80. Trà chiều định mệnh

Đá Dữ - Thiên Đường Phóng Trục Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Làm sao để miêu tả giấc mơ kỳ lạ này đây?
Gió biển thổi dịu dàng, bữa trà chiều kiểu Anh được bày biện trên bàn.
Một chiếc giỏ mây đựng đầy bánh kếp nhân mứt, một chiếc đĩa sứ tráng men màu đỏ xếp chồng bánh Scone và bánh sandwich, một chiếc lọ thủy tinh màu sắc chứa sáu loại mứt khác nhau… Cuối cùng là một ấm trà đen nghi ngút khói.
“Bình sữa và lọ mứt này đều đến từ xưởng thủy tinh Murano của Venice, đây đều là những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.” John vô cùng hài lòng cầm chiếc tách sứ trắng đựng trà đen lên, đồng thời giới thiệu cho vị khách của mình những bộ đồ thủy tinh đẹp đẽ.
Hoa trong sân đang nở rộ, không phải loại đắt tiền, chỉ là những bông hoa nhỏ li ti, treo mình trên những dây leo quấn quanh hàng rào gỗ. Những cành lá lớn cắt ánh nắng thành những vệt nắng vụn vặt, trải dài trong sân, đung đưa theo gió biển. Một chú mèo Anh lông ngắn màu xanh xám đang ngủ trên chiếc ghế gỗ tự nhiên làm từ rễ cây hình vòng cung của nó, còn khẽ đạp chân trong giấc ngủ. Màu đỏ của mái nhà, màu xanh mướt của cây cối, màu sơn trắng của những bậc thang và hàng rào gỗ, mặt biển ở xa xa… những màu sắc ấy thật sống động.
Juan là một kỹ sư trắc địa của một đoàn thám hiểm khảo cổ, anh đã đi đến nhiều nơi, nhìn thấy vô số cảnh đẹp ngoạn mục. Anh không bao giờ ngờ rằng một ngày nào đó mình lại bị thu hút sâu sắc bởi khoảnh sân của một ngôi nhà bình thường. Mọi thứ ở đây đều chìm trong bầu không khí ấm áp và yên bình, hệt như một bức tranh sơn dầu về vùng nông thôn yên bình và thơ mộng.
“Nơi này là đâu?” Juan không kìm được mà hỏi.
Đây là lần thứ hai anh đưa ra câu hỏi này, nhưng lần này trong giọng điệu không hề có sự cảnh giác hay thận trọng, chỉ còn lại vẻ kinh ngạc tột độ.
“Giấc mơ của ta, hay nói đúng hơn, đây là nhà của ta.” John cầm ấm trà sứ trắng lên, rót đầy trà đen vào hai chiếc tách còn lại: “Ta đã đợi cậu từ lâu rồi, nếu cậu không đến nữa, e rằng ta sẽ phải thức giấc mất.”
“Sao cơ?” Juan buột miệng đáp lại, rồi nhanh chóng phản ứng. Khi anh chìm vào giấc ngủ thì đã là đêm khuya, còn nơi John đang ở có lẽ là sáng sớm tinh mơ. “Ông đang ở Anh ư?”
“Là người Anh, đương nhiên ta ở Anh rồi. Ta là một thám tử tư đã về hưu.” John ngậm tẩu thuốc, dựa vào chiếc ghế bập bênh, mở tờ báo trên tay ra.
Juan không khỏi nhìn sang người đàn ông Hans Gấu Nâu đang ngồi ở ghế bên cạnh.
Ông ta không uống trà mà chủ động đưa tay phải ra, giới thiệu về mình: “Xin chào, tôi là Hans Fisher, một chuyên gia trị liệu giấc mơ.”
“Chuyên gia trị liệu gì cơ?” Juan ngỡ mình nghe nhầm.
Khoan đã, trên đời có nghề trị liệu giấc mơ này sao? Đây chẳng phải là một trò lừa bịp sao? Juan thậm chí bắt đầu nghi ngờ bản thân, chẳng lẽ anh bị điên rồi ư? Tại sao anh lại có những giấc mơ kỳ quái như vậy?
John vẫy tay một cái, trà chiều bày đầy trên bàn lập tức biến mất.
“Ta rất thích giấc mơ, cậu thấy đấy, không cần dọn dẹp bát đĩa, có thể tùy ý biến hóa mọi thứ mình muốn, hệt như một ảo thuật gia vậy.”
John dựa vào chiếc ghế bập bênh, không khỏi mỉm cười khi nhìn thấy khuôn mặt đầy mâu thuẫn của Juan khi anh cố gắng tìm kiếm bằng chứng khoa học nhưng lại bị hiện thực đánh bại: “…Chàng trai trẻ, cậu làm ta nhớ đến một người bạn thời trẻ của ta, ông ấy cũng tin tưởng tuyệt đối vào khoa học như cậu vậy.”
