Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Chương 15
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc bánh bao trên tay Thẩm Tiếu Tiếu rơi xuống đất. Em sững sờ trong giây lát, rồi vội vàng nhặt lên, lẩm bẩm: "Quy tắc ba giây!" Nhưng chẳng mấy chốc, em đã quên bẵng chuyện bánh bao còn ăn được hay không. Bộ não vốn chậm chạp của em giờ đây hoạt động điên cuồng: "Không phải con của họ... là sao ạ?"
Khương Yếm đáp: "Bị lừa bán."
Thẩm Tiếu Tiếu trợn tròn mắt, kinh hãi: "Nhưng mà..."
Khương Yếm lấy một chiếc bánh bao khác. So với việc trả lời Thẩm Tiếu Tiếu, cô dường như muốn ăn hơn: "Đừng hỏi chị, hỏi tỷ tỷ của muội ấy."
Thẩm Tiếu Tiếu mang theo ánh mắt khao khát nhìn về phía Thẩm Hoan Hoan.
Thẩm Hoan Hoan nhìn chằm chằm vào chiếc bát trước mặt, ánh mắt vô cùng tập trung. Cuối cùng, nàng nói: "Hình như tỷ đã hiểu ra rồi."
Thẩm Tiếu Tiếu chồm người về phía trước, thúc giục: "Nói mau, nói mau đi tỷ!"
"Trước đó tỷ đã nghĩ là..." Thẩm Hoan Hoan trầm ngâm: "Phức cảm tự ti sẽ đeo bám con người suốt cả đời. Nhị Tráng và những đứa trẻ khác bị nhồi nhét vào đầu những ý nghĩ sai lệch về ngoại hình, khiến các em luôn cảm thấy mình xấu xí, tự ti, mẫn cảm, thật sự rất đáng thương."
"Nhưng nếu bọn trẻ vốn không phải người trong thôn thì mọi chuyện lại dễ giải thích hơn nhiều. Chúng là người ngoài, còn những đứa trẻ dị tật mới chính là con ruột của thôn dân. Người dân trong thôn không muốn nghe lời đàm tiếu về những đứa trẻ dị tật từ miệng người ngoài, nên từ nhỏ đã thao túng tâm lý của chúng, nâng cao địa vị của những đứa trẻ dị tật."
"Thôn dân không quan tâm tâm lý bọn trẻ có khỏe mạnh hay không. Chúng chỉ có một nhiệm vụ: sinh con đẻ cái, để gen đời sau phải khác đi, nhằm giảm thiểu tình trạng dị tật bẩm sinh."
Thẩm Tiếu Tiếu mất một lúc để tiêu hóa câu chuyện. Em hỏi: "Nhưng không phải đứa trẻ nào sinh ra từ hôn nhân cận huyết cũng 100% bị dị tật bẩm sinh. Vẫn có khả năng đứa trẻ sinh ra hoàn toàn bình thường. Vậy những đứa trẻ bình thường đó cũng bị coi là xấu xí trong mắt những đứa trẻ bị lừa bán đến đây ư?"
Thẩm Hoan Hoan đáp: "Chỉ cần đừng để chúng tiếp xúc quá nhiều với những đứa trẻ bị lừa bán là được. Dù sao thì... tám, chín tuổi là đã có thể mang thai. Sau đó, những 'công cụ sinh dục' bị lừa bán tới đây có lẽ sẽ không bao giờ xuất hiện dưới ánh mặt trời nữa."
"Mẹ kiếp, cái quái gì thế này?!" Thẩm Tiếu Tiếu vỗ bàn đứng bật dậy, chửi rủa một hồi, rồi sực nhớ ra điều gì đó. Em liếc sang Thẩm Hoan Hoan, rụt cổ lại.
Nhưng lần này, Thẩm Hoan Hoan không hề trách mắng em, mà lại nhìn Khương Yếm: "Muội nói có đúng không?"
Khương Yếm gật đầu: "Hiện tại thì tỷ cũng nghĩ thế."
Thẩm Hoan Hoan mỉm cười, nàng cố gắng suy đoán căn nguyên và hậu quả của sự việc.
"Muội nghĩ không đơn giản chỉ vì sinh ra trẻ bị dị tật bẩm sinh mà họ mạo hiểm lừa bán trẻ em đâu. Hẳn phải là hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều như thế, nên họ mới nghĩ đến con đường này."
Khương Yếm tiếp lời: "Tử vong."
Thẩm Hoan Hoan trầm mặc một lúc, rồi nói: "Đúng, tử vong."
"Gen xấu của thôn này không chỉ có khả năng gây dị tật, mà còn có thể gây nguy hiểm đến tính mạng."
