Chương 36

Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chai bia mỏng manh vỡ tan tành trong tay anh chỉ với một cú đập.
Vẻ mặt Tạ Hoài lạnh lẽo cực độ, ánh mắt lại đầy tiếc nuối thốt lên: “Dễ vỡ thế sao?”
Nắm chặt phần cán vỡ trong tay, anh quay lại nhìn chằm chằm vào bàn tay anh Lý đang siết chặt Hạ Hạ.
Làn da của cô gái rất mỏng manh, cái siết tay của anh ta đã hằn lên hai vết đỏ thẫm trên cánh tay cô.
Anh Lý vừa buông Hạ Hạ ra, Tạ Hoài đã đưa tay về phía cô, nói: “Lại đây.”
Hạ Hạ xoa xoa cánh tay, nhưng không nghe lời anh mà lùi về đứng cạnh Khương Cảnh Châu.
Ánh mắt Tạ Hoài tối sầm lại: “Tôi bảo em lại đây, em điếc sao?”
Hạ Hạ lại càng nép sát vào Khương Cảnh Châu hơn, cố tình không để ý tới anh: “Tiền bối, bọn họ đều là người xấu.”
Tạ Hoài hỏi: “Bọn họ đã làm gì em?”
Hạ Hạ không để ý đến anh, cúi mắt nhìn những viên gạch đá dưới chân. Tạ Hoài túm lấy cổ tay cô, kéo về bên cạnh mình: “Tôi hỏi em một câu!”
Vẻ mặt anh lộ rõ sự mất kiên nhẫn, nhưng dù động tác có phần thô bạo, giọng anh vẫn rất dịu dàng. Anh nâng khuôn mặt cô lên để kiểm tra: “Bọn họ có đánh em không?”
Hạ Hạ đã lạnh nhạt với anh nửa tháng trời, giờ đột nhiên được anh kéo lại gần như vậy, cảm nhận hơi thở dịu dàng của anh phả vào mặt, mọi cảm xúc đau lòng và uất ức của một cô gái đều không thể kìm nén thêm được nữa. Đôi mắt cô ngấn lệ, bật khóc nức nở ngay trước mặt Tạ Hoài.
Tạ Hoài nghĩ cô bị xâm hại, lập tức nắm chặt nắm đấm, quay người đấm thẳng vào sống mũi tên nhiếp ảnh gia.
Xương mũi gã đàn ông gãy nát, khuôn mặt nhuốm đầy máu.
Tạ Hoài túm lấy cổ áo hắn, nhấc bổng lên, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ: “Mày đã làm gì cô ấy?”
Gã đàn ông thở hổn hển vì đau đớn: “…Không có…không”
Tạ Hoài nghe tiếng Hạ Hạ nức nở, không kìm được nữa, tất cả cơn giận dồn nén bấy lâu đều trút hết lên người gã đàn ông đó.
Anh Lý muốn giúp nhưng bị Khương Cảnh Châu ngăn cản.
Giọng nói của Tạ Hoài lạnh như băng: “Không nói phải không?”
Anh ném gã đàn ông bị đánh bầm dập xuống đất rồi bước về phía anh Lý.
Chứng kiến cảnh Tạ Hoài ra tay nhanh như chớp, đập nát đầu tên nhiếp ảnh gia, anh Lý đủ thông minh để không chống trả – một mình anh ta không thể là đối thủ của ba người họ.
Anh Lý giữ vẻ mặt tao nhã, đẩy kính lên: “Chúng ta nói chuyện đàng hoàng một chút, chúng tôi không làm hại cô ấy, không tin thì anh cứ việc kiểm tra.”
Anh liếc nhìn gã đàn ông nằm dưới đất: “Anh ta chỉ là không biết cách nói chuyện đàng hoàng, khiến cô ấy tức giận thôi.”
Khóc một hồi, Hạ Hạ nghẹn ngào kể: “Bọn họ muốn em mặc quần hở đáy để chụp ảnh, còn muốn em… làm thế với anh ta.”
Vẻ mặt anh Lý cứng đờ: “Chỉ là đùa thôi mà, xem em bị dọa sợ đến mức nào kìa.”
Sắc mặt Tạ Hoài lạnh như băng, cúi xuống nhặt cán chai vỡ. Hạ Hạ nắm chặt tay anh.
Lòng bàn tay cô ấm áp, mềm mại, ướt đẫm nước mắt.
