Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần
Ngoại truyện 1: Gặp lại ký ức
Đá Ngầm – Bất Nhượng Trần thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
10 giờ 30 tối, cuối cùng thì mưa cũng ngừng rơi.
Tiếng chìa khóa xoay ở cửa, rồi tiếng giày da nặng nề bước vào. Lâm Dụ Chi đổ gục xuống sofa, thân thể rã rời. Cậu nhắm nghiền mắt, hơi thở phảng phất mùi rượu và thuốc lá của buổi tiệc xã giao, chiếc cà vạt nới lỏng quanh cổ, gấu quần Âu ướt sũng nước mưa.
Chu Thời Dã khép máy tính lại, cúi đầu nhìn người đang nằm mềm oặt trên sofa:
– Uống say à?
Không ai trả lời.
Chu Thời Dã đứng dậy, vơ lấy chiếc áo vest bị quăng bừa bãi, giũ giũ rồi treo lên móc áo gần cửa. Sau đó, anh cúi người nhặt đôi giày da bị đá văng đặt lên kệ giày, cuối cùng xoay người đi vào bếp. Khi anh mang nước ấm ra, Lâm Dụ Chi đã nằm bò trên sofa.
– Buồn ngủ thì đi ngủ đi. – Chu Thời Dã đặt nước lên bàn trà, tiện tay vỗ nhẹ vào mông cậu.
Bấy giờ Lâm Dụ Chi mới đưa mắt sang nhìn anh.
Mắt cậu vừa sưng vừa đỏ, khiến Chu Thời Dã nhìn mà sửng sốt. Anh vươn tay gạt tóc mái rối bời trước trán Lâm Dụ Chi ra, rồi thở dài một tiếng bất đắc dĩ:
– Sao thế?
Hôm nay Lâm Dụ Chi có một buổi xã giao quan trọng, nhưng Chu Thời Dã cũng biết, cho dù áp lực có lớn đến đâu, cậu cũng sẽ không rơi nước mắt vì gặp khó khăn trong công việc.
Anh bóp bóp gáy Lâm Dụ Chi, nhắc nhở cậu:
– Uống nước đi.
Lâm Dụ Chi vùi mặt vào sofa, một lát sau mới ậm ừ nói:
– Tuần sau...
Phiên tòa phúc thẩm vụ án Chu Dũng gây thương tích sẽ bắt đầu vào tuần sau. Bản án sơ thẩm ba năm sáu tháng giống như một cái gai mắc trong cổ họng của Lâm Dụ Chi. Cậu muốn hỏi Chu Thời Dã tự tin đến mức nào về việc thay đổi kết quả bản án, nhưng lại không muốn tạo thêm áp lực không cần thiết cho anh. Gần đây, mỗi tối Chu Thời Dã đều thức đến tận nửa đêm để sắp xếp tài liệu, liên lạc với nhân chứng và đã gầy đi nhiều.
Cậu không thể hỏi.
Dường như Chu Thời Dã đoán được cậu đang muốn hỏi gì.
– Cứ cố gắng hết sức, còn lại để số mệnh an bài. Luật sư Đường sẽ làm hết khả năng của mình. – Anh đẩy cốc nước về phía Lâm Dụ Chi, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ lên thành cốc.
Bấy giờ Lâm Dụ Chi mới chậm chạp ngồi dậy, nâng cốc lên, uống một hơi hết sạch. Nước ấm chảy qua cổ họng, xoa dịu cảm giác nóng rát của dạ dày. Cậu cầm cốc nước còn hơi ấm, hạ giọng nói:
– Em mong rằng thiện có thiện báo, ác có ác báo.
Chu Thời Dã nhìn cậu:
– Ừ, thiện có thiện báo, ác có ác báo. – Anh vươn tay xoa đỉnh đầu Lâm Dụ Chi – Được rồi, đi tắm đi, anh còn việc chưa làm xong.
Lâm Dụ Chi không cử động, nhích sâu hơn vào trong sofa, ngửa đầu ra sau gối lên đùi Chu Thời Dã.
– Hôm nay em... – Cậu ngửa đầu nhìn gương mặt Chu Thời Dã, bỗng nói một chủ đề chẳng liên quan gì đến Chu Dũng – Gặp một khách hàng cũ của Mankel, trước đây em đã từng mời anh ta dùng bữa.
Sau đó, cậu nói ra tên của nhà hàng.
Ánh mắt Chu Thời Dã đờ ra. Đó là nhà hàng mà anh đã từng làm thêm một thời gian ngắn, cũng chính là nơi đầu tiên anh gặp Lâm Dụ Chi sau khi chia tay.
Lần này anh hiểu rồi.
Đây chính là nguyên nhân khiến Lâm Dụ Chi khóc đỏ cả mắt.
