinh khoác vai Trần Văn Cảng như bạn thân, hỏi Hà Uyển Tâm: "Anh trai cô Hà Gia Tuấn sao không đến? Nghe nói gần đây đánh chết người ở nhà hàng, đang bị phạt ở nhà hay chạy ra nước ngoài?"
"Toàn chuyện nhảm, công tử Hoắc nói nhảm, chẳng sợ người ta cười sao?"
"Xin lỗi, tôi không giỏi nói chuyện, nhưng mọi người quen rồi," Hoắc Niệm Sinh đáp. "Tôi thích Văn Cảng ở điểm này – gia đình tốt, học thức cao. Gia thế là bẩm sinh, nhưng giáo dục là do rèn luyện, không phải ai cũng có. Cô Hà, cô nghĩ sao?"
Hà Uyển Tâm trừng mắt, định nói gì thì tiếng micro vang lên, thu hút sự chú ý. Phần tiếp theo do Trịnh Ngọc Thành chủ trì, sau đó là phát biểu của Trịnh Bỉnh Nghĩa. Hà Uyển Tâm không bỏ lỡ, liếc Trần Văn Cảng một cái, khịt mũi rồi quay về hàng ghế đầu.
Hoắc Niệm Sinh vẫn cười. Nhưng Trần Văn Cảng không còn thời gian ở lại. Anh nhìn sâu vào mắt Hoắc Niệm Sinh, khẽ cảm ơn, áy náy nói "xin phép", rồi cùng Trịnh Bảo Thu đi sắp xếp chỗ ngồi. Hoắc Niệm Sinh chăm chú theo bóng lưng gầy của anh trong đám đông, mỉm cười, cầm ly rượu rồi bỏ đi.
Phần phát biểu diễn ra suôn sẻ. Trịnh Bỉnh Nghĩa ôn lại chặng đường 120 năm Trịnh Thị, những thành tựu của bản thân. Trịnh Ngọc Thành phong độ, hoàn hảo – các báo ngày mai có thể sẽ viết "hổ phụ sinh hổ tử". Khi Trịnh Bỉnh Nghĩa kết thúc, khán giả vỗ tay nồng nhiệt. Từ đó đến đấu giá từ thiện là khoảng trống.
Trần Văn Cảng không muốn gặp Hà Uyển Tâm, nên trốn ra ban công. Nào ngờ Trịnh Mậu Huân cũng theo ra như thể đánh hơi được.
Hắn dẫn theo bạn học cùng tuổi: "Đây là Thích Đồng Chu. Nhớ không? Tôi đã gửi thông tin cho anh rồi."
"Chào cậu," Trần Văn Cảng giơ tay phải ra. "Trần Văn Cảng."
"A... chào anh." Thích Đồng Chu lúc đầu thờ ơ, đến khi nhìn thấy anh thì đột nhiên mất hồn, quên mất cách nói chuyện: "Tôi họ Thích, không, ý tôi là... chúng ta kết bạn rồi."
Thật ra từ lúc nào bị giới thiệu – sao cái đám kia không nói ngay đây là một người đẹp?
"Xin lỗi, quá bận, không có thời gian trò chuyện," Trần Văn Cảng mỉm cười, rút tay lại.
Thích Đồng Chu lúc này mới nhận ra mình vẫn nắm tay người ta, vội buông ra: "Không, không, tôi mới phải xin lỗi."
"Vậy là công nhận bạn bè cũng vô ích à?" Trịnh Mậu Huân chế giễu: "Anh có được không thế."
"Không phải lỗi của tôi!" Thích Đồng Chu vội phủ nhận, nhưng lại nghẹn lời: "Tôi chỉ là..."
Chỉ là gì? Thích Đồng Chu bị sắc đẹp làm cho choáng váng, đầu óc trống rỗng, không nói tiếp được. Cái ý nghĩ duy nhất là muốn tự đập đầu mình một cái, xấu hổ đến mức muốn biến mất.
Trước đó cậu ta còn khịt mũi khinh bỉ. Sau khi chia tay, bạn bè nghĩ cậu vẫn chìm trong đau khổ, rồi ai đó nảy ra ý tưởng ngớ ngẩn: cách tốt nhất chữa lành là bắt đầu mối quan hệ mới. Thế là Thích Đồng Chu bị ném bom liên tục. Cậu ta phiền đến mức không từ chối ai, ai gửi thông tin cũng kết bạn, xong thì chặn luôn. Danh sách bạn bè giờ đầy người xa lạ.
