26. Chương 26: Đoàn Tiêu - Vệ sĩ hay người yêu?

Đáng Yêu Là Kế Lâu Dài

Chương 26: Đoàn Tiêu - Vệ sĩ hay người yêu?

Đáng Yêu Là Kế Lâu Dài thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cậu nghĩ tôi rất mắc tiền?”
Sở Tiểu Điềm gật đầu như gà mổ thóc: “Rất mắc, rất mắc, bán tôi đi cũng không thuê nổi.”
Anh rất cao, còn Sở Tiểu Điềm lại mang giày đế bằng, nên khi anh quay đầu nhìn cô, anh phải cúi người xuống, ánh mắt vẫn lộ ra nét cười nhàn nhạt.
“Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi không mắc như vậy.” Anh khẽ nói: “Tôi đứng ở đây chứng tỏ cô thuê được.”
Sở Tiểu Điềm cảm thấy tim mình đập mạnh.
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm nhận được sức hút của mình—số lượng sách bán ra cao, số độc giả tăng vọt, nhưng chưa bao giờ bằng khoảnh khắc này: cô đã thuê được Đoàn Tiêu.
Một cảm giác tự hào chợt dâng lên.
Đoàn Tiêu nhìn đồng hồ: “Hai phút hết rồi, cô không còn cơ hội đổi người nữa.”
Sở Tiểu Điềm nói nhỏ: “Tôi cũng không muốn đổi chút nào.”
Câu này cô tự nói với mình, nhưng khi cô nói xong, cô nhận ra Đoàn Tiêu đang nhìn mình. Cô vội vàng giả vờ như mình không nói gì.
Họ đứng cạnh nhau, thu hút mọi ánh nhìn. Dĩ nhiên, không cần phải nói đến Đoàn Tiêu. Anh cao hơn cô đến nửa đầu, đứng phía sau cô như một bóng dáng nhỏ, mỗi lần nói chuyện đều phải ngẩng cổ lên.
Sở Tiểu Điềm cảm thấy, Đoàn Tiêu không giống vệ sĩ của mình sao? Hay chẳng qua, trong mắt người khác, cô lại là người hầu của anh?
“Chắc chắn là bạn gái.” Mấy cô gái đứng không xa thì thầm: “Cậu thấy không, lúc anh ấy quay đầu nhìn cô ấy, ánh mắt đầy chiều chuộng.”
“Tớ nghĩ là em gái. Người đàn ông vừa ngầu vừa đẹp trai, lại có khí chất đàn ông như vậy, sao có thể có bạn gái được?”
“Là minh tinh phải không? Nói không chừng là minh tinh thì sao?”
“Tớ thấy giống quân nhân, hơn nữa còn là lính đặc chủng cực kỳ lợi hại.”
“Đúng đúng, người mẫu cũng không có khí chất như vậy đâu ha? Vừa nhìn đã biết là một nhân vật rất lợi hại. Cậu nhìn góc mặt nghiêng của anh ấy đi, ôi trời, cả đời này tớ chưa từng thấy người đàn ông nào menly như vậy hết á!”
Sở Tiểu Điềm cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm về phía họ, nhưng cô không cảm nhận được sự ghen tị kia, bởi cô giờ chỉ đang hồi hộp.
Còn hơn mười phút nữa mới lên máy bay.
Đoàn Tiêu nhận ra cô đang căng thẳng, hỏi: “Căng thẳng cái gì?”
“Lúc tôi ra nước ngoài vẫn còn rất nhỏ, đi cùng với phụ huynh.” Sở Tiểu Điềm cảm thấy hơi ngột ngạt, cô bỏ khăn quàng cổ ra, lấy tay quạt mặt: “Tôi cứ đi xa nhà là căng thẳng.”
Thực ra, ngồi cạnh anh, cô cũng căng thẳng.
Anh nhìn cô lơ đãng, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Bởi vì anh quá đẹp, nhìn rồi không thể rời mắt đi được.
Vừa nghe thấy thông báo, Sở Tiểu Điềm đứng bật dậy.
