Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết
Kế hoạch 'lại mặt' và sự thử dò
Cưới Chiến Thần Tàn Tật Về Làm Thiếp Và Cái Kết thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về nhà mẹ đẻ?
Hoắc Vô Cữu đã diệt nước của Hậu Chủ, Hậu Chủ lại giết cha của Hoắc Vô Cữu. Trong hoàn cảnh như thế, lại còn dám nói là về nhà mẹ đẻ của Hoắc Vô Cữu sao?
Ngoài miệng nói là về nhà mẹ đẻ gì đó, nhưng rõ ràng chỉ muốn tìm cớ, không hề che giấu ý muốn chế nhạo, sỉ nhục Hoắc Vô Cữu một phen.
Cách nghìn năm sử sách, Giang Tùy Châu cũng không hiểu rõ hôn quân này lắm.
Hắn ta ngu xuẩn đến mức không thể tin được, chắc chắn không phải hắn ta có thể nghĩ ra chiêu trò 'lại mặt' để sỉ nhục Hoắc Vô Cữu. Giang Tùy Châu thấy hắn và Bàng Thiệu liếc nhìn nhau.
Chắc chắn Bàng Thiệu và Hậu Chủ là đồng bọn. Hậu Chủ muốn trút giận lên Hoắc Vô Cữu, Bàng Thiệu lại muốn làm hắn vui lòng, thế nên Bàng Thiệu đã thay hắn nghĩ ra ý kiến này.
Hai người bọn họ ăn ý với nhau, đạt được mục đích của mình, nhưng người cuối cùng phải chịu khổ lại là Giang Tùy Châu.
Không cần biết ai là người muốn sỉ nhục Hoắc Vô Cữu, trong lòng Hoắc Vô Cữu, hắn Giang Tùy Châu vốn là cùng một giuộc với bọn hắn. Hậu Chủ sỉ nhục người ta xong thì hả hê, còn món nợ này lại đổ hết lên đầu Giang Tùy Châu.
Giang Thuấn Hằng không thiết mạng sống, muốn làm gì thì làm, nhưng không thể dùng đầu Giang Tùy Châu anh làm cái giá để đánh cược.
Giang Tùy Châu nghiến răng.
Anh nhất định phải từ chối việc đưa Hoắc Vô Cữu đi, nhưng cần một lý do hợp lý.
Anh hơi ngập ngừng, trên gương mặt xinh đẹp gần như diễm lệ của anh lộ rõ vẻ khó chịu và khó xử.
“Hoàng huynh, vậy thì không cần đâu.” Anh rũ mắt, hàng mi dài mảnh che đi cảm xúc của anh, vừa khéo thể hiện thái độ từ chối. “Một người tàn phế, khó xuất hiện nơi thanh nhã, đỡ khiến hoàng huynh khó chịu.”
Anh nói rất chậm, sự chán ghét lộ rõ trong lời nói.
Lời nói nghe rất hay, tựa hồ từng câu đều tỏ vẻ lo lắng cho Hậu Chủ, nhưng những người xung quanh đều hiểu, đó là do chính bản thân anh ngại mất mặt nên mới nói những lời dễ nghe như vậy.
Tất nhiên rồi, nói thế nào anh cũng là Thân vương một nước, cùng một tù binh vào cung “lại mặt”, nghĩ thôi cũng thấy vô cùng nực cười, quả thật là mất mặt chết đi được.
Trên mặt kha khá triều thần lộ ra vẻ hả hê.
Còn Hậu Chủ nghe nói như thế càng hứng thú hơn.
“Thế nào, không muốn dẫn theo ra mắt? Ngũ đệ, đêm qua mới cùng người ta động phòng hoa chúc, sao hôm nay ở đây lại vô tình thế chứ?”
Giang Tùy Châu nghe giọng điệu quái gở đó, không khỏi cảm thấy phản cảm, nhưng vẫn phải tiếp tục diễn.
Anh dừng một chút, tựa hồ bởi vì từng có tiếp xúc da thịt với đối phương mà khó chịu đến cực điểm, một lát sau mới nhỏ giọng nói: “Hoàng huynh, chuyện này không giống vậy.”
Hậu Chủ cười lên ha hả, cả triều đình tràn ngập không khí vui vẻ.
Bàng Thiệu lại ho hai tiếng.
Hậu Chủ nhìn về phía y, thấy Bàng Thiệu đứng bên dưới nháy mắt ra hiệu.
Hậu Chủ ngầm hiểu.
Trước khi tảo triều, cậu đã nói với hắn, tuy nói đề nghị cho Hoắc Vô Cữu lại mặt, mượn chuyện này để sỉ nhục Giang Tùy Châu một phen, nhưng nếu việc này không thành cũng không sao, điều quan trọng hơn là mượn cớ này để chiếm lợi thế, đoạt lấy thứ tốt trong tay Giang Tùy Châu.