John chạm mấy đầu ngón tay vào nhau, nói một cách nghiêm túc: “Khoa học dĩ nhiên luôn đáng tin cậy, nhưng vấn đề là con người chưa thể nắm bắt được toàn bộ bản chất của nó. Vậy nên… Ta biết những lời này nghe có vẻ giống như lời tẩy não của một kẻ chuyên xuyên tạc trắng đen. Thôi nào, hãy nói về những rắc rối mà cậu đang gặp phải đi!”
Juan tỏ vẻ cảnh giác.
John uể oải đưa tay ra hiệu rằng đã đến lúc chuyên gia trị liệu giấc mơ lên sân khấu.
Hans Gấu Nâu nghiêm giọng nói: “Trách nhiệm của một chuyên gia trị liệu giấc mơ luôn là giải quyết những vấn đề nằm ngoài giấc mơ, bởi giấc mơ chỉ là cái bóng phản ánh hiện thực mà thôi.”
Juan đánh giá người đàn ông này, nghĩ rằng ông ta thật kỳ lạ. Tên nghe có vẻ giống người Đức, nhưng vẻ ngoài lại như một người Đông Âu sống ở vùng vĩ độ cao lạnh giá. Người này phức tạp vô cùng, khí chất của ông ta mang nhiều mâu thuẫn. Nói một cách đơn giản, Hans có tính cách kiên định, khả năng lãnh đạo tuyệt vời, mang dáng dấp của Tiến sĩ Marat, nhưng lại xuất sắc hơn nhiều.
“Anh là người của đội khảo cổ hay nhà thám hiểm à?” Juan chợt hỏi.
“Tôi chuyên nhận những nhiệm vụ liên quan đến các sự kiện huyền bí nguy hiểm mà khoa học khó lòng giải thích, điều tra sự thật ẩn chứa bên trong chúng.” Hans đáp.
“Anh có một đội của mình!”
Juan rất chắc chắn, Hans bình tĩnh gật đầu.
“Anh đã đi tới rất nhiều nơi, anh… thoát chết vài lần.” Đôi mắt của Juan nấn ná trên khuôn mặt Hans và những vết sẹo trên cổ ông ta: “Anh không đơn giản chỉ là chuyên gia trị liệu giấc mơ, trừ khi công việc đòi hỏi anh phải thách thức Satan trong giấc mơ. Tôi đã từng gặp những người như anh, một tay bắn tỉa xuất ngũ, ông ta đã sống sót qua chiến trường ác mộng mà không hề suy sụp, đôi mắt và thần thái của ông ta cũng giống như anh, bởi vì các người đều đã từng nhìn thấy địa ngục.”
Hans im lặng.
John lại phá lên cười.
Juan quay sang nhìn John. Trực giác mách bảo Juan rằng, dù Hans Gấu Nâu là một thủ lĩnh vô cùng dũng cảm, nhưng ông ta lại rất mực kính trọng ông lão này, anh không thể bỏ qua John được.
John đỡ trán, xua tay nói: “Xin lỗi, ta chỉ… nghĩ rằng cậu rất xuất sắc.”
Hans tiếp lời. Giọng nói của ông ta trầm ổn, nhịp điệu chậm rãi nhẹ nhàng, khiến người ta không khỏi chú tâm lắng nghe từng lời ông nói.
“Hãy bắt đầu lại từ đầu. Tôi tin rằng cậu đã bắt đầu bị sốt hoặc ý thức trở nên hỗn loạn từ khoảng ba hoặc bốn ngày trước, bởi vì cậu cứ chạy vào giấc mơ của tôi và John. John ở Anh còn tôi ở phía đông đảo Greenland, nên xét về thời gian thì cậu gần như đã hôn mê suốt cả ngày.” Hans nhặt một cây bút lên, ngăn Juan hỏi rồi nói tiếp: “Cậu đã hét lên những từ ngữ lộn xộn, nào là la bàn, sóng biển, cứu mạng. Cậu tin rằng mình đã rơi xuống biển, đang cố gắng bơi lội.”
Mặt Juan tái mét. Dù đã nghe bác sĩ nói điều này, nhưng sự lúng túng không hề giảm đi mà càng trở nên sâu sắc hơn.
“Nếu cậu cảm thấy trải nghiệm của mình có liên quan đến cái la bàn đó, cậu có thể mô tả cái la bàn đó trông như thế nào không?” Hans nghiêm túc hỏi.
“Tôi có thể vẽ ra.”
Juan lấy cây bút và cuốn sổ từ tay Hans, vẽ trực tiếp lên giấy hình dáng của la bàn, mặt số bên trong, và cách quả cầu pha lê phát sáng. Tốc độ rất nhanh.
