Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chưa đầy hai ngày, trong triều quả nhiên có tin tức.
Việc Lễ Bộ Thượng thư tham ô khoản tiền Thiên Thu Yến của Hoàng Thượng vốn đã gây xôn xao dư luận, hai ngày trước, bỗng nhiên Hình Bộ tìm ra manh mối, lần theo dấu vết của số tiền tham ô, lại là một căn biệt phủ lớn mà quan viên trong triều mua.
Bệ hạ lập tức hạ lệnh, phái người tịch thu căn biệt phủ đó để làm bằng chứng.
Hình Bộ lập tức phái quan binh lên đường, bởi vì hành động bất ngờ, cho nên rất thuận lợi, không những tịch thu được số vàng bạc, đồ cổ khổng lồ trong phủ, còn bắt được một nữ tử thanh lâu được nuôi dưỡng ở đó.
Không biết vì sao, sau khi Bệ hạ biết được việc này, không hề bận tâm đến số tiền giấu trong nhà, ngược lại lại rất hứng thú với nữ tử kia, lập tức cho người điều tra chủ nhân căn biệt phủ này, cùng với thân thế của nữ tử đó.
Lại không ngờ rằng, quan viên Hình Bộ điều tra ra rằng, căn biệt phủ này thuộc về nữ tử kia, mà nữ tử này lại do Lễ Bộ Trần Đễ chuộc về.
Mà Trần Đễ, chính là quan viên đã phát hiện ra manh mối đầu tiên ngày ấy, trước đó còn tố cáo Quý Du tham ô.
Kết quả thế này, quan lại trong triều ai cũng không ngờ tới.
Không biết tại sao, Hoàng Thượng rất không hài lòng với kết quả này, nổi trận lôi đình với quan viên Hình Bộ, tiếp đó hạ lệnh muốn trừng trị Trần Đễ thật nghiêm, không nhân nhượng.
Chuộc nữ tử thanh lâu về không phải là tội, không thể thực sự kết tội Trần Đễ vì chuyện đó, nhưng lại có thể chứng minh rằng căn biệt phủ và số vàng bạc bên trong đều là của Trần Đễ.
Mấy năm nay trong tay quan viên triều Nam Cảnh hiếm khi thanh liêm, số tiền tham ô này đối với họ mà nói chẳng đáng là bao, nhưng luật pháp Cảnh triều lại quy định rõ ràng, một khi quan viên bị bắt, tất nhiên phải chiếu theo luật mà định tội.
Chưa tới mấy ngày, Trần Đễ đã bị kết tội, còn các quan viên trong triều, bởi vậy mà một phen sợ hãi lo lắng.
——
Hoa đào ở Bàng phủ nở rộ đúng dịp, rực rỡ khắp vườn.
Mà trong viện Bàng Thiệu, lại là một màu xanh biếc tinh khôi, thanh nhã.
Đó là hoa mai Lục Ngạc mà huyện Hấp Châu dâng cống, bởi vì tiên đế yêu thích, bắt đầu từ mấy chục năm trước, năm nào cũng được đưa đến hậu cung Cảnh triều.
Bởi vì khí hậu khác biệt, vận chuyển lại khó khăn, cho nên số cây mỗi năm có thể đưa đến trong cung không quá trăm cây. Năm nay cho dù là ngoài ngự điện, cũng chỉ trồng được vài cây con, nhưng trong viện Bàng Thiệu, cả khoảng sân lại tràn ngập như một biển mây.
Trên cái lò trước mặt Bàng Thiệu đang đun trà, một quan viên cung kính ngồi ở bên phải gã, có một người khác toàn thân run rẩy quỳ rạp trước mặt gã, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Rõ ràng là quan viên Hình Bộ đã đi tra án trong phủ Giang Tùy Chu hôm đó.
Bàng Thiệu mở nắp ấm trà, thong thả liếc nhìn, bên trong hơi nóng bốc lên mờ mịt, chậm rãi hỏi: “Lúc ấy Tĩnh Vương nói với ngươi thế nào?”
Quan viên kia run rẩy khóc lóc thảm thiết nói: “Đại Tư Đồ minh xét! Tiểu nhân theo chỉ thị của cấp trên đã tra hỏi Tĩnh Vương điện hạ, mọi lời khai của Tĩnh Vương điện hạ đều được ghi chép đầy đủ, tiểu nhân tuyệt đối không dám dối trá!”
Bàng Thiệu cười khẩy.
“Như vậy, căn biệt phủ kia thì sao?” Gã hỏi.
Quan viên kia vội nói: “Là tiểu thiếp trong phủ Tĩnh Vương nói!”
