32. Lời hứa của ngươi

Đáng Yêu Là Kế Lâu Dài

Lời hứa của ngươi

Đáng Yêu Là Kế Lâu Dài thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh nín thở siết chặt người kia trong im lặng, nhưng Sở Tiểu Điềm vẫn cảm nhận được sức mạnh áp chế không thể chống cự từ anh, dù anh đã cố gắng kiềm chế.
Từng lời nói, ánh mắt, giọng điệu của anh đều mang lại cảm giác rung động khiến người ta không thể nào từ chối.
Sở Tiểu Điềm nhớ lại lúc nãy Sở Hàn Giang nhắc đến anh, ngay cả giọng nói của ông cũng trở nên khác thường.
Giống như ngay cả bố cô cũng cảm thấy anh không phải kẻ tầm thường.
Nhưng Sở Tiểu Điềm không biết họ đã trải qua chuyện gì, cũng chẳng biết gì về quá khứ của anh.
Cô nhìn vào mắt Đoàn Tiêu, lòng trở nên nặng trĩu, khó nói thành lời.
“Còn nhớ tấm danh thiếp kia không?”
Cô gật đầu.
Đương nhiên cô nhớ, và sẽ mãi không quên.
“Đó là lời hứa của ta dành cho cô, chẳng liên quan đến bố cô, cũng chẳng liên quan đến bất cứ ai khác.”
“Nhưng… Tại sao?”
Lúc đầu cô chỉ nghi ngờ thoáng qua.
Lúc ấy cô đâu biết rằng thứ Đoàn Tiêu đưa cho cô không phải một danh thiếp bình thường, mà là một lời hứa.
Một lời hứa không thể nào phản bội.
Từ khi quen biết anh, anh đã làm quá nhiều việc cho cô, cứu cô biết bao lần.
Trên đời này, sao lại có người đột nhiên đối xử tốt với cô như vậy chứ?
Chưa từng có ai bảo vệ cô, nhường nhịn cô như vậy, nên cô càng lúc càng cảm thấy không chân thật, bắt đầu sợ hãi.
Sợ hãi rằng một ngày nào đó anh sẽ rời bỏ cô.
Dường như Đoàn Tiêu cảm nhận được nỗi bất an của cô, anh siết chặt vai cô.
“Không vì sao cả.” Anh ngừng một lát, rồi nói nhỏ: “Nếu buộc phải tìm một lý do.”
“Bởi vì cô là Sở Tiểu Điềm, là người ta muốn bảo vệ.”
Đến khi nằm trên giường, bên tai Sở Tiểu Điềm vẫn vang vọng lời anh.
Bởi vì cô là Sở Tiểu Điềm.
Là người ta muốn bảo vệ.
Nhưng tại sao chứ?
Cô vẫn không biết nguyên nhân.
Nhưng cảm giác lo lắng ấy bỗng nhiên biến mất một cách kỳ lạ.
Cô biết Đoàn Tiêu đứng bên ngoài, anh bảo cô đi ngủ, còn mình thì nhất định canh cửa cho cô, không rời nửa bước.
Cô nhắm mắt, cảm nhận hơi thở yên bình của mình giữa bóng đêm.
Ngoài bố ra, nơi này vẫn còn một người khác.
Ngay cả trong chính ngôi nhà của mình, cô cũng đã lâu không còn cảm giác an tâm như vậy.
Giống như một người từng lo sợ bước đi trong màn đêm quá lâu, bỗng có người cầm đèn soi đường cho mình, nhìn thấy mọi nỗi sợ hãi, dù không nói gì, vẫn lặng lẽ dẫn lối.
Anh sẽ đi cùng cô, dù chuyện gì xảy ra, anh sẽ là người đầu tiên xông đến bảo vệ cô.
Giống như cô chẳng cần lo sợ anh sẽ không quan tâm, không nhớ đến mình, hay chán ghét cô.
Sở Tiểu Điềm lấy điện thoại, báo tin bình an cho Lạc Bắc Sương, rồi gửi tin nhắn cho Úy Lam.
Úy Lam vẫn chưa biết cô đến nước K, nhưng thỉnh thoảng vẫn thảo luận cốt truyện với cô.
