45. Chương 45

Đáng Ghét! Cô Ta Lại Ra Vẻ Nữa Rồi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Do dự một lúc lâu, Hà Sấu Ngọc mới dùng ngón trỏ chạm vào lòng bàn tay Khương Yếm.
Cô ấy viết từng nét:
"Cảm ơn nhưng đừng điều tra thêm nữa."
Viết xong dấu chấm, Hà Sấu Ngọc nở nụ cười, một nụ cười cay đắng. Cô ấy còn muốn viết thêm gì đó, mấp máy môi vài lần, cuối cùng vẫn không viết gì.
Cô ấy quay người nhìn về phía cửa sổ. Hôm nay trời nắng, cách đó không xa có trồng một cây lê. Mùi hoa lê rất nhẹ, từ từ bay vào phòng, hòa lẫn với mùi cá tanh trong khu nhà tập thể, tạo cho người ta cảm giác như một bức tranh đẹp bị phá hỏng.
Hà Sấu Ngọc tựa người lên cửa sổ, khe khẽ thở dài.
Khi ánh nắng tràn ngập căn phòng, sự hiện diện của Hà Sấu Ngọc dường như hoàn toàn biến mất, những dấu tay đỏ cũng không còn chút dấu vết.
"Cốc cốc cốc!"
Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa của Trình Quang.
Đan Ngưng Linh có khả năng chữa lành linh hồn vượt trội hơn hẳn các loại đan dược thông thường, Trình Quang nghỉ ngơi ba tiếng đồng hồ đã khỏe khoắn hẳn ra, cậu vừa gõ cửa vừa kêu la ầm ĩ, muốn mời cả hai một bữa thịnh soạn.
Thế là ba người thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài.
Nửa buổi sáng, trời không quá sáng cũng không u ám, không nóng cũng không lạnh, cả ba đi bộ đến quán ăn, chọn một cái bàn thấp cũ kỹ nhưng sạch sẽ.
Ở đây không bán nhiều đồ vào buổi sáng, cuối cùng Trình Quang gọi mười hai xửng sủi cảo hấp, đặt đầy cả bàn. Đồ ăn được mang ra rất nhanh, những cái sủi cảo hấp vừa ra lò trông nhỏ nhắn, tinh tế, nhân tôm tươi ngon, mọng nước được bọc trong lớp vỏ trong suốt, óng ánh, chấm với nước chấm đặc biệt vô cùng hấp dẫn.
Thẩm Tiếu Tiếu há miệng nhét liền ba cái sủi cảo vào, miệng em phồng lên như con rái cá biển đang trữ thức ăn trong má, em vừa cố gắng nhai hết vừa lườm nguýt góc bàn bằng ánh mắt oán hận.
Trình Quang đang định bàn về manh mối với hai người, thấy vẻ mặt giận dỗi của Thẩm Tiếu Tiếu thì lấy làm khó hiểu.
"Mới ngủ dậy nên gắt gỏng à?"
"Chắc là ăn nhiều quá." Khương Yếm liếc nhìn Thẩm Tiếu Tiếu: "Mỏi hàm rồi."
Thẩm Tiếu Tiếu cuống quýt muốn phản bác, có điều trong miệng đang ngậm đầy thức ăn, em ú ớ mãi cũng chẳng thốt ra được lời nào, đành phải cố gắng nhai thật nhanh, cuối cùng cũng nuốt hết chỗ thức ăn…
Nhưng, năm phút sau.
Chẳng còn ai quan tâm tại sao lúc nãy em lại tức giận nữa.
Thẩm Tiếu Tiếu cố gắng khơi lại chuyện này: "Không phải đâu."
Trình Quang đang hỏi Khương Yếm chuyện tối qua, nghe thấy thì bối rối nhìn em ấy: "Không phải cái gì?"
Thẩm Tiếu Tiếu siết chặt tay: "Không phải lúc nãy anh hỏi tại sao tôi lại tức giận sao? Sao mà quên nhanh thế, tôi tức giận là vì chị Khương Yếm! Chị ấy để tôi ôm đầu Hà Sấu Ngọc cả đêm, cái đầu cứ rên ư ử suốt, chị ấy thì ngủ ngon lành còn tôi lại chẳng chợp mắt được giây nào, ghen tị chết đi được!"
