Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi!
Bí mật bị phơi bày
Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi trả lời tin nhắn của tổ chương trình, Khương Yếm nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Khi cô mở mắt lần nữa, đã là bốn giờ chiều. Khương Yếm tỉnh giấc vì tiếng khóc.
Có lẽ vì vừa mới hóa hình không lâu, hoặc cũng có thể đơn thuần là do cảm giác mệt mỏi khi thời tiết giao mùa, mấy ngày nay Khương Yếm rất hay buồn ngủ.
Cô nhìn đồng hồ rồi trở mình định ngủ thêm, nhưng không ngờ bên ngoài cửa sổ ngày càng ồn ào, tiếng khóc vang lên không ngừng, xen lẫn tiếng mắng chửi và can ngăn.
Không thể ngủ tiếp được, Khương Yếm khó chịu bước đến định đóng cửa sổ, nhưng vừa tới nơi cô bèn dừng lại. Hai người đang khóc bên ngoài cửa sổ chính là hai người cô từng gặp: một là cô gái trong cặp đôi tối hôm qua, và người kia là bé gái đứng xếp hàng sau cô sáng nay.
Cô gái siết chặt vai đứa bé, liên tục lắc mạnh, vẻ mặt sụp đổ, nước mắt lã chã rơi, không nói nên lời. Đứa bé rõ ràng là đang đau vì bị siết chặt, đôi vai co rúm lại, em cứ lắc đầu và khóc mãi. "Em, em xin lỗi, hức hức, em xin lỗi chị…"
Có lẽ vì đã khóc quá lâu nên giọng em trở nên khàn đặc. Mẹ của em đứng bên cạnh, mấy lần định vươn tay ra nhưng lại rụt về, mãi mà không dám giải cứu con gái mình khỏi tay cô gái kia.
Mọi người xung quanh đều đang trách móc đứa bé: "Thấy người ta rơi xuống hồ mà không biết gọi người lớn đến giúp, chỉ đứng nhìn cậu ấy chết đuối sao?" "Mẹ mày dạy mày kiểu gì thế hả? Mày nhỏ tuổi không thể xuống cứu thì cũng phải kêu to gọi người đến giúp chứ!" "Rõ ràng là một mạng người… Haiz, trẻ tuổi như vậy, vừa mới đính hôn nữa… Haiz…"
Khương Yếm nhìn xung quanh và lập tức hiểu ra mọi chuyện. Khu dân cư này vốn được mở rộng và cải tạo từ một vườn hoa trong thành phố. Trong vườn hoa có một cái hồ, cư dân ở đây thấy hồ đẹp nên không cho công nhân lấp đi. Lúc này, bên bờ hồ, một chàng trai đang nằm trên mặt đất, toàn thân ướt đẫm, lồng ngực không có dấu hiệu hô hấp, chỉ có ba bác sĩ đang cúi xuống thu dọn thiết bị. Rõ ràng chàng trai đã chết, không thể cứu được nữa.
Cô gái gần như sụp đổ hoàn toàn. Cô ấy siết chặt đứa bé còn chưa cao đến eo mình: "Khóc, khóc mãi, mày chỉ biết khóc thôi sao, sao lúc Trần Hà rơi xuống nước mày không khóc to như thế hả?" "Đây là hành vi cố ý giết người, chính mày đã hại chết Trần Hà!"
Người mẹ liên tục cúi đầu xin lỗi cô gái: "Là do tôi không dạy được con bé, tôi xin lỗi cô, tôi biết cô chắc chắn sẽ không tha thứ cho con gái tôi, là lỗi của tôi, tôi đã không dạy con bé cách xử lý tình huống này như thế nào, lúc đó con bé đã bị dọa sợ…"
Thế nhưng cô gái lại không chấp nhận lý do thoái thác đó. Sau khi báo cảnh sát, cô ấy nắm chặt cổ tay bé gái và kéo em ra bờ hồ. Nhưng chuyện này đâu thể lấy mạng đổi mạng được. Nhìn thấy cô gái đang dần mất đi lý trí, mọi người trong khu dân cư khẽ thở dài rồi vội vàng ngăn cô ấy lại. Một lúc lâu sau, cô gái cuối cùng cũng buông tay đang giữ chặt bé gái ra.
