32. Tai ương của Linde Brandon tại nhà hát opera

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả

Tai ương của Linde Brandon tại nhà hát opera

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mắt Linde Brandon đỏ ngầu, gã sụt cân nghiêm trọng. Mặc dù đã cạo râu, chải chuốt cẩn thận nhưng gã vẫn trông mệt mỏi và suy sụp. Gã dùng kim thông tẩu chọc đi chọc lại chiếc tẩu thuốc hai lần, rồi cáu kỉnh ném nó xuống đất.
Không một người hầu nào của Linde dám nhặt chiếc tẩu lên.
Mấy ngày nay, nhiều chuyện đã xảy ra, đến cả người hầu trong gia tộc Brandon cũng nghe ngóng được rằng bên ngoài có điều chẳng lành.
Cảnh sát Scotland Yard đã tiến hành một cuộc truy quét quy mô lớn ở khu vực bến tàu. Công ty vận tải biển Brandon không thể thoát khỏi tầm ngắm, vài nhà kho của họ đã bị kiểm tra. Trước đây, điều này là không thể. Một người có địa vị cao như Linde Brandon có thể dễ dàng giải quyết những rắc rối tương tự bằng uy tín và tiền bạc.
Các sĩ quan cảnh sát Scotland Yard vốn luôn bị các nhà phê bình trên báo chí khinh miệt là tay sai của tầng lớp quý tộc. Giờ đây, những 'con chó' này không còn nhận gia đình Brandon là chủ nữa, chúng bắt đầu quay ra cắn, đây là một dấu hiệu cực kỳ tồi tệ.
Sau khi tin tức lan truyền, nhiều công ty đối tác đã thay đổi thái độ. Mặc dù gia đình Brandon vẫn còn đất đai và các sản nghiệp truyền thống khác, nhưng vận tải biển mới là nền tảng lập nghiệp của họ. Nếu mất đi tiếng nói trong ngành này, họ sẽ sớm bị các công ty vận tải biển có thế lực khác xé nát rồi nuốt chửng.
Linde vô cùng phẫn nộ.
Ban đầu, gã không hiểu tại sao cảnh sát Scotland Yard lại cứ nhắm vào mình không buông, chỉ vì một tên người hầu chết trong quán rượu? Mặc dù sau đó Linde có nghe nói vài tay súng ở bến tàu đã chết trong lúc truy đuổi tên thám tử quèn, nhưng gã chẳng mấy để tâm. Gã biết rõ Scotland Yard chỉ mong những “thành phần nguy hiểm” như vậy chết hết đi. Đừng nói đến việc truy tìm nguyên nhân cái chết, họ sẽ chỉ ghi lại là côn đồ gây rối, xã hội đen thanh trừng nhau, và thế là vụ án kết thúc.
Theo kế hoạch của Linde, khi cảnh sát Scotland Yard đến hỏi về cái chết của tên người hầu đã bị sa thải, gã sẽ hùng hồn phủ nhận. Đồng thời, gã sẽ gây áp lực buộc cảnh sát phải bắt giữ tên thám tử thu thập tình báo đã xuất hiện tại hiện trường vụ án và hối lộ người hầu. Tên thám tử này luôn sử dụng tên giả nên không ai biết lai lịch thực sự của hắn, do đó, hắn là một kẻ khả nghi trong hồ sơ của Scotland Yard.
Kế hoạch vốn đang diễn ra suôn sẻ lại gặp phải bất trắc. Scotland Yard hoàn toàn không quan tâm đến tên thám tử quèn John Doe kia, họ lao thẳng tới bến tàu như muốn cắn một miếng thịt của gia đình Brandon.
Linde đã chi rất nhiều tiền để tìm hiểu nguyên do.
Thì ra cháu trai của chánh án đã chết trong kỹ viện – Linde đã nghe nói loáng thoáng, cái chết rất nhục nhã. Vụ án này vô cùng rắc rối nhưng nhất định phải tìm ra kẻ sát nhân. Không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng sau khi điều tra đi điều tra lại, họ nghi ngờ con gái của một tên tội phạm buôn lậu ở bến tàu. Nghe nói nhóm côn đồ đã xông vào kỹ viện giải cứu kẻ sát nhân, đồng thời giết sạch tất cả những người trong căn nhà đó. Chánh án vô cùng tức giận, nếu không tìm ra kẻ sát nhân thì toàn bộ Scotland Yard sẽ không thể có một Giáng sinh yên ổn.
