Đại Đào Sát Chốn Hậu Cung
Chương 2
Đại Đào Sát Chốn Hậu Cung thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta có tám cái màn thầu trong tay.
Ta dùng giấy dầu bọc bốn cái, giấu vào ngăn kéo bàn trang điểm.
Bốn cái còn lại vẫn đặt trong hộp thức ăn, ta bẻ nửa cái, chậm rãi ăn.
Ta rót thêm nửa chén trà, tạm thời làm ướt cổ họng.
Sau đó, ta nằm lên giường, cố gắng hạn chế cử động để giữ gìn thể lực.
Ngày thứ ba.
Vẫn không có bất kỳ ai xuất hiện.
Cuối cùng, mọi người đều nhận ra có điều không ổn.
Chúng ta đã bị giam cầm trong Trữ Tú cung rồi.
Những hộp thức ăn trong tay chính là nguồn tiếp tế cuối cùng của chúng ta.
Bốn cái màn thầu, một ấm trà, có thể cầm cự được bao lâu?
“Các ngươi dựa vào đâu mà nhốt chúng ta ở đây!
“Thả chúng ta ra!”
Lương Phù Nhan đứng trước cửa lớn tiếng gào thét.
Không như những người khác, ngay từ ngày đầu tiên nàng ta đã ném hộp thức ăn đi rồi.
Những người khác ít ra còn có màn thầu mà ăn.
Còn Lương Phù Nhan thì đã đói liên tục ba ngày ba đêm, gương mặt nhỏ nhắn vàng vọt như sáp.
Vài tú nữ gan dạ theo sau nàng ta, cũng lớn tiếng phản đối:
“Cung nhân Trữ Tú cung đâu cả rồi?
“Vì sao không cho chúng ta ăn uống?
“Các ngươi đối xử với chúng ta như vậy, không sợ sau này chúng ta được phong phi tử, sẽ trị các ngươi tội c.h.ế.t sao?”
Thị vệ đứng trước cửa cười như không cười, ánh mắt đầy vẻ chế giễu sự không biết tự lượng sức mình của họ.
“Các vị tiểu chủ vẫn nên trở về phòng mình thì hơn.
“Còn về ăn uống…”
Thị vệ nở nụ cười quỷ dị:
“Đợi đến lúc thích hợp, tự nhiên sẽ có người mang tới.”
Những lời thoái thác ấy khiến Lương Phù Nhan tức giận đến cực điểm.
Nàng ta cười lạnh một tiếng:
“Hôm nay bản tiểu thư nhất định phải ra ngoài!
“Ta muốn xem xem, lũ ch.ó nô tài các ngươi, rốt cuộc có dám ngăn cản ta hay không!”
Nói rồi, nàng ta mặc kệ tất cả, lao thẳng ra ngoài cửa.
Nàng tin chắc binh khí trong tay thị vệ chỉ là vật trang trí, bọn họ tuyệt đối không dám vung đao kiếm về phía khuê nữ danh môn.
Thế nhưng —
Bàn chân nàng vừa mới bước ra khỏi cửa cung một bước.
Trong khoảnh khắc, hàn quang loé lên.
Đầu người rơi xuống đất.
“A a a a a a ——”
Máu tươi phun ra từ cổ bị chém đứt vẫn còn hơi ấm, trực tiếp văng đầy lên mặt từng tú nữ đứng xung quanh.
Trong chớp mắt, tiếng thét chói tai vang lên khắp nơi.
Những kẻ nhát gan hơn thì mất kiểm soát tại chỗ, ngã bệt xuống đất.
Ta run rẩy khép chặt cửa phòng, không dám nhìn thêm nữa.
Quả nhiên, cứng đầu bất chấp là con đường chết.
Những ngày kế tiếp, không còn tú nữ nào la hét đòi ra ngoài nữa.
Tất cả đều ngầm hiểu, tự nhốt mình trong phòng, cố gắng không cử động, ngủ càng nhiều càng tốt, dùng cách đó để chống chọi với cơn đói.
Ngày thứ tư.
Vài tú nữ rủ nhau đi hái quả dại trên cây.