Thích Đồng Chu trước đây không tin vào tình yêu sét đánh. Giờ thì tin rồi.
Cuối cùng, cậu ta tìm được cái cớ nào đó để trốn vào nhà vệ sinh, lục điện thoại tìm người giới thiệu, gõ liền một mạch: "Cậu giới thiệu người cho tôi sao không gửi kèm ảnh?"
Người kia chẳng hiểu gì, nhưng nghe xong thì chẳng có chút cảm thông nào, suýt bật cười: "À, chuyện đó hả? Mậu Huân đâu có gửi ảnh cho tôi. Cậu đã kết bạn rồi, sao không tự xin?"
"Tôi xong đời rồi," Thích Đồng Chu lẩm bẩm. "Tôi vừa gặp người thật."
"Vậy không tốt sao?"
"Tốt cái đầu cậu! Giờ tôi phải giải thích thế nào? Nói tài khoản bị hack được không?"
"Ồ, chưa thấy mặt thì bỏ mặc, thấy rồi thì cuống lên muốn lao vào, thấy sắc đẹp nổi lòng tham hả?"
"Tôi biết, tôi là người nông cạn. Nhưng cậu không thể nói là thấy sắc đẹp nổi lòng tham. Cậu không hiểu đâu – anh ấy không chỉ đẹp, mà còn có khí chất, đàng hoàng, ôn hòa..."
"Hiểu rồi, như thần tiên. Nhưng cậu bỏ mặc người ta mười ngày nửa tháng."
"..."
"Giới thiệu người tiếp theo cho cậu luôn nhỉ?"
"Cút đi."
Thích Đồng Chu mở khung chat, suy nghĩ hồi lâu, đổi biệt danh từ tên thật thành ba chữ "Thích Đồng Chu". Rồi bắt đầu soạn tin nhắn.
Điện thoại Trần Văn Cảng rung lên. Anh vẫn cầm ly rượu, lấy máy ra xem. Thấy Thích Đồng Chu nhắn: "Chào anh."
Rồi rút lại ngay.
Sau đó gửi biểu tượng cảm xúc – thỏ hoạt hình bắt tay.
Rồi lại rút về.
Khung chat bị kẹt ở trạng thái "đang soạn tin", mãi không thấy tin nào đến.
Trần Văn Cảng chỉ cười, không coi là chuyện lớn. Người đẹp hiếm khi không biết mình đẹp. Khi đi học, anh nhận thư tình tính bằng tá, ánh mắt ngưỡng mộ đổ về như lũ – tất cả đã quá quen thuộc.
Khi được ưu ái quá nhiều, người ta dễ đánh mất chính mình, tự cho mình hơn người. Chỉ đến khi khuôn mặt biến dạng, khi mất hết tất cả, mới hiểu được thế nào là thói đời.
Trần Văn Cảng không cất điện thoại ngay. Anh gọi Trịnh Mậu Huân ra sau tấm rèm cửa sổ.
"Nếu thực sự muốn đền ơn tôi, giúp tôi một việc được không?"
"Việc gì?"
Anh mở danh mục đấu giá từ thiện: "Muốn nhờ cậu mua giúp một món đồ."
Món đồ là một chiếc đồng hồ bỏ túi tráng men cổ, được mô tả lãng mạn như "đồng hồ tình yêu". Mặt vàng, viền ngọc trai, khắc cảnh Romeo và Juliet gặp gỡ bí mật, màu sắc tươi sáng, tinh xảo, nhưng không có giá trị lớn so với các đồ sưu tầm khác.
Đằng sau là một chiếc đồng hồ ngọc lục bảo Colombia, tay nghề và thiết kế bắt mắt hơn nhiều. Trịnh Bảo Thu chắc chắn sẽ thích món rực rỡ sắc màu này.
Trịnh Mậu Huân nghi ngờ: "Anh muốn tôi mua giúp? Anh không tự mua được sao?"
"Sợ có người khinh tôi nghèo, thấy tôi muốn mua thì cố tình nâng giá," Trần Văn Cảng đáp.
