Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong cung ai mà chẳng biết, Tĩnh Vương là một kẻ biến thái?
Không chỉ chơi đàn ông, mà còn chơi đến chết. Ai nấy đều nói, hắn giống phi tần sủng ái của mẫu thân mình, từ khi sinh ra đã phải hút sinh khí đàn ông.
Thái giám nhất thời hoảng hồn, ánh mắt không tự chủ được bay về phía Hoắc Vô Cữu.
Vị kia đang ngồi trên xe lăn, tuy thân hình cao ráo, nhưng sắc môi có hơi tái. Y cụp mắt xuống, gương mặt vô cảm, rõ ràng thuộc kiểu tướng mạo sắc sảo rạng rỡ, nhưng dưới bóng người của Giang Tùy Châu, lại hiện lên chút gì đó đáng thương.
Nhìn kỹ sẽ thấy trên chân mày có một vết thương nhỏ, không biết có phải do Tĩnh Vương điện hạ đánh không.
Thái giám chỉ liếc mắt qua rồi tránh đi ngay, nên không thấy, dưới hàng mi rũ xuống của con người đáng thương ngồi sau lưng Tĩnh Vương, ẩn giấu cảm xúc gì.
Thái giám cúi đầu, lộ vẻ khó xử: “Chuyện này…”
Hắn do dự một lúc rồi cười gượng nói: “Vương gia, chuyện này không hợp quy củ.”
Giang Tùy Châu sắc mặt lạnh lẽo, đang định mở miệng,
Nhưng vào lúc này, từ khóe mắt anh thấy một nhóm người, đang bước lên bậc thang, chuẩn bị đến gần.
Không ít quan viên tụm năm tụm ba lại, rất đỗi náo nhiệt, như các ngôi sao vây quanh vầng trăng đi theo sát một quan văn mặc áo triều phục màu đỏ thẫm.
Áo triều phục màu đỏ, hàng nhất phẩm.
Người có thể mặc bộ triều phục này, ngoại trừ Bàng Thiệu, không còn một ai.
Giang Tùy Châu cảm giác như tim thắt lại.
Anh biết, thái giám nhỏ này dễ lừa, nhưng Bàng Thiệu là con cáo già ngàn năm. Anh vì Hoắc Vô Cữu mà giữ y bên mình, nếu không cẩn thận, Bàng Thiệu sẽ nhìn ra sơ hở.
Anh ngập ngừng một lúc rồi hạ quyết tâm.
Ngay sau đó, trong lúc tiếng nói chuyện lại gần, anh khẽ nghiêng người sang, một tay bắt lấy cằm của Hoắc Vô Cữu, thô lỗ bắt hắn ngẩng mặt lên như thể đang trưng bày một món đồ.
Đôi mắt lạnh lẽo, môi lại thấp thoáng nụ cười, nhìn về phía thái giám, nói: “Không hợp quy củ? Vậy ngươi nhìn cho bản vương, hắn là nam hay nữ.”
Anh nghe thấy tiếng trò chuyện gần ngay sau lưng bỗng nhỏ dần, chắc đám người đó đang chú ý đến động tĩnh bên này.
Giang Tùy Châu hồi hộp đến mồ hôi lạnh toát cả lưng.
Nhưng mong là không bị lộ tẩy, cũng mong Hoắc Vô Cữu hiểu, đây chẳng qua là biện pháp đối phó mà thôi…
Thái giám sững sờ.
Hắn ngơ ngác nhìn động tác của Giang Tùy Châu, trông thấy Tĩnh Vương điện hạ với dung mạo xinh đẹp nhu mì lại mang theo chút tà khí, đang giữ chặt cằm của Hoắc tướng quân, ép y ngước mặt lên, nhìn thẳng về hướng hắn.
Người nọ vẫn cụp mặt xuống, theo động tác ngẩng đầu lên, để lộ vết sẹo đáng sợ chỗ cổ áo.
Cắt ngang xương quai xanh, tuy đã đóng vảy, nhưng viền sẹo vẫn còn đỏ ửng, dưới ánh đèn rực rỡ có chút đáng sợ.
Thái giám cảm giác chân mình mềm nhũn.
“Đương… Đương nhiên là nam…” Hắn ấp úng nói.
Ngay tức thì nghe Tĩnh Vương điện hạ cất lên một tiếng cười lạnh như băng, hất cằm Hoắc Vô Cữu ra.
“Vậy không phải đúng rồi sao?”
