79. Lựa Chọn Nghiệt Ngã

Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gió mùa đông bắc buốt giá, khi Hạ Hạ chạy vào bệnh viện, cô cảm thấy rõ ràng gió lạnh như dao cắt da thịt.
Cô nắm lấy cô y tá đang đi ngang qua và hỏi: "Những nạn nhân vụ tai nạn trên đường Nam Kinh được đưa đến đâu rồi?"
Cửa hàng của Cường Tử, người tình Trần Lan nhắc đến, lại tình cờ mở cửa trên đường Nam Kinh hôm nay. Hạ Hạ nghe được thông tin này lúc tài xế trò chuyện với bạn bè về vụ tai nạn.
Được biết, sáng nay cảnh sát đang truy đuổi một tên tội phạm trên đường Nam Kinh. Tên tội phạm này đã chống trả và lao thẳng từ lề đường ra giữa đường để tìm cách trốn thoát. Khi đang ở trên làn đường dành cho người đi bộ, hắn bị một chiếc ô tô chạy quá tốc độ tông, ngã vào bánh xe tải ở làn đường đối diện. Bánh xe cán qua khiến một người tử vong và hai người khác bị thương.
Cảnh tượng đẫm máu tại hiện trường khiến tất cả những người vô tình chứng kiến đều bàng hoàng.
Sau khi bệnh viện gọi điện bảo cô mang đồ đến, Hạ Hạ nhanh chóng cúp máy. Đầu óc cô rối bời, không nghĩ được gì cả, chỉ lặng lẽ nghe tài xế nói chuyện trên xe.
---Người chết là một người đàn ông.
Khi Hạ Hạ nghĩ đến vụ tai nạn trên đường Nam Kinh và cuộc điện thoại từ bệnh viện, trái tim cô như bị dao cứa, quặn thắt và nghẹt thở vì đau đớn.
Cô y tá: “Cô có phải là người nhà của người bị thương trong vụ tai nạn ô tô trên đường Nam Kinh không?”
Môi Hạ Hạ không ngừng run rẩy, cô mệt mỏi gật đầu. Cô y tá nhìn cô đầy vẻ thông cảm: “Hãy đi cùng tôi để nhận dạng anh ấy.”
Hạ Hạ bối rối hỏi: "Nhận... nhận dạng ai?"
Cô được đưa vào một căn phòng. Khi mới bước vào, cô cảm thấy lạnh sống lưng, lòng bàn tay vã mồ hôi. Sau đó, cô ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. Cô nhìn xuống hai chiếc giường phủ vải trắng ở giữa phòng, toàn thân căng thẳng.
Chân cô mềm nhũn đến mức không dám bước vào.
Cô y tá nhẹ nhàng mở tấm vải trắng ra, Hạ Hạ lập tức bật khóc.
"Một người chết trên xe cấp cứu, người còn lại vừa qua đời sau khi hồi sức thất bại. Cô hãy đến nhận dạng xem."
Hạ Hạ không dám nhìn kỹ, chỉ liếc nhìn bằng khóe mắt.
Người nằm trên giường đẫm máu. Người đàn ông bên trái có mái tóc vàng, không phải Tạ Hoài. Còn chiếc giường bên kia là một người phụ nữ.
Cơ thể căng thẳng của Hạ Hạ thả lỏng ra, hoàn toàn kiệt sức, cô quỳ sụp xuống đất, tay bám chặt vào mép cửa.
“Không…” cô nghẹn ngào.
Cô y tá đỡ cô dậy: "Không phải người quen của cô à? Nhưng đây là hai người duy nhất được đưa đến từ đường Nam Kinh đấy."
Hạ Hạ bình tĩnh lại, lau nước mắt, dần dần tỉnh táo hơn.
Cuộc gọi ban nãy chỉ yêu cầu cô mang chứng minh thư và bảo hiểm y tế của Tạ Hoài đến bệnh viện, chứ không nói rõ lý do anh nhập viện. Khi nghe tin xảy ra tai nạn trên đường Nam Kinh, cô theo bản năng tưởng rằng Tạ Hoài đi gặp Hồ Thư Vinh. Bây giờ bình tĩnh lại, cô cảm thấy Tạ Hoài sẽ không hành động bốc đồng như vậy.
Anh nói rằng anh muốn hai người ở bên nhau thật tốt, vì đã đồng ý nên anh ấy nhất định sẽ làm được.