Đoàn Tiêu ung dung cầm túi xách của cô: “Đi thôi.”
Vé máy bay do Đoàn Tiêu mua, hai người ngồi cạnh nhau.
Sở Tiểu Điềm ngồi sát cửa sổ, Đoàn Tiêu để túi xuống, cúi đầu hỏi cô: “Cô mang theo sách?”
“Đúng vậy, mang theo hai cuốn…”
Cô không biết tại sao, lúc đi cô bỗng quên đi, nhưng vẫn mang theo hai cuốn sách của mình.
Cô nghĩ rằng mang sang đó cho bố đọc cũng tốt, bố chưa bao giờ đọc sách của cô.
“Sách gì vậy?”
“Một cuốn *Hung đồ*, một cuốn *Linh oán*, đều là tiểu thuyết kinh dị.”
Thực ra, Đoàn Tiêu không biết hai cuốn sách này là của cô viết, nhưng khi cô nói ra, vẫn thấy hơi ngượng: “Tôi nghĩ có thể đọc để giết thời gian trên đường.”
Đoàn Tiêu mở khóa kéo, đưa sách cho cô.
Sở Tiểu Điềm cầm lấy cuốn sách đọc hai trang, rồi đóng lại.
“Không muốn đọc à?”
“Không đọc nổi.” Sở Tiểu Điềm căng thẳng nói: “Tôi… Hình như mắc chứng sợ độ cao nhẹ.”
Chứng sợ độ cao của cô không nghiêm trọng lắm, tòa nhà cao hoặc vòng đu quay mới khiến cô chóng mặt buồn nôn, nhưng bởi vì đã nhiều năm không ngồi máy bay, cứ nghĩ đến mình sắp bay lên thì da đầu cô tê dại.
“Muốn đổi chỗ không?”
Sở Tiểu Điềm lắc đầu: “Tôi không muốn cử động.”
Cô ngồi đó, cạnh cô chỉ có Đoàn Tiêu, hơi thở của anh bao bọc lấy cô khiến cô cảm thấy yên tâm hơn.
Bỗng nhiên Đoàn Tiêu ngồi gần về phía cô, thân thể Sở Tiểu Điềm căng cứng.
Anh đang thắt dây an toàn giúp cô.
Họ đứng quá gần nhau, giống như anh nhốt cô lại trong một không gian nhỏ, cô gần như có thể nghe thấy tim mình đập nhanh.
Thực ra, chỉ là mấy giây ngắn ngủi, nhưng khi Đoàn Tiêu rời khỏi cô, anh ngước mắt nhìn cô một cái.
Khoảnh khắc chạm mắt nhau, gương mặt Sở Tiểu Điềm đột nhiên đỏ lên, kéo theo lỗ tai trắng mịn cũng đỏ bừng.
Khoảng cách của hai người chỉ gần trong gang tấc, ngay cả hơi thở cũng có thể cảm nhận được.
Sở Tiểu Điềm căng thẳng không dám nhúc nhích, toàn thân cứng ngắc.
“... Cảm, cảm ơn anh.” Cô lắp bắp nói.
Đoàn Tiêu dừng lại một lát rồi hỏi: “Sao cảm ơn tôi?”
Sở Tiểu Điềm chớp mắt, mắt cô thoáng hiện vẻ mơ màng.
“Cho tôi mượn sách đọc đi.” Đoàn Tiêu lấy cuốn *Hung đồ* từ tay cô, rồi lật xem như không có chuyện gì xảy ra.
Một lúc sau, nội tâm Sở Tiểu Điềm:
*Á á á á á, tại sao anh ấy lại muốn đọc sách của mình, sao anh ấy có thể đọc sách của mình được chứ! Trên đó còn cả bản giới thiệu về tác giả mà lúc trước mình viết đó! Ngốc nghếch quá đi! Không được, không được, anh ấy tuyệt đối không được đọc! Xấu hổ quá đi à!*
Mà khi Sở Tiểu Điềm muốn lặng lẽ lấy cuốn sách lại, Đoàn Tiêu đã lật sang trang khác.
