Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Chương 69
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong tháng đầu tiên sau khi trang trại nông nghiệp mở cửa, Tạ Hoài hầu như không về ký túc xá.
Anh đặt một chiếc giường gấp phía sau quầy bar và ngủ tại đây nếu phải ở lại quá muộn.
Tháng 11, muỗi vẫn hoành hành ở Nam Thành. Cánh tay của Tạ Hoài chi chít những vết đỏ do bị cắn, nhưng anh lười mua thuốc. Càng gãi càng sưng, ngứa lại chẳng đỡ chút nào.
Tạ Hoài rất giỏi kinh doanh. Khi vắng khách, anh sẽ giảm giá một nửa, nhưng chỉ áp dụng cho khách nữ. Đồng thời, anh cũng tích cực quảng cáo trên WeChat, QQ và các hội nhóm sinh viên. Càng nhiều khách nữ ghé thăm, đương nhiên sẽ kéo theo nhiều khách nam, nhờ vậy mà trong tháng đầu tiên, cửa hàng lúc nào cũng tấp nập.
Ban ngày Tạ Hoài quản lý cửa hàng, phục vụ khách. Đêm đến lại lau dọn, bảo dưỡng lò nướng, tính toán sổ sách, bổ sung vật tư, bận rộn đến mức hoa mắt chóng mặt.
Cuối tháng 11, một đợt không khí lạnh tràn về. Sau một tháng làm việc quần quật, kiệt sức vì thiếu ngủ và hệ miễn dịch suy giảm, Tạ Hoài đã bị cảm lạnh.
Hạ Hạ từng khuyên anh thuê người giúp việc, nhưng anh không để tâm. Đến khi anh sốt 38 độ mà vẫn đòi dựng lều tránh mưa, Hạ Hạ cuối cùng cũng nổi giận thật sự.
Thấy cô tức giận, Tạ Hoài liền trở nên khúm núm. Anh không dám tiếp tục trú mưa nữa, đành đóng cửa tiệm một ngày để nghỉ ngơi và hồi phục sức khỏe.
Hạ Hạ đưa thuốc cho anh. Tạ Hoài quấn chăn, cuộn tròn trên ghế da, cười nghịch ngợm. Thấy vẻ mặt lạnh lùng của Hạ Hạ, anh định đưa tay về phía cô, nhưng rồi lại rụt về khi thấy cô vẫn còn giận.
Tạ Hoài ôm chặt cô, giọng nói khàn khàn vì sốt: “Hết sốt rồi anh sẽ tìm người giúp mà.”
Khuôn mặt anh chi chít vết muỗi đốt, trông thật đáng thương: “Đừng giận nữa mà, anh không sao thật.”
Hạ Hạ vốn đang tức giận, nhưng nhìn thấy anh trong bộ dạng này, lòng cô lại không khỏi mềm đi.
Hạ Hạ: “Thuê người đâu tốn bao nhiêu tiền. Thà bỏ tiền thuê người giúp việc còn hơn tự mình vật lộn. Em cảm thấy... em ở bên anh làm anh áp lực hơn thì phải.”
Tạ Hoài cười nói: "Em chỉ cần một lọ kem dưỡng ẩm đã vui cả ngày trời, làm sao có thể gây áp lực cho anh chứ? Đúng là anh muốn tiết kiệm nhiều tiền hơn để cho em cuộc sống tốt hơn, nhưng hiện tại tụi mình chưa cần người giúp. Sau khi hoạt động hết tháng đầu tiên, tụi mình hẳn sẽ tìm người. Anh không thích phải hướng dẫn mọi thứ cho người khác từ đầu.”
Hạ Hạ cảm thấy nhột nhạt vì anh cứ cọ xát vào mình, cô ngượng ngùng đẩy anh ra. Tạ Hoài vẫn kiên trì kéo cô lại vào lòng, nhưng cơn sốt đã làm anh yếu đi. Khi anh cố kéo cô về phía mình, cánh tay anh chẳng còn mấy sức, cả hai ngã ngửa ra sau, nằm vật xuống đất.
Tạ Hoài muốn tỏ ra bá đạo một lần, nhưng không những thất bại mà còn làm cả hai cùng ngã. Anh dùng thân mình làm đệm, bảo vệ Hạ Hạ. Khuỷu tay anh đập xuống đất khi anh giữ eo cô, cố gắng nâng cô dậy, nhưng lại không để ý mà ngã xuống lần nữa.