Hướng Tình vội vàng ôm chặt đứa nhỏ vào lòng. Như thể đã tìm được chỗ dựa, đứa nhỏ xinh xắn bỗng òa khóc thật to. Tiếng khóc rất thê lương, đau đớn xé lòng, như thể bé đã phải chịu một nỗi oan ức lớn lao. Ánh mắt Hướng Tình ánh lên vẻ thương xót, nhưng lúc này cô ấy không thể an ủi con gái mình ngay được vì cô ấy còn phải động viên cô gái vừa mất người yêu kia nữa. Cô ấy ngồi xổm bên cạnh con gái, cứ để con bé khóc cho đến khi mệt thì thôi.
"Chi Chi, con nói cho mẹ biết, tại sao con không kêu cứu giúp anh trai?"
Đứa nhỏ khóc đến mức không nói rõ lời, em lắc đầu lia lịa: "Chi Chi không nhớ nữa."
Hướng Tình hơi sốt ruột: "Vậy con còn nhớ lần chó con rơi xuống nước không? Lúc đó con lo lắng đến mức chạy khắp nơi tìm người giúp kia mà, vậy tại sao lần này con lại không tìm người giúp anh trai?"
Nhờ có trực giác nhạy bén, Hướng Tình chợt cảm thấy có điều gì đó không ổn. Mặc dù Chi Chi còn nhỏ nhưng con bé vẫn luôn rất ngoan ngoãn, cũng có tinh thần giúp đỡ mọi người, sao lại có thể đứng trơ mắt nhìn một người từ từ chết chìm mà chẳng nói một lời nào cơ chứ?
Chi Chi nắm chặt tay áo mẹ, sụt sịt nước mũi liên tục. Hướng Tình thấy vậy không đành lòng, bèn lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau mặt cho đứa nhỏ.
"Mẹ ơi…"
Hướng Tình đáp lại một tiếng, Chi Chi ngẩng đầu nhìn mẹ một cái, nhỏ tiếng thút thít: "Hức hức, con xin lỗi mẹ, lần sau con nhất định sẽ không khó chịu nữa."
"Khó chịu?" Hướng Tình nghĩ Chi Chi khó chịu vì ban nãy bị cô gái kia kéo đi, nhưng không ngờ sau khi nói ra lời này, Chi Chi đột nhiên vén áo lên, để lộ cái bụng nhỏ trắng nõn mịn màng. Trên đó in hằn một vết đỏ lớn cỡ bàn tay.
Hướng Tình đau lòng vô cùng: "Là do ban nãy con bị chị gái véo à?"
Chi Chi lắc đầu: "Là anh trai…"
Hướng Tình: "Cái gì?"
Người dân xung quanh đang bàn tán xôn xao nghe vậy cũng im lặng hẳn.
Chi Chi cúi đầu, những giọt lệ vương trên mi mắt em: "Ban nãy Chi Chi đang chơi với kiến bên bờ hồ, anh trai nói muốn chơi trò chơi bí mật, muốn gãi ngứa cho nhau. Nhưng tay anh ấy cứng lắm, cứ bóp eo Chi Chi mãi, anh ấy để Chi Chi ngồi lên đùi anh ấy, khó chịu lắm, con không muốn chơi nữa, thế là anh trai tức giận rồi nhắm mắt lại, sau đó đi đứng không cẩn thận nên rơi xuống nước." "Chi Chi cũng buồn lắm, Chi Chi không muốn nói chuyện."
Đứa nhỏ vẫn còn đang học mẫu giáo hiển nhiên không hiểu hành vi của Trần Hà là gì, nhưng theo bản năng, em cảm thấy khó chịu nên mới không giúp Trần Hà kêu cứu.
Hướng Tình im lặng một lúc lâu, sau đó đứng dậy.
Giọng Chi Chi ban nãy tuy nhỏ nhưng đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy rõ, hiển nhiên cũng bao gồm cả bạn gái của Trần Hà. Môi cô ấy khẽ run run: "Mày, mày nói cái gì?" "Mày đang nói cái gì vậy?!"
Lúc này Khương Yếm không còn cảm thấy mệt mỏi nữa, cô ngồi trên ban công, khẽ cong môi nhìn đám người ồn ào phía dưới.