Lâm Dụ Chi nhìn chằm chằm vào biểu cảm của anh, sắc mặt có phần lo lắng, nhưng khóe miệng lại cong lên, như thể đã nắm bắt được điểm yếu của anh.
Tất cả mọi chuyện đều được xâu chuỗi lại.
Chu Thời Dã gặp cậu khi cậu đang tiếp khách hàng, không lâu sau, anh Thạch xuất hiện trong cuộc sống của cậu, rồi không lâu sau, cậu nhận được con thuyền thủ công kia.
Cậu muốn hỏi Chu Thời Dã tại sao anh lại làm thêm ở quán ăn, muốn hỏi tại sao đưa cậu tới bệnh viện rồi lại rời đi mà không nói một lời nào, muốn hỏi tại sao anh lại không nhắc tới những chuyện này, muốn hỏi anh những năm qua rốt cuộc anh đã sống như thế nào.
Nhưng cậu vẫn chẳng thể hỏi ra miệng.
– Anh đã dọa khách hàng của em đấy. – Cậu hậm hực nói. – Anh ta nói anh rất hung dữ.
Cậu giơ tay trái lên, đầu ngón tay miết nhẹ theo đường cằm của anh:
– Em thực sự muốn bổ đầu anh ra xem bên trong còn bao nhiêu bí mật mà em chưa biết.
Chu Thời Dã thản nhiên nói:
– Vậy thì nhiều lắm đấy.
Lâm Dụ Chi mỉm cười, thở dài một tiếng, ngón tay trượt xuống theo cần cổ Chu Thời Dã, khẽ ngoắc lấy cổ áo anh. Chu Thời Dã thuận thế hạ thấp người xuống, chóp mũi hai người chạm nhau, Lâm Dụ Chi nghiêng đầu né tránh nụ hôn này.
Lòng bàn tay cậu áp sát vào eo Chu Thời Dã, luồn lên trên, cuối cùng dừng lại trên vết sẹo dữ tợn.
– Mỗi ngày anh đều làm việc trên sofa, eo có đau không? – Cậu nhìn về phía hướng Đông Bắc của phòng khách. – Em nghĩ rằng chúng ta có thể sắp xếp một giá sách ở đó, nhưng phải đổi sang chiếc kệ tivi nhỏ hơn, nếu không sẽ thiếu không gian.
Chu Thời Dã liếc nhìn theo hướng cậu nói:
– Muốn đổi nội thất thì phải được sự đồng ý của chủ nhà.
Lâm Dụ Chi nói:
– Chủ nhà nói có thể đổi thoải mái.
Chu Thời Dã ưỡn thẳng lưng, cảm thấy hơi bất ngờ. Cậu ấy đã làm trước rồi mới nói à.
– Vốn dĩ anh ấy mua căn hộ này để đầu tư. – Lâm Dụ Chi nói tiếp. – Em đã nói với anh ấy, sau này chắc chắn em sẽ mua lại nó.
Cậu ngừng một lát, giọng nói chợt trầm xuống:
– Chờ khi nào nhà máy vận hành ổn định đã.
Cậu nhìn thấy đôi mày Chu Thời Dã từ từ nhíu lại, trước khi anh kịp nói gì, Lâm Dụ Chi đã bịt miệng anh lại trước.
– Em biết anh đang lo lắng điều gì. – Lâm Dụ Chi nghiêm túc nói: – Chúng ta không làm sai gì hết, tại sao chúng ta lại phải trốn tránh?
Chu Thời Dã không nói gì, chỉ im lặng nhìn cậu.
Lâm Dụ Chi là người mít ướt nhất mà anh từng gặp. Cũng là người dũng cảm nhất mà anh từng gặp.
– Cái hạng rác rưởi chuyên bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh ấy... – Lâm Dụ Chi nhìn thẳng vào mắt Chu Thời Dã, giọng nói rất khẽ, nhưng trong mắt lại chứa đựng sự cứng rắn không cho phép ai nói xen vào. – Em không muốn trốn tránh ông ta cả đời.
Chu Thời Dã không bày tỏ ý kiến về suy nghĩ này. Anh kéo tay Lâm Dụ Chi ra, hôn cậu lần nữa.
Nụ hôn dịu dàng và triền miên, tựa như thủy triều vỗ về bãi biển, xóa tan mọi ưu phiền. Lâm Dụ Chi nhắm mắt lại, sau đó nhớ tới buổi hoàng hôn cậu đắp hồ ước nguyện bên bờ biển thuở bé.
Thậm chí cậu còn nghe thấy cả âm thanh thủy triều lên xuống.
Trong làn gió biển mặn chát, một thiếu niên đặt con thuyền giấy vào trong lòng bàn tay cậu. Chiếc thuyền giấy ấy đã đưa cậu vượt qua những năm tháng dài đằng đẵng đầy chông gai, cuối cùng, cập bến trong đáy mắt của người trước mặt.