Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Hoắc Vô Cữu gây náo loạn Thiên Thu Yến
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Tùy Châu thầm rủa trong lòng.
Quỳ lạy ngươi ư? Đập gãy chân ngươi rồi để người ta xem thử xem.
Chàng ngẩng đầu nhìn về phía Hậu Chủ, ánh mắt lướt qua một lượt, thấy đa số triều thần xung quanh đều tỏ vẻ cười cợt trên nỗi đau của người khác, thản nhiên nhìn về phía chàng.
Đối với bọn họ mà nói, cảnh Hậu Chủ làm khó chàng và Hoắc Vô Cữu chắc chắn là tiết mục mà họ đã chờ đợi bấy lâu.
Chàng dừng lại một lát rồi đứng dậy, thong dong xoay người, hành lễ với Hậu Chủ.
“Phu nhân thất lễ, xin Hoàng huynh thứ tội.” Chàng nói.
Hậu Chủ nghe vậy, chậm rãi nhai tôm viên trong miệng, lười biếng nói: “Ừ, thứ tội. Nhưng, ngươi định xin trẫm thứ tội như thế nào đây?”
Giang Tùy Châu liếc nhìn Hoắc Vô Cữu đang ở bên cạnh.
“Tuy nói thứ này đi đứng bất tiện, nhưng tỏ lòng thành thì không thể thiếu.” Ánh mắt chàng vừa lạnh lẽo vừa khinh miệt, như thể vừa chạm phải thứ gì dơ bẩn, giọng điệu mang theo sự nóng nảy và căm ghét.
Nói xong, chàng giương mắt nhìn Mạnh Tiềm Sơn đang đứng đằng sau, gằn giọng.
“Còn không đỡ gã lên? Hôm nay dù phải khiêng, cũng phải bắt gã dập đầu quỳ lạy Hoàng huynh cho ta.”
Mấy chữ cuối, gần như bật ra từ kẽ răng.
Không khó để nhận ra, vị Tĩnh Vương điện hạ này, đối với Hoắc Vô Cữu bị nhét vào phủ mình, đúng là ghét cay ghét đắng, ghét đến không thể ghét hơn.
Đã vậy, sao còn nhốt vào chung phòng để dày vò chứ?
Gương mặt Hậu Chủ bừng lên vẻ hưng phấn.
Còn Mạnh Tiềm Sơn đứng sau lưng thì kinh hoảng đến trợn tròn mắt, há hốc mồm.
Vương gia muốn giả vờ ghét Hoắc phu nhân lắm, nó biết,… Nhưng, giờ lại muốn làm thật sao?
Chuyện,… Chuyện này rốt cuộc phải làm sao đây!
Ngay lúc này, nó thấy Giang Tùy Châu khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía nó.
“Cẩn thận một chút.” Chàng nói. “Đừng để máu bẩn trên người gã dây ra thảm, không khéo lại mang đến vận xui cho Hoàng huynh.”
Đại yến trong cung, nhất là vào sinh nhật của Đế vương, tuyệt đối không thể thấy máu, đây là điều mà nhà Cảnh từ xưa đến nay rất chú trọng.
Nghe vậy, Hậu Chủ quả nhiên mở miệng hỏi: “Máu bẩn gì?”
Giang Tùy Châu liếc nhìn Mạnh Tiềm Sơn, chớp chớp mắt, rồi từ tốn nói: “Không có gì, chỉ cần cẩn thận một chút là được rồi.”
Dứt lời, chàng nhìn thẳng về phía Mạnh Tiềm Sơn.
“Dám làm dây ra đất, Bổn vương sẽ lấy đầu ngươi.”
Mạnh Tiềm Sơn giật bắn mình, ngay sau đó đối diện với ánh mắt của Giang Tùy Châu.
Nó lập tức hiểu ra.
Đúng đúng đúng… Hôm nay, trước khi đi, Vương gia đã nhắc nhở nó rồi!
Mạnh Tiềm Sơn vội vàng xoay người, quỳ ‘bịch’ xuống đất, dập đầu lạy Hậu Chủ.
“Bệ hạ cứu mạng! Chân của Phu nhân… Hôm qua bị Vương gia… Do Vương gia bất cẩn! Vết thương trên chân phu nhân giờ mà đụng vào là chảy máu ạ, đến nay còn chưa kết vảy… Nô tài, nô tài không dám gây xui xẻo cho Hoàng thượng ạ!”
