Cuộc Sống Thường Nhật Của Con Nuôi Nhà Giàu Sống Lại
Chương 97: Kế hoạch hôn nhân
Cuộc Sống Thường Nhật Của Con Nuôi Nhà Giàu Sống Lại thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả thành phố dậy sóng vì vụ phân chia tài sản của Hoắc Khải Sơn, nhưng luật sư của ông vẫn giữ kín thông tin. Cái chết của ông trở thành chủ đề nóng nhất, khiến giới đầu tư chứng khoán và người dân tò mò về những mâu thuẫn trong gia tộc giàu có này.
Trong khi thị trường chứng khoán bận rộn theo dõi biểu đồ, người dân lại bàn tán về những bí mật gia đình. Giữa làn sóng tin đồn, ít ai chú ý đến thông tin tập đoàn Trịnh Thị bị phạt nặng vì trốn thuế.
Danh sách ủy ban tang lễ toàn những nhân vật quyền lực: doanh nhân, chính trị gia, ông trùm giải trí... Chỉ cần họ dậm chân xuống đất, cả Kim Thành cũng rung chuyển. Mọi người bận rộn suốt tuần lễ.
Còn Trần Văn Cảng, dù không nổi tiếng như họ, nhưng vì mối quan hệ mật thiết với gia tộc Hoắc, anh quyết định né tránh sự chú ý. Để tránh bị thợ săn ảnh quấy rối, anh từ chối lời mời của trường cũ và chuyển đến sống tại cao ốc Vân Đỉnh, nơi an ninh nghiêm ngặt hơn.
Tương tự, Giang Thái cũng bị buộc nghỉ học. Nhà họ Hoắc không muốn cô bé nói bừa bãi nơi công cộng. Thay vì ở lì trong biệt thự rộng lớn, cô bé nằng nặc đòi ở cùng Trần Văn Cảng, nhờ anh che chở. Sau khi được Hoắc Chấn Phi cho phép, thư ký của anh đã đưa cô bé đến tận cửa.
Hai người trốn trong căn hộ của Hoắc Niệm Sinh suốt hai ngày, hạn chế ra ngoài. Họ chủ yếu gọi đồ ăn giao tận nhà.
Bản cáo phó không có tên Giang Thái, nghĩa là cô bé không được công nhận trong gia phả. Nhưng cô bé chẳng bận tâm, chỉ muốn tận hưởng cuộc sống. Tuy nhiên, cô không ngờ rằng Trần Văn Cảng vẫn quan tâm đến việc học của mình.
"Không đến lớp nghĩa là em không ôn bài à?" anh hỏi, như thể việc đó là đương nhiên.
Giang Thái hối hận vì đã mang sách giáo khoa theo: "Anh không thể cho em nghỉ vài ngày sao?"
Trần Văn Cảng ung dung, tay đút túi quần đi đi lại lại: "Nhàn rỗi quá sẽ hủy hoại con người. Em lười biếng quá, nếu có bài tập thì làm ngay đi. Anh còn có thể kèm em."
Với Giang Thái, việc viết bài cũng đau đớn như nàng tiên cá đi bằng hai chân. Cô than thở liên hồi. Trần Văn Cảng đứng phía sau, nhìn xuống những dòng chữ nguệch ngoạc của cô.
Buổi tối hôm đó, họ gọi đồ ăn ngoài. Người giao hàng vừa đặt thức ăn trước cửa đã biến mất. Giang Thái nghe tiếng chuông cửa thì sung sướng chạy ra. Trần Văn Cảng dọn dẹp bàn trà rồi tiện tay bật tivi.
Cô bé ngồi trên sô pha, múc cơm: "Thật tình, nếu anh không bắt em làm bài tập, em sẽ biết ơn anh cả đời."
Hôm nay, lễ hỏa táng Hoắc Khải Sơn diễn ra. Nữ phát thanh viên đang tường thuật tin tức.
