Đáng Yêu Là Kế Lâu Dài
Chương 34: Hương hoa và lời thổ lộ
Đáng Yêu Là Kế Lâu Dài thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gió mang theo hương hoa khiến hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Khi ánh mắt cô không còn ngại ngùng tránh né nữa, cô nhìn thấy rõ thứ ánh lên trong đáy mắt của Đoàn Tiêu.
Đó là sự nồng cháy đến mức tưởng như có thể thiêu đốt tất cả, thứ ánh mắt mà cô chưa từng thấy ở bất kỳ ai.
Cô nằm mềm nhũn trên người anh, tay không còn chút sức lực, toàn thân như tan chảy dưới ánh mắt của anh.
Nhưng trái tim cô lại bình tĩnh lạ thường.
"Người trong tim..." Anh thì thầm, ánh mắt chăm chú nhìn vào đáy mắt cô: "Cô có không?"
Sở Tiểu Điềm im lặng một lúc.
"Trước đây không có."
Cô biết giọng mình lúc này nghe rất lạ, bởi cô không thể kìm được sự run rẩy trong tiếng nói.
Dù dùng hết sức lực, cô vẫn không thể điều khiển được sự căng thẳng và run rẩy ấy.
"Nhưng giờ thì có rồi."
Có lẽ đây là lần dũng cảm nhất mà cô từng làm trong đời.
Dù xấu hổ đến mức muốn biến thành chú chim nhỏ bay đi mất, cô vẫn nói ra.
Chỉ là cô không dám nhìn phản ứng của anh, nên ngay sau đó cô đã nhắm chặt mắt lại.
Một giây, hai giây, ba giây...
Liệu anh có hiểu lời nói của cô? Hay anh hiểu nhầm cô thích người khác?
Hay tất cả những điều đặc biệt anh dành cho cô đều là sự hiểu lầm?
Nhưng hôm đó anh đã nói...
Anh chỉ hứa với riêng cô.
Bỗng nhiên Sở Tiểu Điềm cảm thấy hối hận.
Chắc phải tìm đúng thời điểm thích hợp hơn để bày tỏ tình cảm, chứ nói năng lấp lửng như vậy là gì chứ!
Cô căng thẳng đến mức ngừng thở, hàng lông mi dài không ngừng rung lên, như hai cánh bướm bất an.
Cho đến khi cô cảm nhận hơi thở của anh phả ngay bên tai mình.
"Vậy sao? Thật trùng hợp." Giọng anh trầm thấp, hơi khàn, như một sợi lông vũ lướt qua tai.
"Tôi cũng vậy."
"Đùng" một tiếng.
Trong đầu cô như có vô số pháo hoa bừng nổ, hàng ngàn tia sáng rực rỡ rơi xuống.
Cô hầu như không thể hiểu nổi ý nghĩa của những lời ấy, trái tim trong lồng ngực ngừng đập rồi lại đập cuồng cuồng.
Anh đang nói gì thế?
Những lời đó nghĩa là gì?
"Tôi cũng vậy"... Tôi cũng vậy cái gì?
Rõ ràng cô là tác giả bán chạy, trí tuệ không phải vấn đề, nhưng lúc này cô như kẻ ngốc, hoàn toàn không hiểu những gì mình nghe thấy.
Biết đâu cô thật sự hiểu... nhưng không dám tin, cũng không dám xác nhận.
Cô mở to đôi mắt ngây ngơ nhìn anh.
Nhưng Đoàn Tiêu giữ lấy gáy cô, kéo cô vào lòng mình.
Rồi anh gọi khẽ tên cô: "Sở Tiểu Điềm."
Cô nắm lấy áo anh: "Hả?"
"Sau này có lẽ chúng ta sẽ không quay lại nơi này nữa."
Cô hiểu ý anh. Dựa vào tình hình hiện tại của nước K, yên bình chỉ là tạm thời. Biết đâu ngày mai chiến tranh tàn khốc sẽ xâm chiếm đất nước này.
Bọn họ có thể tới đây đã là may mắn lắm rồi.
"Hãy nhớ kỹ những gì vừa nhìn thấy vào trong trí nhớ, được không?"
Cô gật đầu trong lòng anh: "Được."