Nó nói chuyện ấp a ấp úng, run lẩy bẩy, mọi người ngay tức thì hiểu ra, nhất định hôm qua Giang Tùy Châu đã ngược đãi người ta, chơi quá đà, đến độ người ta tàn càng thêm tàn.
Hậu Chủ thầm khoái chí.
Quả nhiên, cậu ta nói không sai. Trò hay nhất, không phải đánh chó, mà là nhốt hai con chó chung một chuồng, ngồi xem chúng cắn xé lẫn nhau.
Có điều…
Khoái thì khoái thật, nhưng nếu để Hoắc Vô Cữu máu me đầm đìa dập đầu lạy ngay trong bữa tiệc của gã, gã không làm được — Không phải gã ngại lệnh của tổ tiên, chỉ là đụng phải thứ không cát tường, nhỡ đâu trời cao có mắt, cắt giảm tuổi thọ của gã.
Nhưng phải lấy lại thể diện, tuyệt đối không thể bỏ qua.
Nụ cười trên mặt Hậu Chủ sâu sắc hơn, ánh mắt lướt qua lướt lại giữa Giang Tùy Châu và Hoắc Vô Cữu.
Cuối cùng, gã dừng lại ở Giang Tùy Châu.
“Vậy thôi đi. Máu me đầm đìa, trẫm cũng không phải hạng người không hiểu tình đạt lý như vậy.” Gã nói.
Giang Tùy Châu thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trên mặt vẫn không quên tỏ ra vẻ không cam lòng.
Thậm chí còn lạnh lùng lườm nguýt Hoắc Vô Cữu.
Chưa đợi chàng hoàn toàn yên lòng thì Hậu Chủ lại lên tiếng.
“Nhưng, gã là thiếp của đệ, hai người ít nhiều cũng xem như tuy hai mà một nhỉ?” Hậu Chủ cười nói.
Giang Tùy Châu giương mắt nhìn về phía gã.
Thấy Hậu Chủ cười đắc ý, nói: “Đệ quỳ thay gã không phải là được rồi à?”
Toàn bộ triều thần đang ngồi đều đổ dồn ánh mắt về phía chàng, nhìn chòng chọc.
… Rõ ràng Hậu Chủ đang mượn cơ hội này để chà đạp thể diện của chàng.
Giang Tùy Châu hít sâu một hơi, nghiến chặt răng.
Chàng biết mà, tên hôn quân chết dẫm được Bàng Thiệu chỉ vẽ đường, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Thôi, chàng vì Hoắc Vô Cữu, chịu thiệt trước Hậu Chủ còn ít sao? Hôm nay chẳng qua dập đầu thêm một cái, mất mặt một chút mà thôi, không phải việc gì lớn.
Chàng mau chóng củng cố tinh thần, ngoài mặt vẫn không quên tỏ ra vẻ không muốn, nhìn về phía Hậu Chủ, chỉ chờ Hậu Chủ ép chàng thêm lần nữa, chàng sẽ miễn cưỡng dập đầu cho xong chuyện.
Nhưng vào đúng lúc này, trên đại điện yên tĩnh, bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp.
“Hắn có tư cách gì mà thay mặt ta?”
Mang theo vẻ khinh miệt.
Giang Tùy Châu thoáng sững sờ.
Hoắc Vô Cữu làm gì vậy!
Chàng ngỡ ngàng nhìn ra sau, quần thần trong điện cũng rối rít nhìn về phía Hoắc Vô Cữu.
Thấy Hoắc Vô Cữu ngồi ngay ngắn trên xe lăn, ngước đầu lên, từ xa đối mặt với Hậu Chủ.
Ngay lúc này, y hơi nhếch một bên môi, lười biếng nở một nụ cười khiêu khích với Hậu Chủ.
Nhất thời, như ánh mặt trời chiếu vào thung lũng, tướng mạo sắc bén rạng ngời – như cờ chiến lại được gió thổi tung bay, như ngọn lửa bùng cháy nơi tường thành – bỗng chốc tỏa sáng rực rỡ.
Dường như đây mới là dáng vẻ nên có của y, khí phách hăng hái, ngạo mạn và nhuệ khí ngời ngời.
Giang Tùy Châu nghe Hoắc Vô Cữu nói tiếp.
“Hoắc Vô Cữu ta thân là bề tôi của Người, chỉ quỳ lạy quân chủ của mình.” Y chậm rãi nói. “Hắn có tư cách gì thay mặt ta?”
Âm cuối cất cao, vững vàng và cao ngạo.
