64. Chương 64

Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không vật dụng nào có thể chống chọi lại sự bào mòn của thời gian. Đồ cũ hỏng, mua mới tốn tiền. Từ nhỏ, Chu Thời Dã đã học cách sửa ống nước rò rỉ, ổ điện chập, bàn ghế lung lay... Với anh, sửa chữa là kỹ năng sống cơ bản.
Thế nhưng, giờ đây anh dốc hết sức vẫn không biết làm cách nào để người trong lòng mình lấy lại vẻ thoải mái như xưa.
Lâm Dụ Chi vùi mặt vào ngực anh, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Vạt áo ngủ của Chu Thời Dã sẫm màu vì nước mắt. Anh vỗ lưng Lâm Dụ Chi, khẽ hỏi:
– Tủi thân à? – Rồi dỗ dành – Hay là, lần tới anh sẽ đi cùng em...
Lâm Dụ Chi ngẩng phắt đầu:
– Chu Thời Dã, anh không có việc gì muốn làm sao?
Tay Chu Thời Dã khựng lại giữa không trung.
Từ trước đến nay, trong từ điển của anh chỉ có việc anh *cần phải làm*, chứ không có việc *muốn làm*.
Lâm Dụ Chi lớn tiếng truy hỏi:
– Anh không thể sống vì bản thân một ngày thôi sao?
Mắt cậu vẫn còn rưng rưng. Chu Thời Dã nhìn chằm chằm cậu một lúc, rồi bất ngờ cúi đầu, nắm lấy gáy cậu kéo xuống.
Khoảnh khắc môi chạm môi, Lâm Dụ Chi nếm được vị nước mắt của chính mình, hòa lẫn vị thuốc cảm.
Cậu kéo lại chiếc quần đã tụt nửa, khàn giọng hỏi:
– Anh làm gì vậy.
Chu Thời Dã xoay tay, nắm lấy cổ tay cậu, ngón cái đè lên sợi dây đỏ trên đó. Mạch đập thình thịch truyền qua da thịt vào lòng bàn tay anh. Anh đẩy tay Lâm Dụ Chi lên đỉnh đầu, tay còn lại luồn vào cạp quần đang nới lỏng:
– Làm chuyện mà anh muốn làm.
***
Khi tiếng pháo hoa dồn dập đánh thức Lâm Dụ Chi, trời đã tối hẳn. Toàn thân cậu rã rời, như bị xé nát rồi ghép lại. Cậu cử động đôi chân tê mỏi, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: vì sự an toàn của cả hai, việc cấp bách bây giờ là phải đổi một chiếc giường chắc chắn hơn.
Phần đệm bên cạnh cậu đã lạnh ngắt, chỉ còn bộ quần áo ngủ được gấp gọn gàng đặt ở đó. Cậu mặc quần áo xong, lê bước chân mệt mỏi ra khỏi phòng ngủ.
– Dậy rồi à? – Đúng lúc Chu Thời Dã bước ra khỏi bếp, đặt hai đôi đũa lên bàn ăn, nói – Rửa tay rồi ăn cơm thôi.
Lâm Dụ Chi vào phòng tắm rửa tay, khi bước ra, cậu sững sờ nhìn bàn ăn.
Chu Thời Dã ấn hai vai cậu, bảo cậu ngồi xuống ghế.
Họ đã sống chung ba tháng, toàn là Chu Thời Dã vào bếp, nhưng đây là lần đầu tiên anh làm khoai tây chiên cho cậu.
Chu Thời Dã nhét đũa vào tay cậu, nói:
– Tiếc là không mua được rễ diếp cá.
Lâm Dụ Chi nói với giọng nghèn nghẹn:
– Em không ăn rễ diếp cá.
Chu Thời Dã nghiêm túc nhấn mạnh:
– Rễ diếp cá là linh hồn.
Lâm Dụ Chi vờ như không nghe thấy.
Cậu gắp một miếng khoai tây chiên đưa vào miệng. Chu Thời Dã ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn cậu hỏi:
– Ngon không?
Lâm Dụ Chi gật đầu, nói:
– Hơi cay.
Chu Thời Dã cầm đũa lên, nếm thử một miếng. Cay chỗ nào?