Tuy rằng hắn không hề hứng thú với những thứ mà Giang Tùy Châu đang nắm giữ, nhưng miễn là có thể cướp được thứ gì đó từ tay anh là hắn đã thấy vui rồi.
Mặc dù hôm nay, hắn đã không còn là hoàng tử bị phụ hoàng khinh thường, chỉ có thể nhìn phụ hoàng sủng ái Giang Tùy Châu đến mức nào, mặc dù hôm nay, hắn đã là hoàng thượng.
Nhưng sở thích của hắn chưa hề thay đổi.
Hậu Chủ hắng giọng, đổi sang tư thế ngồi thoải mái hơn, nhấc chân đặt lên đệm trên long ỷ.
“Thôi được rồi, nếu như Ngũ đệ đã không tình nguyện, muốn kim ốc tàng kiều, Trẫm cũng không ép ngươi.” Hắn kéo dài giọng, cười nói, “Có điều, Ngũ đệ đã muốn giấu giai nhân đi thì phải lấy thứ gì đó ra để đổi chứ nhỉ? Ngươi nói có đúng không?”
Giang Tùy Châu nhíu nhíu mày.
Quả nhiên anh đoán không sai, Hậu Chủ hành động như vậy là do Bàng Thiệu xúi giục. Gã đã khiến Hậu Chủ vui vẻ, tự nhiên sẽ nhận được thù lao. Nếu Hậu Chủ không muốn cho thù lao này, vậy đương nhiên Bàng Thiệu sẽ muốn lấy từ anh.
Nhưng anh hiện giờ cùng lắm chỉ là một Vương gia hữu danh vô thực, có gì đáng giá để bọn họ mưu đồ chứ?
Giang Tùy Châu dừng một chút, thăm dò hỏi: “Xin Hoàng huynh nói thẳng.”
Hậu Chủ hắng giọng một cái.
“Trẫm nghĩ tới nghĩ lui, trong cung đang cần từ đường, việc này vốn dĩ phải do Công Bộ đảm nhiệm, không nên giao cho Lễ Bộ. Đúng lúc Loan Chiêu Nghi mấy ngày nay đến thỉnh cầu Trẫm, muốn phụ thân nàng đến giúp đỡ ngươi. Ngũ đệ, dù sao cũng không thể để mỹ nhân đau lòng, ngươi nói có đúng không?”
Lông mày Giang Tùy Châu giật giật.
Thì ra là thế.
Đến thời Cảnh U Đế, triều đình Nam Cảnh vì để Bàng Thiệu nắm quyền mà đã thối nát đến cực điểm. Từ xưa đến nay, quan viên tham nhũng, dễ dàng nhúng tay vào nhất là các công trình xây dựng. Mà trong số đó, béo bở nhất chắc chắn là việc khởi công xây dựng cung điện.
Cũng vì lẽ đó, Hậu Chủ mới ồn ào đòi xây dựng hoàng cung mới, Bàng Thiệu liền để hắn làm. Dù sao hoàng cung xây lại, bạc từ quốc khố sẽ chảy vào túi của Bàng Thiệu mà thôi.
Hiện giờ xem ra, đích thị là hoàng cung vẫn chưa xây dựng hoàn chỉnh, nên Bàng Thiệu mới như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào miếng mồi béo bở này. Thế nhưng… Giang Tùy Châu không hiểu lắm, tại sao miếng thịt béo bở như vậy lại rơi vào tay anh.
Trong nhất thời anh không nói tiếng nào, ánh mắt kín đáo lướt nhìn khắp triều đình.
Có vài người hứng thú xem trò vui, còn vài người thì mặt lạnh tanh không nói gì. Thậm chí còn có mấy quan viên vẻ mặt khẩn trương, nhìn thẳng về phía anh.
Dưới sóng ngầm mãnh liệt, phân chia rõ ràng, hai phe phái âm thầm tồn tại.
Giang Tùy Châu trong lòng bỗng nhiên dấy lên một dự cảm xấu.
Nhìn tình hình này… Tựa hồ anh cũng ẩn giấu một chút thế lực trong triều, mà việc xui xẻo này chính là do những người kia nghĩ cách đẩy vào tay anh.
Bàng Thiệu thao túng Hậu Chủ nói ra những lời này, xem ra là muốn chơi trò tranh giành với anh.
Nói như vậy thì tình huống liền trở nên rất phức tạp. Lúc này anh lùi một bước, không chỉ là lợi ích của riêng anh bị suy giảm.