Sở Tiểu Điềm: Chị Úy Lam ơi, hình như tớ đã biết cảm giác thích một người là như thế nào rồi.
Sau khi Úy Lam đọc xong tiểu thuyết ngôn tình cô từng viết, cô nói với cô rằng cô có nền tảng viết văn, văn phong và cốt truyện đều tốt.
Nhưng vấn đề tình cảm nam nữ chính mãi không xử lý tốt.
Cô không biết nên thể hiện tình cảm ra sao, nhân vật cô tạo ra đều khô khan, kể cả tình cảm cũng vậy.
Bởi vì lúc ấy cô chẳng hiểu thích một người là cảm giác thế nào.
Nhưng giờ cô đã biết rồi, hơn nữa còn biết rất rõ.
Cô cầm điện thoại, nhắm mắt, một lúc sau thì ngủ thiếp đi.
Điện thoại rung lên, sáng rực, nhưng không đánh thức được cô.
Dựa vào tình trạng mất ngủ và suy nhược thần kinh lâu ngày của Sở Tiểu Điềm, dù điện thoại rung cũng có thể làm cô giật mình tỉnh giấc, nhưng lần này cô ngủ rất sâu.
Cô cũng không biết rằng sau khi cô chìm vào giấc ngủ không lâu, có người đã lặng lẽ đẩy cửa bước vào, ngồi bên giường cô.
Trong bóng tối, Sở Tiểu Điềm nằm trong chăn, co mình thành một cục, hai tay đặt dưới má, cạnh tay còn để điện thoại.
Đoàn Tiêu lấy điện thoại bên cô ra, đúng lúc đó lại có tin nhắn gửi tới, là Úy Lam. Anh nhìn một cái, rồi để lên bàn, kéo chăn xuống dưới cằm cô.
Sau đó anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Trong màn đêm, khóe mắt và môi anh đều thoáng nụ cười.
Rất nhẹ, nhưng dịu dàng như muốn tan chảy trong bóng tối, ánh mắt anh nhẹ nhàng nhìn gương mặt nhỏ xinh của cô, phác họa những đường nét tinh tế trên khuôn mặt cô.
Bốn năm trước.
“Cái gì? Cậu nói cậu đã cứu mọi người thoát ra an toàn hết rồi?”
“Bọn họ đã lên thuyền rồi.” Đoàn Tiêu hút thuốc, giọng khàn đặc nhưng bình tĩnh: “Bên tôi bị thiệt hại một người, tôi phải vận chuyển tro cốt của anh ấy về quê hương.”
Ánh mắt Sở Hàn Giang nhìn anh trở nên phức tạp.
Chàng trai trẻ này mới chỉ hai mươi lăm tuổi, trước khi đi còn tràn đầy sinh lực, nhưng lần này quay về, toàn thân đầy thương tích, tay bị gãy, cũng không biết có bao nhiêu vết đạn trên người, khuôn mặt mọc đầy râu chưa kịp cạo.
Nhưng ánh mắt và thần thái của anh vẫn cứng rắn và bình tĩnh như cũ.
Anh chẳng hề cảm thấy tự hào vì cứu được nhiều đồng bào gặp nạn, cũng chẳng mệt mỏi vì toàn thân là vết thương.
Chỉ có chút tiếc nuối và đau thương, đó là lời chia buồn đến người đồng hành.
Sở Hàn Giang thở dài: “Vất vả cho cậu rồi, Đoàn Tiêu.”
Hai người đều bị thương không nhẹ, Sở Hàn Giang cũng vừa được cứu thoát khỏi cõi chết nhờ anh, trong lòng không khỏi xúc động: “Cậu có người thân không?”
Đoàn Tiêu im lặng một lúc: “Người thân nhất đều không còn nữa.”
Sở Hàn Giang hơi ngạc nhiên.
Ông không hỏi thêm, chỉ gật đầu, ánh mắt hiện lên vẻ thâm trầm chỉ có người trung niên trải qua nhiều chuyện mới có: “Tôi có một cô con gái.”
Ông châm một điếu thuốc, từ từ nói trong làn khói: “Năm nay con bé chỉ mới mười chín tuổi, tôi đã… Bốn năm không gặp con bé rồi.”
