62. Chương 62: Ngày Ấy Trăng Bạc Ló Dạng

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả

Chương 62: Ngày Ấy Trăng Bạc Ló Dạng

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tôi phải đi đây.”
Giọng nói nghèn nghẹt, nghe như dây thanh quản bẩm sinh đã có vấn đề, khiến cho câu từ phát ra cũng không rõ ràng.
Lại là một giấc mơ.
Hans chợt giật mình, sau đó đập đầu vào trần gác mái. So với chiều cao hơn hai mét của anh, gác mái này rõ ràng là quá thấp.
Căn gác mái thấp và tối tăm trước kia nay trở nên ấm áp và sáng sủa lạ thường. Trên bức tường bên phải có một lỗ thủng lớn, ánh nắng vàng ấm áp như trải một lớp sa tanh vàng óng lên sàn gỗ đã mòn. Tấm lụa này êm ái, mềm mại.
Hans ngạc nhiên nhìn ra ngoài thì thấy mây trắng bồng bềnh, từng cơn gió cuồn cuộn thổi vào, cuốn đi bụi bặm trong gác mái, thổi bay đi mùi ẩm mốc nặng nề.
Hans cúi đầu nhìn bàn cờ nhảy bày trước mặt. Trên bàn cờ cũ kỹ bạc màu, những quân cờ thủy tinh bị vỡ được ánh nắng chiếu vào, màu sắc long lanh, tỏa sáng lấp lánh.
Một cánh tay gầy gò đầy sẹo vươn ra nắm lấy quân cờ.
Đứa bé ngồi trong góc tối duy nhất của gác mái, đôi mắt xanh lam nhạt trông như hai viên ngọc quý hiếm, tựa như ánh sao.
Hans cầm quân cờ lên theo bản năng, sau đó cẩn thận đặt nó lên ô bàn cờ.
“Cậu… cậu thật sự là một phần của tà thần đó sao?”
Hans không biết Johnson là tà thần nào, trong sách cổ cũng không có ghi chép. Anh chỉ biết Johnson vốn sống trên biển, vì Brandon Lớn đã tài trợ cho một chuyến thám hiểm hàng hải nên anh rất sợ bản thể của con bạch tuộc khổng lồ kia chính là đứa trẻ ở gác mái. Một con quái vật có sức mạnh cao hơn quyến thuộc của tà thần, nhưng không phải tà thần…
Đứa trẻ lặng lẽ nhìn Hans, không trả lời.
Hans cảm thấy không phải nó từ chối trả lời anh, mà là không biết phải trả lời ra sao.
“Cậu không tiếp tục sống ở đây à?” Hans rất ngạc nhiên.
Có những giấc mơ là một không gian cố định, dù đang ở đâu thì người mơ vẫn luôn giữ nguyên vẹn khung cảnh đó… Bởi vì trái tim họ bị mắc kẹt ở đó nên “tôi phải đi đây” không có nghĩa là tà thần rời khỏi Venice, mà là giấc mơ này sẽ không còn tồn tại nữa.
Là một nhà trị liệu, Hans hy vọng đứa trẻ rời khỏi gác mái, nhưng nghĩ đến lời của Johnson, anh cũng không xác định được kết quả này là tốt hay xấu. Điều gì sẽ xảy ra nếu tà thần quyết định xóa bỏ ý thức của đứa trẻ loài người này?
Hans cực kỳ bất an.
Anh khẽ hỏi: “Là tà thần thả tự do cho cậu à?”
“Chính anh đã giúp tôi buông tay.”
Cơ thể đứa trẻ nhích về phía trước, khuôn mặt kỳ dị của nó cứ thế lộ rõ dưới ánh nắng, mái tóc thưa thớt bị gió thổi bay, trong đôi mắt xanh hiện lên ý cười.
“Cảm ơn anh.”
Đó là những lời cuối cùng đứa trẻ ở gác mái để lại cho Hans.
Gác mái lắc lư dữ dội từ bên này sang bên kia, rung chuyển kịch liệt.
Hans kinh hoàng nhìn cánh tay của đứa trẻ dài ra, những vết sẹo xấu xí kia cũng biến mất. Đứa bé hóa thành tà thần đã từng thuê anh làm việc, đội mũ chóp đen, khoác áo măng tô hai hàng khuy, đứng trước mặt anh như một quý ông Anh Quốc thực thụ.
Hans: “…”
Anh bị một sức mạnh vô hình đẩy ra khỏi cái lỗ ở gác mái, xuyên thẳng qua những đám mây.
Tõm.