Thế nhưng, Lâm Dụ Chi vẫn ăn liên tục mấy miếng mà không nói gì, cho đến khi đầu lưỡi tê mới chuyển sang đĩa gà luộc. Da gà vàng óng, thịt mềm mọng nước, cậu vừa cắn một miếng đã híp mắt lại. Lần này, vị thực khách kén ăn đã đưa ra lời khẳng định tuyệt đối:
– Món gà này anh nấu đúng chất thật đấy.
Tiếng "bùm" vang lên, màu đỏ cam ấm áp bao trùm căn phòng. Chu Thời Dã quay đầu lại, nhìn thấy một bông pháo hoa nở rộ giữa bầu trời đêm, những tia sáng rực rỡ kéo dài rồi rơi xuống.
Ngày mai là năm mới rồi.
Anh chợt nhớ, năm ngoái Lâm Dụ Chi từng gửi tin nhắn chúc "Anh Thạch" gia đình hạnh phúc, năm mới suôn sẻ.
Lâm Dụ Chi quả thật có năng lực dự đoán tương lai, Chu Thời Dã nghĩ.
Anh chợt hỏi:
– Xem Đêm Xuân không?
Lâm Dụ Chi nuốt miếng thịt gà trong miệng.
Gia đình họ không có thói quen xem Đêm Xuân, mọi năm vào giờ này cậu đã ngồi bên bàn chơi bài rồi.
– Anh muốn xem à? – Cậu hỏi.
Chu Thời Dã không lên tiếng, Lâm Dụ Chi đã đứng dậy, đi đến bàn trà cầm điều khiển, mở tivi.
"Mặt trăng ơi, mặt trăng ơi, đứa trẻ ấy đã xua tan gió sương, ôm lấy tinh tú, đưa nó trở về cố hương..."
Âm thanh dàn đồng ca thiếu nhi trong trẻo như suối nguồn vang vọng khắp phòng khách.
Sau khi La Vận Lan qua đời, Chu Thời Dã không xem Đêm Xuân thêm lần nào nữa. Không phải anh không có điều kiện để xem, chỉ là theo quan điểm của anh, Đêm Xuân phải xem cùng người nhà.
Liên tiếp từng đợt pháo hoa nở rộ ngoài cửa sổ, gương mặt Lâm Dụ Chi thoắt sáng thoắt tối giữa những tia lửa lộng lẫy.
Chu Thời Dã đẩy đĩa thịt gà luộc về phía cậu, rồi xem tivi.
Tiết mục Đêm Xuân dường như không tệ như mọi người vẫn thường nói.
***
Cuối tháng 2, bản án sơ thẩm vụ Chu Dũng cố ý gây thương tích được công bố, bị cáo Chu Dũng bị tuyên ba năm sáu tháng tù có thời hạn. Hôm sau, Chu Thời Dã đệ đơn kháng cáo, vụ án chính thức bước vào giai đoạn phúc thẩm.
Giữa tháng 3, sau nhiều lần điều tra và cân nhắc, Lâm Dụ Chi đã ký hợp đồng thuê một nhà xưởng sản xuất giấy ở khu công nghiệp phía Nam thành phố.
Nhà xưởng bỏ trống này vốn là một xưởng sản xuất điện tử, chỉ cần cải tạo qua là có thể đưa vào sử dụng. Nhà máy thuộc khu công nghiệp trọng điểm, sau khi đưa vào sử dụng còn được hưởng trợ cấp ba năm tiền thuê. Nhưng sếp Tiểu Vương vẫn phàn nàn:
– Chỗ này hơi xa nhà tôi.
Lâm Dụ Chi vừa gửi tin nhắn cho thư ký Mã vừa liếc xéo anh ta:
– Anh chắc chắn mình đã nghĩ kỹ chưa? Tôi nhắc anh một điều, chắc chắn chị anh sẽ nổi điên cho mà xem.
Vương Nghiêu không trả lời cậu ngay. Vào ngày Lâm Dụ Chi xin nghỉ việc, mặc dù Vương Mạn không nổi cáu, nhưng ai cũng nhận ra chị đang nén giận. Bây giờ để chị biết Vương Nghiêu muốn cùng Lâm Dụ Chi khởi nghiệp kinh doanh đèn bảo vệ mắt...
Nghĩ thôi cũng đủ rợn rồi.
– Vậy cậu tăng lương cho tôi đi. – Anh ta nói đùa.