Hạ Hạ ngồi trên băng ghế ở hành lang bệnh viện, người toát mồ hôi lạnh.
Cô gọi lại số lúc sáng, vừa định nhấn nút, một nhóm nhân viên y tế từ cửa bước vào, đẩy theo hai chiếc cáng.
Khi chiếc cáng đi ngang qua, cô ngước mắt lên và nhìn thấy chiếc áo sơ mi trắng của Tạ Hoài dính đầy máu.
“Tạ Hoài!” Cô lao tới, nhưng lập tức bị nhân viên y tế chặn lại.
"Người thân của Tạ Hoài?" Bác sĩ nói: "Tạ Hoài đã để lại thông tin liên lạc của cô trước khi anh ấy mất quá nhiều máu và bất tỉnh. Chúng tôi cần cấp cứu cho anh ấy ngay bây giờ. Cô hãy đi làm thủ tục đăng ký đi."
Hạ Hạ giọng nói run run: "Anh ấy sẽ chết sao?"
“Tình hình rất khó nói.” Bác sĩ nói xong liền đẩy cô ra, vội vàng rời đi.
Kiều Như, người nằm trên chiếc cáng phía sau, còn bị thương nặng hơn. Quần áo của bà ấy đã hoàn toàn nhuộm đỏ máu, không còn thấy màu sắc ban đầu.
Hạ Hạ đứng sững sờ, nước mắt tuôn như mưa. Hành lang trắng xóa của bệnh viện như chao đảo dữ dội trước mắt cô, cô phải đưa tay bám vào tường để đứng vững, không cho mình ngã.
Đèn đỏ trong phòng cấp cứu bật sáng.
Sau lưng cô có một vị cảnh sát đi vào, hai mắt Hạ Hạ đỏ hoe, cô kéo vạt áo anh ta: “Tại sao Tạ Hoài lại bị thương?”
Vị cảnh sát sửng sốt một chút, sau đó hỏi: "Cô là Hạ Hạ?"
“Tạ Hoài đã gọi cảnh sát vài ngày trước và nói rằng Hồ Thư Vinh có thể đang lẩn trốn trên đường Nam Kinh. Chúng tôi đã cử người điều tra bí mật trong vài ngày, và cuối cùng đã xác định được vị trí của hắn ta vào sáng nay. Hồ Thư Vinh chống trả và đã chết tại chỗ trong vụ tai nạn xe hơi sáng nay.” Cảnh sát cho biết thêm: "Nhưng trước khi bị bắt, đồng phạm của hắn đã kịp báo tin cho hai tên đồng bọn đang canh gác ở tầng dưới nhà Tạ Hoài. Nhận được tin, bọn chúng đã đột nhập vào nhà..."
Hạ Hạ chết lặng.
"Tạ Hoài đang hỗ trợ chúng tôi trên đường Nam Kinh thì sự việc xảy ra. Khi chúng tôi nhận được tin báo và chạy về, cô Kiều đã bị thương nặng." Cảnh sát cho biết: "Những người này đều là những kẻ liều lĩnh. Hồ Thư Vinh đã chết, đồng bọn của hắn không muốn bị bắt, nên chúng định giết người để trả thù và thoát tội."
"Sau đó, trong quá trình bắt giữ, một trong những nghi phạm đã trốn thoát khỏi khu dân cư. Tạ Hoài đuổi theo anh ta và bị đâm hai nhát trong lúc vật lộn..."
Anh ta hơi dừng lại: “Nhưng tất cả nghi phạm đều đã bị bắt.”
“Ai quan tâm bọn chúng có bị bắt hay không?” Hạ Hạ nghiến răng nghiến lợi, giọng nói tức giận: “Các anh không phải cảnh sát sao? Nhiệm vụ của cảnh sát là truy bắt kẻ xấu, nhưng Tạ Hoài chỉ là một công dân bình thường, tại sao các anh lại muốn sự giúp đỡ của anh ấy làm gì?
Cô hiểu rằng lời nói của mình chứa đựng sự nông nổi vì Tạ Hoài bị thương, nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ, đầu óc đang hỗn loạn.
Cảnh sát cho biết: "Hồ Thư Vinh rất cảnh giác. Khu vực đèn đỏ nơi hắn ẩn náu có rất đông người qua lại. Nếu kế hoạch bắt giữ không đủ hoàn hảo sẽ gây ra thương tích ngoài ý muốn. Tạ Hoài đã dây dưa với Hồ Thư Vinh nhiều năm, hiểu rõ hắn hơn chúng tôi. Chính anh ấy đã đề nghị hỗ trợ chúng tôi.”