Vào thời điểm quan trọng này, lại xảy ra vụ tay súng giết người trong quán rượu rồi đánh nhau trong hẻm. Đúng là đổ thêm dầu vào lửa. Nghe nói Quốc hội đang chuẩn bị soạn thảo dự luật để “dọn dẹp” hoàn toàn khu vực bến tàu!
Công ty vận tải biển Brandon cứ thế gặp phải vận rủi.
Thế lực ngầm trong tay Linde cũng sụt giảm mạnh. Gã còn bị hải quan nhắm tới, một lô Absinthe* buôn lậu từ Pháp đã bị tịch thu trong kho. Ngoài khoản tiền phạt khổng lồ, gã còn vướng vào một vụ kiện khác, khiến đôi mắt Linde đỏ ngầu chỉ sau vài ngày.
Những giấc mơ của gã cũng trở nên hỗn loạn. Căn gác mái hẹp biến thành một hang động khổng lồ, tối tăm và sâu thẳm. Tứ chi của đứa trẻ ấy trở nên mảnh khảnh và kỳ quái, giống như một con nhện hình người với đôi mắt xanh biếc. Trong mơ, Linde chạy hết tốc lực nhưng lại không thể thoát khỏi căn gác xép đó. Cầu thang dưới chân dài vô tận, lần nào gã cũng bị trượt chân, rơi khỏi cầu thang, rồi giật mình tỉnh dậy.
Bất kể Linde ngủ lúc nào, ba giờ sau gã cũng sẽ giật mình thức dậy. Mà đó đã là kết quả của việc dùng thuốc an thần. Theo lý mà nói, thuốc ngủ cực mạnh có thể khiến người ta ngủ không mộng mị suốt đêm, cho đến khi bị người hầu đánh thức vào lúc bình minh. Nhưng không hiểu sao, trường hợp của Linde lại không có tác dụng. Gã đã đổi hai loại thuốc khác nhau, nhưng triệu chứng ác mộng chẳng những không thuyên giảm mà còn trở nên trầm trọng hơn.
Linde bắt đầu nghe thấy những ảo giác. Đứa trẻ ấy đang nói chuyện, hỏi gã là ai và tại sao lại đến nhà Brandon.
Cùng với những ảo giác thính giác và cơn đau đầu, Linde càng trở nên cáu kỉnh hơn.
Bác sĩ đề nghị gã dùng morphin. Linde đã từng buôn lậu thứ này, tất nhiên gã biết tác hại của nó. Mặc dù nhiều bác sĩ coi nó là một loại thuốc tốt, nhưng chỉ nên thỉnh thoảng dùng morphin để giảm đau hoặc an thần. Nếu dùng hàng ngày, người ta sẽ trở thành kẻ điên như những sĩ quan trở về từ chiến trường.
Bức màn bên ngoài gian ghế riêng không được kéo lên. Linde thực sự không đến để nghe opera, gã chỉ dùng rạp hát này để gặp một số người mà địa vị của gã không cho phép gặp mặt công khai. Đây là hiện tượng rất phổ biến trong xã hội thượng lưu châu Âu, bao gồm hối lộ, bí mật gặp gỡ tình nhân…
Khi màn đầu tiên của vở opera kết thúc, Linde lập tức ra hiệu cho thư ký mang theo một chiếc túi đựng tài liệu màu nâu đen. Gã sẽ đi gặp chánh án.
Cuộc gặp không diễn ra tốt đẹp. Chánh án tỏ vẻ khinh thường, và một hầu tước đóng vai trò người giới thiệu cũng bắt đầu hơi chán ghét gia đình Brandon.
Vụ kiện thừa kế kéo dài hai năm chủ yếu vì Linde sẵn sàng chi tiền. Số tiền này đến từ Công ty vận tải biển Brandon, và nếu không giải quyết được rắc rối lần này, túi tiền của gã sẽ trở thành một chiếc túi rỗng tuếch, không còn giá trị gì để vắt kiệt nữa.