Trần Văn Cảng chăm chú nhìn tivi, hai ngày qua anh chỉ thấy hình ảnh Hoắc Niệm Sinh trên mạng và báo chí. Máy quay chuyển cảnh gia đình họ Hoắc mặc đồ tang đứng trong đại sảnh nơi đặt linh cữu. Hoắc Niệm Sinh vụt qua, mặc đồ đen từ đầu đến chân, cánh tay quấn khăn tang, nhưng không để đại tang. Vẻ mặt y không buồn bã, còn châm một điếu thuốc như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Trần Văn Cảng nhớ đến những bài báo chế giễu, nói rằng công tử Hoắc phong lưu phóng khoáng, ngay cả khi mặc đồ tang cũng không quên làm dáng. Nhưng phóng viên nào biết rằng y vừa nói chuyện điện thoại với anh với giọng điệu nhẹ nhàng như nước: "Mấy ngày nay ăn uống thế nào? Để rác ngoài cửa, ban quản lý sẽ cử người đến thu gom."
"Không sao đâu, em và Giang Thái vẫn phải ra ngoài. Chúng em không dám nhìn mặt người khác đâu."
"Ra ngoài cũng được. Muốn đi đâu thì để Đầu Trọc chở em đi."
"Biết rồi. Anh không cần lo cho em. Đến lúc đọc di chúc rồi nhỉ?"
"Ừ." Hoắc Niệm Sinh chỉ nói: "Tôi không phải là cháu đích tôn, nên không có nhiều việc. Ở nhà chờ tôi."
*
Chưa kịp chờ y về, sáng sớm hôm đó, Trần Văn Cảng nhận được điện thoại của Hoắc Chấn Phi. Khi bắt máy, giọng trẻ con vang lên: "Chú! Chú Trần!" là Hoắc Dữ Tường.
"Sao thế?" Trần Văn Cảng không hiểu nhưng vẫn ôn hòa: "Chào mừng con. Con biết đường đến đây không?"
Một giờ sau, Hoắc Chấn Phi đích thân đưa con trai đến.
Hoắc Dữ Tường chào hỏi rồi chạy vào nhà. Giang Thái tranh thủ cất hết bài tập. Trần Văn Cảng giả vờ không để ý, mỉm cười mời Hoắc Chấn Phi vào phòng khách.
Hoắc Chấn Phi cũng mặc đồ tang, bình thản quan sát anh. Trần Văn Cảng mặc bộ đồ rộng thùng thình, trông rất thoải mái. Anh ta nhìn quanh căn hộ, dừng mắt ở cửa sổ kiểu Pháp quá khổ: "Tôi hiếm khi đến nhà Niệm Sinh trong nội thành."
Trần Văn Cảng nhận ra anh ta có chuyện muốn nói. Anh rót cà phê, hai người ngồi đối diện trên sô pha.
"Tuy Hoắc Anh Phi nói năng khó nghe, nhưng nó cũng tiết lộ vài thông tin thật sự. Thật ra, tôi đến đây vì chuyện này. Ông nội thật sự hy vọng Niệm Sinh sẽ tìm được người vợ phù hợp. Chuyện này đã có đồn đoán từ trước rồi."
Trần Văn Cảng chống tay lên gối, kiên nhẫn chờ anh giải thích.
Hoắc Chấn Phi nhìn anh: "Nói ngắn gọn là, ông tôi khi còn sống có một số cổ phần gửi trong quỹ tín thác nước ngoài, nghĩa là chúng sẽ ở đó mãi mãi, chỉ hưởng lợi tức chứ không được chuyển nhượng. Tôi có được thông tin đáng tin cậy rằng ông đã quyết định trao cho Niệm Sinh lợi tức của 2% cổ phần, với điều kiện chú ấy phải kết hôn. Cậu biết không, 2% cổ phần trong một công ty niêm yết quan trọng thế nào không?"
Trần Văn Cảng gật đầu: "Chắc đủ để một người ngủ yên cả đời."