Hậu Chủ nhất thời tức đến trợn lồi mắt.
“Quân chủ của ngươi?” Gã nghiến răng nghiến lợi. “Nhà họ Hoắc các ngươi, vốn là bề tôi của Đại Cảnh ta, là chó giữ nhà do trẫm nuôi, ngươi có quân chủ nào chứ?”
Lại thấy Hoắc Vô Cữu như nghe được một câu chuyện cười, cười khẽ, lắc đầu.
Giang Tùy Châu lần đầu tiên thấy Hoắc Vô Cữu cười.
Hơi chút hoang dại, nhưng lại rất chói mắt, giống như một lưỡi dao vùi trong cát, phản chiếu ánh nắng chói chang.
“Dù nhà họ Hoắc có là chó giữ nhà, ngày nay, cũng phải do ngài sai khiến.” Y nói. “Tổ huấn có dạy, bắc chống ngoại địch, bảo vệ Nghiệp Thành — Hoàng thượng, ba năm trước, Nghiệp Thành đã bị phụ thân ngài vứt bỏ rồi.”
Hậu Chủ giận phát run.
Y nói mà không biết xấu hổ à? Nghiệp Thành, chính là bị nhà họ Hoắc – những kẻ tự nhận trung thành – đánh chiếm!
Đây rõ ràng là công khai tát thẳng mặt gã. Gã ước gì có thể bắt trói Hoắc Vô Cữu ngay lập tức, sau đó lóc thịt róc xương, chặt thành từng khúc rồi quăng cho chó ăn.
Nhưng, không được. Cậu ta nói rồi, phải giữ lại người này, còn có chỗ dùng. Huống chi, chỉ khi y sống, gã mới có thể tiếp tục hành hạ, làm cho y sống không bằng chết…
Hậu Chủ trợn muốn nứt mắt, hổn hển hít sâu mấy hơi, nhìn về phía Bàng Thiệu bằng ánh mắt cầu cứu.
Giang Tùy Châu đứng ở dưới, khoái chí đến suýt không kiềm được khóe môi.
Tuy chàng biết, một khi Hậu Chủ đã quyết định giữ lại mạng của Hoắc Vô Cữu, sẽ không dễ gì giết y, nhưng chàng không ngờ rằng, Hoắc Vô Cữu lại dám ỷ vào điều đó, công khai thách thức Hậu Chủ ngay trong bữa tiệc.
Giang Tùy Châu cảm thấy hả lòng hả dạ, nhưng, chàng vẫn nhớ, bây giờ mình phải nói gì đó, nếu chàng không lên tiếng, Hậu Chủ chắc chắn sẽ ra tay.
Dù giờ không giết Hoắc Vô Cữu thì cũng không để y được yên ổn. Giang Tùy Châu cầm ly ngọc trên bàn lên, nện thẳng xuống mặt bàn trước mặt Hoắc Vô Cữu.
Một ly ngọc nho nhỏ, không có sức sát thương gì đáng nói, nhưng bỗng dưng bị chọi vào góc bàn, ‘choang’ một tiếng, vỡ toang, đủ khiến cho mọi người xung quanh giật mình.
Giang Tùy Châu xoay đầu nhìn về phía y, nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt âm u, như che giấu cơn giận xung thiên.
“Giỏi, giỏi lắm.” Chàng gằn từng tiếng một, thậm chí vì cơ thể yếu ớt lại phải cố kìm nén cơn giận, hơi thở bắt đầu run rẩy.
“Xem ra Bổn vương chưa dạy ngươi, cách ngậm miệng lại.”
Mấy chữ cuối cùng, nghiến răng nghiến lợi, u ám đến độ khiến người khác dựng tóc gáy.
Chúng thần đều cảm thấy, nếu không phải đang ở trong Thiên Thu Yến của Hậu Chủ, chắc Tĩnh Vương nổi điên, đã xông lên, bóp cổ Hoắc Vô Cữu.
Hậu Chủ thấy vậy, lửa giận mới vơi đi chút ít.
Đúng rồi, còn có Tĩnh Vương mà, không cần gã tự mình ra tay, làm hỏng không khí vui mừng trong sinh nhật gã.
Hoắc Vô Cữu dám nói năng xằng bậy như vậy, đợi trở về phủ Tĩnh Vương, khẳng định muốn sống không được, muốn chết không xong.
Bên dưới, cậu ta lắc đầu khe khẽ với gã, ý muốn gã kìm nén cơn giận, đừng nổi giận.