Do bạn gái của Trần Hà đã báo cảnh sát trước đó nên lúc này tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi, hai viên cảnh sát được huấn luyện bài bản nhanh chóng chạy tới hiện trường. Giang Thành được xây dựng cạnh bờ sông nên mỗi năm đều xảy ra rất nhiều vụ tai nạn chết đuối. Những vụ tai nạn chết đuối thông thường vốn không cần gọi cảnh sát, chỉ cần gọi 120 xác nhận cái chết rồi để nhà tang lễ đưa đi thôi. Nhưng lần này, bởi vì người báo án nói là "bị sát hại" nên mọi chuyện tức khắc trở nên khác biệt. Cảnh sát đi đến bên cạnh Trần Hà và kiểm tra thi thể một lúc. Mũi, miệng, quần áo và đồ dùng hàng ngày, khi kiểm tra đến túi quần của Trần Hà, đột nhiên một chiếc dây buộc tóc màu hồng rơi ra. Trên chiếc dây buộc tóc có gắn hình thỏ con, đôi mắt thỏ con được đính hai viên đá quý màu đỏ, trông rất đẹp và tinh xảo. Một viên cảnh sát nhanh chóng nhặt dây buộc tóc lên, đưa cho đồng nghiệp: "Cậu nhìn cái này xem, có giống không…" "..." Hai người họ nhìn nhau, có thể thấy rõ sự ngạc nhiên trong mắt đối phương.
Lúc này, trong đám đông vây quanh đột nhiên có người "ơ" một tiếng, những người khác đều nhìn về phía anh ta. Người đó gãi đầu: "Là cô bé đó, cô bé người mẫu chết bên bờ sông ngày hôm qua, tin tức nói lúc ra ngoài cô bé có buộc tóc bằng dây buộc tóc màu hồng gắn hình con thỏ, nhưng khi tìm thấy thi thể thì cô bé ấy lại xõa tóc…" "..." "..." "Cô bé trên tin tức đó… Tên là Hiểu Hiểu nhỉ? Hình như là tầm tám chín tuổi." "Đây là ấu dâm hả?" "Chưa chắc, có khi là vì không dám động tay động chân với phụ nữ trưởng thành nên mới chuyển mục tiêu sang các bé gái xinh xắn…" "Chị gái trách oan em rồi, xin lỗi em, em muốn ăn gì không?" "Mấy loại dâm ô này đúng là đáng chết, không đáng được cứu!" "Suỵt, cũng có thể không phải do Trần Hà, vẫn chưa có kết luận mà." Tất cả mọi người đột nhiên im bặt, họ lặng lẽ nhìn nhau, không hẹn mà cùng tránh xa thi thể Trần Hà.
Bạn gái của Trần Hà vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc dây buộc tóc. Cô ấy chắc chắn mình chưa từng nhìn thấy chiếc dây này, hơn nữa cô ấy còn để tóc ngắn, không thể nào là đồ Trần Hà mua cho cô ấy được, chưa kể hôm trước Trần Hà đi đêm đến rạng sáng mới về nhà… Toàn thân cô gái run rẩy, đôi chân mềm nhũn rồi khuỵu xuống đất.
Tất cả mọi người đều im lặng, vẻ mặt ai nấy cũng rối bời, thi thể Trần Hà bỗng chốc trở thành một thứ gì đó rất dơ bẩn trong mắt họ.
Nụ cười trên khóe môi Khương Yếm chợt nhạt nhòa, cô thôi không nhìn nữa rồi bước đi trên sàn nhà. Sàn nhà bây giờ đang tỏa ra hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ, còn mùi hương của thứ dầu kia đã gần như tan biến cùng với dục vọng và sinh mệnh của người đàn ông kia.
Nguyên nhân dẫn đến cái chết của Trần Hà là từ cô, nhưng Khương Yếm lại chẳng thấy áy náy chút nào. Cô chỉ giết chết dục vọng của Trần Hà mà thôi. Chỉ vậy mà thôi. Năng lực của Khương Yếm thật ra không phải là giết người thông qua việc giết chết dục vọng của họ. Dục vọng của con người vốn dĩ là vô hạn, cho dù có bị giết chết cũng sẽ tái sinh lại nhanh chóng. Nhưng những dục vọng mà Khương Yếm giết chết mỗi lần tái sinh đều sẽ mang theo nỗi đau như dao cứa vào tim, khiến người ta sống không bằng chết. Vậy nên chỉ là do sức chịu đau của Trần Hà quá kém, không chịu được khoảng thời gian dục vọng tái sinh mà thôi. Nhưng điều này có thể trách cô sao? Khương Yếm không cảm thấy vậy. Ai bảo Trần Hà cứ đi nhìn rồi đi sờ soạng cơ thể bé gái chứ? Ai bảo Trần Hà không kiểm soát được dục vọng thể xác chứ? Vậy nên nếu chết cũng chỉ có thể trách bản thân hắn ta.