Cũng có nghĩa là lúc ông rời đi, cô mới mười lăm tuổi.
Bác sĩ của hai người đều dặn dò trong thời gian này tuyệt đối không được hút thuốc, mà hiện giờ vật tư thiếu hụt, thuốc cũng là vật phẩm xa xỉ.
Lúc này dùng những thứ xa xỉ này thì chẳng còn gì thích hợp hơn nữa.
Ai biết được ngày mai còn được ngửi thấy mùi thuốc, nhìn thấy mặt trời mọc hay không?
Đoàn Tiêu không có hứng thú với chuyện gia đình người khác, nhưng hiện giờ hai người đều bị thương, ở trong ngôi nhà cũ kỹ u ám, ngoài nghe kể chuyện thì không còn gì để giết thời gian nữa.
“Từ nhỏ con bé đã nhát gan, yếu đuối, nhạy cảm, không thể chịu đau được, nhìn thấy chó hoang uống nước bẩn cũng khó chịu khóc òa lên, đi ngủ nằm mơ thấy ác mộng cũng khóc lóc gọi bố mẹ, khăn tay tôi dùng để lau nước mắt cho con bé được nhét đầy một ngăn tủ kéo. Cũng may lúc con bé được bảy tám tuổi thì không còn khóc nữa, cứ mở to mắt kìm nén, trông còn khiến người ta đau lòng hơn cả khi khóc.”
Sở Hàn Giang thở dài: “Tôi thật sự đau lòng cho con gái, năm đó buộc phải ly hôn với mẹ con bé. Khi tôi đi, nghe thấy con bé khóc suốt một đêm trong phòng, ngày thứ hai mang đôi mắt sưng húp đến hỏi tôi, bố còn về không ạ? Có phải bố không cần con nữa không?”
Có lẽ nghĩ đến điều này quá đau lòng nên giọng nói của Sở Hàn Giang khàn đặc: “Trái tim tôi khi đó đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ rồi. Tôi thật sự muốn dẫn con bé đi, nhưng không được. Khi đó tôi không còn gì cả, không tiền cũng không có thời gian chăm sóc con bé, chỉ đành để con bé lại cho mẹ nó.”
“Con bé cũng coi như trưởng thành trong một đêm, khi tiễn tôi đi, con bé không rơi một giọt nước mắt nào. Từ trên xe đã bắt đầu dặn dò tôi phải chú ý sức khỏe, đừng uống rượu hút thuốc quá nhiều, nóng giận cũng đừng đánh nhau với người ta, đã có tuổi rồi, đánh không lại người trẻ tuổi nữa đâu. Nếu tôi thực sự quá tức giận thì về nhà nổi giận với tấm gương. Cũng đừng nôn nóng kiếm tiền, chỉ cần được ăn no mặc ấm là được. Con bé nói tôi không cần mua nhà cho con bé, sau này nó sẽ kiếm rất nhiều, rất nhiều tiền, mua cho tôi một căn nhà lớn để tôi an dưỡng tuổi già, bảo tôi nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân… Cậu biết không? Đứa con gái này của tôi, từ nhỏ đã được tôi coi là hạt trân châu mà yêu thương đến lớn, con bé nên nũng nịu, ương bướng hơn, nhưng con bé thật sự quá hiểu chuyện rồi.”
Sở Hàn Giang cười mãi không ngừng, đôi mắt đỏ hoe.
“Đời này tôi có lỗi nhất, ngoại trừ mẹ con bé ra thì chính là con bé. Năm đó tôi lựa chọn đến nước J, một là để trốn tránh, hai là muốn gầy dựng lại sự nghiệp, để con bé sống cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng cậu xem hiện giờ đi, đừng nói là gầy dựng lại sự nghiệp, con mẹ nó, ngay cả mạng sống của mình cũng sắp không giữ được rồi. Mạng già này của tôi mất cũng chẳng sao, nhưng con bé mất đi bố phải làm sao đây?”
Đoàn Tiêu lạnh lùng xen vào một câu: “Chú coi tôi là người chết rồi à?”
“Hả?”
“Tôi còn sống thì con gái của chú vẫn còn bố.” Đoàn Tiêu ném đầu thuốc xuống đất, dập tắt.