Juan không biết làm phép thuật trong giấc mơ, và đây không phải là giấc mơ của Juan nên anh không thể biến điều ước của mình thành hiện thực, vì thế kỹ thuật phác họa nhanh của anh đã khiến John và Hans vô cùng ấn tượng.
“Tôi là kỹ sư trắc địa.” Juan đặt bút xuống, cuối cùng chủ động bắt tay với Hans Gấu Nâu: “Hai vị có thể gọi tôi là Juan, tôi là người gốc Tây Ban Nha, tên đầy đủ rất dài và phức tạp, nhưng cứ gọi tôi là Juan. Tôi tìm thấy chiếc la bàn này trên một vách đá, kể từ khi nhặt được nó, cuộc sống của tôi đã trở nên hỗn loạn hoàn toàn.”
Hans đưa sổ tay cho John. John nhìn la bàn cẩn thận rồi lắc đầu: “Cái này ta chưa từng nhìn thấy, nhưng chúng tôi có thể suy đoán được cậu đã gặp phải chuyện gì. Nếu cậu đồng ý, chúng tôi sẽ giúp cậu trở lại cuộc sống bình thường.”
“Tôi cần phải trả những gì?” Juan xòe tay ra, hỏi thẳng thừng: “Hay đúng hơn, các quý ông, tại sao quý vị lại giúp tôi?”
John lại bắt đầu hút tẩu, mỉm cười nói: “Cậu muốn nghe sự thật không? Sự thật là tất cả chúng ta đều không được may mắn cho lắm! Những gì cậu đang trải qua bây giờ là quá khứ của chúng tôi, chúng tôi giúp cậu là vì không muốn cuộc sống yên bình hiện tại của mình đi tong, mối nguy hiểm phải bị bóp chết ngay từ trong trứng nước.”
“Tôi đoán, có lẽ còn vài lời dối trá nữa?”
“Đúng, lời dối trá chính là… chúc mừng cậu, Juan, cậu đã được thần linh lựa chọn.”
Một cơn gió thổi qua sân, một chiếc lá cây bay xuống đỉnh đầu Juan.
Juan chớp mắt nhưng không cười chút nào, ánh mắt anh chậm rãi quét qua khuôn mặt của Hans và John, sau đó anh thốt ra một âm thanh khó tin: “Tại sao trực giác lại mách bảo tôi rằng, câu nói này cũng là sự thật chứ!”
“Ha ha ha!” John cười lớn, ông quyết định ghi lại những gì đã trải qua ngày hôm nay vào sách của mình.
Hai tà thần mà chúng tôi quen biết luôn có khả năng đào vàng từ giữa bãi cát, cũng như chọn ra chính xác những người có năng lực vượt trội trên hành tinh đầy rẫy con người này. Không, tôi không hề khoe khoang chút nào đâu.
***
Juan khó nhọc lắng nghe toàn bộ bài giảng huyền bí học của Hans về tà thần là gì, tà thần và quyến thuộc của chúng sẽ mang lại bao nhiêu tai họa, kèm theo đó là phân tích vô số ví dụ điển hình. Juan gần như sụp đổ, anh không muốn tin vào điều vô nghĩa này, nhưng lý trí và trực giác cứ liên tục gõ vào đầu anh, mách bảo rằng mọi chuyện đều là sự thật. Anh cảm thấy mình sắp mắc bệnh tâm thần phân liệt, bị chia thành một kỹ sư trắc địa tin vào khoa học và một người bình thường chỉ muốn giải quyết vấn đề.
“Tôi chưa từng tin vào Chúa, giờ quý vị lại nói với tôi rằng Ngài là có thật, rồi lại nói rằng thật không may, trên đời này lại có cả quỷ dữ?” Juan ôm đầu.
Hans sửa lời anh: “Đó không phải là ác quỷ. Tà thần là một loài sinh vật giống như con người, chỉ là họ mạnh mẽ hơn, và xuất hiện trên trái đất này sớm hơn chúng ta. Chúng ta gọi họ là thần chỉ vì thói quen hàng ngàn năm nay mà thôi, nhưng với con người, sức mạnh của họ quả thực có thể sánh ngang với thần linh.”
“Vậy Darwin có biết điều này không?” Juan giật giật khóe miệng, vẻ mặt cứng ngắc.
Hans không tiếp lời.
Juan nhắm mắt lại, đau đớn nói: “Thôi được, tình hình hiện tại là một tà thần đã chọn tôi, chiếc la bàn là vật giao ước, và mọi sự bất thường của tôi đều là do tôi đã thoáng nhìn thấy một tồn tại huyền bí, tiếp xúc với thế giới chân thực. Xin hỏi tôi phải làm gì để thoát khỏi rắc rối này đây?”