Cơn buồn ngủ lại ập tới, Khương Yếm bèn ngả mình xuống ghế sofa và tiếp tục giấc ngủ còn dang dở. Đến bảy giờ hai mươi phút tối, Khương Yếm lại bị đánh thức lần nữa, nhưng lần này là do chiếc đồng hồ báo thức cô đã đặt sẵn trước đó. Khương Yếm đứng dậy vào phòng ngủ sắp xếp hành lý. Cô gấp gọn váy áo với ba màu chủ đạo là đỏ, trắng và đen rồi đặt vào vali, tiếp đó là đồ dùng vệ sinh cá nhân và cuối cùng là hai đôi giày cao gót. Người của Cục quản lý siêu nhiên không được phép mang theo dao kéo khi thi hành nhiệm vụ, giày cao gót cũng có thể dùng để giết người, muốn đá gãy cổ hay giẫm nát xương đều rất thuận tiện.
Một mảng tối đen bao trùm bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa nhỏ li ti đang rơi tí tách và dường như chưa có ý định dừng lại. Đã qua bốn mươi phút, Khương Yếm tính thời gian rồi cầm chiếc ô màu đen đi ra ngoài. Mưa không lớn nên việc đi lại cũng không quá khó khăn. Khương Yếm vừa tính toán thời gian vừa chậm rãi đi ra ngoài khu dân cư, những hạt mưa rả rích rơi trên những khóm hoa ven đường khiến chúng khẽ rũ xuống. Đi được tầm bảy tám phút, Khương Yếm bước qua cánh cổng khu dân cư. Bên ngoài cổng đặt hai, ba chiếc vòng hoa tang đang lặng lẽ dựa vào nhau dưới cơn mưa.
Bạn gái của Trần Hà cúi đầu đứng một bên. Mặc dù phía cảnh sát vẫn chưa đăng tin lên mạng xã hội nhưng dựa theo thông tin nhận được chỉ một phút trước, Trần Hà đúng là một tên tội phạm dâm ô thật. Hắn ta theo đuổi và lạm dụng những người mẫu trẻ em và việc hắn ta sa chân rơi xuống nước cũng là chuyện đã được định trước. Bây giờ ác giả ác báo, chết đuối đổi lại chết đuối, Trần Hà chết là đáng. Mặc dù cô ấy cảm thấy buồn vì đã lãng phí mấy năm của mình cho Trần Hà, nhưng cô ấy cũng biết mình nên cảm thấy may mắn. Cô ấy mới chỉ đính hôn với Trần Hà, tương lai vẫn có thể tốt đẹp hơn. Nghĩ đến đây, cô gái khẽ thở dài. Cũng nên đi xin lỗi đứa nhỏ ấy thôi. Lúc đó cô ấy không biết rõ ngọn ngành sự việc nên đã quá hung dữ với đứa bé rồi.
Lúc đi ngang qua Khương Yếm, cô ấy còn khẽ gật đầu với người phụ nữ lạ xinh đẹp này. Gió thổi ngày càng lớn khiến những vòng hoa lảo đảo xiêu vẹo, những bông hoa giấy phát ra tiếng loạt soạt không ngừng, nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi tất cả chúng đều nghiêng ngả rồi rơi rải rác trước mặt Khương Yếm. Chiếc xe bus mang biển số Giang F17995 đang réo còi inh ỏi cách đó không xa, Khương Yếm mỉm cười cất bước đi về phía đó. Chiếc vòng hoa màu trắng viết hai chữ "Trần Hà" bị giày cao gót giẫm nát không thương tiếc, từ từ chìm vào vũng bùn xi măng nhơ nhuốc. Nó giống như Trần Hà vậy. Đê hèn bẩn thỉu, chết chìm lại chẳng được ai quan tâm.