Hạ Hạ cười: “Tạ Hoài, chuyện nhỏ như vầy anh có làm được hay không?”
Tạ Hoài xấu hổ nhưng vẫn giữ vẻ mặt ngạo mạn: “Cứ cười đi, khi nào anh đây khỏe lại sẽ xử lý em cho biết tay.”
Hạ Hạ cười khúc khích, thấy anh trừng mắt nhìn mình, cô liền nói: “Chờ anh hạ sốt đã!”
Sau khi Tạ Hoài bình phục, anh thuê một người giúp việc làm ở quầy lễ tân. Bà của Lương Nguyên Thái không có việc gì làm ở nhà còn muốn kiếm tiền sính lễ cho Lương Nguyên Thái, vì vậy Tạ Hoài thuê bà với mức lương 1.200 nhân dân tệ một tháng để dọn dẹp. Công việc không nặng nhọc gì, chỉ cần quét sàn, lau bàn, tưới cây và nấu ăn. Bà Lương đã mua một con chó đốm nhỏ từ đâu đó để nuôi trong quán, và khi rảnh rỗi, bà sẽ tắm nắng và chơi với nó ở lối vào.
Tạ Hoài ngày nào cũng đến cửa hàng. Lúc bận thì anh ở lại cả ngày, lúc rảnh thì nhanh chóng rời đi, hoặc là đi hẹn hò với Hạ Hạ, hoặc là đi kiểm kê hàng hóa với Hứa Đại Long.
Sau khi trang trại nông nghiệp đi vào hoạt động, Tạ Hoài đã thuê một căn hộ ở làng đại học.
Đó là một căn hộ hai phòng ngủ được trang bị đầy đủ nội thất, hướng về phía Nam, nằm giữa Đại học Nam Thành và trang trại nông nghiệp, cách cả hai nơi chưa đầy mười phút đi xe điện.
Tạ Hoài đã kiểm tra căn hộ nhiều lần – xem xét kỹ lưỡng liệu có bị dột vào ngày mưa không, có ẩm thấp không, có đủ ánh sáng vào ban ngày và có tiếng ồn vào ban đêm không.
Người môi giới nhà đất phải chịu đựng những câu hỏi dồn dập đến mức đau đầu trước khi ký được hợp đồng vào một ngày gió lạnh.
Tạ Hoài trả trước sáu tháng tiền thuê nhà. Nhân lúc Hạ Hạ không có ở ký túc xá, anh tự mình vào phòng, đóng gói đồ đạc của cô, buộc chúng vào ghế sau xe điện rồi chuyển mọi thứ đến nhà mới.
Hạ Hạ đang tham dự một hội thảo định hướng nghề nghiệp. Khi cô trở về ký túc xá, đập vào mắt là chỗ mình ở trống trơn, cô còn định gọi cảnh sát vì nghĩ có trộm.
Chúc Tử Du nhắc nhở cô: “Trộm sẽ không chỉ lấy trộm đồ của mình cậu đâu.”
Hạ Hạ bình tĩnh lại rồi gọi điện cho Tạ Hoài.
Lúc này, Tạ Hoài đang treo quần áo của Hạ Hạ lên móc trong tủ đồ. Anh đã để riêng đồ lót của cô. Sau khi sắp xếp xong, anh cầm một chiếc q**n l*t của cô lên, giơ ra kiểm tra, săm soi từ trong ra ngoài, không bỏ sót một sợi chỉ nào.
q**n l*t của Hạ Hạ màu xanh nhạt, phía trước có một chiếc nơ nhỏ đính ngọc trai và mặt sau có in họa tiết mây. Chúng rất nhỏ, trông còn nhỏ hơn cả khuôn mặt của Tạ Hoài.
Tạ Hoài nhớ lại cảm giác khi b*p m*ng Hạ Hạ, mềm mại và căng mọng như quả đào. Anh không thể tưởng tượng được q**n l*t của cô lại nhỏ đến vậy.
Tạ Hoài tưởng tượng Hạ Hạ không thể nào mặc vừa chiếc q**n l*t này, lỗ tai anh đỏ bừng, lặng lẽ nhét chiếc q**n l*t vào lại hộp đựng.
Sau đó, anh cầm áo ngực của cô lên, giống như một đứa trẻ có đồ chơi mới, chạm vào dây áo rồi đến miếng m*t.