Bọn họ không nói thêm gì, nhưng cô có thể cảm nhận tay anh đang nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô.
Không biết trôi qua bao lâu, cô vẫn nằm trong lòng anh, không thể cử động.
Anh dường như càng ôm chặt cô hơn.
"Anh... Có không buông em ra à?"
Quả nhiên Đoàn Tiêu không có ý định buông. Anh trực tiếp bế cô lên xe.
"Còn phải đến một nơi nữa."
"Đi đâu?"
"Đến rồi sẽ biết."
Xe chạy không lâu thì dừng lại. Sở Tiểu Điềm nhìn ra ngoài: "Là trường học?"
"Cô nhi viện."
Đoàn Tiêu nhấn kèn, cửa mở ra, rất nhiều đứa trẻ chạy ra ngoài.
Chúng có làn da khác nhau, tuổi tác khác biệt, ai nấy đều trông rất ốm yếu. Một số thiếu dinh dưỡng, nhưng trạng thái rất tốt, trên gương mặt đều là nụ cười rạng rỡ. Sở Tiểu Điềm chú ý thấy chúng không hề quen Đoàn Tiêu, nhưng có lẽ do chiếc xe và quần áo của anh rất quen thuộc, thậm chí còn có cảm giác thân thiết, nên chúng chẳng hề sợ anh.
Đoàn Tiêu xuống xe, mở cửa cho Sở Tiểu Điềm trước, rồi mở cốp xe sau.
Hóa ra trong xe toàn là đồ cho tụi nhỏ: thức ăn, quần áo, và cả một số đồ chơi.
Hai người trưởng thành đi tới chắc là giáo viên ở đây. Họ khiêng đồ đi, rất nhiều đứa trẻ lớn tuổi hơn cũng đến giúp đỡ.
Sở Tiểu Điềm định xuống xe, bỗng nhìn thấy một thiếu niên đi tới mở cửa giúp cô, rồi cười với cô.
Cậu bé trông rất sạch sẽ, khoảng mười bốn, mười lăm tuổi. Khi cười, hàm răng trắng lộ ra, hỏi cô bằng tiếng Trung không lưu loát: "Chị ơi, chị là phụ nữ của Sếp Đoàn hả?"
Sở Tiểu Điềm đỏ mặt, nhìn Đoàn Tiêu.
Đoàn Tiêu bị một bé gái túm lấy quần áo.
Bé gái kia gầy yếu bị đẩy ra phía sau thì rưng rưng nước mắt.
Đoàn Tiêu dừng lại, khom người, bế bé gái lên, để cô bé lấy búp bê trên xe.
"Nếu không phải, em có thể theo đuổi chị không?" Thiếu niên bỗng đến, dè dặt nhìn cô: "Em chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp như chị, chị đẹp quá."
Sở Tiểu Điềm chớp mắt, chưa kịp phản ứng: "Cảm ơn... Em bao nhiêu tuổi rồi?"
"Năm sau là mười lăm tuổi rồi, rất nhanh sẽ thành người lớn!"
Ở nước K, mười sáu, mười bảy tuổi được tính là trưởng thành, tuổi kết hôn cũng sớm hơn nước Z, nên rất nhiều thiếu niên trưởng thành rất sớm.
"À, em tên..."
Tên còn chưa nói ra, cổ áo thiếu niên bỗng bị kéo lại, rồi xách lên.
Dù chỉ mười bốn tuổi, nhưng cậu bé cao hơn một mét bảy, vả lại còn lực lưỡng hơn hẳn những đứa trẻ khác. Cậu bị người đàn ông nhẹ nhàng nhấc lên bằng một tay, xoay một vòng.
Thiếu niên ngạc nhiên mở to mắt: "Sếp... Sếp Đoàn."
Sau đó là tiếng xì xào bằng tiếng nước K.
Đoàn Tiêu không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ánh mắt nghiêm khắc lạ thường. Chưa đợi thiếu niên nói xong, anh đã lạnh lùng nói một câu, rồi ném cậu bé sang bên.
Thiếu niên gục đầu, ngước mắt nhìn Sở Tiểu Điềm, rồi chớp mắt với cô.
Cô ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu họ nói gì.