Trình Quang cau mày.
Thẩm Tiếu Tiếu đợi một lúc lâu, thấy cả hai đều không dỗ dành thì em lại tủi thân vùi mặt vào bát cháo kê húp vài ngụm, khi ngẩng lên, vẻ tủi thân đã biến thành căm giận.
Khương Yếm: "Sao thế?"
Thẩm Tiếu Tiếu bĩu đôi môi bóng nhẫy: "Hàm bị mỏi rồi."
"…"
Trình Quang đã suy nghĩ xong, có đánh chết cậu cũng không tin Khương Yếm lại làm ra chuyện bắt nạt đồng đội như vậy. Trước kia cậu bị sách vở che mắt, hiểu lầm Khương Yếm, bây giờ cô là ân nhân cứu mạng cậu, cậu không cho phép bất cứ ai vu oan cho cô!
Cậu nói chắc như đinh đóng cột: "Cô trách oan sư tỷ của tôi rồi."
"Chắc chắn là chị ấy muốn giúp cô rèn luyện dũng khí, với cái gan của cô, nếu không rèn thì sau này sẽ phải chịu khổ nhiều đấy… Vả lại, lúc đó cái đầu Hà Sấu Ngọc cũng chẳng gây ra nguy hiểm gì, đúng không?"
Thẩm Tiếu Tiếu: "À…"
Trình Quang thầm nghĩ, quả nhiên là vậy.
Cậu nói với giọng điệu khéo léo thuyết phục: "Sư tỷ của tôi làm việc tốt không cầu danh, rất dễ khiến người ta hiểu lầm! Cô nghĩ mà xem, nếu chỉ việc này cô cũng sợ, thế sau này gặp chuyện nguy hiểm hơn thì biết phải làm sao? Sau tối hôm qua, cô đã được lợi rất nhiều thứ đấy!"
Thẩm Tiếu Tiếu khó hiểu: "Được lợi gì cơ?"
"Cô nói xem, nếu lần sau lại phải ôm đầu đi ngủ, cô có dám không?"
Thẩm Tiếu Tiếu nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu: "Chắc là có."
"Vậy còn chưa đủ sao?"
Trình Quang khích lệ Thẩm Tiếu Tiếu: "Vậy nếu sau này gặp phải tình huống như thế, có phải cô sẽ chủ động ôm cái đầu, cho sư tỷ thấy cô đã trưởng thành, không phụ tấm lòng khổ tâm của đàn chị không?"
Thẩm Tiếu Tiếu ưỡn ngực ngẩng đầu: "Chắc chắn rồi!"
"Đứa trẻ này dễ dạy dỗ thật." Trình Quang hài lòng vỗ vai Thẩm Tiếu Tiếu, cúi đầu tiếp tục ăn sủi cảo hấp.
Nghe hết câu chuyện, Khương Yếm đặt cái xửng không xuống, vui vẻ lau tay.
Cô đã nói cứu Trình Quang được lợi nhiều thứ lắm mà.
Nếu lần sau gặp phải cái đầu từ trên trời rơi xuống như thế nữa, cô có thể ngủ ngon lành rồi.
Hôm nay Thẩm Hoan Hoan và Triệu Sùng sẽ đi thăm dò khu nhà tập thể, vậy nên ba người ăn cơm xong thì quay về chỗ ở ngay.
Lúc trước cảnh sát thành phố An Bình đã đến điều tra một lần, nếu lần này không thể tìm được bằng chứng của vụ giết người, cái chết của Hà Sấu Ngọc sẽ được kết luận là "vụ chó dại tấn công người" và khép lại vụ án.
Nhưng vì Hà Sấu Ngọc tự sát, dù phía cảnh sát kết luận cô ấy bị chó dại cắn chết hay phát hiện bằng chứng cho thấy cô ấy tự sát thì cái chết của Hà Sấu Ngọc sẽ không được tiếp tục điều tra nữa.
Vậy nên phải tận dụng chuyến thăm dò hôm nay thật tốt.