Quả vừa hái xuống, các nàng liền nhét vào miệng, ăn ngấu nghiến.
Thế nhưng chưa đầy nửa nén nhang.
Từng người một ngã quỵ xuống đất, thất khiếu chảy máu, c.h.ế.t trong thống khổ tột cùng.
Thị vệ cười cười nói nói, giọng âm dương quái khí:
“Quên nói với các vị tiểu chủ rồi.
“Trong Trữ Tú cung này, từ hoa đến quả, từ cỏ đến cây, tất thảy đều là kịch độc.
“Chạm vào thì không sao, nhưng một khi lỡ nuốt vào bụng.
“Thì chắc chắn phải c.h.ế.t!”
“Các ngươi làm vậy, chẳng phải là ép chúng ta vào chỗ chết sao?”
Một tú nữ gầy gò rốt cuộc không chịu nổi, sụp đổ khóc lớn.
“Chúng ta rốt cuộc đã làm sai điều gì?
“Vì sao lại phải chịu đối đãi như thế này?
“Chỉ phát cho mấy cái màn thầu, ta ăn hết từ hôm kia rồi.
“Mấy ngày nay đều phải thắt lưng chịu đói, gắng gượng mà sống.
“Nội Vụ phủ còn không đưa đồ ăn tới nữa, ta thật sự sẽ c.h.ế.t đói ở đây mất!”
Nàng khóc đến thê lương.
Không ít người cũng theo đó mà lau nước mắt.
“Đúng vậy đúng vậy!”
“Chút đồ đó ta cũng ăn hết lâu rồi.”
“Chẳng lẽ thật sự muốn bỏ đói chúng ta đến c.h.ế.t sao?”
Bốn ngày liên tiếp chịu đói khát, cảm xúc của mọi người sớm đã bị dồn nén đến cực hạn.
Ngay khi từng người một khóc lóc om sòm, chỉ trời mắng đất.
Giữa không trung, bỗng nhiên lại hiện ra mấy hàng chữ.
【Không chịu nổi nữa, đám tú nữ này trí thông minh thấp quá.】
【Các ngươi là lứa tệ nhất ta từng thấy.】
【Ngươi ăn hết không có nghĩa là người khác cũng ăn hết đâu nha~】
【Hí hí hí, nhắc khẽ một câu —
【Người tên Trần Thục Nguyệt kia, trong phòng vẫn còn giấu hai cái màn thầu đó.】
【À đúng rồi, còn có Tô Thần nữa. 】
【Khi vào cung, nàng ta cố ý mang theo mấy hộp bánh do mẫu thân tự làm, không ngờ lúc này lại dùng đến.】
【Mấy ngày nay, khi người khác nhịn đói, nàng ta trốn trong phòng lén ăn suốt đấy, đúng là con nha đầu tham ăn.】
【Còn ai nữa nhỉ? Những con chuột béo ú giấu đồ ăn ấy?】
【Cứ từ từ mà tìm đi, sẽ có bất ngờ đó!】
Thiên thư đã lâu không xuất hiện, nay bỗng hiện lại, sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.
“Trần Thục Nguyệt, Tô Thần, lời thiên thư nói là thật sao?”
Mấy đôi mắt đói đến phát xanh lập tức nhìn chằm chằm vào hai người kia.
Tô Thần vóc người hơi mập, mặt tròn như trăng rằm.
So với những tú nữ khác đói đến mặt mày xanh xao, nàng ta lại hồng hào, trông không khác gì ngày thường.
“Bánh… bánh ngọt gì chứ?”
Tô Thần lắp bắp nói: “Ta không biết các ngươi đang nói gì!”
Nói xong, nàng ta vội vã quay người chạy về phòng mình.
Chỉ là bóng lưng ấy, nhìn thế nào cũng thấy chột dạ.
Trái lại, Trần Thục Nguyệt vẫn giữ vẻ điềm nhiên.
“Các tỷ muội chớ để những hàng chữ quái dị này lừa gạt.
“Chẳng lẽ các ngươi đã quên chuyện sơ tuyển rồi sao?