“Anh Hoài, đừng đánh anh ta.” Cô gái vừa lau nước mắt, vừa níu chặt cánh tay anh, nói tiếp: “Em chụp ảnh cả buổi sáng, anh ta vẫn còn nợ em hai trăm tệ.”
Tạ Hoài và anh Lý có chiều cao tương đương nhau, nhưng khí chất của họ lại hoàn toàn khác biệt.
Gương mặt thanh tú của anh Lý khó có thể giữ được vẻ bình tĩnh và nụ cười, trong khi vóc dáng gầy gò của chàng trai trẻ toát lên vẻ lạnh lùng khiến anh run rẩy, tạo nên áp lực như núi lớn khi đứng trước mặt anh.
“Tiền!” anh nói một cách ngắn gọn.
Anh Lý cười nhạt, là người biết cúi đầu, anh ta lấy ra hai trăm tệ đưa cho Tạ Hoài.
Tạ Hoài cười khẩy, nhưng nụ cười đó lại khiến người ta lạnh sống lưng: “Mày muốn ai mặc tất hở đáy?”
Anh Lý: “Tôi đã nói là chỉ đùa thôi mà…”
Tạ Hoài: “Mặc c** m* mày.”
Anh ấn mảnh thủy tinh sát mắt anh Lý: “Tao hỏi lại lần nữa, mày muốn ai mặc tất hở đáy?”
Anh Lý bị ép sát vào một thân cây phía sau, vẻ mặt thản nhiên của anh ta sụp đổ hoàn toàn: “Này cậu thanh niên, cậu đã đánh người rồi, tôi cũng đã đưa tiền cho cậu rồi, cậu còn muốn làm đến mức nào nữa? Tôi vừa nghe thấy có người gần đó gọi cảnh sát, tôi không tin cậu dám làm gì đâu.”
Tạ Hoài không nói gì, chỉ khẽ nhích cổ tay, đẩy mảnh vỡ về phía nhãn cầu của anh ta.
“Được, được.” Anh Lý không dám cược xem Tạ Hoài có gan hay không.
Anh ấy nói: “Tôi sẽ mặc chúng, tôi sẽ mặc chúng, được chứ?”
Tạ Hoài hỏi: “Mày bảo ai làm chuyện đó?”
Anh Lý là đàn ông, lập tức tái mặt: “Anh đánh nó đến mức đó, chắc chắn phải vào trại giam. Chúng ta ngồi xuống nói chuyện bình tĩnh, có lẽ có thể giải quyết riêng tư. Nếu anh cứ khăng khăng làm bậy, tôi không còn cách nào khác.”
Tạ Hoài ấn mạnh hơn, cắt vào hốc mắt hắn một vết máu.
Anh Lý lắp bắp: “Tôi làm, tôi làm.”
Tạ Hoài vứt mảnh vỡ đi, sau đó nắm lấy tay Hạ Hạ.
Anh Lý: “Anh nghĩ mình có thể chạy đi đâu? Trường học của anh, tên của anh và cảnh sát sẽ tìm ra tất cả chỉ bằng một cuộc điều tra. Toàn bộ con phố đều có camera giám sát, vụ tấn công của anh đã được ghi lại.”
Tạ Hoài cười khẩy một tiếng, vô tư lự: “Ai nói chạy?”
Anh nhướng mày, vẻ mặt bất cần, ngang ngược: “Tao vẫn chưa ăn xong, khi cảnh sát đến, bảo họ tìm tao ở nhà hàng bên cạnh.”
Anh Lý trừng mắt nhìn bóng dáng Tạ Hoài đang dần khuất xa, rồi nhìn Hạ Hạ bên cạnh, lẩm bẩm chửi rủa: “Cái con *** hư hỏng, tỏ vẻ trong sáng với tao, chụp ảnh người mẫu mà bày đặt thanh cao.”
Bước chân rời đi của Tạ Hoài dừng lại.
Anh quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy oán giận và nhục nhã của gã đàn ông.
Anh mỉm cười và quay lại: “Mày nói đúng.”
“Hôm nay tao đã đánh một người đến mức này rồi, không thể tránh khỏi việc bị giam giữ. Dù sao thì cũng chỉ có mười lăm ngày, đánh một người thì không đáng, nhưng đánh hai người thì lại là một món hời.”
Tạ Hoài túm tóc anh ta, đập mạnh đầu hắn vào cột đá ven đường.
Vẻ mặt anh vô cảm: “Mày đang chửi ai đấy?”