Anh ung dung lấy một chiếc khăn lụa ra chậm rãi lau bàn tay đã chạm vào Hoắc Vô Cữu.
“Đưa hắn vào giữa một đống phụ nữ, ngươi không sợ xảy ra chuyện, nhưng bản vương không yên tâm.”
Anh chậm rãi lau sạch từng ngón tay một, hơi buông lỏng tay, chiếc khăn lụa bị anh quăng xuống đất.
“Bản vương sợ bẩn, ngươi nên biết chứ.” Anh lạnh nhạt ngước mắt lên, nói.
“Chuyện… Chuyện này…” Thái giám nhất thời không biết xử trí thế nào.
Đúng lúc này, Giang Tùy Châu nghe được tiếng cười vang lên phía sau lưng.
“Hạ thần còn tưởng là ai, hóa ra là Tĩnh Vương điện hạ!” Người nọ cười vang.
Giang Tùy Châu quay đầu lại.
Trông thấy ở vị trí cách mình mấy bước, Bàng Thiệu đang đứng đó.
Tuy những ngày qua, anh bị lão già này gài bẫy không ít lần, nhưng đến tận hôm nay, mới xem như lần đầu tiên anh đối mặt với Bàng Thiệu.
Không giống với tướng mạo xấu xí được minh họa trên trang giấy, lão già này vậy mà trông rất nghiêm chỉnh, lúc mặc triều phục, phong thái ung dung tự tại.
Chỉ mỗi đôi mắt, u ám, ánh lên tia sáng khó lường.
Giang Tùy Châu căng thẳng cả người.
Anh lạnh lùng liếc nhìn Bàng Thiệu, lộ vẻ không mấy hứng thú, lạnh nhạt nói: “Bàng đại nhân.”
Thái độ này của anh có thể nói vô cùng vô lễ. Tuy anh là Thân vương, nhưng Bàng Thiệu vừa là Quốc cữu, vừa giữ chức Đại Tư Đồ hàng nhất phẩm. Bàn về thân phận, hai người họ không chênh lệch là bao, đừng nói đến việc, hiện giờ Quốc Cữu quyền thế ngút trời đến thế nào.
Nhưng Giang Tùy Châu biết, đây chính là thái độ của “hắn”.
Quả nhiên, Bàng Thiệu vẫn giữ vẻ hòa nhã, không hề tỏ ra tức giận, trái lại còn cúi người, dẫn các triều thần xung quanh hành lễ với Giang Tùy Châu, cười nói: “Tĩnh Vương điện hạ. Không hay, vì sao điện hạ lại dừng chân tại đây?”
Sắc mặt Giang Tùy Châu như lạnh thêm, khẽ liếc qua Hoắc Vô Cữu, xong như ghét bỏ mà chuyển tầm mắt đi ngay, không nhìn lâu hơn nữa.
“Không có gì.”
Anh nhích người qua, tỏ vẻ không muốn nhiều lời. “Mời Bàng đại nhân đi trước.”
Nhưng Bàng Thiệu lại không nhúc nhích, trái lại nhìn về phía thái giám: “Ngày vui của Bệ hạ, sao lại chọc giận Tĩnh Vương điện hạ?”
Thái giám nọ vội bước lên, quỳ xuống rồi nói: “Hồi bẩm Bàng đại nhân, là do Vương gia… Muốn dẫn theo phu nhân vào dự tiệc chung.”
Hiển nhiên không cần hắn giải thích, lời nói cùng hành động vừa nãy của Giang Tùy Châu, Bàng Thiệu thấy cả rồi.
Lão mỉm cười, nhìn về phía Giang Tùy Châu.
“Dẫn thì dẫn, Vương gia và phu nhân phu thê tình sâu nghĩa nặng, chẳng lẽ người muốn chia rẽ uyên ương?”
Giọng lão rất từ tốn.
Sắc mặt Giang Tùy Châu tức thì trở nên khó coi, giống như nuốt phải thứ gì đó dơ bẩn, mất nhiều công sức mới kìm nén được vẻ ghét bỏ đó.
Dù vậy, vẫn cố gượng gạo, khẽ hừ một tiếng.
Thái giám nọ liên tục dạ vâng, cúi người mời Giang Tùy Châu vào chỗ.
Giang Tùy Châu như bị lời nói của Bàng Thiệu làm cho ghê tởm nên không nhìn thêm lão lấy một lần, không thèm để ai vào mắt quay người bỏ đi thẳng.
Bàng Thiệu đứng yên, đưa mắt nhìn theo anh rời đi.