"Nếu đúng là như vậy, trẻ sinh ra chưa đến một, hai tuổi đã qua đời, dân cư thôn Tằm thưa thớt dần. Rất có thể tình trạng gen xấu này đã phát triển từ thế hệ trước, hoặc thậm chí là thế hệ trước nữa, chứ không phải chỉ mới xuất hiện ở thế hệ này. Những đứa trẻ dị tật đã xuất hiện từ lâu, nhưng ngay từ đầu đã không được coi trọng. Mãi đến khi sinh ra càng nhiều đứa trẻ dị tật, mà chúng lại không sống được lâu, dân cư trong thôn dần dần giảm bớt, thì thôn dân mới tá hỏa. Có điều, ở thôn trang hẻo lánh, bần cùng này, người đi ra không thể trở về, người bên ngoài cũng không mò đến. Vì thế, bọn họ đã đánh chủ ý lên những đứa trẻ con ngoài thôn, lừa chúng đến đây để "thay máu" cho cả thôn."
Khương Yếm không nói gì, nhưng nét mặt cô tỏ rõ sự đồng tình với suy đoán của Thẩm Hoan Hoan.
Thẩm Hoan Hoan thở dài một hơi.
Nàng đẩy hết thức ăn trên bàn sang cho Khương Yếm: "May mà chuyện còn có thể cứu vãn được. Hà Diệu Diệu và Nhị Tráng vẫn ổn, có lẽ những đứa trẻ khác cũng không sao, chúng ta vẫn còn kịp."
"Lát nữa chúng muội sẽ đến nhà thờ tổ với tỷ. Tỷ muốn tìm gia phả sao?"
Dù sao thì chỉ có gia phả là ghi lại cụ thể nhân khẩu, năm sinh năm mất của thôn dân thôn Tằm.
Khương Yếm đáp: "Cứ coi là thế đi."
Thẩm Tiếu Tiếu với tay lấy thêm một chiếc bánh bao nữa.
Em thấy bây giờ tỷ tỷ của mình rất giống học sinh giỏi thi được 100 điểm, được thầy cô khen. Còn em thì cứ như ngủ hết cả tiết, chẳng biết mình còn phải đi thi nữa.
Ăn sáng xong, Thẩm Hoan Hoan lấy một hình nhân bằng giấy vàng từ trong túi ra. Ngũ quan của hình nhân được phác họa đơn giản bằng chu sa.
Khương Yếm chưa nhìn thấy thứ này bao giờ, bèn hỏi: "Đây là gì vậy?"
"Thuật hình nhân của Mao Sơn." Thẩm Hoan Hoan nói: "Muội đổi với Trình Quang đấy. Đốt bùa Chiêu Hồn Tụ Phách, niệm chú bảy lần, hình nhân có thể cộng hưởng với năm giác quan của muội, thực hiện được vài động tác cơ bản. Nhược điểm là không thể nói chuyện, nếu hình nhân bị xé thì thuật sẽ mất tác dụng, và muội cũng sẽ bị phản phệ."
Đây là kiến thức cơ bản, nhưng Thẩm Hoan Hoan biết Khương Yếm vừa bái sư không lâu, chỉ vì lớn tuổi hơn Trình Quang nên mới có danh hiệu sư tỷ. Vì vậy, nàng giải thích rất cặn kẽ. Dứt lời, nàng lại bổ sung: "Đợi tỷ thông thạo thần chú cơ bản, Hà quán chủ sẽ dạy tỷ vẽ bùa. Người thuộc đạo giáo khác nhau am hiểu những loại bùa khác nhau. Sau này tỷ học được rồi, muội sẽ đổi với tỷ, không đổi với Trình Quang nữa đâu."
Khương Yếm bật cười: "Ừm."
Lúc này, gió ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, mưa đổ rào rào xuống đống củi chất ở góc sân. Vương Quế Lan ra vơ củi vào nhà để khỏi bị ướt. Tiếng ho khù khụ của trưởng thôn thi thoảng lại truyền ra từ trong phòng.
Thời gian không chờ đợi ai(*), Thẩm Hoan Hoan không nói thêm gì nữa. Nàng lấy bùa Chiêu Hồn Tụ Phách ra, niệm chú cho đến khi hình nhân trong tay run rẩy đứng dậy.
(*) thành ngữ Trung Quốc.
"Chúng ta đi thôi." Nàng nói.
Cả quá trình diễn ra rất suôn sẻ. Nhân lúc Vương Quế Lan đang vơ củi, giữa tiếng mưa gió rầm rầm, cả ba lặng lẽ rời khỏi nhà.
Bảy giờ rưỡi, trời đã tối đen như về khuya, hệt như một cái miệng khổng lồ nuốt chửng cả thôn.
"Nhưng mà nhà thờ tổ ở đâu ạ?" Thẩm Tiếu Tiếu ngơ ngác hỏi.