Khi Hạ Hạ bước ra khỏi cổng trường, xe của chị Yến đã đỗ ở bên kia đường.
Khoang xe tràn ngập khói thuốc, mùi nồng nặc, gạt tàn đầy ắp vì chị Yến đã hút thuốc chờ cô.
“Đã lấy hết chưa?”
Hạ Hạ mở túi ra: “Đồ lót và tất thay, hai chiếc áo phông, một chiếc quần dài và cả kẹo que của anh ấy nữa.”
“Quên kẹo que đi,” Chị Yến nói, “Họ không cho phép mang đồ ăn vào bên trong.”
Hạ Hạ cắn môi: “Có ai đánh anh ấy không ạ?”
Chị Yến an ủi cô: “Cảnh sát sẽ không đánh người đâu. Tệ nhất là đồ ăn ở đó không ngon. Cho cậu ấy thêm tiền để có thể mua đồ ăn ngon hơn ở bên trong mà sống qua ngày.”
“Nếu những phạm nhân khác đánh anh ấy thì sao ạ? Tạ Hoài tính tình không tốt lắm, em lo anh ấy vào trong sẽ không thích nghi được.”
Chị Yến cười nói: “Đấy chỉ là trại tạm giam, không phải nhà tù. Người như Tạ Hoài mà muốn đánh nhau ư? Mấy người khác chỉ có nước tránh xa cậu ta thôi.”
Chị ấy cười một lát rồi lại châm điếu thuốc: “Là lỗi của chị. Chị đã từng giao dịch với tên Lý đó mấy lần, giới thiệu mấy cô gái cho hắn, nhưng chưa từng có ai nói với chị là hắn chụp mấy thứ đó. May mà có Tạ Hoài, nếu không chị đã hại em rồi.”
“Chị sẽ xử lý bên phía tên Lý, em đừng lo lắng, chờ Tạ Hoài ra ngoài, chị sẽ mời hai người một bữa cơm.”
Chị Yến đỗ xe bên ngoài khu trại giam.
Hạ Hạ bước xuống xe, trước mặt cô là một khu nhà tường trắng lợp ngói đỏ, trên tường có dây điện, hai bên cổng chính treo hai bảng chữ đen trên nền trắng tạo thành câu đối.
“Luật pháp như một con thuyền giữa biển khổ, hãy quay đầu về bờ, chúng tôi chờ đợi bạn trở về.”
Hạ Hạ cảm nhận được bầu không khí nghiêm trang của trại giam, tưởng tượng đến Tạ Hoài đầu trọc, mặc quần áo phạm nhân, tay chân bị xiềng xích, không còn vẻ kiêu ngạo, trông thật đáng thương. Cô không khỏi cảm thấy đau lòng.
Khi cảnh sát nghe nói cô mang theo quần áo, họ đã gọi Tạ Hoài ra.
Anh không hề khốn khổ như cô tưởng tượng; thậm chí vẫn mặc quần áo bình thường và không bị còng tay.
Anh cầm lấy quần áo, hỏi: “Sao trông em thảm thế?”
Hạ Hạ: “Em gọi điện cho cảnh sát Sài, anh ấy nói việc giam giữ hành chính sẽ không được ghi vào hồ sơ của anh, nên anh không cần phải lo lắng về việc mọi người sẽ nhìn anh khác đi khi anh ra ngoài. Nhưng trường học sẽ biết chuyện này, giáo viên Dịch nói rằng anh sẽ bị kỷ luật sau khi trở về.”
Tạ Hoài hỏi: “Tại sao mọi người lại phải nhìn anh bằng ánh mắt khác? Anh có làm gì sai đâu.”
Anh lạnh lùng nói: “Kể cả họ có làm vậy, em nghĩ anh quan tâm sao?”
Anh nhếch môi cười ranh mãnh: “Không phải em tránh mặt anh sao? Thế mà lại đồng ý mang quần áo cho anh thế này?”
Đôi mắt Hạ Hạ đỏ hoe nhìn anh: “Anh có lương tâm không vậy?”
“Là em không có lương tâm hay là anh?” Tạ Hoài nói, “Nếu chúng ta không thể làm người yêu, thì ngay cả bạn bè cũng không còn nữa sao? Em đã quên mất anh Hoài đối tốt với em thế nào rồi ư? Mấy ngày nay anh bận rộn lắm, nhưng cứ chờ xem, Hạ Hạ. Khi nào anh ra ngoài, anh sẽ xử lý em.”
Cảnh sát ra hiệu đã đến lúc anh phải quay vào.