Hoắc Chấn Phi tiếp tục: "Phải. Chưa kể Niệm Sinh vốn đã nắm giữ khá nhiều cổ phiếu, tiếng nói của chú ấy rất quan trọng. Chú ấy đã sát cánh cùng chúng tôi suốt mấy năm qua. Ngày đó cha tôi ủng hộ chú ấy nhận toàn bộ cổ phần ban đầu của bác cả, đổi lại chú ấy ủng hộ cha tôi trong hội đồng quản trị. Cậu biết đấy, hội đồng quản trị là nơi biểu quyết. Bây giờ, 2% thêm vào không chỉ có cổ tức, Niệm Sinh còn có thể có quyền biểu quyết tương ứng."
Đến trọng tâm rồi.
Trần Văn Cảng phân tích: "Vì vậy, quyền biểu quyết đi kèm với 2% cổ phần này là thứ các người nhất định phải giành được."
Hoắc Chấn Phi nhìn anh, thở dài: "Quan sát đến bây giờ, tôi không còn nghi ngờ rằng hai người có tình cảm. Thật đấy. Tôi chưa bao giờ thấy Niệm Sinh trân trọng ai đến thế. Nói ra buồn cười, tôi cảm thấy như chú ấy muốn giữ cậu trong túi vậy. Nếu không phải thế, tôi đã không nói với cậu những chi tiết này. Bây giờ chúng ta phải đối mặt với rắc rối: Niệm Sinh cần kết hôn để được hưởng quyền lợi của phần cổ phần này, hoặc nói cách khác, chỉ cần chú ấy kết hôn là có thể được hưởng những quyền này."
Trần Văn Cảng trầm ngâm. Anh hỏi: "Thực ra tôi có thắc mắc, cha anh đã làm chủ tịch tập đoàn lâu rồi, địa vị của ông ấy vững chắc. Thêm hay bớt 2% có phải là yếu tố quyết định quyền kiểm soát công ty không?"
Hoắc Chấn Phi thừa nhận: "Có thể không phải mấu chốt, nhưng tôi chỉ có thể nói rằng nó cực kỳ quan trọng. Chúng tôi và một số cổ đông lớn cộng lại có thể giành quyền kiểm soát tương đối, nhưng bên phía chú hai sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Họ vẫn ngấm ngầm huy động vốn mua cổ phiếu từ thị trường thứ cấp, tăng tỷ lệ nắm giữ. Một khi họ nắm hơn một phần ba số phiếu, sẽ có quyền phủ quyết những vấn đề quan trọng. Chú hai có thể dùng quyền này chống đối chủ tịch hoặc gây rắc rối."
Trần Văn Cảng cầm tách cà phê, im lặng.
Sau năm giây, Hoắc Chấn Phi hạ giọng: "Tóm lại, nếu điều khoản này được đưa vào di chúc, dù tôi có nhắm mắt làm ngơ, cha tôi và những cổ đông khác cũng sẽ gây áp lực lớn cho Niệm Sinh. Thật ra, không chỉ ông nội tôi bảo thủ, trong những ông già này, ai mà không cứng đầu chứ?"
Trần Văn Cảng mỉm cười, vẫn bình tĩnh: "Nói vậy, cách duy nhất là để Niệm Sinh giả vờ kết hôn?"
Hoắc Chấn Phi chỉ nói: "Cậu đừng nóng. Di chúc vẫn chưa công bố, mọi thứ chỉ là suy đoán. Chúng ta chưa đến giai đoạn đó." Anh uống thêm miếng cà phê nguội.
Hoắc Chấn Phi đặt tách xuống, cả hai im lặng.
Anh lên tiếng trước: "Nếu cậu có thắc mắc gì, hoặc không tiện hỏi Niệm Sinh, cậu có thể hỏi tôi ngay bây giờ."
Trần Văn Cảng suy nghĩ, giọng vẫn dịu dàng: "Có thể hơi xúc phạm, nhưng nếu anh ở trong hoàn cảnh này, anh phải ly hôn chị dâu rồi giả vờ kết hôn với người khác, anh có đồng ý không? Chị ấy có đồng ý không?"
Hoắc Chấn Phi sững người, không trả lời trực tiếp: "Cô ấy sẽ hiểu thôi."
Hoắc Dữ Tường chạy tới, tay cầm mô hình gỗ chưa lắp, nhìn cha với ánh mắt cầu xin.