Linde kìm nén cơn tức giận, rời khỏi gian phòng. Gã đi được vài bước thì đột nhiên cảm thấy đầu đau dữ dội, chỉ đành bám vào tường.
Mãi cho đến khi thư ký đỡ gã ra đến hành lang của lô ghế hạng nhất, cơn đau đầu của Linde mới bắt đầu thuyên giảm.
“Đi về.”
Linde sầm mặt nói. Gã phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất, chẳng hạn như tính đến việc bán bớt tài sản và rời khỏi nước Anh.
Sắc mặt của thư ký cũng khó coi, anh ta nhận ra mình sắp mất việc. Ngay lúc anh ta đang nghĩ về tương lai thì trước mắt đột nhiên tối sầm, anh ta va vào vai Linde.
Thư ký bối rối ngước lên, phát hiện người chủ mà mình đang phục vụ toàn thân run rẩy, đang nhìn chằm chằm vào lô ghế hạng nhất ở phía xa với vẻ mặt kinh khủng và vặn vẹo.
“Ông… Ông Brandon?” Thư ký giật mình, cho rằng Linde muốn mạo hiểm trả thù Chánh án.
“Cậu có nhìn thấy người trong lô ghế đó không?” Linde nắm lấy cổ áo thư ký bằng một tay, rít lên hỏi.
“Sao cơ?” Thư ký nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Linde mà lòng kinh hãi.
“Lô ghế của Công tước Charles.” Linde nhìn chằm chằm về hướng đó, vào người đàn ông có đôi mắt xanh nhạt.
Thư ký khó nhọc nói: “Ở đó, không có ai cả!”
“Rèm đang mở!” Linde gầm gừ, vẻ mặt như muốn ăn thịt người: “Nhìn kỹ hơn xem!”
“À, thực sự có mở, thật kỳ lạ. Nhưng… cũng có thể là nhân viên dọn vệ sinh của rạp đã quên kéo lại.” Thư ký hoàn toàn không chú ý đến lô ghế tối thui đó. Cho dù nhìn kỹ thì anh ta cũng không tìm thấy bóng dáng mà Linde đang nói đến.
“…Tóc đen, hắn đang nhìn sang bên này. Chết tiệt, hắn đang nhìn chằm chằm vào tôi.” Linde lẩm bẩm không ngừng.
Mặt thư ký đầy sợ hãi, anh ta xác nhận Linde thật sự đã điên rồi: “Thưa ông, cầu thang bên này cách lô ghế đó nửa hội trường, ông không có ống nhòm, làm sao có thể nhìn thấy… những người trong lô ghế đó?”
Linde đột nhiên cứng đờ. Gã lại quay đầu lại như muốn vặn gãy cổ mình, nhìn thẳng vào nhà hát opera tối đen như mực.
Không gian rộng lớn, cao ngất không thể nhìn thấy trần nhà này bỗng trùng khớp với giấc mơ của gã. Con quái vật mảnh khảnh và vặn vẹo chậm rãi bò lên, nhìn chằm chằm vào gã bằng ánh mắt u tối, duỗi móng vuốt hung ác ra muốn tóm lấy gã…
Linde lùi lại theo bản năng, gã muốn trốn thoát.
Rầm.
Gã ngã từ cầu thang xuống.
***
Johnson tiếp tục quan sát sự hỗn loạn xảy ra bên đó. Hình như thư ký của Linde đã gọi người trong nhà hát tới giúp đỡ, và họ khiêng Linde đã bất tỉnh và bị thương ra ngoài.
Chút hỗn loạn này không hề làm gián đoạn màn trình diễn. Thực tế, rất ít khán giả để ý tới chuyện xảy ra ở cầu thang đó.
Vở diễn tối nay là Le nozze di Figaro, với giọng nữ cao do nữ diễn viên nổi tiếng nhất Luân Đôn, cô Vanessa, trình bày.
“…Giọng cô ta thế nào?” Johnson hỏi Gymir đang ngồi cạnh mình.
“Trong số con người thì khá tốt.”
Gymir hiển nhiên là một vị thần cổ xưa rất quan tâm đến âm thanh. Hắn đã “thu thập” rất nhiều âm thanh, nhưng phần lớn trong số đó là tiếng r*n r*, tiếng la hét đau đớn của con người và các loài động vật có vú dưới biển. Hiếm khi hắn nghe được chất giọng cao nào giàu cảm xúc như của một diễn viên opera.