Thấy Giang Tùy Châu đi xa rồi quan viên bên cạnh mới bất bình nói: “Tĩnh Vương điện hạ hơi bị vô lễ rồi.”
Bàng Thiệu lại chỉ cười lắc đầu, không xem đó là ngang ngược, trái lại trong mắt còn lóe lên vẻ hài lòng.
“Chẳng qua điện hạ còn trẻ thôi.” Lão từ tốn nói.
————
Quy định trong yến tiệc là mỗi người một bàn, vì vậy chỗ ngồi rất rộng rãi. Hơn nữa Hoắc Vô Cữu ngồi xe lăn nên không cần thêm ghế, chỉ cần lấy thêm một bộ bát đũa.
Giang Tùy Châu ung dung ngồi xuống chỗ của mình. Tên thái giám dẫn đường trông thấy, lúc Tĩnh Vương điện hạ ngồi xuống, còn khẽ nghiêng đầu, dùng ánh mắt vừa lạnh lùng vừa ghét bỏ lườm vị tướng quân kia một cái.
Thái giám vội vã lui xuống.
Nhưng hắn không thấy, lúc Tĩnh Vương điện hạ nhìn về phía Hoắc phu nhân, dùng giọng đủ cho hai người nghe thấy, nói nhanh một câu: “Thất lễ.”
Ban nãy anh hồi hộp đến độ mồ hôi lạnh toát cả lưng, không phải chỉ vì đây là lần đầu tiên đối đầu trực tiếp với Bàng Thiệu nên sợ xảy ra sai sót, mà quan trọng hơn hết, là anh đã ra tay làm một loạt hành động thế này thế nọ với Hoắc Vô Cữu.
Đây chính là chọc giận cọp mà!
Giang Tùy Châu bồn chồn trong lòng, vừa tìm được cơ hội là lập tức xin lỗi Hoắc Vô Cữu ngay.
Anh cơ bản không mong chờ xa vời là Hoắc Vô Cữu sẽ đáp lại anh, còn đang nghĩ một hồi nữa về, nên bắt chuyện thế nào để có thể lý luận rõ ràng xin lỗi y đây.
Lại thấy Hoắc Vô Cữu nhìn về phía anh, ung dung chớp mắt một cái.
Như đang đáp lại anh, y hiểu.
Giang Tùy Châu giật mình, suýt nữa không giữ được vẻ lạnh lùng trên mặt.
Anh vội vã nhìn sang hướng khác, cầm chén trà trên bàn lên, uống một hớp, nhờ nó xoa dịu tâm hồn.
Ánh mắt vừa rồi của y… Là đáp lại mình à? Chắc không phải ý “Tối nay sẽ ‘xử lý’ ngươi” chứ?
Ngón tay của Giang Tùy Châu run lẩy bẩy.
Sau lưng anh, Hoắc Vô Cữu nhìn anh bằng đôi mắt sâu thẳm, giấu kỹ chút thâm ý khó lường dưới đáy mắt.
Mới nãy thôi, ở trước mặt bao người, còn tỏ ra bình tĩnh như thường, sao vừa thấy mình lại bắt đầu sợ hãi rồi?
Có điều, đây là lần đầu tiên y nhìn thấy một Giang Tùy Châu khi ở trước mặt mọi người.
Diễn rất giỏi, đến cả Bàng Thiệu cũng bị lừa rồi. Bộ dạng khi diễn, đúng là khiến người ta ghét thật, khó trách Kỷ Hoằng Thừa bị hắn chọc tức đến điên tiết, đến lời lẽ tục tĩu cũng viết hết vào thư.
Nhưng…
Y lại cảm thấy có chút gì đó đáng yêu.
Thậm chí lúc hắn giữ cằm của y, trông có vẻ gian xảo, thực tế ánh mắt nhìn y lại ẩn chứa chút căng thẳng và lúng túng. Vào lúc đó y cảm giác tim mình như bị cào một cái, nhột nhột và tê tê.
Hoắc Vô Cữu vô thức đưa tay lên, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào cằm.
Cảm giác mềm mại lành lạnh ấy, như còn vương vấn ở đó.
Bàn tay đó run nhẹ, dường như chủ nó đang cố kiểm soát, nhưng không được như ý.
Đến mức, rõ ràng nên là hành động tàn bạo và nhục nhã, nhưng do có chút đáng thương, khiến cho vẻ hung ác ấy hóa thành con cọp giấy chỉ cần chọc là rách, ngoài miệng thì gầm gừ, thực tế thì run lẩy bẩy tiến sát lại, giống như đang tìm kiếm sự an ủi.