Lúc này, ngón tay của Sở Tiểu Điềm chạm vào tay áo anh, đầu ngón tay thon dài trắng trẻo của cô lọt vào tầm mắt của Đoàn Tiêu.
Cô giống hệt như một tên trộm bị bắt quả tang, đầu tiên chạm vào tay áo anh, cô khựng lại, sau đó dè dặt muốn chạm vào sách.
Cuối cùng, khi ngón tay cô chạm vào sách, Đoàn Tiêu quay đầu sang: “Muốn đọc à?”
Sở Tiểu Điềm vội vàng gật đầu: “Rất muốn.”
Đoàn Tiêu đưa sách cho cô, Sở Tiểu Điềm vừa thở phào nhẹ nhõm thì thấy anh cầm lấy cuốn *Linh oán* đi.
Sở Tiểu Điềm: “...”
Sau này, khi hai người đã bên nhau, có lần Sở Tiểu Điềm tò mò hỏi Đoàn Tiêu: “Lần đó trên máy bay đi nước K, tại sao anh phải giành sách của em đọc thế? Có phải lúc đó anh đã biết em là Phạn Âm rồi không?”
Đoàn Tiêu tiện tay lật cuốn sách mẫu mà nhà xuất bản vừa gửi cho cô: “Từng nghi ngờ, nhưng không chắc chắn.”
“Vậy sao anh lại giành sách của em.”
Đoàn Tiêu cười, khẽ quẹt tay lên chóp mũi cô: “Bởi vì anh muốn biết, rốt cuộc nội dung gì khiến em sợ hãi đến nỗi không ngủ được như vậy.”
...
Khi máy bay cất cánh, Sở Tiểu Điềm căng thẳng đến nỗi toát mồ hôi trán.
Khoảnh khắc máy bay cất cánh, Đoàn Tiêu chợt nói: “Nhìn bên này.”
Sở Tiểu Điềm quay sang nhìn anh theo bản năng.
Ngay sau đó, cô cảm thấy tay của Đoàn Tiêu đưa về phía mình, ngón tay anh búng nhẹ lên trán cô.
“Nhắm mắt.”
Sở Tiểu Điềm ngoan ngoãn nhắm mắt.
Cô cảm nhận được tay của anh che phủ mu bàn tay mình, vốn dĩ tay cô lạnh ngắt, nhưng nhanh chóng nổi da gà dưới lòng bàn tay anh.
Chỉ thoáng qua, cô cảm thấy linh hồn rung theo tiếng máy bay cất cánh, tai cô ù ù, cơn ù tai ngắn ngủi khiến cô không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.
Chỉ có nhịp đập trái tim mình, thình thịch, thình thịch, nhanh đến nỗi như sắp nổ tung.
Cuối cùng máy bay đã bay ổn định.
Không biết từ khi nào Đoàn Tiêu đã buông tay ra, anh nói: “Nghỉ ngơi chút đi.”
Sở Tiểu Điềm thả lỏng người, quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện tia sáng của những tầng mây rất đẹp.
Đến giờ ăn, khi tiếp viên hàng không đi tới phát bữa tối, ánh mắt cô dừng lại trên người Đoàn Tiêu, cô ta ngẩn người: “Anh là?”
Đoàn Tiêu ngẩng đầu.
Mắt chị gái tiếp viên sáng bừng, nhìn anh, có lời muốn nói nhưng lại thôi.
“Có chuyện gì à?”
“Không có gì, anh muốn dùng món nào?”
Đoàn Tiêu nhìn sang Sở Tiểu Điềm, cô nói: “Thịt gà đi.”
“Nước uống thì sao?” Chị gái tiếp viên hỏi Sở Tiểu Điềm, nhưng mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Đoàn Tiêu.
Sự chú ý của Đoàn Tiêu gần như đều ở trong sách, không ngẩng đầu lên.
Chị gái tiếp viên nói với giọng ngọt ngào: “Có cà phê, nước cam, nước suối và trà. Thưa anh, anh muốn loại nào?”