Đến khi cô giáo đi tới bên cạnh, cười tủm tỉm nói với cô bằng tiếng Anh.
Câu Đoàn Tiêu nói là...
"Đừng đùa như vậy."
"Tại sao?"
"Because she is my girl."
Cô giáo nói chậm rãi bằng tiếng Anh, rồi mỉm cười vỗ vai cô: "Lucky girl."
Bởi vì cô ấy là cô gái của tôi.
Sở Tiểu Điềm còn đang ngẩn ngơ thì có người kéo tay cô, là bé gái được Đoàn Tiêu bế vừa nãy.
Cô khom người, cười với bé gái: "Chào em."
Bé gái đưa cô một món đồ, rồi chỉ vào Đoàn Tiêu.
Là một bông hoa cúc dại.
"Em muốn chị tặng cho anh ấy à?"
Bé gái gật đầu cười, rồi quay bỏ chạy.
Gần đây có một rừng hoa cúc dại, tuy không sánh bằng vườn hoa trước, nhưng cũng rất đẹp.
Sở Tiểu Điềm lại hái thêm hai bông, để chung với bông kia.
Đoàn Tiêu quay đầu lại, Sở Tiểu Điềm vội giấu bó hoa cúc ra sau người.
Bọn họ không thể ở lâu. Sau khi đưa đồ xong, họ chào giáo viên, rồi đi về.
"Những thứ kia là bố em nhờ anh đưa giúp à?"
"Không phải." Đoàn Tiêu thản nhiên nói: "Là tôi đi mua."
Sở Tiểu Điềm hiểu ra. Chẳng trách sáng sớm anh đã biến mất.
"Cầm gì trên tay thế?"
"Có gì đâu."
Sở Tiểu Điềm vẫn giấu bó hoa cúc, không cho anh nhìn thấy.
Có tặng không đây?
Đương nhiên phải tặng. Bởi là người khác nhờ cô, nên nhất định phải tặng.
Khi sắp tới căn cứ.
Sở Tiểu Điềm đột nhiên nói: "Em nhớ Tuyết Cầu và Karl rồi, không biết chúng thế nào."
"Có người sẽ chăm sóc chúng."
"Ừ, em biết chúng được chăm sóc rất tốt, nhưng vẫn nhớ."
Đoàn Tiêu dừng xe trước cửa, bước xuống mở cửa cho cô.
Sở Tiểu Điềm giấu hoa sau người, vừa định bước xuống thì nhìn thấy anh chắn trước cửa. Một chân cô không duỗi ra được, cô ngẩng đầu nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ.
Đoàn Tiêu khom nửa người, một tay chống cửa, tay còn lại đặt trên ghế ngồi của cô, ghé sát tới trước mặt cô: "Cầm gì sau lưng đó, hả?"
"Không... Không có gì hết..."
Quá gần rồi. Khoảng cách này thật sự quá gần.
Dù trước đó họ còn đứng gần hơn, nhưng lúc này anh như nhốt cô trong khoảng cách giữa anh và chỗ ngồi, cách đó không xa chính là người đứng gác tuần tra. Dù biết xe che khuất, cô vẫn không tránh khỏi cảm giác căng thẳng.
Đặc biệt là ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn cô chăm chú như muốn nhìn thấu nội tâm.
"Không có thật à?" Vành tai Sở Tiểu Điềm phiếm hồng, cô lắc đầu.
Đoàn Tiêu gật đầu, tay buông lỏng, muốn đứng dậy.
"Đợi chút!"
Đoàn Tiêu khựng lại.
Sở Tiểu Điềm phát hiện mình đang làm gì, mắt chợt mở to.
Không ngờ cô lại túm phần áo trước ngực Đoàn Tiêu, buộc thân hình đã đứng thẳng của anh phải cong xuống.
Trời ơi... Rốt cuộc cô đang làm gì thế?
Cô vội vàng muốn buông tay, nhưng ngay sau đó tay cô bị anh nắm lấy.
Đoàn Tiêu nắm tay cô, giữ chặt tay cô trong lồng ngực anh.
Cô gần như có thể cảm nhận nhịp đập trái tim anh.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch...
Đó là nhịp đập mạnh mẽ có lực, mỗi tiếng đều là sức mạnh khó tả.