“Làm cho vị tà thần đó hài lòng. Nói một cách đơn giản, hãy hoàn thành những gì ngài ấy muốn cậu làm.” Hans đơ mặt nói.
John giơ tẩu thuốc lên, ra hiệu: “May mắn là vị tà thần này rất hiểu lý lẽ, không phải loại khó giao tiếp đâu.”
Juan khô khan nói: “Tôi đoán có một bước ngoặt đằng sau chữ "nhưng" này, tôi đang đợi đây!”
“Khụ, nhưng mà… trước khi vị tà thần này biến mất vào năm ngoái, ngài ấy cùng với đồng minh của mình đã xảy ra xung đột với hai tà thần khác.” John ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào Juan mà nói: “Vậy là có một tình huống xấu đang diễn ra. Khi cậu cầm la bàn rơi xuống biển, cậu không chỉ phải đối mặt với vị tà thần lịch thiệp kia, mà còn cả ba tà thần khác, và có thể họ vẫn đang giao tranh. Chiếc la bàn có thể đã bị thất lạc trong trận chiến, và cậu vô tình nhặt được nó – đây là tình huống tốt nhất. Nhưng căn cứ theo những điều lạ lùng mà cậu kể, việc la bàn phát sáng, la bàn kéo cậu ra biển, la bàn kiên trì quay trở lại với cậu, tôi nghĩ chúng ta phải đối mặt với một khả năng xấu khác. Tà thần cố tình bỏ lại la bàn, với hy vọng dùng nó để "bắt cóc" một con người. Tại sao tà thần lại làm như vậy? Tôi nghi ngờ họ đang bị mắc kẹt ở một nơi nào đó, một nơi hạn chế sức mạnh của họ, không cho phép họ rời đi, trong khi con người lại có thể ra vào tự do.”
Đôi mắt của Juan càng lúc càng mở to, vẻ mặt méo mó đến khó tin.
John gõ nhẹ lên bàn, nói tiếp: “Vị tà thần mà chúng tôi quen biết cũng giống như con người, ngài ấy thích tìm những người quen để giúp mình giải quyết vấn đề. Hans là chuyên gia trị liệu giấc mơ, những giấc mơ của Hans luôn cận kề bờ vực nguy hiểm khi tiếp xúc với các tồn tại huyền bí, tà thần có thể tùy ý đi vào giấc mơ của cậu ấy. Thế nhưng vị tà thần lại không dùng Hans, mà lại đi tìm một người mới, điều này không phù hợp với thói quen của ngài ấy chút nào. Loại bỏ mọi khả năng, đáp án chỉ có thể là tà thần không thể tìm thấy Hans. Nơi họ bị mắc kẹt rất đặc biệt, họ chỉ có thể ở yên đó để chờ một con người nhặt được la bàn, và cậu đã được chọn.”
John nhìn thẳng vào Juan với vẻ mặt hiền lành, nhưng giọng điệu lại vang dội và mạnh mẽ như một cơn sóng biển dữ dội đánh vào ghềnh đá.
“Cậu là kỹ sư trắc địa, vừa rồi khi cậu hỏi thân phận của Hans đã đề cập đến đội khảo cổ và nhà thám hiểm. Tôi mạnh dạn đặt ra giả thiết rằng công việc của cậu có liên quan đến hai lĩnh vực này, xét cho cùng, cậu không giống một quan chức chính phủ hay một người lính chút nào. Quần áo cậu mặc mỗi khi xuất hiện chứng tỏ cậu đang ở vùng nhiệt đới hoặc ở Nam bán cầu. Hôm nay cậu nói năng rất rõ ràng, tôi đoán cậu đã hạ sốt. Lúc cậu đi vào cõi mộng là ban đêm. Khi tôi nói tôi sắp thức dậy, cậu thừa nhận điều này, đồng thời chỉ ra rất chắc chắn rằng tôi đang ở Anh, cậu biết rõ sự chênh lệch múi giờ giữa chúng ta, cho rằng thời gian ở chỗ tôi là vào sáng sớm. Vậy theo chênh lệch múi giờ, vị trí của cậu nằm ở phía bên này của Đại Tây Dương, chứ không phải hướng châu Âu đi qua… Thật là trùng hợp, tôi lập tức nhớ tới một tin tức tôi xem cách đây mấy ngày.”
John nhặt tờ báo trên chiếc ghế bập bênh lên, chỉ bằng một cú búng tay, trang nhất và ngày của tờ báo đã thay đổi.
Nó đã trở thành tờ The Times một tuần trước.
Chính phủ Jamaica thông báo đã thuê đội trục vớt dưới nước giỏi nhất thế giới để khai quật Thủ phủ của Cướp biển Port Royal.