Trịnh Mậu Huân gật đầu – khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra. Đám con nhà giàu nhàm chán thích nhất trò giành đồ.
Trần Văn Cảng cũng cười: "Vả lại đúng là tôi nghèo thật. Ngân sách tối đa chỉ 100.000, vượt quá thì bỏ cuộc."
"Sao không nhờ Bảo Thu?"
"Bảo Thu là con gái, mua đồng hồ tình yêu tặng tôi, người khác thấy, bàn tán thì sao?"
"Tôi không cần danh tiếng à?" Trịnh Mậu Huân hét: "Anh có nghĩ mình là người đồng tính không?"
Trần Văn Cảng bịt miệng hắn. Trịnh Mậu Huân giật mình, nhìn quanh, may là không ai để ý.
"Được rồi, tôi không đùa nữa. Ban đầu tôi đã nhờ Bảo Thu rồi," Trần Văn Cảng nói. "Nhưng lúc nãy Bảo Thu ra bênh tôi, cãi với Hà Uyển Tâm. Nếu Bảo Thu giơ thẻ, chắc Hà Uyển Tâm sẽ tăng giá. Nếu cậu thấy bất tiện, tôi cũng không ép."
Trịnh Mậu Huân tò mò: "Vậy anh nói trước, tại sao muốn mua nó?"
"Tôi nhớ ba từng tặng mẹ tôi một chiếc như thế này."
Thực ra ấn tượng về mẹ anh đã rất mờ nhạt. Anh chỉ nhớ cha cất đồ trong một chiếc hộp nhung, thỉnh thoảng拿出来,说是结婚时送的礼物,以后留给他当传家宝。
"Nếu là di vật, sao không ở trong tay anh?" Trịnh Mậu Huân càng khó hiểu.
"Sau khi ba mất, nhiều đồ giá trị bị bác cả lấy đi giữ. Tất nhiên, với cậu thì chẳng đáng bao nhiêu. Chỉ là tem, tiền xu kỷ niệm, đại loại vậy. Lúc đó tôi còn nhỏ nên đồng ý. Nhưng sau đó ông ta nói làm mất rồi."
Trần Văn Cảng hiếm khi kể chuyện riêng. Đây là lần đầu Trịnh Mậu Huân nghe.
"Gần đây luật sư Tào giúp tôi tính lại, đồ trong danh sách không còn đầy đủ, ông ta chỉ đền chút tiền. Chắc chắn là không còn. Có thể ông ta tìm được nhà sưu tập, lén bán mất."
Trịnh Mậu Huân im lặng: "Được, tôi giúp anh lấy lại."
Trần Văn Cảng thực ra cởi mở hơn hắn tưởng: "Cứ thử, nếu không duyên thì đừng ép. Chiếc đồng hồ này cũng chỉ hơi giống ấn tượng của tôi. Tôi còn không chắc có phải cùng một cái không. Đồ vật chỉ là kỷ niệm thôi."
Trịnh Mậu Huân bỗng bướng: "Đừng nói nhảm. Tôi đã nói giúp thì sẽ giúp."
Thấy hắn nhiệt tình, Trần Văn Cảng lại lo hắn sẽ hét giá quá cao: "Đừng khoa trương quá."
Cuộc đấu giá này từng xảy ra ở kiếp trước. Khi đó, Trần Văn Cảng nhờ Trịnh Ngọc Thành đấu giá. Giữa chừng, có kẻ phá đám. Hoắc Niệm Sinh bỗng lên cơn, nhất quyết đối đầu với Trịnh Ngọc Thành, lại có người khác tiếp tay, nâng giá đến mức vô lý. Trần Văn Cảng đành ngăn Trịnh Ngọc Thành, từ bỏ. Cuối cùng không nhớ là cậu ấm nào mua chiếc đồng hồ tình yêu ấy. Anh coi như không có duyên. Anh không cố chấp. Đồ vật chỉ là đồ vật. Người mất đã mất từ lâu. Người sống chỉ muốn giữ lại ký ức.
Sau khi đi loanh quanh hội trường một tiếng, cuộc đấu giá bắt đầu. Nhân viên khách sạn sắp xếp lại phòng, kê bàn tròn, khách tự chọn chỗ ngồi.