Tạ Hoài lấy ra một ngàn tệ giấu trong quần áo, nói: “Anh không cần tiền, em giữ đi. Nửa tháng tới hãy tự chăm sóc bản thân thật tốt.”
Anh còn đe dọa: “Ăn cho ngon, ngắm thế giới nhiều vào, vì đến lúc anh ra được, em sẽ không còn cơ hội nữa đâu.”
Phòng giam giữ là một phòng ngủ tập thể dành cho bảy người, có cả phòng tắm.
Khi Tạ Hoài đi vào, bên trong đã có năm người, còn có một người đàn ông trung niên bụng to được cho vào cuối cùng.
Người đàn ông này không quen với nơi đây, không phân biệt được trại giam và nhà tù. Xem quá nhiều chương trình và phim ảnh, ông ta cảnh giác nhìn mọi người trong phòng, sợ bị lôi vào đánh đập hoặc tệ hơn nữa.
Năm tù nhân ban đầu đang chơi bài, sau khi chào hỏi những người mới đến một cách qua loa, họ lại quay về chơi tiếp.
Tạ Hoài tìm được chiếc giường gần cửa sổ rồi cất quần áo vào tủ.
Người đàn ông trung niên không nói gì, cởi giày rồi nằm phịch xuống giường. Năm người đang chơi bài dừng chơi, tất cả đều quay đầu nhìn về phía ông ta.
Một thanh niên cắt tóc húi cua lên tiếng: “Đừng lên giường.”
Người đàn ông trung niên vẫn còn choáng váng thì nghe thấy cảnh sát bên ngoài dùng gậy sắt đập cửa: “Hứa Đại Long, đi xuống! Ai bảo ban ngày anh được nằm trên giường?”
Hứa Đại Long sợ hãi nhảy dựng, vội vàng trèo xuống.
Sau khi viên cảnh sát rời đi, anh chàng chơi bài trẻ tuổi cười: “Ở đây chán lắm, họ cũng chẳng quản lý được gì nhiều, nhưng có một quy tắc: không được nằm trên giường vào ban ngày.”
Thấy hoàn cảnh không đáng sợ như mình tưởng tượng, Hứa Đại Long vội lau mồ hôi trên trán.
Ngoại trừ Tạ Hoài, mọi người đều đang đánh bài, Hứa Đại Long tiến lại gần: “Em trai, sao em lại vào đây?”
Tạ Hoài vẫn tiếp tục sắp xếp đồ đạc của mình, không để ý tới ông.
Hứa Đại Long hừ một tiếng, ngồi dựa vào thành giường, vẻ mặt tự nhiên lộ ra vẻ trưởng giả.
Tấm ga trải giường bị cong vênh khi ông dựa vào khiến đèn đỏ của camera giám sát trong phòng nhấp nháy lần nữa trước khi viên cảnh sát đó quay trở lại.
Lần này anh ta trực tiếp mở khóa cửa.
Những người chơi bài nhanh chóng đặt bài xuống và đứng dậy, trong khi Tạ Hoài ngồi trên ghế bên cửa sổ, không hề nhúc nhích.
“Hứa Đại Long,” viên sĩ quan chỉ vào chăn đệm, “Anh làm gì vậy? Chăn đệm này có vấn đề gì à?”
Hứa Đại Long nhìn bộ chăn ga xiêu vẹo của mình, rồi nhìn bộ chăn ga vuông vắn của những người khác, mồ hôi túa ra: “Tôi sẽ sửa ngay.”
Rõ ràng là người này chưa bao giờ dọn giường ở nhà; thậm chí ông ta còn không thể dọn giường sao cho phẳng phiu, chứ đừng nói đến việc phải xếp nội vụ*.
Người gác ngục đợi một lúc, rồi mất kiên nhẫn: “Tôi đi vệ sinh trước. Khi tôi quay lại, tốt nhất là anh nên sửa lại giống như những cái khác.”
Sau khi người bảo vệ đi rồi, Hứa Đại Long cầu xin anh chàng tóc húi cua: “Anh ơi, anh giúp tôi với? Tôi không biết làm sao để xếp nội vụ.”
Tóc húi cua dang rộng hai tay: “Tôi cũng không biết. Tôi thậm chí còn không dùng chăn khi ngủ, bây giờ đã đủ ấm rồi, sẽ không bị chết cóng. Sao phải hành hạ bản thân để xếp cái này chứ?”
