Đa Tình Nên Chiếu Rọi Lòng Ta
Chương 6
Đa Tình Nên Chiếu Rọi Lòng Ta thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Canh khuya, không khí lạnh lẽo, đặc quánh tràn vào lều trại. Trong mơ, Chiết Y ho khan vài tiếng rồi vô thức rúc vào nơi ấm áp.
Nàng thật sự mơ thấy vùng đất A Tu La của vạn năm trước. Hai tộc A Tu La và Đế Thích Thiên tàn sát lẫn nhau, tộc A Tu La vì không chịu thành tâm tin Phật nên cuối cùng bị diệt vong. Trên hoang nguyên trải dài vạn dặm, khắp nơi là t.h.i t.h.ể ghê rợn. Trên trời, thỉnh thoảng sấm sét thịnh nộ của thiên thần xé toạc bầu không khí, giận dữ vì sự ngu muội, vọng động của hai giống loài này. Chiết Y theo tia sét ấy, chân trần rơi xuống biển m.á.u, nàng cúi người, từ trong lòng một người đã c.h.ế.t ôm ra con vật nhỏ bé kia.
A Tu La có tứ sinh: thai, noãn, thấp, hóa; con sói hoang này hiển nhiên là thai sinh đầu thai vào súc sinh đạo. Cái đuôi sói xù lông rủ xuống vô lực bên cánh tay Chiết Y, nhưng đôi mắt lại trừng trừng nhìn ân nhân cứu mạng của mình, miệng phát ra tiếng gừ gừ đe dọa. Chiết Y ngẩng đầu nhìn vùng hoang dã bi thương đó, trong lòng nảy sinh lòng từ bi Bồ Tát, nàng giơ tay che mắt tiểu lang, niệm cho y một đoạn kinh Vô Lượng Thọ.
Sau này, Mạt Ngộ trở thành Ma quân duy ngã độc tôn trên trời dưới đất, nhưng vẫn không hiểu kinh nghĩa, cũng chẳng có học thức. Chiết Y dạy thế nào y cũng không học được, chỉ duy nhất biết tụng đoạn kinh Vô Lượng Thọ này.
... "Nếu ta thành Phật, từ mặt đất trở lên, đến tận hư không, cung điện lầu gác, ao suối hoa cây, tất cả vạn vật trong quốc độ, đều do vô lượng bảo vật quý hiếm, trăm ngàn loại hương cùng nhau hợp thành. Trang sức kỳ diệu, vượt trên cả chư Thiên nhân. Hương ấy lan tỏa khắp mười phương thế giới. Bồ Tát nghe thấy, đều tu Phật hạnh. Nếu không như vậy, không chứng Chính Giác."
"Chậc." Lại một tiếng cười khẩy vang lên, đánh thức Chiết Y khỏi giấc mộng sâu về sự tu hành. Nàng mơ mơ màng màng mở mắt, trong bóng tối chẳng nhìn rõ được gì, chỉ có một cái bóng phát ra hơi ấm.
Nàng không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi trong lòng Mạt Ngộ!
Nàng sợ đến mức vội tuột ra ngoài. Mạt Ngộ không ngăn nàng, chỉ nhướng mày hỏi: "Phu nhân, người ngủ còn niệm kinh ư?"
Cách một đoạn, Chiết Y cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mặt y. Dường như nỗi đau giữa đêm đã qua đi, y khoác ngoại bào, nghiêng mình nằm trên thảm trải, một tay chống đầu, vòng tay trống rỗng.
Chiết Y cũng thấy mình thật khó hiểu: "Ta không biết, trong đầu tự nhiên vang lên một đoạn kinh Vô Lượng Thọ."
"Nửa đêm nửa hôm mà còn phát nguyện, Bồ Tát có nghe thấy không?" Mạt Ngộ châm chọc.
"Tu hành không ở ngày đêm, mà ở trong tâm."
"Chỉ ở trong tâm, chẳng lẽ Bồ Tát vừa điếc vừa mù ư?"