Dưới những đám mây thế mà lại là mặt biển xanh trong trải dài vô tận. Lần này trong giấc mơ không có khói đen, dây leo hay quái vật, nó sáng sủa đến mức không hề có một màu sắc pha tạp nào.
Hans nổi lên trên mặt biển, vừa hay thấy được những tấm ván gỗ mục nát của gác mái lần lượt rơi xuống biển, rồi dần dần biến hình trước đôi mắt sửng sốt của anh, gỗ mục “lắp ráp” thành một con thuyền buồm ba cột một cách thần kỳ.
Gió biển thổi đến, cánh buồm căng đầy.
“Uuu…”
Có tiếng kêu dài của một con cá voi.
Thân hình khổng lồ khuấy lên từng cơn sóng trắng như tuyết, từng tầng, từng lớp như bọt biển.
Những viên ngọc rực rỡ tỏa sáng giữa sóng nước.
Hans còn muốn nhìn rõ hơn, nhưng đuôi cá voi đập mạnh xuống mặt biển, tạo nên cơn sóng dữ cao ngút trời.
Hans bị sóng cuốn đi. Cũng may anh là người Venice, và là nhà trị liệu giấc mơ, anh biết cách ổn định tâm trí trước những thay đổi mạnh mẽ trong mơ, nên không bị cuốn bật ra khỏi giấc mơ ngay lập tức.
Hans sặc nước và ho, rồi lại ngoi lên khỏi mặt nước, vừa kịp thấy được bóng cánh buồm đã khuất xa.
Cá voi khổng lồ đang dẫn con tàu ma về phía vùng biển mà con người không thể biết đến.
Mặt trời lặn xuống, vầng trăng lưỡi liềm màu bạc từ từ nhô lên.
***
Ào ào.
Thế giới chân thực không có vầng trăng bạc, chỉ có nước biển xanh thẫm.
Con thuyền ba cột buồm lướt trên mặt biển trong đêm tối, nhanh đến nỗi chỉ để lại một vệt bóng mờ nhạt trong kính viễn vọng. Nếu người quan sát cố gắng quan sát lại vùng biển này, anh ta sẽ thấy một làn sương mù dày đặc kỳ lạ.
Sương mù cuộn quanh thân thuyền cổ xưa, sóng biển không ngừng tràn vào những lỗ hổng trên khoang thuyền, rồi lại chảy ra từ phía boong tàu.
Trong khoang thuyền luôn có những tiếng sột soạt kỳ dị. Vô số dây leo đen ngòm bò khắp boong tàu, mạn thuyền và cột buồm.
Một cánh tay mảnh khảnh chợt nâng lấy mạn thuyền. Những vây mỏng trong suốt trải dài dọc theo cổ tay, nước biển nhỏ giọt dọc theo làn da mịn màng như sa tanh bạc. Đuôi cá đỏ vàng vươn dài trên boong tàu, từng chiếc vảy ánh lên tia sáng đẹp đến nghẹt thở.
Người cá nghiêng đầu, dùng đuôi cá giữ lấy một sợi dây leo đang bò lung tung. Ngay lập tức, cả con thuyền chìm vào im lặng.
“Yên nào.”
Người cá vén mái tóc dài đỏ rực ra sau tai, rồi lười biếng nằm xuống mạn thuyền.
Thân thuyền rung chuyển. Đó là sự rung động của những tấm ván gỗ đang bị dây leo quấn chặt.
Hòa cùng tiếng sóng biển, người cá nhẹ nhàng cất lên tiếng hát.
Đây là một bài thánh ca nhà thờ, lẽ ra họ sẽ được thưởng thức một buổi hòa nhạc có bài hát này tại nhà hát ở Venice. Bây giờ họ đang ở trên biển. Trên biển vắng lặng, chỉ có tiếng sóng biển và tiếng gió làm nhạc đệm.
Gymir không hát theo ngôn ngữ của con người, hắn chỉ sử dụng giai điệu cao vút như mây trời này thôi. Tiếng ca kỳ ảo và đẹp đẽ ngay lập tức đánh bay mọi suy nghĩ trong đầu người nghe, để rồi bị nó lôi kéo một cách vô thức, chịu sự thống trị của nó.
Nước biển đang lặng lẽ dâng cao, dâng qua đuôi cá, rồi kéo đến thắt lưng của người cá.
Hình dáng con tàu dần tan rã.
Thế là tiếng hát đột ngột dừng lại.
Gymir: “…” Hắn đang hát vui vẻ trên chiếc thuyền do ý trung nhân “ghép thành”, đang hát ngon lành mà bỗng dưng lại phải tự bơi? Một chiếc thuyền đang yên đang lành lại biến thành đống ván mục nát trôi nổi trên biển?