– Không có tiền. – Lâm Dụ Chi dứt khoát từ chối.
Cậu cầm túi tài liệu trong tay đập vào vai Vương Nghiêu:
– Tôi thấy anh đã chán cuộc sống thoải mái của mình rồi, nên phải chịu khổ với người khác thì mới vui được.
Vương Nghiêu mở cửa xe, cười lạnh một tiếng:
– Ha, có người bỏ luật dân sự thương mại để làm công việc bào chữa hình sự tốn công vô ích, sao cậu chỉ nói tôi mà không nói anh ta?
Lâm Dụ Chi không đáp lại được câu nào.
Cậu kéo cà vạt, đi vòng qua phía bên kia rồi lên xe.
Tài khoản được ghim ở đầu trang WeChat không gửi tin nhắn mới tới.
Hôm nay là lần đầu tiên Chu Thời Dã ra tòa sau khi trở lại với nghề luật sư. Giờ này chắc phiên tòa vẫn chưa kết thúc. Cậu đang định gửi tin nhắn hỏi Chu Thời Dã tối nay ăn gì thì ai đó chợt gõ cửa xe.
Lâm Dụ Chi ngẩng đầu lên, cả người cứng đờ.
– Bạn cậu à? – Vương Nghiêu hỏi.
Cửa xe chầm chậm hạ xuống, ánh mắt Khâu Chi lướt qua người đàn ông ăn mặc lịch sự ở ghế lái, rồi lại chuyển sang gương mặt Lâm Dụ Chi ngồi ở ghế phụ.
Cô chưa bao giờ nghi ngờ lựa chọn của bản thân. Cô rất chắc chắn, cho dù thời gian có quay ngược lại cả triệu lần, cô vẫn sẽ dứt khoát bước trên con đường ấy.
Người duy nhất cô cảm thấy có lỗi là Chu Thời Dã.
Ngón tay bất giác bấu chặt vào lòng bàn tay, cô biết mình không nên lo chuyện bao đồng...
Thế nhưng, Lâm Dụ Chi thoải mái nói cười với người đàn ông này như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra, khiến mắt cô cảm thấy nhức nhối.
***
Khi Chu Thời Dã đến bờ biển, hoàng hôn đã buông xuống. Bóng người cô độc quen thuộc kia đang ngồi ở vị trí quen thuộc, hướng mặt về phía biển. Anh bước khập khiễng qua bãi cát, dừng lại bên cạnh Lâm Dụ Chi, hỏi:
– Đi xem nhà máy có thuận lợi không?
Lâm Dụ Chi không nhìn anh, chỉ nói:
– Đã ký hợp đồng rồi.
Mắt cậu vừa sưng vừa đỏ, rõ ràng vừa mới khóc xong. Gần đây, vì chuyện nhà máy mà cậu phải chịu quá nhiều áp lực, gần như không được một giấc ngủ ngon. Chu Thời Dã không hỏi tiếp, mà ngồi xuống bên cạnh cậu, nói bằng giọng thoải mái:
– Anh còn tưởng hôm nay em sẽ đến xem, em không tò mò dáng vẻ khi anh ngồi trên ghế bào chữa sẽ thế nào à?
Lâm Dụ Chi vẫn chỉ nhìn mặt biển, nói:
– Không tò mò.
Chu Thời Dã im lặng. Anh bỗng có cảm giác rằng dường như Lâm Dụ Chi đang giận mình.
Lâm Dụ Chi nói tiếp:
– Em đã xem video anh bào chữa cho người khác rồi.
Chu Thời Dã sửng sốt:
– Khi nào?
– Từ rất lâu về trước.
Rất lâu về trước. Chu Thời Dã im lặng lặp lại bốn từ này.
Vào ngày họ chia tay, Lâm Dụ Chi mới biết anh từng làm việc tại công ty luật. Cho nên, bất kể Lâm Dụ Chi nói tới phiên tòa nào thì đều được xem sau khi họ chia tay nhau.
Lâm Dụ Chi quay đầu nhìn anh một cái:
– Em vẫn luôn rất tò mò, sao anh lại tìm được tài khoản em đăng video thuyền buồm kia?
Chu Thời Dã không giấu giếm gì cậu:
– Em nói cho anh biết.
Lâm Dụ Chi nhặt một mảnh vỏ sò lên, ném mạnh về phía biển, nói:
– Anh nói vớ vẩn.