Sở Tiểu Điềm thấy Đoàn Tiêu không định lên tiếng, cô suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nước suối đi.”
Cà phê trên máy bay không ngon, nước cam không tươi, trà không tươi, vẫn là uống nước suối đi.
Thực ra Sở Tiểu Điềm uống gì cũng được, nhưng cô cảm thấy khẩu vị của Đoàn Tiêu chắc rất kén chọn.
“Thưa anh, nước của anh đây.”
Sở Tiểu Điềm đưa tay nhận lấy nước, nhưng không biết chị gái tiếp viên có phải nhìn Đoàn Tiêu quá nhập tâm không mà lúc cô nhận nước thì tay cô ta lắc lư, làm nước sắp đổ xuống.
Ngay sau đó, tay của Sở Tiểu Điềm bị một bàn tay nắm lấy.
Là Đoàn Tiêu giúp cô đỡ lấy ly nước trong tay, tốc độ đó nhanh đến nỗi gần như không ai nhìn rõ anh nhấc tay như thế nào.
“Xin lỗi, xin lỗi, để tôi lau cho anh nhé?”
Đoàn Tiêu ngước mắt lên nhìn chị gái tiếp viên, lạnh lùng nói: “Không sao, cô đi được rồi.”
Con ngươi của anh sâu thẳm sắc lạnh khiến người ta khiếp sợ, chị gái tiếp viên không khỏi rùng mình: “Xin lỗi.”
“Không sao chứ?”
“Không sao, không sao, không phải nước nóng.”
Sở Tiểu Điềm mở hộp cơm ăn được hai miếng thì không ăn nổi nữa, cô thấy Đoàn Tiêu cũng không ăn, cô do dự giây lát: “Anh không đói à?”
“Không đói.” Đoàn Tiêu cầm ly nước lên uống một ngụm.
Bên trong hộp cơm có một túi bánh quy nhỏ, Sở Tiểu Điềm mở ra ăn thì thấy cũng khá ngon. Sau khi ăn xong, cô cảm thấy chưa đủ, lại nhìn vào bên trong hộp cơm.
Đoàn Tiêu bỏ phần bánh quy trong hộp của anh lên bàn cô.
“... Cảm ơn.”
Cô không nhìn thấy chị gái tiếp viên vừa rồi kéo một chị gái tiếp viên khác, đứng ở lối ra vào đối diện nhìn người đàn ông bên cạnh cô. Họ kìm nén sự kích động, nhỏ giọng nói: “Tôi không thể nào nhìn nhầm được, cô nhìn dáng vẻ của anh ấy đi, là người hai năm trước phải không? Chắc chắn là anh ấy!”
“Chuyện hai năm trước rồi mà cô còn nhớ rõ như thế à?”
“Sao tôi quên được chứ. Hôm đó, người nước J kia phát bệnh thần kinh cứ đòi đổi chỗ ngồi, không đổi cho anh ta thì anh ta nổi nóng đòi đánh chúng ta. Chính là người đàn ông kia, chỉ dùng một chiêu đã chế ngự được anh ta. Cô biết người nước J kia vạm vỡ cỡ nào không? Trông ít nhất cũng phải hơn 100kg đó, khắp người toàn là thịt! Chúng ta nhiều người như vậy cũng không cản nổi anh ta, anh ta còn suýt ném một đứa trẻ ra ngoài nữa. Sau khi bị người đàn ông đó chế ngự, xuống máy bay thì bị cảnh sát dẫn đi rồi. Lúc đi, anh ta còn kêu gào nói cánh tay mình bị gãy rồi. Kết quả, cô đoán như thế nào? Anh ta thật sự phải nằm trong bệnh viện hơn một tháng mới khỏi!”
“Lợi hại vậy sao?”
“He is a hero.”
Chị gái tiếp viên nhìn về phía người đàn ông: “Nguyện vọng lớn nhất của tôi chính là có thể gặp được anh ấy lần nữa. Không ngờ thật sự đã gặp được rồi.”