Bàng Thiệu khựng lại một lát, đậy nắp ấm trà về chỗ cũ.
“Hắn ta nói cho ngươi?” Vẻ mặt Bàng Thiệu có chút kỳ lạ.
Quan viên lắc đầu nói: “Không phải! Là hạ quan nghe lén được…… Thiếp thất kia oán giận với nha hoàn của hắn ta, nói Tĩnh Vương điện hạ nuôi ngoại thất ở bên ngoài, còn mua biệt phủ cho ngoại thất kia ở Trường Nhạc phường …… Hạ quan nghĩ, lúc này trọng đại, không thể không nói cho Bệ hạ, bấy giờ mới……!”
Hắn ta sợ đến mức giọng run lẩy bẩy, lại nghe Bàng Thiệu nhẹ nhàng cười khẽ.
“Trương đại nhân lo lắng gì chứ? Ta chỉ mới hỏi một chút thôi mà.” Gã nói.
Quan viên kia run rẩy không nói nên lời.
Bàng Thiệu cười khẩy nói: “Được rồi, trà của ta sắp sôi rồi, không giữ Trương đại nhân lại nữa, mời ngài về.”
Quan viên kia khó nhọc bò dậy từ dưới đất.
Hắn ta đang định khom người tạ ơn, lại nghe Bàng Thiệu mở miệng nói: “Bất quá, Trương đại nhân.”
Quan viên kia vội vàng đáp lời: “Đại Tư Đồ?”
Chỉ thấy Bàng Thiệu nhấc ấm trà từ lò đất nhỏ lên, ngọn lửa trong lò lập lòe, hắt lên ánh sáng đỏ rực.
“Người đây, nếu đã làm sai chuyện, vậy nhất định phải trả cái giá rất đắt.” Bàng Thiệu không ngẩng đầu, vừa thong thả châm trà vừa nói.
“Cái giá đắt này, nếu bản thân không tự mình trả nổi, thì đừng trách người khác lấy đi gấp đôi đâu.”
Nói xong, gã buông ấm trà, ngẩng mắt cười như không cười nhìn về phía quan viên kia.
Chỉ thấy quan viên kia sững sờ, rồi liên tục chắp tay vái lạy nói: “Đa tạ Đại Tư Đồ, đa tạ Đại Tư Đồ!”
Một tay Bàng Thiệu nâng chén trà lên, một tay lười biếng phẩy tay.
Quan viên kia lui xuống.
Bàng Thiệu thổi nguội trà, nhấp một ngụm, cười khẽ khen: “Trà Long Tĩnh Giang Nam, quả thật thanh hơn ở Nghiệp Thành.”
Nói rồi, gã cầm lấy ấm trà nói với quan viên bên cạnh: “Ngươi nếm thử chứ?”
Quan viên kia đúng là quan viên phụ trách tịch thu kiểm kê tiền tham ô trong phủ Trần Đễ lần này.
Hắn ta không dám để Bàng Thiệu châm trà cho mình, vội vàng nhận lấy ấm trà bằng cả hai tay, rồi thay Bàng Thiệu châm thêm củi vào lò.
“Đại Tư Đồ, ngài cứ bỏ qua cho hắn ta như vậy sao?” Quan viên kia hỏi.
Bàng Thiệu ừm một tiếng.
“Không bỏ qua cho hắn ta thì sao đây? Vốn không phải là hắn ta sai.” Bàng Thiệu cười khẩy, vẻ mặt ôn hòa, khoan dung.
Nhưng quan viên bên cạnh lại hiểu ý của Bàng Thiệu.
Những người trong phe cánh của Bàng Thiệu, cũng đã có mấy người từng chọc giận Bàng Thiệu. Bàng Thiệu nắm được điểm yếu của họ, tha mạng cho họ, thu họ vào phe cánh, vậy là những người này không thể không liều mạng gấp bội cho Bàng Thiệu, mang lại lợi ích gấp bội cho Bàng Thiệu.
Đối với Bàng Thiệu mà nói, giữ hắn ta lại, có lợi hơn nhiều so với việc giết hắn ta.
Quan viên kia nghe vậy cười rộ lên, hùa theo lời Bàng Thiệu mà tán dương: “Từ trước đến nay Đại Tư Đồ khoan dung, có đại trí.”
Bàng Thiệu cười khẩy không nói.
Liền nghe quan viên kia hỏi tiếp: “Vậy…… Trần đại nhân thì sao?”
Bàng Thiệu nhìn về phía hắn ta.