– Thật đấy. – Chu Thời Dã nghiêm túc nói – Em đã nói với anh khi say rượu.
Lâm Dụ Chi cười nhạo:
– Làm gì có chuyện đó.
– Lâm Dụ Chi, em có biết không? – Chu Thời Dã có phần bất đắc dĩ – Em mà uống say thì còn nói ra cả mật khẩu ngân hàng.
– Không thể nào. – Lâm Dụ Chi rất chắc chắn – Anh đang lừa em.
Chu Thời Dã tức đến bật cười.
Biểu cảm của anh bình tĩnh đến mức khiến Lâm Dụ Chi bất giác do dự:
– Em từng nói thật à?
Chu Thời Dã thở dài:
– Anh lừa em thì có lợi gì?
Lâm Dụ Chi cau mày. Cậu hoàn toàn không còn nhớ gì về những chuyện xảy ra sau khi say rượu, nhưng lời Chu Thời Dã nói lại quá khó tin. Cậu cắn răng im lặng mấy giây rồi mới ngập ngừng nói:
– Lần ăn cơm với Trần Tông Minh... em không nói gì linh tinh đấy chứ?
Vừa dứt lời, nét cười nơi khóe mắt của Chu Thời Dã giống như bị một cơn sóng vô hình đánh tan.
Cái ngày họ gặp lại nhau trên bàn tiệc, Lâm Dụ Chi say bí tỉ, nhưng trên đường đi cậu rất yên tĩnh, khác hẳn ngày thường, yên tĩnh đến mức Chu Thời Dã ngỡ rằng cậu đã ngủ thiếp đi rồi.
Mãi cho đến khi anh cởi cà vạt cho Lâm Dụ Chi, cậu mới phản ứng lại.
Lâm Dụ Chi ấn tay anh xuống.
– Em ngủ thế này không thoải mái đâu. – Chu Thời Dã hạ giọng khuyên nhủ.
Lâm Dụ Chi mở to đôi mắt đỏ ngầu, hung tợn thốt ra hai từ với anh:
– Cút đi.
Chu Thời Dã hỏi thật:
– Em bảo anh cút à?
Môi dưới của Lâm Dụ Chi tái nhợt vì bị cắn mạnh. Đây đúng là điều mà cậu sẽ nói. Tuy nhiên, trong khi cảm thấy nhẹ nhõm, lồng ngực của cậu cũng thắt lại.
– Sau đó thì sao? – Giọng cậu căng thẳng – Em còn nói gì nữa?
Sau đó...
Chu Thời Dã duỗi thẳng hai tay về phía sau, thả lỏng toàn thân. Cát mịn hơi lõm xuống theo động tác của anh, hình thành một vết lõm tự nhiên trong lòng bàn tay.
Sau đó, anh nới lỏng cà vạt của Lâm Dụ Chi.
Anh rụt tay về, nhưng bàn tay đang nắm lấy tay anh lại siết chặt như gọng kìm, móng tay cắt tỉa gọn gàng bấu sâu vào lòng bàn tay anh.
Lâm Dụ Chi đang níu lấy tay anh.
Chu Thời Dã đứng yên tại chỗ một lát. Trong vài giây ngắn ngủi này, anh chỉ nghe thấy nhịp tim mình.
Anh dò hỏi:
– Anh ở lại đây nhé?
Lâm Dụ Chi vẫn nói:
– Cút đi.
Tay phải vẫn bị nắm chặt. Chu Thời Dã khẽ thở ra một hơi, cởi giày ra. Tay trái anh đặt lên tấm lưng đang run rẩy của Lâm Dụ Chi, vỗ về cậu như an ủi:
– Đừng khóc nữa, ngày mai mắt sẽ sưng lên đấy.
Lâm Dụ Chi co mình trong lòng anh, cắn răng lặp lại một lần nữa:
– Cút đi.
– Không nói gì khác được à? – Chu Thời Dã vẫn trả lời thành thật.
Lâm Dụ Chi hỏi:
– Hôm ấy em hẹn gặp Dương Tân, nhưng anh ta có việc đột xuất, có phải do anh bày trò không?
Chu Thời Dã chỉ im lặng nhìn cậu.
Vành mắt Lâm Dụ Chi càng đỏ hơn.