“Huynh thích những nốt cao?”
“Âm thanh mà con người không thể phát ra.” Vì vậy, Gymir thích cá voi hơn con người.
“Ngôi nhà của con người này rất thú vị.”
Gymir đã quan sát cấu trúc của nhà hát opera. Hắn nhạy bén phát hiện ra âm thanh đã được khuếch đại, sóng âm vang vọng đều khắp hội trường.
Cách đây rất lâu, Gymir đã tìm thấy một hang đá ngoài biển có cấu trúc tương tự như vậy ở gần biển Aegean của Hy Lạp. Hắn rất vui sướng ở lại đó hàng trăm năm. Và rồi, có truyền thuyết kinh hoàng về người cá độc ác giữa rạn san hô trên biển Aegean.
Nếu một thủy thủ nghe thấy tiếng hát tuyệt vời của người cá, anh ta sẽ vô thức lái tàu đâm vào một tảng đá ngầm đang tắm mình trong ánh trăng bạc. Gần tảng đá ngầm, trôi nổi đầy những xác tàu đắm và xác người chết đuối.
Khác với những gì truyền thuyết nói, người cá không đi săn mà chỉ đang hát ở nhà thôi. Không ngờ cấu trúc của hang động bên bờ biển đó lại xuất sắc đến mức mang tiếng hát đi xa đến vậy.
“Hãy thu lại sự tán thưởng của huynh, sức mạnh sẽ tạo ra một kết nối, và cô Vanessa kia sẽ nhìn thấy chúng ta.” Johnson nhắc nhở.
Gymir nhìn giọng nữ cao kia, phát hiện ý chí của cô ta chỉ bằng một nửa của tên thám tử.
Thôi vậy. Nhìn thấy hai tà thần có thể khiến cô ta bị khủng hoảng, mà vở diễn vẫn chưa kết thúc. Khán giả nghiêm túc nào cũng đều mong vở diễn sẽ kết thúc suôn sẻ… dù là tà thần không mua vé cũng vậy.
“Mà này, vở opera này nói về cái gì vậy?” Gymir mở tấm bìa lụa đỏ do nhà hát cung cấp, đọc phần giới thiệu cốt truyện.
Le nozze di Figaro, đám cưới hẳn phải là giai đoạn viên mãn nhất của tình yêu con người!
“Đây là tiếng Ý.”
Johnson không cảm thấy áy náy chút nào, thừa nhận rằng y cũng không hiểu. Nhưng y đoán thần Biển sẽ thích nó, và y đã đúng.
Âm vực của hóa thân người cá rất rộng.
Cộc cộc.
Cánh cửa bị gõ nhẹ.
Johnson không cần nhìn cũng biết đó là ai.
Ổ khóa cửa lặng lẽ mở ra dù không có ai chạm vào.
Khi John đẩy cửa lần nữa, anh suýt mất thăng bằng và ngã thẳng vào trong.
“Ngài Johnson, nhiệm vụ ngài giao cho tôi đã có tiến triển đáng kể.” John lấy sổ tay ra và nói nhanh: “Tôi tìm thấy một bằng chứng rất có lợi trong hồ sơ vụ án từ 20 năm trước, liên quan đến nghi ngờ Linde Brandon đã giết anh trai mình. Tôi cũng đã liên lạc với tiểu thư đã lập gia đình của gia tộc Brandon thông qua một người hầu già. Bà ấy nghi ngờ cái chết của anh trai mình suốt nhiều năm, và tôi đã nói cho bà ấy biết bằng chứng và manh mối thông qua một lá thư nặc danh. Vấn đề bây giờ là công việc kinh doanh của Linde Brandon đang gặp khó khăn, rất có thể ông ta sẽ bỏ trốn khỏi nước Anh… Chúng ta cần phải ngăn chặn ông ta trước khi phiên tòa được mở.”
“Gã bị vỡ đầu và gãy một chân sau cú ngã, đang trên đường đến bệnh viện.”
Johnson chỉ vào cầu thang ở xa xa, bình tĩnh nói: “Ta vừa nhìn thấy gã ngã xuống.”
John: “…”
Các người vừa lo yêu đương vừa lo hù dọa người khác, không kém cái nào.