Hứa Đại Long vốn đã béo, lúc căng thẳng, mồ hôi túa ra càng khiến ông ta trông nhớp nháp hơn: “Vậy phải làm sao đây? Nếu anh ta quay lại, anh ta có đánh tôi không?”
Chàng trai trẻ xua tay: “Cũng không tệ lắm đâu, nhiều nhất là anh ta chỉ hét vào mặt anh thôi.”
Tạ Hoài quan sát ông ta một lúc rồi đứng dậy, bước tới.
Anh trải bộ đồ giường của người đàn ông lên giường, múc một ít nước rảy lên trên, dùng tay tạo những nếp gấp sắc nét trên tấm vải ướt.
Tạ Hoài không nói một lời, cúi đầu gấp chiếc chăn ướt thành hình vuông hoàn hảo, đặt ở đầu giường.
Hứa Đại Long cảm kích nói: “Cảm ơn em nhiều lắm.”
Tạ Hoài không nói gì.
Cuộc sống trong trại giam thật tẻ nhạt, Tạ Hoài mới ở đó nửa ngày đã bắt đầu thấy mất kiên nhẫn.
Đèn tắt lúc mười giờ. Anh nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà, đầu óc trống rỗng, nhưng khi nhắm mắt lại, tất cả những gì anh có thể thấy là khuôn mặt xinh đẹp, ngoan ngoãn của một cô gái.
Những người đàn ông trong phòng bắt đầu cuộc trò chuyện đêm khuya, một số nói về bạn gái, những người khác nói về công việc.
Tóc húi cua tức giận phàn nàn: “Lần này ra tù, tôi sẽ lại đến tìm tên nhà thầu kia. Ông ta nợ chúng tôi hàng chục ngàn mà không trả, nhưng vẫn đi nhậu nhẹt và gái gú mỗi ngày. Ông ta không coi công nhân chúng tôi ra gì.”
Không có ai trả lời, cậu ta hỏi: “Anh Hứa, anh làm nghề gì?”
Hứa Đại Long cười ngượng nghịu: “Tôi là nhà thầu dự án.”
Tóc húi cua: “Nhà thầu dự án? Đó chỉ là cách nói hoa mỹ của nhà thầu thôi, đúng không?”
Hứa Đại Long nói: “Đúng vậy, nhưng tôi khác với những nhà thầu không trả lương cho anh. Tôi có nguyên tắc, tôi chưa bao giờ chậm trễ lương bổng.”
Tóc húi cua lại hỏi: “Vậy sao anh lại vô đây?”
Hứa Đại Long: “Bị bắt gặp trong một cuộc truy quét mại dâm. Tối qua tôi đang đãi rượu cho một giám đốc công ty xây dựng và đã phạm phải một sai lầm ngu ngốc…”
Tóc húi cua: “…”
Trong căn phòng im ắng, Hứa Đại Long đổi chủ đề: “Tiểu Tạ trông có vẻ vẫn còn là học sinh. Cậu làm gì mà lại vào đây?”
Tạ Hoài dời mắt khỏi trần nhà, thản nhiên nói: “Đánh nhau.”
“Ồ, đánh nhau thì có gì to tát.” Hứa Đại Long ba hoa: “Anh cũng từng đánh nhau rất nhiều khi còn đi học. Hồi đó anh thích chơi với các anh lớn, khi họ ra lệnh, tụi anh sẽ cùng các đàn em xông vào đánh nhau tập thể với các băng đảng khác.”
“Người trẻ tuổi đều có lúc nóng nảy, liều lĩnh.” Ông ta cười. “Cậu đã đánh nhau với ai? Tại sao lại đánh nhau?”
Ánh mắt của Tạ Hoài hướng về phía cửa sổ, nơi có một luồng ánh trăng trong trẻo chiếu qua khe hở hẹp.
Ánh trăng chiếu vào khuôn mặt anh, khiến những đường nét đẹp trai của anh hiện lên vô cùng dịu dàng.
Anh nhẹ nhàng nói: “Một tên ngu. Hắn đã làm chuyện đồi bại với người phụ nữ của tôi.”
--------------------------------------------
(*) Gấp chăn Quân đội (xếp nội vụ) là một phương pháp rèn luyện tính cẩn thận, tỉ mỉ, kiên trì và sạch sẽ cho các chiến sĩ khi họ nhập ngũ. Kỹ thuật này đòi hỏi kết quả cuối cùng phải là những chiếc chăn được gấp kỹ lưỡng, phẳng phiu và có hình vuông.