"Hồ Thư Vinh chống trả, nhưng cái chết của hắn là một tai nạn. Lúc đó, tài xế chiếc xe gây tai nạn đã say rượu, mất lái, và lao vào Hồ Thư Vinh khi đèn xanh vẫn còn."
“Về những gì đã xảy ra trong khu dân cư nhà máy thép…” anh ấy nói một cách chân thành, “... đó là sai lầm của chúng tôi.”
Hạ Hạ mệt mỏi ôm đầu, lặng lẽ ngồi trên ghế.
Cô nghe cảnh sát nói thêm vài lời xin lỗi nhưng cô không còn sức để đáp nữa.
Cả người cô bị nỗi tuyệt vọng ngột ngạt bao trùm, như muốn biến cô thành một con nhộng tằm yếu ớt sợ gió.
Cô nghiêng đầu nhìn đèn đỏ trong phòng cấp cứu đang nhấp nháy.
Cảnh sát an ủi cô: "Bác sĩ đã đánh giá vết thương. Tạ Hoài chỉ mất quá nhiều máu, tính mạng của anh ấy chắc không nguy hiểm..."
"…Còn vết thương của cô Kiều tương đối nghiêm trọng."
"Xin hãy để tôi bình tĩnh một lúc." Giọng nói của Hạ Hạ yếu ớt và mỏng manh.
Người cảnh sát lại xin lỗi, do dự một chút rồi quay người rời đi.
Nước mắt Hạ Hạ chảy ra như những châu vỡ. Cả Tạ Hoài và Kiều Như đều không chắc chắn về mạng sống của mình trong phòng cấp cứu. Cô không dám nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra với Tạ Hoài nếu anh không được cứu sống. Cũng không dám nghĩ đến nếu Kiều Như không qua khỏi thì Tạ Hoài sẽ đau đớn đến nhường nào.
Tim cô như bị chọc thủng một lỗ, đau đến phát điên.
Nhưng cô không thể ngất đi, cũng không thể thu mình quá lâu.
Hạ Hạ khóc một lúc, lau nước mắt, mỉm cười thản nhiên đi đến quầy dịch vụ hỏi thăm thủ tục phẫu thuật và nhập viện.
Tạ Hoài bị đâm hai nhát vào vùng bụng dưới, vết đâm không sâu. Anh hôn mê do mất máu quá nhiều.
Khi anh được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, khuôn mặt anh gầy nhom, vết máu trên người đã được lau sạch, trông anh không còn như bị bao phủ bởi máu nữa.
Ca phẫu thuật của Kiều Như kết thúc vào buổi chiều và bà được đẩy đến phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) sau khi ra khỏi phòng cấp cứu.
Bà ấy bị thương nặng hơn Tạ Hoài, trên khắp cơ thể có hơn hai mươi vết cắt, nhưng mỗi vết cắt đều cố tình tránh những bộ phận quan trọng.
Đây là một thủ đoạn phổ biến bọn xã hội đen sử dụng để tra tấn con nợ.
——Một nhát dao trị giá mười ngàn, khi con nợ vẫn không trả được thì thường phải “trả nợ” bằng cách này. Nhưng thực chất đây chỉ là một phương tiện để ép nợ. Tiền mặt vẫn phải trả sau khi bị hành hạ.
Nếu cảnh sát không đến kịp thời, đồng bọn của Hồ Thư Vinh đã dùng một dao rút cạn máu của Kiều Như.
Mất máu quá nhiều là nguyên nhân thứ yếu. Vùng khiến Kiều Như tổn thương nặng nhất là ở phía sau đầu, bà bị chúng dùng vật cứng đập vào. Đây cũng là nguyên nhân chính khiến bà hôn mê và phải vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Hạ Hạ vẫn ở bên giường Tạ Hoài, nhìn khuôn mặt bất tỉnh của anh mà không nói một lời.
Thật hiếm khi anh im lặng như thế này, anh thường ngủ rất kém, luôn nói mớ trong lúc ngủ và nghiến răng, đặc biệt thích lăn qua ôm chặt cô.
Bây giờ mặt anh tái nhợt, im lặng không khác gì người chết.