Đó là trái tim cứng rắn của người đàn ông.
Thân hình cao to của anh gói ghém trong bộ đồng phục chiến đấu, kính râm màu đen treo trước ngực, bốt quân đội toàn là bùn đất. Có lẽ ở đâu đó trên người anh còn giấu vũ khí.
Nhưng người đàn ông toát ra sự mạnh mẽ và hơi thở nguy hiểm ấy lúc này lại có hơi thở dịu dàng nồng đậm ôm trọn lấy cô.
"Em muốn làm gì?"
Giọng anh vừa trầm vừa khàn, con ngươi tối sầm lại như bầu trời đêm u ám, nhốt kỹ cô gái trước mặt.
"Em... Em cũng không biết mình muốn làm gì." Sở Tiểu Điềm lắp bắp: "À, có người nhờ em chuyển một món đồ cho anh."
"Đồ gì?"
Đoàn Tiêu không biết cô giấu gì sau người, nhưng anh có thể nhìn ra cô rất hồi hộp căng thẳng trên đoạn đường này, nên anh không cố ý kiểm tra.
Nếu anh muốn biết, đương nhiên sẽ có cách, nhưng dáng vẻ vừa căng thẳng vừa ngập ngừng muốn nói của Sở Tiểu Điềm...
Thật sự quá đáng yêu.
Đến khi Sở Tiểu Điềm lấy thứ đồ giấu ra, mắt anh mới ngạc nhiên.
Đó là một bó hoa cúc dại, cánh hoa vốn xanh tươi, nhưng vì cô gái căng thẳng luôn nắm chặt trong tay nên héo úa, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.
"Một bông trong số đó là bé gái kia nhờ em tặng cho anh."
Cô không dám nhìn vào mắt anh, chỉ đưa mắt sang chỗ khác, giọng run rẩy: "Còn... Còn những bông khác, là em..."
Là em tặng cho anh.
Câu phía sau cô càng căng thẳng càng không nói ra.
"... Nói chung là cho anh đó!"
Cô nhét hoa vào ngực anh, khom người lách ra ngoài từ dưới vai anh.
Thân hình cô nhỏ nhắn, thoát ra thành công. Cô chưa kịp đợi Đoàn Tiêu phản ứng đã chạy mất.
Đoàn Tiêu cầm bó hoa cúc dại đáng thương kia, cụp mắt nhìn hồi lâu.
Ngôn ngữ loài hoa của hoa cúc dại là...
Ngây thơ, hòa bình, hy vọng, vẻ đẹp thuần khiết.
Và...
Tình yêu cất sâu trong đáy lòng.
Nếu bé gái kia là những điều phía trước.
Vậy có phải cô là điều phía sau hay không?
"Tiểu Điềm, sao mặt con đỏ thế?"
Đến giờ ăn, Sở Hàn Giang đi qua gọi cô. Sở Tiểu Điềm mở cửa ra, lập tức ngẩn người trước mặt bố.
Cô che mặt: "Không có ạ, vốn dĩ mặt con đỏ như thế rồi."
"Không đúng." Sở Hàn Giang nghiêm túc sờ trán cô: "Không phải bị sốt đấy chứ?"
"Không phải đâu ạ!"
"Không phải thì tốt, đi ăn cơm thôi, bố có làm vài món mà con thích ăn đó."
"Bố, bố còn biết nấu ăn à?"
"Làm cho người khác thì không biết, cho con thì chắc chắn sẽ biết."
Sở Tiểu Điềm đi tới bàn ăn thì không khỏi ngạc nhiên: "Nhiều đồ ăn vậy ạ?"
"Ông Sở bận rộn cả chiều để nấu đó." Người bưng thức ăn cười nói: "Chúng tôi làm việc cho ông ấy lâu như vậy cũng không biết ông ấy còn biết nấu ăn."
Sở Tiểu Điềm khom người cảm ơn Sở Hàn Giang: "Cảm ơn bố, bố vất vả rồi."
Động tác này giống hệt hồi tiểu học. Sở Hàn Giang không kìm được cười lớn: "Ngoan, lát bố cho con tiền tiêu vặt mua kẹo ăn."