“Thật là dày!” Anh kinh ngạc thốt lên: “Chẳng trách kích thước lại khác nhau khi mặc và không mặc, hóa ra có bảo bối bí mật!”
q**n l*t của Hạ Hạ mang theo mùi hương hoa oải hương từ bột giặt, hòa lẫn với một chút hương sữa thoang thoảng trên da thịt. Tạ Hoài như một tên trộm, đưa lên mũi ngửi.
Anh vừa bồn chồn vừa tò mò, choáng váng vì vui mừng trước viễn cảnh sắp được chính thức sống chung. Anh chuyển từ việc mân mê quần áo của cô sang kiểm tra những vật dụng hàng ngày của cô. Anh đang mở một miếng băng vệ sinh rồi mân mê cấu trúc và công dụng của nó, thì cuộc gọi của Hạ Hạ đến.
Tạ Hoài: “Em về rồi à?”
Anh cất hết mọi thứ đi: “Anh sẽ đến đón em, rồi tụi mình cùng đi xin phép giáo viên.”
Hạ Hạ bối rối: “Khoan đã, mọi chuyện diễn ra nhanh quá, em còn chưa chuẩn bị gì cả!”
“Em cần phải chuẩn bị những gì?”
“Xin nghỉ phép không dễ vậy đâu! Tụi mình cần giấy xin nghỉ phép dài hạn của cố vấn, con dấu của phòng hiệu trưởng và xác nhận của phụ huynh. Làm sao mẹ em có thể đồng ý cho em sống với một người đàn ông bên ngoài!”
“Đừng lo lắng,” Tạ Hoài nói, “Anh sẽ tìm cho em một người mẹ đóng giả.”
Vài ngày trước, Tạ Hoài đã trả xe lại cho Hứa Đại Long nên giờ anh đang phóng hết tốc lực trên chiếc xe điện nhỏ của mình đến trường để đón Hạ Hạ.
Hạ Hạ chờ anh ở dưới lầu, Tạ Hoài đội mũ bảo hiểm cho cô, dẫn cô đi đóng dấu giấy nghỉ phép.
Tuy Dịch Mỹ Hiền không muốn đồng ý, nhưng cô sợ Tạ Hoài lại đối đầu với mình, nên không dám ngăn cản yêu cầu xin nghỉ phép của họ. Quá trình xin nghỉ phép dài hạn ở ký túc xá vốn rất phức tạp, nhưng có Tạ Hoài làm người dẫn đầu, mọi chuyện vẫn diễn ra suôn sẻ.
Hạ Hạ muốn đi xin riêng từng người một, nếu không sẽ rất lộ liễu – ai cũng có thể nhận ra họ đang có ý định sống chung.
Nhưng Tạ Hoài không quan tâm, mỗi lần đến phòng làm việc, anh đều gõ cửa, nhiệt tình gọi tên giáo viên, rồi cười nói: "Xin hãy đóng dấu giúp em và bạn gái em.”
Gương mặt anh rạng rỡ nụ cười cùng niềm tự hào như thể anh muốn mọi người đều biết Hạ Hạ là bạn gái mình.
…
Tại văn phòng trưởng khoa.
Tạ Hoài phải gọi điện cho mẹ mình. Ngay sau đó, giọng một người phụ nữ vang lên.
Anh lập tức bật loa ngoài: “Mẹ ơi, con định thuê phòng ở ngoài trường.”
Đây là lần đầu tiên Hạ Hạ nghe giọng nói của mẹ Tạ Hoài.
Giọng nói của bà trong trẻo và tinh tế, lời lẽ cũng nhẹ nhàng, cực kỳ lịch sự và chừng mực.
Lúc đầu, Kiều Như hỏi tại sao anh lại muốn sống ngoài trường. Cô nghe Tạ Hoài trả lời là muốn ở cùng bạn gái. Sau đó, anh quay sang nói với hiệu trưởng rằng mẹ anh đã đồng ý.
Vừa lúc Tạ Hoài cúp máy, điện thoại của Hạ Hạ cũng reo lên, trên màn hình hiển thị “Mẹ”.
Cô như chết lặng.
Sau khi cãi nhau với Ngụy Kim Hải năm đó, cô không trở về nhà nữa. Vào những ngày nghỉ, cô luôn ở gần trường làm thêm để kiếm tiền học phí. Cô hiếm khi chủ động liên lạc với Ngô Lệ, mà Ngô Lệ cũng vậy, có lẽ bà sợ Ngụy Kim Hải, chỉ dám thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm cô, hiếm khi gọi điện thoại.