Khi ba người quay lại khu nhà tập thể, nhóm Thẩm Hoan Hoan vẫn chưa tới. Có mấy đứa trẻ đeo cặp sách đi về phía họ, có bảy, tám tuổi, cũng có mười hai, mười ba tuổi. Hai cô bé trạc tuổi đang khoác tay nhau, logo trường trên ngực áo in dòng chữ "Trường Trung học cơ sở An Bình".
Hai cô bé chụm đầu vào nhau, không biết nói chuyện gì mà cười khúc khích, trên mặt là nụ cười tươi sáng của tuổi học trò, không hề để ý phía trước có người.
Khương Yếm nghiêng người nhường đường.
"Cảm ơn chị ạ!" Cô bé đeo vòng da màu hồng bất ngờ quay đầu lại, mỉm cười cảm ơn Khương Yếm.
Thẩm Tiếu Tiếu đưa mắt nhìn theo: "Hai cô bé này trông cũng được đấy chứ!"
Trình Quang: "Sao lại nói thế?"
Thẩm Tiếu Tiếu: "Không hề oán trách vì sống trong khu nhà tập thể kiểu cũ này."
"Chuyện này có gì mà phải oán trách." Trình Quang trợn mắt: "Biệt thự bốn tầng như nhà cô, mấy ai ở được chứ!"
Thẩm Tiếu Tiếu ngẩn người.
Nhưng sau đó em lại nhếch môi cười, quay phắt người sang nhìn Trình Quang, tinh nghịch bảo: "Ghen tị à? Vậy kiếp này anh làm nhiều chuyện tốt chút, kiếp sau anh sẽ được ở trong biệt thự!"
Cả hai bắt đầu trêu chọc qua lại, Khương Yếm nhìn về phía trước, cách đó ba mét có một cậu bé đang cúi gằm mặt, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai cỡ lớn che khuất nửa khuôn mặt, đeo khẩu trang màu đen.
Hiện giờ ba người đang đứng ngoài cổng sắt, chắn gần hết lối đi, cậu bé cũng không nói gì, chỉ kéo vành mũ xuống, khom lưng cúi đầu cố gắng lách qua từ bên cạnh.
Khương Yếm hơi nghiêng vai, cậu bé bước nhanh hơn để lách qua khoảng trống ấy. Có điều khoảng trống Khương Yếm nhường cho cậu bé quá nhỏ, lúc cậu bé vừa lách qua được, chiếc mũ rộng thùng thình bỗng rơi xuống.
Đầu cậu bé trọc lóc một mảng, những vết sẹo lớn màu nâu đỏ lan khắp da đầu, trên tai và má là những mảng da bị tổn thương và sẹo lồi lõm.
Cậu bé vội vàng nhặt mũ lên rồi đội lại, bước đi thật nhanh không hề ngoảnh lại.
Thẩm Tiếu Tiếu cũng chú ý tới cậu bé, em thì thầm: "Đó là… bị bỏng à?"
Khương Yếm lắc đầu.
"Bị bỏng đấy." Tiếng mỉa mai vọng tới từ sau lưng.
Khương Yếm quay người lại.
Lâm Hâm Cửu đeo chiếc tai nghe đắt tiền trên cổ, đôi chân dài được bao bọc bởi quần thể thao màu đen, nếu bỏ qua vẻ châm biếm trên mặt và giọng điệu cạnh khóe thì anh ta đúng chuẩn hình tượng nam sinh đẹp trai bụi bặm.
"Ít nhất là bỏng cấp độ 2, trông cô cũng khá có năng lực, nhìn vậy mà không biết à?" Lâm Hâm Cửu đứng trước mặt Khương Yếm, vẻ châm biếm trên mặt chẳng giấu nổi.
"Không biết chuyện này thì mất mặt lắm sao?" Khương Yếm hỏi.
"Đương nhiên…"
Khương Yếm không để anh ta nói hết câu: "Tôi cho rằng, với tư cách là streamer chuyên nghiệp, thua trận mới là mất mặt."
Sắc mặt Lâm Hâm Cửu tối sầm lại.