Khi anh đứng dậy, băng gạc trên người đã thấm máu, nhưng sắc mặt anh không thay đổi chút nào, ánh mắt u ám, anh đứng từ trên cao nhìn xuống Sở Hàn Giang: “Nếu chú đã thuê tôi, tôi sẽ bảo vệ mạng sống cho chú.”
“... Vậy thì cảm ơn cậu nhé.”
Đoàn Tiêu nheo mắt, cũng không biết nhớ ra điều gì: “Chú bảo vệ cô ấy quá rồi.”
“Ai? Con gái tôi à?” Sở Hàn Giang nói: “Ông đây chỉ có mỗi một đứa con gái, không bảo vệ nó thì phải nuôi giống như nuôi con trai à?”
Đoàn Tiêu cười khẩy: “Chú có từng nghĩ đến việc mất đi sự che chở của chú, cô ấy sẽ sống như thế nào không?”
“Có hiểu chuyện hơn nữa cũng sẽ bị chú nuông chiều đến mất đi năng lực tự bảo vệ bản thân.”
Sắc mặt Sở Hàn Giang cứng ngắc.
Sao ông không hiểu được chứ.
Ý của Đoàn Tiêu là, thay vì nuông chiều như vậy, chi bằng để cô sống độc lập và có khả năng tự bảo vệ mình.
Nhưng ông chỉ có một đứa con gái, lại là cô con gái đáng yêu như thế, sao có thể không nuông chiều cho được?
Ông và thanh niên trẻ máu lạnh Đoàn Tiêu này không nói được với nhau đạo lý này, cuối cùng chỉ có thể nói: “Đợi cậu có vợ, rồi sinh thêm một đứa con, cậu sẽ hiểu.”
Trên thực tế, khi đó Sở Hàn Giang nghĩ, cậu hiểu được thôi.
Nói không chừng sau này cậu có người phụ nữ mình thích cũng không biết nên đối xử với người ta ra sao.
Lúc đó Đoàn Tiêu thực sự không biết.
Anh cũng chẳng hề biết con gái của Sở Hàn Giang trông như thế nào, anh chỉ biết đó là một cô gái yếu đuối và nhạy cảm.
Cô gái như vậy, đối với phần lớn người đều rất phiền phức, với anh cũng không bất ngờ.
Cho nên trước giờ anh chưa từng nghĩ đến việc nể mặt Sở Hàn Giang mà đi bảo vệ cho cô, dù sao hợp đồng giữa anh và Sở Hàn Giang chỉ là bảo vệ một mình ông.
Cho đến lần hợp tác thứ hai của hai người, Đoàn Tiêu biết được tên của con gái Sở Hàn Giang.
“Con gái Tiểu Điềm của tôi ấy à… Hôm nay gửi cho tôi một clip, ôi trời, dáng vẻ đáng yêu kia, cậu nói xem, sao trên đời lại có đứa con gái đáng yêu như vậy chứ?”
“Con gái Tiểu Điềm của tôi đã thành một cô gái rồi, càng ngày càng xinh đẹp, cũng không biết sao này tên nhóc nào được hời nữa…”
Trên thực tế, Sở Hàn Giang cũng chỉ nhắc đến cô ba lần, lần đầu tiên là lúc uống say, lần thứ hai là lúc bệnh nằm viện, lần thứ ba là lúc chuẩn bị tạm biệt.
“Nghe nói cậu cũng phải về thành phố C? Con gái tôi cũng ở đó.”
Đoàn Tiêu lấy bật lửa ra, châm một điếu thuốc: “Sao, muốn tìm vệ sĩ cho con gái chú à?”
Sở Hàn Giang suy nghĩ mấy phút, rồi lắc đầu: “Vệ sĩ thì không cần đâu, có tìm thật thì con bé cũng không chấp nhận nổi, hơn nữa tôi cũng không tin tưởng người khác.”
Để một người lạ bảo vệ con gái ông ư?
Đùa gì thế, lỡ như làm vệ sĩ không xong, nhìn trúng con gái ông thì sao?
“Chú muốn tôi bảo vệ cô ấy?”
“Tôi làm gì mời nổi cậu chứ.”
Đoàn Tiêu cười như không cười: “Dựa vào tình hình hiện tại của chú, quả thực không mời nổi.”