“Nhưng anh ấy đã có bạn gái rồi, nhìn thấy chưa? Cô gái bên cạnh đó, trông còn rất xinh đẹp.”
“...” Cô ta nhìn Sở Tiểu Điềm, hạ quyết tâm nói: “Đợi xuống máy bay tôi phải đi hỏi cách liên lạc của anh ấy mới được, cho dù có thành công hay không, tôi cũng muốn thử.”
“Vậy cô phải chú ý một chút, cẩn thận bị hành khách khiếu nại đó.”
“Không đâu.”
Đoàn Tiêu còn đang đọc *Linh oán*, một tay chống cằm, ngón tay lơ đểnh giữ trang giấy. Sở Tiểu Điềm để ý thấy tốc độ đọc sách của anh rất nhanh, nhưng ánh mắt lại rất tập trung.
Cô rất muốn hỏi anh cảm thấy cuốn sách này hay không, nhưng lại sợ nhận được đáp án không hay, nên cứ mãi phân vân.
“Còn bao lâu nữa mới đến vậy?”
“Khoảng chín tiếng nữa.” Đoàn Tiêu nhìn đồng hồ và nói: “Cô ngủ chút đi.”
Sở Tiểu Điềm dụi mắt, cô thực sự hơi mệt rồi, cả người đều vô cùng mệt mỏi.
Từ lúc nhận được cuộc điện thoại của Sở Hàn Giang, cô đã mấy đêm không ngủ ngon, tối qua lại hồi hộp vì phải đi xa nhà, cả đêm gần như không ngủ.
“Vậy anh còn muốn đọc sách tiếp à?” Cô hỏi: “Hay anh cũng ngủ một lúc đi?”
Ánh mắt của Đoàn Tiêu di chuyển từ sách sang chỗ cô: “Tôi ngủ rồi thì ai bảo vệ cô?”
Sở Tiểu Điềm ngẩn người: “Tôi… Tôi không cần anh bảo vệ đâu.”
Ý của cô là cô ngủ rồi cũng không cần anh bảo vệ, dù gì cũng đang trên máy bay.
Nhưng Đoàn Tiêu nghe thấy câu nói này của cô thì mắt hơi nhíu lại.
“Tôi là vệ sĩ của cô.” Anh khẽ nói: “Đối với tôi mà nói, an toàn của cô là trên hết.”
...
Sở Tiểu Điềm ngủ say rồi.
Cô nghiêng đầu, gương mặt trắng tinh dựa vào lưng ghế, lông mày hơi nhíu lại, ngủ cũng không được ngon như trước.
Đoàn Tiêu nhấc tay ra hiệu, chị gái tiếp viên vội vàng đi tới: “Thưa anh, anh cần gì ạ?”
“Chăn lông.”
Đoàn Tiêu nhận lấy chăn lông, đắp lên người Sở Tiểu Điềm.
Có thể nhìn ra được tối qua chắc cô cũng không ngủ ngon, nỗi lo lắng dành cho bố khiến cô không thể nào ngủ ngon được, chỉ có mệt mỏi cực độ mới khiến cô chìm vào giấc ngủ.
Đầu Sở Tiểu Điềm cử động, cằm cô chạm vào chăn lông, gương mặt gầy gò trông đặc biệt nhỏ bé.
“Ưm…”
Hình như cô phát ra một âm thanh nhỏ, giống như vô tình rên khẽ trong giấc mơ, nghe rất bất an.
Đoàn Tiêu nhìn cô hồi lâu, bỗng nhiên anh nhấc tay lên, chạm nhẹ vào trán cô.
Trong mắt người ngoài, đây là hành động rất thân mật, nhưng anh cụp mắt nên không ai nhìn thấy cảm xúc trong mắt anh, Sở Tiểu Điềm lại càng không phát hiện ra.
“Sở Tiểu Điềm.” Anh nhìn gương mặt trắng bệch bất an của cô, chậm rãi lên tiếng: “Rốt cuộc cô sợ cái gì?”