Chỉ là…
Thứ nhất, trước mắt anh hôm nay chỉ toàn là mịt mờ, những sự tình trong triều đình anh không rõ ràng lắm, thậm chí ngay cả người dưới trướng mình là ai cũng không biết, cho dù tiếp nhận nhiệm vụ, chỉ sợ cũng sẽ xảy ra sự cố.
Thứ hai, đặt trước mặt anh hôm nay là hai sự lựa chọn. Hoặc là từ bỏ lợi ích không dễ gì có được, đắc tội một đám đồng liêu, hoặc là đưa Hoắc Vô Cữu vào cung cho bọn họ sỉ nhục, đắc tội Hoắc Vô Cữu.
Giang Tùy Châu thở dài.
Quả thực là đẩy anh vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nhưng giữa hai lựa chọn đối lập, vẫn là lý trí quan trọng hơn một chút.
Trên long ỷ, Hậu Chủ vẫn âm dương quái khí thúc giục anh: “Ngũ đệ, sao không nói gì? Mỹ nhân và miếng mồi ngon, nhất định phải chọn một chứ?”
Giang Tùy Châu giương mắt, lần này, sự bất mãn và tức giận trên mặt anh không còn là giả vờ nữa.
“Hoàng huynh nói cực đúng, thần đệ đích xác không nên làm thay việc của người khác.” Anh chậm rãi cất lời.
Anh nhìn thấy Hậu Chủ cười càng đắc ý hơn.
――――
Mặt trời lên cao, bóng cây lay động ngoài cửa sổ. Ánh nắng xuyên qua những tán cây xanh um, phản chiếu lấp lánh, tạo thành những đốm sáng lốm đốm trên nền gạch sẫm màu nhẵn bóng.
Những hạt bụi li ti lặng lẽ bay múa trong ánh nắng, khiến cho ánh sáng như hóa thành thực thể.
Tia nắng yên ả dợn sóng.
Chu đại phu cứng đờ quỳ trên mặt đất, lưng thẳng tắp, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Tròng mắt ông ta mở to, cổ cứng đờ, không dám cử động chút nào.
Động mạch cổ của ông ta đập thình thịch, tiếp xúc với một mảnh gỗ sắc bén nhuốm đầy máu tươi.
Không phải máu của ông ta, nhưng ông ta vẫn có thể cảm nhận được, mảnh gỗ đó sắc bén đến mức nào, có thể cắt đứt cổ họng ông ta trong nháy mắt, lấy đi mạng sống của ông ta.
“Phu nhân… Tướng! Tướng quân! Tướng quân muốn hỏi điều gì cứ hỏi là được!” Ông ta run rẩy nói.
Trên đầu ông ta vang lên giọng nói trầm thấp.
Đó là xe lăn của Hoắc Vô Cữu. Y ngồi đó, cúi người, một cánh tay lười biếng gối sau đầu, còn tay kia nắm chặt mảnh gỗ nhuốm máu.
Cầm chặt đặt sát cổ của Chu đại phu.
“Hắn kêu ngươi tới đây làm gì.” Y nghiêng đầu, thả lỏng ánh mắt, từ trên cao nhìn xuống người đang quỳ gối trước mặt, hỏi.
Chu đại phu há miệng run rẩy ăn ngay nói thật: “Tiểu nhân chỉ nghe lệnh của Tiềm Sơn công công, vội vàng đến trị thương cho ngài thôi!”
Hoắc Vô Cữu lạnh giọng: “Nói thật.”
Chu đại phu khóc không ra nước mắt: “Tôi đang nói thật mà!”
Hoắc Vô Cữu lạnh nhạt đánh giá ông ta từ trên xuống dưới.
Trông không giống giả bộ, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng giả bộ.
Vừa nãy người này nói ông ta là đại phu trong phủ, Hoắc Vô Cữu liền có suy đoán trong lòng.
Cảnh Đế là một tên ngu xuẩn, Tĩnh Vương lại không phải. Cảnh Đế bắt y, chỉ nghĩ đến tra tấn, đùa cợt y, nhưng Tĩnh Vương lại không có mục đích đó.
Nếu anh án binh bất động, tất nhiên là có toan tính gì đó. Cũng có khả năng là Tĩnh Vương muốn lấy thứ gì đó từ trên người y, hoặc là tình báo của quân Lương, hoặc là muốn lợi dụng y để đối phó Cảnh Đế.
Tuy nói biểu hiện của anh ngày hôm qua không giống như lời đồn, nhưng mà không có lửa làm sao có khói. Cho nên, nếu Tĩnh Vương muốn bản thân y buông lỏng cảnh giác, rồi mới tiến hành khống chế y, vậy cách tốt nhất chính là thừa dịp trị bệnh để hạ dược y.