Liền thấy quan viên kia với vẻ mặt đầy căm phẫn nói: “Chắc chắn là Tĩnh Vương ghi hận Trần đại nhân, mới tung ra chiêu hiểm này! Đại Tư Đồ, chúng ta không thể để Tĩnh Vương đạt được ý đồ như vậy chứ?”
Lại thấy Bàng Thiệu lắc đầu, thở dài, ngẩng mắt nhìn về hoa mai Lục Ngạc như mây phía ngoài cửa sổ.
“Bệ hạ đã hạ thánh chỉ, ta không dám cãi lời?”
Gã nhẹ nhàng thở dài, như thể mấy con chim chết bay qua trước mặt, chẳng hề bận tâm.
“Chỉ tiếc cho Trần Đễ.”
Quan viên bên cạnh vội vàng im bặt, không dám nói nữa.
Hiện giờ ai là người có tiếng nói nhất trong triều? Nhắm mắt lại cũng biết, không phải Bệ hạ, mà là Bàng đại nhân.
Không có chuyện Bàng đại nhân không thể thay đổi thánh chỉ, chỉ có chuyện Bàng đại nhân không muốn thay đổi thánh chỉ.
Lần này quan viên này đến đây, vốn là vì chuyện của Trần Đễ mà tới. Hắn ta thăm dò vài câu, đại khái đã hiểu rõ.
Vốn Bàng Thiệu chưa từng coi Trần Đễ ra gì, chỉ xem hắn ta như một con chó sai vặt. Hai lần này, Trần Đễ tự ý hành động, vượt mặt gã đi nịnh bợ Thánh Thượng, đã phạm vào điều cấm kỵ của Bàng Thiệu, lại còn bị điều tra ra toàn bộ số vàng bạc cất giấu mà Bàng Thiệu không hề hay biết, thế nên cho dù Hoàng Thượng không ra tay, Bàng đại nhân cũng sẽ không tha mạng cho hắn ta.
Quan viên này thở dài trong lòng.
Vẫn là Trần Đễ vì tham lam làm mờ mắt, sống quá ngu dại.
Hiện giờ trong triều, ai mà không sống dựa vào Bàng đại nhân? Dám quay lưng với gã làm chuyện mờ ám, liệu có kết cục tốt đẹp nào?
Như vậy, việc này đã cho quan viên này biết rõ mình nên làm gì.
Tất nhiên là trước khi Trần Đễ chết thì dẫm thêm cho hắn ta một đạp, đổi lấy sự hài lòng của Bàng Thiệu, rồi trong quá trình đưa vàng bạc, đồ cổ vào quốc khố, tìm cách lấy đi hai, ba phần, đưa vào phủ Bàng đại nhân.
Quan viên này bắt đầu thầm tính toán.
Liền nghe Bàng Thiệu bên cạnh bỗng nhiên nhàn nhạt cảm thán một câu.
“Nhưng mà không ngờ rằng, con chó bị xích này đã bị nhốt vào lồng, vậy mà vẫn còn tính toán làm thế nào để cắn người đây.”
Quan viên khó hiểu.
Bàng Thiệu cũng không có ý muốn giải thích cho hắn ta, cúi mắt uống trà, che giấu sự tàn khốc trong đáy mắt.
“Thật thú vị.”
——
Tuy Giang Tùy Chu không ở bên cạnh Bàng Thiệu, nhưng cũng biết Bàng Thiệu hận y đến mức nào.
Mặc dù Trần Đễ không phải quan to, nhưng trong triều ai mà không biết hắn ta là họ hàng xa, là người của Bàng Thiệu? Mặc dù Bàng Thiệu không coi hắn ta ra gì, hắn ta cũng vẫn có những tính toán riêng, nhưng xử lý Trần Đễ, chính là ngang nhiên vả vào mặt Bàng Thiệu.
Dù không đau không ngứa, nhưng cũng là một nhát dao nhỏ lạnh lẽo mang tính sỉ nhục cực lớn.
Bất quá, việc này không hề cản trở sự vui vẻ trong lòng Giang Tùy Chu.
Y đã chướng mắt Trần Đễ từ lâu, lần này tiện tay cứu Quý Du, lại giải quyết được Trần Đễ, với y mà nói, chính là một mũi tên trúng hai đích.
Còn việc Bàng Thiệu sẽ ghi hận y ra sao……
Dù sao dù y không làm gì, Bàng Thiệu cũng sẽ không bỏ qua cho y, chi bằng cứ ngầm đối đầu với gã, khiến gã cũng chẳng được lợi lộc gì.
Bắt đầu từ khi biết tin tức, tâm trạng Giang Tùy Chu luôn rất tốt, vừa ngồi vào chỗ cạnh giường Hoắc Vô Cữu, đã bị Hoắc Vô Cữu nhìn thấu.