Hạ Hạ trả lời điện thoại, nhưng giọng nói của chị Yến lại vang lên từ đầu dây bên kia.
“Hạ Hạ, đưa điện thoại cho thầy giáo đi,” chị Yến nói thẳng.
Hạ Hạ lúc này mới nhớ ra trên đường đi, Tạ Hoài đã cầm điện thoại của cô – lúc đó chắc anh đã đổi tên liên lạc của chị Yến thành “Mẹ”.
Sau khi rời khỏi văn phòng, Hạ Hạ vẫn còn trong trạng thái choáng váng.
Chỉ vài phút trước, cô còn ở hội thảo định hướng nghề nghiệp, bị mắc kẹt giữa hy vọng và sự bối rối về tương lai. Mấy giờ sau, Tạ Hoài kéo cô ra ngoài để hoàn thành thủ tục nghỉ phép dài hạn. Tất cả sự bối rối và mơ hồ của cô đã biến mất. Mặc dù tương lai vẫn còn mờ mịt, nhưng ở bên anh dường như là tương lai tốt nhất mà cô có thể hình dung.
Một cơn mưa nhẹ, lạnh buốt bắt đầu rơi. Gió bắc thổi vào cổ áo, làm da thịt họ lạnh giá ngay lập tức.
Toàn bộ quần áo của Hạ Hạ đều bị Tạ Hoài lấy đi, chỉ còn lại một chiếc áo len mỏng, cô run rẩy vì lạnh.
Tạ Hoài cởi áo khoác ra quấn quanh người cô. Hạ Hạ lắc đầu: “Anh mới khỏi bệnh, nên mặc vào đi – ai..át..x!”
Hạ Hạ hắt hơi, một bong bóng long lanh xuất hiện từ mũi cô. Cô vội vàng che mặt rồi lấy khăn giấy lau.
Tạ Hoài vội dùng ngón tay lau đi, khiến Hạ Hạ đỏ mặt: “Ghê quá, mau đi rửa sạch đi.”
Tạ Hoài cười nói: "Chị Hạ, chị bao nhiêu tuổi rồi? Từ lúc sáu tuổi đến giờ anh chưa từng hắt hơi sổ mũi. Sức khỏe của chị kém vậy, chị nên mặc áo khoác vào đi.”
Trời vẫn mưa nhẹ và se lạnh nhưng không đủ để thành mưa lớn.
Trên đường đi, Tạ Hoài dừng lại ở chợ, dẫn Hạ Hạ đi mua đồ tạp hóa. Mặc dù hai người đã từng cùng nhau đi siêu thị vào mùa hè năm đó khi sống chung, nhưng cảm giác bây giờ đã hoàn toàn khác. Khi đó, cả hai đều ngượng ngùng, một người che giấu cảm xúc, một người tổn thương, mỗi người đều chìm đắm trong suy nghĩ riêng. Họ thậm chí còn phải cân nhắc cẩn thận nên trao cho nhau ánh mắt như thế nào để không thể hiện ra điều gì đó bất thường.
Nhưng giờ đây, họ nắm tay nhau như một đôi vợ chồng trẻ.
Tạ Hoài đi theo sau Hạ Hạ, nhìn cô chọn rau và mặc cả với người bán hàng để được giảm giá.
Anh nhìn lên thì thấy có một máy bán hàng tự động trên dãy phố bên ngoài chợ.
Chiếc máy này được đặt ở một vị trí kín đáo, khó có thể phát hiện ra nếu không nhìn kỹ.
Tạ Hoài đứng trước máy một lúc rồi lấy điện thoại ra tìm kiếm thông tin về các loại khác nhau trên mạng.
Khi Hạ Hạ mang đồ tạp hóa ra ngoài, Tạ Hoài đang tìm hiểu được một nửa thì vội vàng nhét tiền xu vào để mua nhanh một ít.
“Anh Hoài!” Hạ Hạ hỏi, “anh đang làm gì vậy?”
Tạ Hoài nhét chiếc hộp nhỏ vào túi quần rồi quay lại ôm cô, không cho cô nhìn thấy cái máy.
Anh quay mặt đi, thản nhiên nói: “Không có gì.”
…
Hạ Hạ tò mò đi quanh căn hộ.