Sở Hàn Giang: “...”
Đoàn Tiêu là một trong những vệ sĩ đắt giá nhất Châu Á. Dựa vào tình trạng trước mắt của ông quả thực không mời nổi, cho dù là lần trước kia, ông có thể nhìn ra được Đoàn Tiêu cũng vì cứu người nên mới giúp ông đi chuyến đó, chứ không phải vì số tiền thuê kia.
Mà ai cũng không ngờ được hai người này thật sự có ngày gặp nhau.
Hơn nữa, Sở Tiểu Điềm vẫn còn một chuyện chưa biết. Lần gặp mặt đầu tiên giữa cô và Đoàn Tiêu mà cô tưởng, thực ra không phải lần đầu tiên hai người chạm mặt thật sự.
Đương nhiên chuyện này cô không biết, Sở Hàn Giang cũng không biết.
Người biết sự thật chỉ có mình Đoàn Tiêu.
Việc đầu tiên sau khi Sở Tiểu Điềm tỉnh lại chính là đi tìm Sở Hàn Giang, ông đang ngồi trên giường bệnh, trước mặt có một cái bàn, Sở Tiểu Điềm bưng cháo, múc từng muỗng đút ông ăn.
Sắc mặt của Sở Hàn Giang đã tốt hơn hôm qua rất nhiều, buổi sáng bác sĩ tới một chuyến, Sở Tiểu Điềm đứng ở bên cạnh nhìn lo lắng thấp thỏm, nghe thấy bác sĩ nói ông không có vấn đề gì lớn, chỉ cần nghỉ ngơi thì mới yên tâm.
“Bố, sao bên cạnh bố vẫn không có ai chăm sóc, bầu bạn với bố thế.”
Sở Hàn Giang nói với ý tứ sâu xa: “Bởi vì người bố thích quá nhiều, bố vẫn chưa biết nên chọn người nào.”
Sở Tiểu Điềm: “...”
“Con thì sao? Con có người mình thích chưa?”
Sở Tiểu Điềm bỗng dưng bị hỏi một câu hỏi mà cô đã có đáp án nhưng ngại trả lời, gò má cô bỗng chốc đỏ bừng lên.
Sở Hàn Giang đột nhiên hiểu ra gì đó: “Tiểu Điềm, lẽ nào con…”
“Gì, gì ạ?”
Ánh mắt của Sở Hàn Giang trở nên phức tạp, ông thở dài: “Con gái ngoan, bố không có đả kích con, nếu như con thích một người đàn ông máu lạnh thì nên từ bỏ sớm sẽ tốt hơn.”
Sở Tiểu Điềm chau mày: “Bố, bố cảm thấy Đoàn Tiêu là người máu lạnh ạ?”
Ánh mắt của Sở Hàn Giang bỗng chốc trở nên sâu xa.
Sở Tiểu Điềm chớp mắt, chợt nhận ra gì đó, cô che miệng, mặt đỏ ửng: “Bố, bố bẫy con!”
Sở Hàn Giang vội vàng nói: “Được rồi, được rồi, bố đã đoán ra từ lâu rồi.”
Sở Tiểu Điềm tức giận trừng mắt nhìn ông.
Sở Hàn Giang dè dặt nắm lấy tay cô: “Con gái ngoan, con nhìn trúng cậu ấy thật rồi à?”
“Vậy thì sao chứ, bố muốn phản đối à?” Sở Tiểu Điềm dừng lại một lát, rồi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Phản đối cũng vô dụng, con chỉ yêu đơn phương mà thôi.”
Sở Hàn Giang nghĩ đến ánh mắt lúc Đoàn Tiêu nhìn Sở Tiểu Điềm ngày hôm qua, ông muốn nói chưa chắc, nhưng câu nói đến bên miệng lại không nói ra.
Cho dù là Đoàn Tiêu hay Sở Tiểu Điềm, đều không phải người dễ rung động.
Con gái của ông nên ông hiểu, Sở Tiểu Điềm xinh đẹp, lại đáng yêu, từ nhỏ đến lớn có không ít con trai theo đuổi, chỉ những người theo đuổi cô thời đi học kia, không biết ông đã đuổi đi bao nhiêu người rồi.