Nếu không phải cô thỉnh thoảng đặt ngón tay dưới mũi anh để cảm nhận hơi thở của anh, Hạ Hạ cứ ngỡ rằng nhịp tim của anh đã ngừng đập.
Từ sáng đến giờ, cô thậm chí chưa uống một giọt nước. Cái chết của Hồ Thư Vinh, thông báo của cảnh sát, vết thương của Tạ Hoài... mọi chuyện ập đến dồn dập như một cơn bão, quá nhanh khiến cô không kịp trở tay.
Hạ Hạ đứng dậy đi vào phòng tắm thay băng vệ sinh. Chân cô run rẩy, đau đến mức không thể đi lại bình thường.
Làn da của cô trắng và trong suốt thấy cả mạch máu, mồ hôi lạnh chảy dọc trán.
Người nhà bệnh nhân cùng phòng nhìn thấy cô lảo đảo, nhanh chóng chạy tới đỡ cô: “Cô không sao chứ?”
Hạ Hạ lắc đầu nhỏ giọng cảm ơn.
Bác sĩ đẩy cửa, thấp giọng hỏi: “Người nhà Kiều Như là ai?”
Hạ Hạ đi đến trước mặt anh ta, bác sĩ nói: "Phòng ICU trước tiên phải thanh toán tạm ứng viện phí. Nếu vượt quá sẽ được hoàn lại hoặc bổ sung, cộng thêm phí phẫu thuật, tổng cộng là 80.000 nhân dân tệ..."
Hạ Hạ cầm lấy tờ biên lai dày đặc những khoản chi phí thiết bị và thuốc men mà cô không hiểu, hỏi: "Bây giờ phải nộp ngay sao ạ?"
"Vâng." Bác sĩ nói: "Thanh toán sẽ được thu ở sảnh tầng một."
Hạ Hạ nói: "Có thể hoãn vài ngày được không? Tôi bây giờ..."
"Chi phí một ngày ở phòng ICU rất cao, chúng tôi không thể chịu được. Nếu không thanh toán đúng hạn, bệnh viện sẽ tạm dừng điều trị." Bác sĩ thở dài: "Bệnh nhân vẫn chưa tỉnh. Nếu như trang thiết bị và thuốc men đều bị dừng, tình hình sẽ rất nguy hiểm”.
“Tôi hiểu rồi.” Hạ Hạ nói: “Tôi sẽ trả.”
Sau khi bác sĩ rời đi, Hạ Hạ trở lại bên giường Tạ Hoài.
Giường bệnh kê sát cửa sổ. Tấm màn giường màu xanh lam che khuất một nửa ô cửa sổ, ánh sáng hắt lên khuôn mặt Tạ Hoài cũng mang một màu xanh tái.
Cô nhìn một lúc rồi đưa đầu ngón tay chạm vào má Tạ Hoài.
- Lạnh lẽo, cứng ngắc, thiếu sức sống.
"Anh có nghe thấy cảnh sát nói gì không?" Hạ Hạ nhẹ giọng nói: "Hồ Thư Vinh đã chết, người hại dì đã bị bắt, sau này chúng ta không cần lo lắng chuyện gì nữa."
"Khi nào thì anh tỉnh lại? Anh không muốn gặp em nữa sao?"
Hạ Hạ nói chuyện, giọng nói có chút ẩm ướt, không kìm được tiếng khóc: "Anh Hoài, anh nhanh tỉnh lại đi. Dì đã được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, em thực sự không biết phải làm sao."
Chi phí một ngày ở phòng ICU rất cao, bệnh viện cũng không dám bất cẩn vì lo lắng gia đình bệnh nhân không chịu trả tiền.
Tổng số tiền tiết kiệm được trong bốn năm đại học của Hạ Hạ chỉ hơn 10.000 nhân dân tệ, một con số quá nhỏ so với chi phí nằm viện của Kiều Như.
Cô cố gắng gọi cho cậu của Tạ Hoài, nhưng giọng ở đầu dây bên kia là một người phụ nữ. Vừa giải thích mục đích của mình, bên kia liền chửi bới cô một cách kỳ quái.
“Tạ Hoài!! Anh đã hứa với cậu mình lần trước khi đến vay tiền rằng từ nay chuyện gia đình của anh không liên quan gì đến chúng tôi.” Người phụ nữ chế nhạo: “Mới mấy ngày nay mà đã quên những gì anh đã nói sao?”