Nơi này rộng 80 mét vuông, không lớn nhưng được trang trí ấm cúng với đồ nội thất sạch sẽ. Trong hai phòng ngủ, chỉ có một phòng có chăn ga trải giường; phòng còn lại chỉ có một tấm nệm trống.
Trong lúc Hạ Hạ còn đang thắc mắc tại sao Tạ Hoài chưa dọn giường, anh mở cửa và tuyên bố thẳng thắn: “Một phòng để tụi mình ngủ, một phòng để anh làm việc.”
Hạ Hạ: “…Em đã đồng ý ngủ chung phòng với anh chưa?”
“Không được.” Tạ Hoài nhướn mày: “Nhưng em không muốn thì làm sao? Anh Hoài không đồng ý, cho nên sự phản kháng của em vô dụng.”
Hạ Hạ nhìn anh: “…”
Cô chưa bao giờ gặp ai ngang ngược đến vậy.
“Vậy em đi nấu ăn trước.” Hạ Hạ định đi qua Tạ Hoài nhưng chưa đi được bao xa đã bị anh ôm lấy eo kéo lại.
“Anh chưa muốn ăn cơm lúc này,” anh cắn cắn tai cô, “—Anh muốn ăn em.”
Tạ Hoài vác cô lên vai, ném cô xuống giường. Mặc dù đầu Hạ Hạ quay cuồng, nhưng chiếc giường rất chắc chắn và mềm mại, không đau chút nào.
Hạ Hạ đẩy anh: “Anh có thể không đói nhưng em thì đói! Em muốn ăn!”
Tạ Hoài cười tinh quái, ngón tay thon dài c** th*t l*ng của mình: “Đói phải không? Vậy anh Hoài cho em ăn vặt trước nhé.”
Hạ Hạ hét lên một tiếng, cố gắng bò về phía mép giường, nhưng Tạ Hoài đã nắm lấy mắt cá chân cô rồi kéo cô lại.
Cổ chân cô trắng trẻo và thanh tú, nhỏ đến mức bàn tay anh có thể bao trọn. Giọng nói anh đã trở nên khàn khàn: “Vẫn muốn chạy à?”
Không còn cách nào trốn thoát, Hạ Hạ cầu xin: “Đừng đùa nữa mà…”
Cô nghĩ rằng làm nũng sẽ khiến Tạ Hoài thương xót mình, nhưng mọi thứ không như cô nghĩ.
Anh cởi váy của Hạ Hạ, chỉ để lại chiếc q**n l*t màu hồng. Anh không nói gì mà cọ xát người vào đôi chân trắng nõn của cô, để cô cảm nhận được hơi ấm và phản ứng cơ thể của mình.
Tạ Hoài ôm chầm lấy cô: “Hạ Hạ, chị Hạ—”
Tạ Hoài hiểu rõ Hạ Hạ. Cô rất giỏi lợi dụng sự dịu dàng lẫn dùng vũ lực. Nếu anh cố gắng dùng cách “Anh Hoài sẽ bắt em” để tỏ ra mạnh mẽ, cô sẽ đá anh ngay xuống đất trong vòng ba giây. Nhưng khi anh giấu đi sự gian xảo trong khóe mắt và hành động như một chú cún con đang xin chủ cho xương, trái tim Hạ Hạ sẽ mềm nhũn.
Bình thường, anh kiêu ngạo là thế, bây giờ lại hành động nũng nịu như một cậu bé mười sáu mười bảy tuổi. Nhưng Hạ Hạ không thể cưỡng lại được. Cô nhượng bộ: “Aiss… được rồi, nhưng nhẹ nhàng thôi nhé, được không? Nếu anh dám làm tổn thương em—”
Tạ Hoài lấy ra chiếc hộp nhỏ mua từ máy bán hàng tự động, Hạ Hạ lại đỏ mặt hỏi: “Anh có thực sự biết mình đang làm gì không?”
Tạ Hoài dựa vào kinh nghiệm quan sát phong phú của mình, trả lời không chút khiêm tốn: “Anh biết chứ, anh sẽ không làm tổn thương em đâu.”
Bên ngoài cửa sổ, mưa ngày một nặng hạt hơn, gió lạnh mang theo những giọt mưa đá đập vào kính tạo nên những tiếng động lớn.