Người làm cha hiểu ý ngay: "Hôm nay Dữ Tường không đi học, nó cứ nói muốn chơi với chú. Cậu có phiền không?"
Trần Văn Cảng vỗ đầu cậu nhóc: "Hoan nghênh con đến chơi. Chỉ có chú và Giang Thái ở nhà, đang buồn chán lắm đây."
Hoắc Chấn Phi nịnh thêm: "Từ lúc cậu đi, nó cứ bên này một câu chú Trần nói thế, bên kia một câu chú Trần nói thế, lải nhải đến nỗi tai mẹ nó ù hết lên. Trẻ con tuổi này đặc biệt ngưỡng mộ anh chị lớn tuổi hơn, nghĩ họ tài giỏi hơn cha mẹ mình."
Trần Văn Cảng mỉm cười lịch sự, tiễn Hoắc Chấn Phi ra cửa.
Đến ngưỡng cửa, anh gọi lại: "Hoắc Kinh Sinh và Giang Thái cũng là con của ông Hoắc Phụng Lai, vì sao Niệm Sinh lại được ưu ái nhất, anh ấy có gì đặc biệt?"
"Khó nói lắm, lòng người khó đoán." Hoắc Chấn Phi cầm chìa khóa xe, một chân đã bước ra rồi lại rụt lại. "Có lẽ vì chú ấy trông giống bác cả nhất nên ông nội vô thức coi chú ấy là bác cả. Có thể vì cảm thấy đã đối xử bất công với chú ấy khi còn trẻ, hoặc vì lý do nào khác... Tôi tin con người có thiên phú. Niệm Sinh là một trong những người được thiên phú đuổi theo. Nếu năm đó được bồi dưỡng tử tế, có lẽ chú ấy đã khác nhiều so với bây giờ. Nhưng giờ nói gì cũng chẳng còn ý nghĩa."
Trần Văn Cảng và Hoắc Dữ Tường tháo mô hình trên thảm phòng khách, lắp lại chiếc hộp nhạc gỗ. Giang Thái tham gia nhiệt tình, đắm chìm đến quên cả thời gian.
Cùng lúc đó, luật sư đọc di chúc của Hoắc Khải Sơn trước mặt mọi người.
Sáu giờ chiều, Trần Văn Cảng đang phân vân nên gọi đồ ăn ngoài hay nấu ăn thì chuông cửa reo.
Hoắc Niệm Sinh bước vào, người đầy bụi bặm, vuốt tóc anh, âu yếm hôn lên môi: "Bé ngoan, có nhớ tôi không?"
Trần Văn Cảng mỉm cười: "Em phải nhắc anh, trẻ con nhà anh đang ở đây kìa."
Nói Tào Tháo chạy tới: "Chú họ!"
Hoắc Niệm Sinh cúi xuống, Hoắc Dữ Tường ôm chân y: "Ồ, con đang làm gì ở nhà chú?"
"Con..."
"Được rồi. Xuống nhanh đi, ba con đang đợi dưới nhà."
Hoắc Dữ Tường không nỡ đi, quay lại nhìn đống mô hình: "Ngày mai con đến nữa được không?"
Hoắc Niệm Sinh nói không rõ: "Cái đó còn tùy thuộc vào ba con có chịu hay không."
Trần Văn Cảng dẫn cậu nhóc xuống cầu thang máy. Hoắc Chấn Phi đợi con trai ở gara ngầm.
Đây là lần thứ hai họ gặp nhau trong cùng một ngày.
Trần Văn Cảng vẫn bình tĩnh: "Thế nào rồi?"
Hoắc Chấn Phi mở cửa xe, tự xoa mặt: "..."
---
Tác giả nhắn gửi:
Ủy ban tang lễ là dành cho những người có địa vị cao, ở đây tham khảo theo quy trình tang lễ của Vua sòng bài.
Người dịch:
Vua sòng bài mà tác giả nói thì tui đoán là Vua sòng bài Macau Hà Hồng Sân (1921 – 2020), một tỷ phú người Hồng Kông gốc Quảng Đông, đã xây dựng và kiểm soát gần như toàn bộ sòng bài Macau.