Việc kìm nén mong muốn nắm lấy bàn tay đó, dường như còn cần nhiều nghị lực hơn cả việc chịu đựng đau đớn do cực hình mang đến.
————
Ngoài cửa mưa tí tách không ngừng, trong điện đèn đuốc sáng choang.
Trong cung điện vàng ngọc, quan lại quý tộc, ca múa yên bình. Nếu là người ngoài, đúng là sẽ bị mê hoặc, cho rằng triều đình này vẫn đang ở thời kỳ hưng thịnh, còn có thể kéo dài thật lâu, thật lâu.
Nhưng Giang Tùy Châu biết, cảnh tượng phồn hoa hưng thịnh trước mặt, là do họ đào rỗng quốc khố, vơ vét khắp các châu quận xung quanh, mới miễn cưỡng gom góp đủ.
Bên dưới ánh hào quang, là một bộ khung rỗng nát bươm.
Trời dần tối, thái giám trong điện cất cao giọng, bốn phía bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Hậu Chủ giá lâm.
Giang Tùy Châu đứng dậy theo đám triều thần, im lặng chờ Hậu Chủ ngự trên long ỷ, rồi theo tiếng hô của thái giám, cùng các triều thần quỳ xuống thực hiện tam quỳ cửu khấu, hành lễ với Hậu Chủ.
Sau khi hành lễ xong, các thần vẫn quỳ tại chỗ, đợi Hoàng đế cho họ đứng dậy.
Đại thái giám cầm phất trần trong tay đứng bên cạnh, chờ một lúc cũng không nghe thấy vị đang ngự trên long ỷ lên tiếng.
… Chuyện quái gì thế này?
Đại thái giám bồn chồn, cẩn thận liếc nhìn, thấy Bệ hạ ăn mặc lộng lẫy đang ngự trên long ỷ nguy nga, tay chống cằm, như đang trầm tư nhìn xuống dưới.
Đây là…?
Thái giám nhìn theo tầm mắt của hắn, thấy trong tầng tầng lớp lớp các thần đang quỳ lạy, chỉ có duy nhất một người, như hạc giữa bầy gà, lặng lẽ ngồi ở đó, bình thản đối diện với Hậu Chủ.
Ánh mắt của y trầm tĩnh và lãnh đạm, đối mặt với Bệ hạ, lại không hề sợ hãi.
Hoắc Vô Cữu.
Đại thái giám biết người này. Lúc y bị áp giải về Lâm An, hắn từng theo Bệ hạ đến địa lao một lần. Đó là lần gặp mặt đầu tiên của người nọ và Bệ hạ, rất nhiều quân lính áp giải muốn đè y xuống bắt y quỳ lạy, nhưng không thành công.
Cũng là vào lần đó, Bệ hạ hạ lệnh, cắt đứt gân chân của y.
Người… Người này, hiện giờ quả thật không thể quỳ… Nhưng xem dáng vẻ của Bệ hạ, dường như muốn gây khó dễ?
Đại thái giám chợt thấy bất an.
Ngay lúc này, hắn nghe Hậu Chủ lười biếng nói.
“Chư vị ái khanh bình thân.” Hắn nói.
Các thần ở dưới nhận được thánh chỉ, lần lượt đứng dậy, ngồi về bàn tiệc.
Đại thái giám thở phào nhẹ nhõm.
Vị Bệ hạ này, quả thực hơi chút hoang đường. Ngày xưa có Tiên đế kiềm chế, hắn còn biết chừng mực, nhưng bây giờ hắn là Hoàng thượng, Đại Tư Đồ lại răm rắp nghe lời, thành ra hắn đôi lúc hoang đường đến mức không xem xét trường hợp, khiến cho những kẻ nô tài như họ luôn phải nơm nớp lo sợ.
Bệ hạ không nổi giận, thuận lợi vượt qua ngày sinh nhật, là tốt nhất…
Nhưng ngay khi hắn vừa thả lỏng, lại nghe Bệ hạ cất tiếng.
“Này… Ngũ đệ.” Giang Thuấn Hằng một tay chống đầu, còn chưa nói khai tiệc, đã bốc tôm viên trên bàn trước mặt mình, cho vào miệng.
“Vừa nãy, các thần ai nấy đều quỳ xuống… Phu nhân của ngươi, sao không quỳ lạy trẫm?”