“Hôm nay ngươi sao rồi?” Giang Tùy Chu hỏi.
Sắc mặt Hoắc Vô Cữu vẫn khó coi như cũ, nhưng thần thái lại thoải mái hơn. Gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi rõ, nhưng hắn vẫn dành chút tinh thần để nhìn Giang Tùy Chu thêm vài lần.
Giang Tùy Chu thấy hắn đang quan sát, hai mắt sáng lấp lánh nhìn về phía Hoắc Vô Cữu, chỉ chờ hắn mở miệng hỏi mình.
Suy cho cùng, nhìn khắp thế gian này, thật sự có thể trò chuyện cùng y không quá vài người, càng không có ai để y có thể chia sẻ niềm vui.
Nhưng Hoắc Vô Cữu được coi là một người.
Lại thấy Hoắc Vô Cữu khựng lại một chút, thu hồi ánh mắt, lạnh nhạt nói: “Tốt.”
Hoàn toàn không nói thêm gì nữa.
Giang Tùy Chu chỉ cảm thấy một luồng khí nghẹn lại trong cổ họng, lửng lơ, vô cùng khó chịu.
Y nhất thời có chút sững sờ.
Sao lại không hỏi! Sao Hoắc Vô Cữu hắn lại không hỏi chứ!
Nhưng không ngờ, Hoắc Vô Cữu liếc nhìn y một cái, khóe môi thầm cong lên trong lòng.
Tĩnh Vương này đã hận không thể viết dòng chữ “Ta có chuyện tốt muốn nói cho ngươi” lên mặt, chỉ chờ hắn hỏi, ngược lại khiến hắn muốn trêu chọc y một chút.
Vẻ mặt Hoắc Vô Cữu bình thản, như thể căn bản không nhận ra sự khác lạ của Giang Tùy Chu.
Chỉ thấy Giang Tùy Chu nhận lấy sách Mạnh Tiềm Sơn dâng lên, xoay tới xoay lui, muốn nói rồi lại thôi, nhưng lại không lật sách ra đọc.
Đôi mắt đen láy kia, cứ liếc nhìn Hoắc Vô Cữu hết lần này đến lần khác.
Thật là, trêu đến lòng hắn mềm nhũn.
Hắn khựng lại một chút, vẫn mở miệng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Quả nhiên, đôi mắt kia lập tức sáng bừng.
Hoắc Vô Cữu chỉ cảm thấy đôi chân đau đến mức muốn giết người kia, dường như đã không còn là vấn đề nữa.
Chỉ thấy Tĩnh Vương thần sắc rụt rè, miễn cưỡng tỏ vẻ hờ hững, nhưng vẻ mặt khoe khoang kia lại không giấu được, giống như một chú mèo nhỏ gặp may mắn.
“Bổn vương đã cứu được Quý Du.” Y nói.
Hoắc Vô Cữu gật đầu: “Là chuyện tốt.”
Liền nghe Giang Tùy Chu nói tiếp: “Trần Đễ đã bị chém đầu.”
Hoắc Vô Cữu ừm một tiếng, suy tư một lát, liên hệ hai việc này với nhau: “Họa thủy đông dẫn (*)?
(*) Họa thủy đông dẫn: ý chỉ đổ họa cho người khác, để người khác gánh tội thay.
Giang Tùy Chu gật đầu.
Y chỉ yên lặng nhìn Hoắc Vô Cữu, dáng vẻ này, như thể đang chờ người khác khen ngợi vậy. Hoắc Vô Cữu khựng lại một chút, vẫn không nhịn được cất lời khen: “Là một diệu kế.”
Lại nghe Giang Tùy Chu lặp lại nói: “Là Trần Đễ.”
Hoắc Vô Cữu nhất thời có chút khó hiểu: “Hắn ta làm sao?”
Liền thấy Tĩnh Vương nhìn hắn, biểu tình tràn đầy vẻ hiển nhiên, buột miệng thốt ra: “Trần Đễ, ngươi quên rồi sao? Kẻ đã chuyển thiệp mời ngắm hoa yến cho ngươi, muốn sỉ nhục ngươi đó.”
Nói rồi, Giang Tùy Chu hơi hơi mỉm cười: “Bổn vương đã đổ họa lên đầu hắn ta.”
Hoắc Vô Cữu nhất thời có chút sững sờ.
Hắn mới nhận ra, Tĩnh Vương này vui vẻ như vậy khi kể chuyện này cho hắn, không phải vì y cứu được mạng Lễ Bộ Thượng thư, mà là vì……
Y muốn nói cho mình biết, y đã thay mình báo thù.