Gã nghiến răng, bật ra mấy chữ từ kẽ răng.
“Mất hứng.” Gã nói. “Đủ rồi, trẫm đói, khai tiệc nào.”
Ngay lập tức, triều thần vội vàng nâng ly như thể không có chuyện gì xảy ra, tiếng sáo trúc ngân vang, một khúc nhạc thái bình thịnh thế vang vọng khắp đại điện, như thể đang cố xua đi không khí giương cung bạt kiếm ban nãy.
Hậu Chủ uống một ngụm lớn.
Thấy lạ làm sao ấy.
Tuy nói chó cắn chó, máu me đầm đìa rất đáng xem, nhưng sao gã cứ thấy… Hai người họ cắn nhau, trái lại mình chẳng được lợi lộc gì?
————
Giang Tùy Châu có thể mơ hồ nhận ra, tại sao Hoắc Vô Cữu lại làm vậy.
Chàng không dám tin cho lắm.
Chẳng lẽ Hoắc Vô Cữu thật sự sẽ mạo hiểm lớn như vậy, chỉ để ngăn không cho chàng dập đầu lạy Hậu Chủ?
Hoắc Vô Cữu khẳng định hiểu rõ hơn chàng, Hậu Chủ là một tên khốn nạn không biết lợi hại, trong cơn giận ngút trời, ngay trước mặt văn võ bá quan, rất có thể sẽ cho người lôi y về lại thiên lao để lột da rút gân.
Giang Tùy Châu thầm chấn động.
Nhưng chàng lại không dám nhìn Hoắc Vô Cữu mãi.
Hiện giờ chàng cần tỏ ra lạnh lùng, xem Hoắc Vô Cữu bên cạnh như không khí. Chàng không ăn được mấy miếng, chỉ thỉnh thoảng nhấp rượu.
Quan viên trong điện, không ai dám chọc tức chàng nên lúc đi qua đi lại mời rượu, đều rất ăn ý vòng qua bàn của Giang Tùy Châu.
Trái lại giúp Giang Tùy Châu thảnh thơi không ít.
Tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài, mãi chẳng có dấu hiệu ngớt. Trong đại điện đèn đuốc sáng choang, tiệc tùng linh đình, dần dần, mọi người đều nhuốm men say.
Có đại thần bắt đầu bước lên, mời rượu Hậu Chủ.
Giang Tùy Châu ngồi tại bàn, nhàm chán nghe những lời hoa mỹ chúc thọ, thỉnh thoảng nhòm trộm Hoắc Vô Cữu, không kiềm được hồi tưởng lại chuyện ban nãy trong đầu.
Ngay lúc này, chàng nghe thấy một giọng nói truyền đến từ bậc thang trước mặt mình.
Người đó rất có tài ăn nói, lải nhải không ngừng suốt cả buổi, vẫn chưa chúc xong nữa, Giang Tùy Châu nghe mà lấy làm ngạc nhiên, dửng dưng ngước mắt liếc sơ.
… Trần Đễ?
Chính là tên dám bảo phu nhân gã gửi thiệp cho Hoắc Vô Cữu, mời y đi ngắm hoa.
Giang Tùy Châu nâng chung trà lên nhấp một ngụm.
Bàn về tâng bốc, tên này quả là cao thủ, khó trách gã có thể xuôi chèo mát mái trong số thuộc hạ của Bàng Thiệu.
Nhưng ngay lúc này, nghe thấy Trần Đễ sau khi uống cạn chung rượu trong tay thì nói tiếp.
“Bệ hạ, hôm nay là ngày vui của ngài, thần muốn xin bệ hạ một ân điển.” Gã cười nói.
Sau đó nghe Hậu Chủ hỏi: “Ân điển gì? Nói nghe thử xem.”
Trần Đễ nâng chung, cười tiếp lời.
“Mấy ngày trước, phu nhân có gửi một tấm thiếp mời đến phủ Tĩnh Vương, ý là mời Hoắc phu nhân đến ngắm hoa. Có thể do Hoắc phu nhân mới vào Vương phủ, nên khá thận trọng, thành ra đã trả thiệp về.”
Dứt lời, gã ngoảnh đầu lại, mỉm cười nhìn về phía bàn Giang Tùy Châu.
“Phu nhân sợ bản thân có điều sơ suất, bèn nhờ thần xin với Bệ hạ, cho phép Hoắc phu nhân đến hàn xá của thần, dự tiệc ngắm hoa vào nửa tháng sau.”