Rốt cuộc Chu Thời Dã còn giấu giếm bao nhiêu điều chưa nói đây?
Rõ ràng người gửi tài liệu tố cáo không phải là anh, tại sao anh không giải thích cho bản thân dù chỉ một lần?
Nước mắt làm nhòe tầm nhìn, cậu hoảng hốt quay mặt đi. Chu Thời Dã thở dài một tiếng rất khẽ:
– Chờ anh một chút.
Lâm Dụ Chi xoa mặt, nhìn thấy anh chạy về phía mấy học sinh mặc đồng phục ở đằng xa. Khi quay lại, trong tay anh đã có thêm một tờ giấy trắng.
Lâm Dụ Chi nín thở.
Cũng là bãi cát, cũng là hoàng hôn, cũng là Chu Thời Dã.
Chu Thời Dã quỳ một gối trước mặt cậu, khẽ cau mày khi cúi đầu gấp giấy. Tờ giấy trắng nhanh chóng biến thành hình dáng ban đầu của một chiếc thuyền buồm. Sau khi hoàn thành bước gấp cuối cùng, một lần nữa, anh đặt con thuyền giấy vào lòng bàn tay Lâm Dụ Chi.
– Đừng khóc. – Anh khẽ nói – Còn khóc nữa là con thuyền nhỏ sẽ trôi đi mất đấy.
Cảnh tượng trong ký ức trùng khớp với khoảnh khắc này, chỉ khác là bộ đồ thể thao được thay thế bằng bộ vest xám đậm chỉnh tề.
Lâm Dụ Chi khóc nức nở:
– Hồi nhỏ em đã đợi anh ở đây rất lâu...
Xem ra dùng thuyền giấy cũng không dỗ dành được gì, Chu Thời Dã chỉ đành thừa nhận:
– Anh tội ác tày trời.
Chỉ còn lại vài vệt hoàng hôn đỏ tựa máu trên mặt biển. Chu Thời Dã bước tới gần cậu hơn, ngón tay xuyên qua kẽ tay cậu, nắm chặt bàn tay lạnh như băng.
Gió đêm dịu dàng thổi qua, cuốn đi giọt nước trên má Lâm Dụ Chi. Cậu cúi đầu nhìn con thuyền giấy nhăn nheo trong tay mình, nhỏ giọng lẩm bẩm:
– Bị em làm hỏng rồi.
Dáng vẻ của cậu thực sự rất đáng yêu, Chu Thời Dã muốn cười nhưng lại nhịn xuống:
– Anh sẽ gấp chiếc thuyền khác cho em.
Lâm Dụ Chi sụt sịt, ngừng một lát mới nói:
– Chúng ta lắp thêm chiếc rèm nhé, sáng nắng quá.
– Được. – Chu Thời Dã nhìn cậu bằng ánh mắt còn dịu dàng hơn cả gió đêm.
– Hết –
Lời tác giả:
Cảm ơn bạn đã đọc đến đây.
Lúc mới bắt đầu, tôi không nghĩ rằng cuốn này lại khó khăn đến vậy. Khó khăn hơn nữa là nửa năm tiếp theo, thậm chí có khi là cả năm tiếp theo tôi đều rất bận. Tôi không chắc khi nào thì Bất Nhượng Trần có thể viết tiếp cuốn thứ sáu, cũng không biết có còn viết cuốn thứ sáu được hay không. Nhưng nếu tôi có thời gian, tôi nhất định sẽ cố gắng viết thêm vài ngoại truyện.
Ngoại truyện "Lửa rơi" mà tôi đã hứa với mọi người, chắc chắn tôi sẽ viết.
Cảm ơn các độc giả đã theo dõi trong quá trình cập nhật.
Cảm ơn các bạn đã yêu thích những nhân vật tôi viết.
Cảm ơn vì đã được gặp bạn.
Cát: Bộ truyện đầu tiên của năm 2026. Mình đã nhận làm bộ này cho một người em từ đầu năm 2025, nhưng vì năm qua hơi bận nên đến bây giờ mới hoàn thiện được. Rất mừng vì đã vượt qua cơn lười biếng để hoàn thiện được em nó sát Tết thế này. Cảm ơn tác giả đã viết nên tác phẩm này. Cảm ơn các bạn đã yêu thích truyện. Có duyên xin hẹn gặp lại trong những dự án tiếp theo.