Phòng vào mùa thu luôn ẩm ướt. Nằm im quá lâu có thể khiến từng đốt xương đều lạnh ngắt. Hạ Hạ vùi mình vào chăn, run rẩy đến mức gần như không thể nhận ra. Làn da mịn màng như lòng trắng trứng mới bóc, dường như chỉ cần véo một cái là sẽ ch** n**c.
Cô nghe thấy Tạ Hoài xé màng bọc, căng thẳng nhắm mắt lại, nhưng rất lâu sau vẫn không có động tĩnh gì. Khi cô mở mắt ra lần nữa, cô thấy Tạ Hoài đã lấy món đồ đó ra, đang nghiêm túc cố gắng thổi phồng nó như một quả bóng bay.
“Anh có biết mình đang làm gì không?” cô hỏi một cách hoài nghi.
“Biết.” Tạ Hoài không biết, nhưng không muốn mất mặt, cố chấp cãi lại: “Em đã xem phim của Châu Tinh Trì chưa? Đây chính là cách sử dụng những thứ này, thậm chí còn có thể nhai như kẹo cao su và thổi bong bóng. Cái vẻ mặt đó là sao? Không tin anh sao? Anh sẽ thổi một cái cho em xem!”
Hạ Hạ: "Không xem"
Cuối cùng, Tạ Hoài đeo nó vào một cách vẹo vọ, thể hiện sự vụng về trong từng động tác.
Hạ Hạ vốn đã khẩn trương, bây giờ lại cứng đờ đến mức tay chân lạnh ngắt.
“Thật sự có thể chứ?” Hạ Hạ lại xác nhận.
Tạ Hoài tức giận đè lên vai Hạ Hạ, cúi đầu cắn cằm cô chất vấn: “Sao em cứ hỏi hoài vậy?”
Thấy thân thể Hạ Hạ căng thẳng, anh bắt đầu dịu dàng hôn cô.
Cô gái dùng hai tay ôm cổ anh, màu đỏ hồng như tôm luộc lan ra trên làn da trắng trẻo của cô.
Hô hấp của Tạ Hoài càng lúc càng nặng nề, hơi thở của anh đi đến đâu cũng như ngọn lửa lan trên đồng cỏ, nóng đến mức Hạ Hạ không khỏi rụt vai lại.
Cô cố gắng thư giãn hết mức có thể, dùng ngón tay siết chặt tấm ga trải giường bên dưới.
Tạ Hoài tựa vào hõm cổ cô, nhẹ giọng gọi: “Bảo bối.”
Động tác của anh vừa kiêu ngạo vừa thô bạo, xen lẫn chút vụng về khó tả, chỉ có thể hơi đưa vào trong. Một cơn đau khó tả khiến lý trí và cảm xúc của Hạ Hạ cùng nhau sụp đổ, cơ thể cô vô thức cuộn tròn lại như một quả bóng.
Tạ Hoài lẩm bẩm: “Em đừng căng thẳng.”
Hạ Hạ cố gắng ép mình thả lỏng, nhưng không có tác dụng. Cô nắm chặt ga trải giường, giọng nói gần như sắp khóc khi đẩy Tạ Hoài: “Đau quá—”
Giọng nói của Tạ Hoài khàn khàn: “Cố chịu đựng.”
“Em không thể…” Hạ Hạ yếu ớt nắm lấy vai anh, nỗi đau lấn át hết lý trí.
Tạ Hoài vẫn không nhúc nhích. Hạ Hạ rít lên, nói từng chữ một: “Tạ Hoài!! Tổ sư nhà anh —”
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng sấm, mưa ngày một nặng hạt, trút xuống như những hạt đậu bị bắn tung tóe.
Một tiếng động lớn vang lên bên trong phòng.
Vào ngày đầu tiên sống chung, tiến độ hầu như không nhúc nhích và màn chính thậm chí còn chưa bắt đầu thì anh Hoài, người tự nhận mình biết mọi thứ, đã bị Hạ Hạ đá xuống sàn vì những vấn đề kỹ thuật không thể nói ra. Đầu anh đập xuống sàn khi anh tiếp đất, tạo nên một vết sưng lớn.
“Hạ Hạ, em nổi điên gì vậy?”
Tạ Hoài định ôm đầu đối mặt với cô, nhưng rồi anh nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cô cùng những giọt nước mắt trong vắt rơi xuống, sánh ngang với cơn mưa bên ngoài.
Gương mặt Hạ Hạ đỏ bừng, nức nở: “Em đã bảo là đau mà—”