Sở Tiểu Điềm bất lực: "Bố, đừng cho con nhiều tiền tiêu vặt như thế nữa."
Sở Hàn Giang ngượng ngùng gãi đầu trọc.
Tháng trước, do bị thương, ông quá nhớ nhung con gái, không biết làm gì khác để tiêu hóa nỗi nhớ.
Ông muốn đối xử tốt với cô, chỉ có cách là cho tiền, không ngờ lại làm cô hoảng sợ.
"Anh... Anh Đoàn không đến ăn cơm à?"
"Cậu ấy à?" Sở Hàn Giang nói: "Người suốt ngày không rõ tung tích, bố không biết cậu ấy đang ở đâu, đợi cậu ấy ăn cơm, chắc cơm đã nguội hết rồi. Ngồi đi, chúng ta ăn trước, không cần quan tâm cậu ấy."
Sở Tiểu Điềm vừa ăn một miếng, có người kéo ghế ngồi xuống, là Z.
Không biết từ khi nào Z đã tự múc cơm, gắp một ít rau, bắt đầu cúi đầu ăn.
Sở Hàn Giang gõ bàn: "Cậu đừng động vào món kia, tôi làm cho con gái."
"Yên tâm đi, tôi không có hứng thú với đồ ông nấu." Z bưng đĩa thịt kho đầu bếp làm lên ăn.
Anh ta ăn rất nhanh. Đến khi gần xong, anh nói với Sở Tiểu Điềm: "Cô Sở, nhờ cô giúp một việc."
Sở Tiểu Điềm bỏ đũa: "Anh nói đi."
Z nói: "Tôi có việc phải đi giải quyết, nhưng một mình không làm nổi, cần Đoàn Tiêu giúp đỡ."
Sở Tiểu Điềm chớp mắt: "Vậy thì sao?"
"Hiện giờ anh ta là vệ sĩ của cô." Z cong môi, cười gian trá: "Muốn cô cho mượn dùng một ngày."
Sở Tiểu Điềm: "..."
Sở Hàn Giang tức giận: "Hai người muốn làm gì, đừng liên lụy đến con gái tôi, con gái tôi quý giá lắm đó."
Z dựa ra sau, lười nhác: "Mạng sống của Đoàn Tiêu đặt trong tay cô ấy rồi. Nếu nói liên lụy cũng là hai bọn họ liên lụy nhau, người làm bố như ông muốn quản cũng không quản được."
Sở Hàn Giang bỗng nổi giận, đập mạnh xuống bàn: "Sao không quản được? Tôi chỉ có một đứa con gái này mà thôi!"
"Chẳng phải sớm muộn gì cũng đích thân ông giao vào tay anh ta à?"
Sở Hàn Giang ngẩn người.
Sở Tiểu Điềm cũng vậy.
Sau sự im lặng kỳ lạ, khuôn mặt Sở Hàn Giang, từ khóe mắt đến khóe miệng đều bắt đầu co giật.
"Ông đây còn chưa đồng ý đâu!!"
Bữa ăn này có lẽ chỉ mình Z ăn ngon miệng nhất, người thứ hai là Sở Tiểu Điềm, bởi cô nhớ món bố nấu nên ăn nhiều hơn thường ngày.
Ăn không ngon nhất đương nhiên là Sở Hàn Giang. Khi quay về, sắc mặt ông không tốt chút nào.
Z lấy ra một điếu thuốc, hỏi Sở Tiểu Điềm: "Để ý không?"
Cô lắc đầu.
Z bỏ thuốc vào miệng, vừa định châm lửa thì dừng lại, nhét bật lửa vào trong, không hút nữa.
"Vậy thì làm phiền cô đi nói với anh ta một tiếng rồi." Z nói: "Cô mở lời, anh ta chắc chắn sẽ đồng ý. Yên tâm đi, không phải chuyện gì nguy hiểm, chỉ hơi rắc rối chút thôi."
"Nhưng mà... Nếu anh ấy không muốn đồng ý thì sao?"
"Không thể nào." Z đứng dậy hoạt động cổ: "Cô chỉ cần làm nũng, đừng nói là làm một chuyện, làm một nghìn chuyện anh ta cũng đồng ý."