Hạ Hạ thấp giọng nói: "Dì Kiều hiện tại đang trong tình thế rất nguy hiểm..."
Người phụ nữ cúp điện thoại.
Hạ Hạ trầm mặc một lát, tiếp tục thực hiện cuộc gọi tiếp theo.
Gọi năm cuộc điện thoại, cô không vay được một xu. Khi cúp máy lần nữa, cô chợt nhận ra một vấn đề - vào ngày cô bị Hồ Thư Vinh bắt cóc, Tạ Hoài đã xin tất cả những người mà anh có thể nghĩ đến vay tiền. Anh ấy có nhiều mối quan hệ xã hội, nhưng hầu hết đều không thân. Những người đủ thân để hỏi vay về cơ bản là không có tiền để cho vay vào lúc này.
Mặt trời lặn lấp ló sau những đám mây và biến mất giữa bóng núi. Ánh sáng rực rỡ chiếu sáng những bức tường trắng của bệnh viện.
Bệnh viện đến hỏi tiền lần thứ tư, trông rất sốt ruột.
Hạ Hạ lật danh bạ điện thoại và gọi cho Chúc Tử Du.
Chúc Tử Du rất nhanh chóng đáp: "Để mình đi tìm Trí Minh để mượn. Hạ Hạ yên tâm, mình nhất định có thể nghĩ ra biện pháp giúp cậu."
Cô ấy an ủi: "Hay hỏi thêm Sơn Kỳ xem, tiền tiêu vặt một học kỳ của cậu ấy còn nhiều hơn thế này. Chúng ta góp lại đi, chỉ có 80.000 tệ thôi mà..."
Nghe thấy giọng nói yếu ớt của cô, Chúc Tử Du hỏi: "Cậu không sao chứ? Nghe giọng cậu uể oải quá."
Hạ Hạ nhẹ giọng nói: “Không sao đâu.”
Cô ngồi xổm ở góc hành lang, cả ngày không ăn uống, bụng dưới đau nhức, không thể đứng thẳng được nữa.
Bệnh nhân trong bệnh viện đi ngủ sớm nên cô không thể ở trong phòng gọi điện thoại.
Ánh đèn đêm chiếu xuống, phản chiếu vào cửa sổ cuối hành lang, chiếu ánh trăng mờ ảo lên mặt cô.
Triệu Sơn Kỳ bắt máy, xác nhận với cô nhiều lần: “Bác ấy là mẹ của Tạ Hoài à?”
Hạ Hạ cảm thấy rất mệt mỏi, đau đớn về thể xác có thể chịu đựng được, nhưng nó lại đến từ tận trái tim cô, với những cảm xúc lẫn lộn và sự tuyệt vọng không thể diễn tả thành lời.
Triệu Sơn Kỳ nói: "Chờ mình một chút, tiền lì xì Tết của mình ở chỗ bố, để mình bảo ông ấy đưa."
Triệu Sơn Kỳ cúp điện thoại, một lúc sau cô ấy mới gọi lại: “Hạ Hạ đợi mình một chút, mình mới nói chuyện với bố.”
“Bố không cho mình mượn tiền, nhưng cậu yên tâm, mình sẽ bán mấy cái túi không còn xài nữa, có tiền sẽ chuyển cho cậu ngay." Nghe như Triệu Sơn Kỳ sắp khóc vậy. "Cậu có thể đợi khoảng một tuần được không? Sẽ mất một thời gian. Mình ngại quá"
“Không sao đâu.” Hạ Hạ nhẹ nhàng nói: “Đừng xấu hổ.”
Giọng nói của Triệu Sơn Kỳ vang lên từ đầu bên kia của điện thoại, sau đó giọng nói đột nhiên dừng lại.
Một tin nhắn thông báo chuyển khoản hiện lên trên điện thoại cô. Chúc Tử Du đã chuyển 5.000 nhân dân tệ cho cô.
Chúc Tử Du: [Trí Minh nói anh ấy mới đầu tư tiền mấy ngày trước nên giờ không có. Mình đã chuyển toàn bộ số tiền mình có cho cậu rồi. Sơn Kỳ có trả lời chưa?]
Hạ Hạ không trả lời cô.
Ngọn đèn cao trên trần cuối cùng cũng bật sáng trong hành lang mờ mịt, cô ngồi trên nền đất lạnh lẽo, ôm đầu gối mơ màng nhìn.