Trần Văn Cảng ngồi cùng bàn với Trịnh Bảo Thu, Trịnh Mậu Huân. Thích Đồng Chu lấy cớ bạn học, chen vào ngồi cùng.
Vài món đầu chỉ là khởi động, không ai quan tâm. Chiếc đồng hồ bỏ túi Trần Văn Cảng muốn mua thuộc nhóm này, giá khởi điểm 20.000, mỗi lần tăng 5.000.
Đấu giá viên tuyên bố bắt đầu. Trịnh Mậu Huân bình tĩnh, đợi mười giây không ai ra giá mới từ từ giơ bảng. Sau vài lần tăng lên 50.000, không ai quan tâm nữa.
"55.000 lần thứ nhất... 55.000 lần thứ hai..."
"Có ai tiếp tục không?"
Trịnh Bảo Thu ghé tai thì thầm: "Đã bảo anh không phải lo, ổn rồi."
Nào ngờ, Hà Uyển Tâm liếc qua, đột nhiên nói: "60.000."
Trịnh Bảo Thu nhíu mày. Trần Văn Cảng dùng ánh mắt xoa dịu cô, ra hiệu không sao.
Trịnh Mậu Huân bị em gái vỗ lia lịa dưới bàn, tiếp tục giơ bảng: "65.000."
Hà Uyển Tâm: "70.000."
Trần Văn Cảng thở dài.
Trịnh Mậu Huân đâu dễ thua, hai bên bắt đầu trả giá 5.000 mỗi lần. Trần Văn Cảng đã dặn trước, Trịnh Mậu Huân cố kiềm chế. Còn Hà Uyển Tâm rõ ràng muốn cắn chặt, ánh mắt đầy ác ý. Trong phòng chỉ còn hai giọng nói lên xuống. Ai cũng thấy họ đang quyết đấu.
Đến 100.000, Trần Văn Cảng kéo tay Trịnh Mậu Huân, lắc đầu.
Nhưng Trịnh Mậu Huân chưa từng bị nhục như thế, hắn quyết tự bỏ tiền: "150.000!"
Hà Uyển Tâm lạnh lùng: "155.000."
Trịnh Mậu Huân cắn má, trừng mắt: "200.000."
Hà Uyển Tâm: "205.000."
Thích Đồng Chu không hiểu gì, học theo: "210.000." Nhưng nhận được ánh mắt "đừng gây rắc rối" từ người trong mộng, cậu ta lập tức im bặt.
Khi cuộc chiến giữa cậu ba Trịnh và cô Hà lên đến đỉnh điểm, một giọng nói khác chen vào: "250.000."
Là Trịnh Ngọc Thành. Cùng lúc, tin nhắn được gửi: "Đây là đồ hai đứa em tôi muốn mua. Cho tôi chút thể diện, đừng gây rắc rối nữa."
Màn hình lớn hiển thị 360 độ sản phẩm – dù tinh xảo, vẫn chỉ là chiếc đồng hồ cổ bình thường. Đấu giá viên kinh nghiệm, bình tĩnh chờ.
Hà Uyển Tâm nhìn tin nhắn, trừng Trịnh Ngọc Thành đầy oán giận, vẫn quyết: "255.000."
Trịnh Mậu Huân nổi giận, đập bàn: "300.000!"
Hà Uyển Tâm: "305.000."
Dù không hiểu đám trẻ tranh gì, nhưng xem kịch cũng vui. Chỉ có Trịnh Bỉnh Nghĩa trên ghế chủ tịch là hơi khó chịu – hai người này đều là con ông, hành động quá lố bịch. Bạn cũ xung quanh còn hỏi nhỏ chuyện gì đang xảy ra.
Đúng lúc đó, một tấm bảng khác giơ lên giữa đám đông...
"1.000.000."
Cả hội trường ồ lên. Mọi ánh mắt đổ dồn về người ra giá.
"Các người cứ cà kê làm gì?" Hoắc Niệm Sinh bật cười, ánh mắt như đang xem trò vui: "Hoặc là dứt khoát, hoặc là đừng học đòi người lớn đấu giá. Các bạn nhỏ, các cô cậu cứ như kiến bò lên cây, định trả giá đến bao giờ?"