Thẩm Hoan Hoan đáp: "Lưng tựa mặt núi, nước ôm tông môn*. Vị trí đắc địa nhất để xây nhà thờ tổ là lưng tựa núi, sát bên sông."
* 背靠为实, 水抱宗门 ( 祠堂还讲究"遇水则发",寓意着子孙满堂,财运连连,必须背靠为实,水抱宗门。): nhà thờ tổ phải được đặt ở vị trí tốt, người xưa coi phong thuỷ của nhà thờ tổ là chìa khoá cho sự thịnh suy của dòng họ, chú trọng long mạch, núi sông hai bên (nhà thờ tổ còn chú trọng đến câu "gặp nước tức phất", nghĩa là con cháu no đủ, của cải dồi dào, phải dựa vào nước thì tông môn mới thịnh vượng.
Khương Yếm suy nghĩ một lát, rồi chỉ về một hướng.
Thẩm Hoan Hoan gật đầu. Ba người nhanh chóng đi về hướng đó. Đoạn đường khá dài, mưa đập lộp bộp trên tán ô như đang đánh trống trên đỉnh đầu.
Mười lăm phút sau, cả ba đứng trước cửa nhà thờ tổ.
Nhà thờ tổ trước mặt không quá lớn. Tấm biển bằng gỗ lim đã biến dạng và phai màu, nhưng bậc thềm trước cửa lại rất sạch sẽ, không hề có cây cỏ dại nào mọc lên. Hiển nhiên là có người thường xuyên đến quét dọn, cúng tế.
"Đi thôi." Khương Yếm gấp ô lại, bước lên thềm đá.
Thẩm Hoan Hoan theo sát cô. Thẩm Tiếu Tiếu vẫn còn chần chừ, em xoa thái dương, lấy chiếc kẹo trái cây trong túi quần ra, ngậm vào miệng.
Cổng nhà thờ tổ là cổng gỗ, không hề có khóa. Chỉ đẩy nhẹ là cửa đã mở ra. Ba người bước vào trong, đập vào mắt họ là một cột gỗ to, dày. Trên cột gỗ đó treo năm câu đối. Khương Yếm nhìn cột gỗ bên trong, trên đó có treo câu đối: "Tư di phụ mẫu lệnh danh, tổ tông minh mệnh như văn*."
* 思贻父母令 danh, 祖宗明命如闻: biếu tiếng thơm cho cha mẹ, lệnh của tổ tiên rõ ràng bên tai (tạm dịch).
Cả ba đứng ở tiền sảnh không lâu. Khi thấy không phát hiện được gì đặc biệt, họ bèn vòng ra sảnh sau.
Sảnh sau treo một tấm biển "Hữu ngã hậu nhân*". Trong sảnh bày đủ loại thảo dược, được sắp xếp ngay ngắn trong hộp. Chắc hẳn tối hôm qua Vương Quế Lan đã đưa đến. Số thảo dược ở đây còn nhiều hơn cả ở trong sân nhà trưởng thôn. Có lẽ tất cả dược liệu mà cả thôn tích góp đều ở đây cả rồi.
(*) 佑我后人: phù hộ cho con cháu chúng tôi
Thời gian gấp rút, theo yêu cầu của chương trình, sự tồn tại của hình nhân không thể bị phát hiện. Vì vậy, ba người phải tốc chiến tốc thắng.
"Vào nhé?" Khương Yếm hỏi.
Nếu gặp chuyện thật, Khương Yếm không dám hành động liều lĩnh. Dù sao cô cũng không biết linh hồn có chịu được đòn công kích của cô hay không. Vậy nên cô đành phải nhờ cậy vào cặp song sinh này, nhất là Thẩm Hoan Hoan trông có vẻ thành đạo.
Ai ngờ Thẩm Hoan Hoan lại nhìn Thẩm Tiếu Tiếu: "Tiếu Tiếu, muội thấy sao?"
Thẩm Tiếu Tiếu gật đầu: "Muội thấy không thoải mái lắm, lúc nãy ở ngoài cửa..."
Thẩm Tiếu Tiếu có năng lực cảm ứng linh hồn rất mạnh, nếu không cũng không thể thông hiểu "thỉnh linh nhập xác". Nếu em không thấy khó chịu, nghĩa là sẽ không có gì nguy hiểm. Khương Yếm nhanh chóng hiểu ý của Thẩm Tiếu Tiếu, Thẩm Hoan Hoan cũng vậy.
"Bảo vệ bản thân cho tốt."
Thẩm Hoan Hoan đứng chắn trước hai người.
Nàng khẽ thở dài, kẹp lá bùa giữa ngón trỏ và ngón giữa. Sau khi chắc chắn đã an toàn, nàng mới từ từ đẩy cửa ra.