Sở Tiểu Điềm dễ mềm lòng, nhưng muốn để cô rung động tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.
Càng không thể nói tới Đoàn Tiêu, anh có thể vô tư cống hiến cho bất cứ người nào cần sự giúp đỡ của mình, nhưng trái tim anh vẫn luôn nguội lạnh, chưa từng nóng bỏng.
Khiến người đàn ông này động lòng lại càng khó khăn hơn.
Sở Hàn Giang vừa định nói thêm gì đó, bỗng nhiên bên dưới truyền đến tiếng ồn ào.
Sở Tiểu Điềm đi ra cửa sổ nhìn, trông thấy rất nhiều người đang vây quanh một chỗ, hình như có một chiếc xe dừng lại ở đó, từ trong cửa sổ xe, cô lờ mờ nhìn thấy một bóng dáng.
Là Đoàn Tiêu.
Anh mặc đồng phục chiến đấu, đeo kính râm. Anh như phát hiện ra ánh mắt của Sở Tiểu Điềm, bỗng nhiên ngẩng đầu lên nhìn về phía cô, sau đó vẫy tay với cô.
“Xuống đây.”
Tuy rằng không nghe thấy anh nói gì, nhưng cô nhìn rõ khẩu hình miệng của anh, anh bảo cô qua đó.
“Bố, con…”
Sở Hàn Giang gật đầu, cười mỉm nói: “Đi đi, chỗ bố có người chăm sóc.”
“Vậy con đi rồi về ngay.”
Sở Tiểu Điềm mặc quần áo mà Sở Hàn Giang bảo người ta chuẩn bị cho cô, tà váy dài đến mắt cá chân, lúc cô chạy xuống dưới lầu, phải nhấc tà váy lên, mái tóc dài vén sang một bên, gương mặt xinh xắn như phát sáng dưới ánh nắng mặt trời.
Dưới lầu truyền đến tiếng ồn ào dữ dội hơn, Sở Hàn Giang đứng dậy đi tới trước cửa sổ nhìn. Z không biết đi vào từ lúc nào, anh ta nhìn bát cháo kia và nói: “Ông Sở, thưởng thức dữ nhỉ.”
Sở Hàn Giang thờ ơ nói: “Con người già rồi, tiền bạc, danh lợi, địa vị gì đó đều không bằng một bát cháo do con gái đút.”
Z cong khóe môi nói: “Hai người họ rất xứng đôi.”
“Xứng hay không, cậu nói là không tính.” Sở Hàn Giang trầm giọng nói: “Ông đây còn chưa thừa nhận đâu.”
Z khoanh tay, dựa vào tường nhìn xuống bên dưới, bỗng dưng anh ta nói: “Con người của anh ta vốn có tấm lòng tiếc thương kẻ yếu. Nếu anh ta nhìn thấy có người cần giúp đỡ, anh ta sẽ không chút do dự, dốc hết sức mình để giúp người đó. Nhưng dù có bất cứ chuyện gì cũng không lung lay được anh ta.”
Sở Hàn Giang không lên tiếng, nhưng Z biết ông nghe hiểu ý của anh ta.
“Nhưng anh ta đã lung lay vì con gái ông rồi.”
Hôm đó, khi anh ta bắn tỉa người kia, nhìn thấy Đoàn Tiêu và Sở Tiểu Điềm ở trong xe.
E rằng trên đời này không ai hiểu rõ tâm tình của Đoàn Tiêu hơn anh ta nữa.
Bọn họ là người chung một đường.
Ở nơi đất khách quê người, cô đơn một mình, không chút vướng bận.
Nhìn có vẻ như nhiệt huyết đầy mình, nhưng trái tim đã nguội lạnh rồi.
Có điều, sẽ có một ngày như vậy, khi gặp được một người nào đó, sinh ra thay đổi long trời lở đất.
Đó chính là trái tim cứng rắn như sắt thép sẽ nổ tung vì người này trong khoảnh khắc nào đó, mà ngay cả chính bọn họ cũng chưa từng nghĩ tới.
Tất cả nỗi nhớ nhung, yêu thương, tình cảm dịu dàng đều dành cho một người.
Từ đó trái tim kia không còn thu về được nữa.