Ánh sáng chiếu vào mắt cô như một mũi kim châm, khiến cô vô thức cau mày.
Cô không khỏi tự hỏi liệu Tạ Hoài có cảm thấy giống cô trong suốt 24 giờ đó hay không, anh hết lần này đến lần khác bị từ chối và luôn lo lắng cho sự an toàn của cô. Hơn nữa, áp lực mà Tạ Hoài phải chịu còn lớn hơn cô rất nhiều. Những gì cô vừa trải qua, cô chợt hiểu được cảm giác của Tạ Hoài khi chia tay cô vào đêm hôm đó.
Nhưng cô không phải Tạ Hoài.
Hạ Hạ tuyệt vọng nghĩ rằng trong lòng Tạ Hoài là người toàn năng, kiên cường, không gì có thể đánh bại được anh.
Trước ngày hôm nay, Hạ Hạ cảm thấy mình không phải kẻ hèn nhát, nhưng bây giờ cô không khỏi muốn hèn nhát hơn nữa.
---Phải chi sự hèn nhát có ích.
Tạ Hoài đã đưa thông tin liên lạc của cô cho bác sĩ trước khi anh hôn mê. Nếu trước khi tỉnh lại có chuyện gì xảy ra với Kiều Như, Hạ Hạ không biết phải giải thích thế nào với Tạ Hoài.
Cô tựa trán vào đầu gối, quần cô ướt đẫm vì nước mắt chảy ra.
Nước mắt Hạ Hạ rơi trong mười tám năm qua cũng không nhiều bằng hai ngày nay.
Điện thoại reo, cô thoáng nhìn thấy cuộc gọi là số của Triệu Kim Tùng.
Hạ Hạ nhấn nút trả lời, hồi lâu bên kia vẫn không có âm thanh nào.
Một lúc sau, giọng nói trầm ấm đặc trưng của Triệu Kim Tùng vang lên.
“Em còn nhớ hôm đó tôi đã nói gì với em trên xe khi đưa em về trường không?” Giọng điệu của ông ấy rất bình tĩnh, không thể nghe thấy cảm xúc của ông. “Tôi nói thanh niên hai mươi tuổi nghèo một chút cũng được, em còn nghĩ thế không?”
Hạ Hạ cố gắng nuốt xuống tiếng nức nở, đứng dậy ôm chặt điện thoại: "Chú Triệu, chú có thể cho tôi mượn tiền được không? Chú cứ định ra lãi suất, tôi nhất định sẽ trả lại."
Triệu Kim Tùng mỉm cười: "Sơn Kỳ thường xin tôi tiền tiêu vặt hàng chục nghìn, và chiếc áo khoác rẻ nhất của nó cũng có giá khởi điểm bằng bốn chữ số."
“Trong lòng em, tôi là người tiếc chút lãi suất đó à?”
Hạ Hạ nói: “Tôi biết 80.000 tệ đối với chú chẳng là gì cả…”
"Hạ Hạ." Triệu Kim Tùng ngắt lời cô, "Em còn chưa trả lời tôi, trước đây em thà ở cùng một đứa nhóc hai mươi tuổi nghèo khổ, hiện tại còn nghĩ như vậy nữa không?"
Hạ Hạ im lặng.
"Tôi không cho phép Sơn Kỳ cho em vay tiền vì những gì em nói đêm đó khiến tôi rất tổn thương." Triệu Kim Tùng nói một cách chế nhạo: "Tôi đã dành nửa cuộc đời để làm việc chăm chỉ, gây dựng gia tài và địa vị xã hội hiện tại. Tôi sẵn lòng từ bỏ để theo đuổi em, nhưng trong lòng em, tôi thậm chí không thể sánh bằng một cậu trai trẻ trắng tay."
“Tám mươi nghìn tệ đối với tôi thực sự chẳng là gì cả, có vứt nó vào thùng rác tôi cũng không thấy tiếc. Nhưng 80 nghìn tệ này là thứ em cần nhất nhưng lại không lấy ra được.”
Trên má Hạ Hạ còn sót lại dấu vết nước mắt khô, gò má cô trắng bệch dưới ánh đèn.
"Tôi sẽ không cho em vay tiền," Triệu Kim Tùng nói, "tôi chỉ cho em tiền."
"Muốn hay không là quyền lựa chọn của em, nhưng tôi không phải là nhà từ thiện." Ông hỏi: “Tôi là một thương gia, em hiểu ý tôi chứ?”