Khi tiếng ca biến mất, lý trí của “con tàu” nhanh chóng trở lại, dây leo nhanh chóng vớt những tấm ván về, chỉ một giây sau lại trở thành con tàu ma.
Tấm ván gỗ trong tay Gymir cứ rung lên không ngừng; hắn vừa buông ra, nó liền bay vụt về phía mạn thuyền.
Sợi dây leo bị đè dưới đuôi cá ra sức giãy giụa. Gymir nhặt cây leo lên, quấn nó quanh vai mình, rồi cứ thế quấn từng vòng kéo dài đến cổ tay, cuối cùng phần đầu mảnh mai mềm mại vừa hay nằm gọn trong lòng bàn tay người cá.
Gymir dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng trêu chọc cái mầm non be bé ở cuối đoạn dây leo.
Dây leo bất động.
Gymir cúi đầu, môi chạm vào cái mầm kia, nhưng chưa kịp làm gì thì cả sợi dây leo đã biến mất với tốc độ ánh sáng. Nó cuộn tròn từ phần cuối lên, biến mất khỏi cánh tay và vai của Gymir, rồi rụt vào trong khoang thuyền.
Một lỗ lớn xuất hiện trên boong tàu gần đó, nước biển nhanh chóng tràn vào. Đây là một phản ứng dây chuyền, một dây leo nhạy cảm rụt lại, kéo theo những dây leo trên cùng một thân chính (hay nói đúng hơn là những dây leo ở gần người cá) đều bỏ chạy.
Gymir: “…” Lại buộc phải bơi.
Người cá bơi về phía cột buồm nghiêng ngả, dễ dàng nhảy lên, thả đuôi cá rũ xuống ngâm trong nước biển. Những chiếc vảy đỏ vàng sáng bóng đặc biệt bắt mắt. Mái tóc dài bị sóng biển làm ướt sũng, rối bù và bết vào cổ, ngực, lưng.
Tiếng hát kỳ ảo lại vang lên.
***
Ai có thể ngờ rằng đối tượng mê hoặc của người cá lại là một con tàu?
Một con tàu xiêu vẹo, sắp vỡ đến nơi.
***
Thị trấn Đá Ngầm Đen.
Biển nổi bão dữ dội, kèm theo những âm thanh quỷ dị khiến người nghe phải thót tim.
Một rào cản vô hình ngăn cách thế giới thực với khu vực hoạt động của con người.
Trên vùng biển này, vầng trăng bạc treo cao.
Những âm thanh kỳ lạ không thể miêu tả vọng lên từ đáy biển.
Trong dung nham đỏ rực, đáy biển tưởng chừng như được khảm bằng xương cốt và hóa thạch của các loại sinh vật cổ xưa, lại “nổi lên”, với lửa cháy dữ dội và khí độc khủng khiếp bao quanh.
Trong suốt năm năm qua, vị thần cổ xưa đang say ngủ vẫn luôn “điều chỉnh” cơ thể mình. Bây giờ, nó cuối cùng đã thoát ra khỏi đáy biển.
Đá ngầm quái quỷ trồi lên từ đáy biển lần này trông còn đáng sợ hơn trước. Nó dường như có thể phát ra vô số tiếng rên rỉ đáng sợ, những hoa văn đen đỏ trên bề mặt của nó trông như khuôn mặt đau đớn của nhiều loài sinh vật, chúng dường như bị vặn xoắn thành những hình dạng kỳ lạ rồi hợp lại với nhau.
Thần Biển, bản thể của Gymir.
Hỗn loạn, vô trật tự.
Đá ngầm quái quỷ cũng không có hình thù rõ ràng nào để có thể miêu tả.
Bầu trời đêm bị nhuộm một màu đỏ sẫm, những ngôi sao dường như đang di chuyển chậm rãi trên bầu trời.
Đá ngầm quái quỷ vẫn đang tranh thủ thời gian để dung hợp hình hài của mình với những sọc đen đỏ lộn xộn, như muốn biến chúng thành một tác phẩm nghệ thuật trừu tượng.
Cuối cùng, sương mù dày đặc xuất hiện.
Con thuyền ba cột buồm nhẹ nhàng tiến vào thế giới dưới biển đỏ sẫm và đáng sợ này.
Những vòng xoáy nối tiếp nhau xuất hiện trên mặt biển.
Bộp.
Tất cả ván gỗ rơi ra, rồi chìm xuống đáy biển.
Người cá nắm tay Johnson, từ từ bơi về phía Đá ngầm quái quỷ đang sừng sững.