Hoắc Vô Cữu nhìn đại phu run như cầy sấy, ánh mắt lãnh đạm, không hề rời đi.
“Vậy há mồm.” Y nhẹ nhàng ra lệnh.
Đại phu run rẩy nghe lệnh.
Ngay sau đó, một viên thuốc đột nhiên bay vào miệng ông ta, không đợi ông ta kịp phản ứng, đã bị người bóp mạnh quai hàm, đột ngột nhấc lên.
Viên thuốc đã trôi tuột xuống bụng ông ta.
Đồng tử đại phu rung động, ngay lập tức ông ta cảm thấy trong bụng như bị thiêu đốt, từ dạ dày lan tỏa lên trên.
Vị tướng quân tuấn mỹ như thần linh trước mặt ông chậm rãi thu hồi mảnh gỗ, chống tay ngồi dậy.
Cặp mắt kia, đen tuyền như một hồ nước sâu thẳm, bình tĩnh không gợn sóng, tựa như Vô Thường đến đoạt mạng người xuống địa ngục.
Y nhích người ngồi lên xe lăn.
Rõ ràng chỉ ngồi trên một cái xe lăn cực kỳ thô sơ, vậy mà khí độ tỏa ra lại giống như đang ngồi trên da hổ trong vương trướng.
Y cúi mắt nhìn đại phu, nói: “Dược này trong vòng một khắc không nhả ra sẽ ăn mòn ngũ tạng. Tranh thủ lúc trong tay ta còn thuốc giải, nói đi, thật ra mục đích bọn họ phái ngươi tới là gì?”
Chu đại phu khóc gào lên.
“Tiểu nhân thật sự không lừa gạt ngài đâu!” Cảm giác nóng bỏng như thiêu đốt trong bụng làm cho ông ta sợ tới mức toàn thân run rẩy. Ông ta vừa vội vừa sợ, chật vật lao đến bên hòm thuốc, run rẩy mở ra cho Hoắc Vô Cữu xem.
“Tiểu nhân thật sự chỉ được lệnh đến xem bệnh chữa thương cho ngài thôi! Những thứ này đều là thuốc trị thương, nếu ngài không tin cứ tùy tiện chọn bất cứ cái nào, tiểu nhân đều có thể dùng trên người mình để chứng minh cho ngài!”
Nói xong, ông ta luống cuống tay chân đổ hết đồ trong hòm thuốc ra, rồi mở từng cái ra cho Hoắc Vô Cữu xem.
Hoắc Vô Cữu lặng lẽ nhìn ông ta.
Lúc này, y mới tin người nọ nói thật.
Thật sự chỉ sai người đến trị thương cho y sao?
Không hiểu sao, trước mắt y hiện lên hình bóng của Giang Tùy Châu dưới ánh nến đỏ đêm qua.
Rõ ràng là sợ mình tới mức cụp tai như thỏ, vậy mà còn giả bộ ra vẻ hung thần ác sát.
… Cũng đúng, hạ dược mình, chỉ sợ anh còn chưa có lá gan này.
Hoắc Vô Cữu im lặng nhìn đại phu quỳ trên mặt đất, một lát sau y lấy ra cái bình nhỏ từ trong ngực áo, đổ một viên thuốc màu nâu đậm ra rồi vứt xuống đất.
“Một viên có thể duy trì ba tháng. Chuyện hôm nay một chữ cũng không được nói ra, ba tháng sau hãy đến tìm ta lấy thuốc.” Hoắc Vô Cữu nói.
Chu đại phu lập tức tranh thủ nhặt viên thuốc lên, nhét vào trong miệng.
“Đã là tới chẩn bệnh, vậy đứng lên, bắt đầu đi.”
Hoắc Vô Cữu thản nhiên nói xong, hạ mắt nhìn thoáng qua bình thuốc trong tay.
Trên người y tổng cộng chỉ có hai loại thuốc. Lúc y bị bỏ tù, binh lính áp giải y là bộ hạ bằng hữu cũ của phụ thân, cho nên thừa dịp lục soát người đã bỏ vào cho y, cho y thứ có thể bảo vệ tính mạng.
Một loại trong đó có tác dụng cầm máu cấp tốc, nhưng sau khi nuốt xuống ngũ tạng sẽ đau đớn kịch liệt, ước chừng nửa khắc sẽ hết đau. Một loại khác là thuốc đề khí bổ huyết, thông thường khi hành quân trong tuyết, cần dùng đến nhất.
Y liếc nhìn đại phu trên mặt đầy nước mắt lảo đảo đứng dậy, thu hồi ánh mắt, lặng lẽ thả bình thuốc lại vào trong ngực.