Đôi mắt vàng kim phản chiếu hình bóng của Johnson. Đôi môi đỏ thẫm mềm mại áp vào bên tai Johnson, ngâm nga một giai điệu kỳ diệu, xa xăm. Những cái bóng tỏa ra từ cánh tay, mái tóc dài và đuôi cá của người cá, quấn lấy “con mồi” như những sợi tơ. Tiếng ca dần trở nên buồn bã, như nàng Siren đang hát một mình trong đêm tối vì không nhận được tình yêu.
Johnson biết rõ đây là thủ đoạn quyến rũ người khác của người cá, nhưng y không thể kiềm chế bản thân, cứ thế bước theo Gymir. Càng đến gần Đá ngầm quái quỷ, những dây leo màu đen càng không nghe lời y, cứ thế nổi lên.
Âm mưu nhỏ bé của thần cổ xưa đã trở thành con át chủ bài lớn nhất vào lúc này: sức mạnh đã được “đồng bộ” đang kêu gọi một sức mạnh khác. Phần sức mạnh thuộc về Gymir hùng mạnh phi thường, Johnson không thể cưỡng lại được.
Linh hồn, thể xác và sức mạnh đều khao khát hợp nhất.
Lực hấp dẫn mang tên “tình yêu”.
Gymir quấn đuôi cá quanh eo Johnson. Hắn cúi đầu ngậm lấy trái cổ của Johnson vào miệng, giữ nguyên tư thế này tiếp tục hát, để từng âm tiết cộng hưởng cùng mỗi thớ thịt, như ngọn lửa mạnh mẽ xâm chiếm não bộ, thiêu đốt lý trí trong tích tắc.
Johnson dần dần không thể duy trì hình dạng con người.
Người cá nhìn đám dây leo đen quấn quanh người mình, nở nụ cười đầy yêu thương, nhưng ánh mắt lại thấp thoáng nét hung hãn của thợ săn.
Gymir vòng tay ôm lấy sinh vật kỳ lạ, có chiều cao bằng một người đàn ông nhưng không thể nhìn rõ hình dáng (vì còn trong trạng thái cuộn tròn), rồi nhanh chóng chìm xuống biển. Đuôi cá vung lên, đưa cả hai bơi đi, tạo thành một vệt trắng, chỉ trong phút chốc đã đến cạnh Đá ngầm quái quỷ.
Những dây leo đen trong giây lát bám vào đá ngầm, rồi từ từ giãn nở.
Người cá nâng một đoạn dây leo lên áp vào má, mỉm cười nói:
“Ta khát khao để em cảm nhận được hơi ấm của ta.”
“Cùng với sức mạnh.”
Một giây tiếp theo, người cá biến thành một bóng đen cao lớn không có mặt, bao phủ Đá ngầm quái quỷ và dây leo như một tấm chăn khổng lồ.
Dây leo nhanh chóng bung ra như đang “sinh trưởng”, như sắp “nuốt chửng” Đá ngầm quái quỷ, phần thân chính của nó càng lúc càng lớn hơn, cuối cùng phần hạt nhân dạng rau câu bị ẩn giấu đã xuất hiện.
Cái bóng chen vào điểm kết nối giữa hạt nhân và tám thân chính của dây leo, vặn vẹo và quấn quýt.
Những hạt vàng trên nhụy hoa của hạt nhân bất an nảy lên.
Đá ngầm quái quỷ mang theo khí cực độc và dung nham nóng chảy đập thẳng vào nhụy hoa mềm mại ở gốc dây leo, tám thân chính của dây leo lập tức bùng nổ.
Một làn khói trắng kèm theo những tiếng rên rỉ quỷ dị không thể miêu tả thành lời.
Những dây leo đang bò, từng nhánh mảnh mai co giật, quất lên bề mặt Đá ngầm quái quỷ, lực của chúng đủ sức bẻ gãy các thanh thép, phá hủy núi non trong giây lát.
Đá ngầm quái quỷ sừng sững bất động, chỉ có những sọc đen đỏ trên bề mặt chảy xiết hơn.
Nhiệt độ nóng cháy bừng bừng.
Sức mạnh khủng khiếp va chạm.
Chúng quấn quýt lấy nhau.
Mãi cho đến khi chúng chìm sâu xuống rãnh đại dương.
Dung nham mang đến sức nóng khủng khiếp hơn, khiến tà thần vô thức hy vọng làn nước biển lạnh lẽo có thể tạm thời làm dịu bớt.
Nước biển ở đây không đủ sâu, quá gần với thế giới con người, nên cả hai vô thức hướng về phía Bắc.