Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 2
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thư Uyển như bắt được vàng, cô giữ chặt huyệt hợp cốc rồi vội vã bước tới.
“Xin chào, cho tôi một cốc trà long nhãn táo đỏ 50% đường.” Thư Uyển đặt tay lên quầy, chỉ vào thực đơn gọi đồ uống rồi nhanh chóng quét mã thanh toán.
“Quý khách muốn mang đi hay dùng tại chỗ ạ?” Cậu nhân viên vừa hỏi vừa bấm màn hình, rồi ngước mắt nhìn Thư Uyển. Vừa thấy cô, cậu ta bỗng chốc sững sờ.
Thư Uyển có vóc dáng cao ráo, mảnh mai, làn da trắng ngần tự nhiên. Lúc này, vì bị hạ đường huyết, mặt cô trắng bệch không còn chút máu nào, trông cô như bông tuyết trắng giữa mùa đông lạnh giá, mong manh đến nỗi chỉ cần chạm vào chút hơi ấm mùa xuân là có thể tan chảy, đẹp đến mức không gì sánh được nhưng cũng vô cùng yếu ớt.
“Dùng tại chỗ.” Giọng Thư Uyển lúc này đã rất yếu ớt, cô ngừng vài giây rồi bổ sung thêm một câu: “Nếu được, xin hãy nhanh một chút.”
Cậu nhân viên hoàn hồn, ân cần đề nghị với Thư Uyển: “Cô thấy không khỏe trong người sao, hay là để 100% đường nhé?”
Thư Uyển: “Vậy để 100% đường đi.”
Cậu nhân viên: “Được, sẽ xong ngay thôi, cô chờ một lát ạ.”
Có lẽ thấy cô như sắp ngất đến nơi, nên suốt quá trình cậu nhân viên làm việc rất nhanh chóng. Thư Uyển nhận lấy cốc trà nóng rồi cảm ơn, cậu nhân viên còn quan tâm nhắc nhở cô rằng trà có thể hơi nóng.
Thư Uyển khẽ gật đầu, cầm cốc trà nóng bước về phía băng ghế gần đó.
Tháng Mười là lúc thời tiết đẹp nhất, những cây hoa loan ven đường trĩu quả đẹp vô cùng, chúng đâm chồi rực rỡ khoe sắc khắp nơi.
Cô gái ngồi dưới gốc cây hoa loan nghỉ ngơi.
Có lẽ vì toàn đường, nên cô cảm thấy cốc trà long nhãn táo đỏ lần này không được ngon lắm, vừa nhấp một ngụm đã bị độ ngọt của nó làm cho suýt phun ra.
Nhưng Thư Uyển vẫn cố chịu đựng độ ngọt gắt của lượng đường hóa học này, nhắm mắt uống một hơi gần hết cốc.
Quả nhiên, lượng đường này nhanh chóng phát huy tác dụng. Cô ngồi trên ghế, vuốt ngực, cảm nhận rõ trái tim đang đập thình thịch của mình dần chậm lại.
Cô gái thở phào một hơi.
Cô bóp chặt chiếc cốc nhựa trong tay, suy nghĩ xem có nên uống nốt phần trà còn lại trước khi về hay không. Đang miên man suy nghĩ, đột nhiên một giọng nói trầm ấm và dịu dàng vang lên bên tai cô ——
“Thư Uyển.”
Thư Uyển nghe vậy thì ngước mắt lên.
Đúng lúc này, một cơn gió mùa thu chợt thoảng qua, len lỏi giữa những tán lá hoa loan, mang theo vài quả loan hồng thanh nhã lặng lẽ rơi xuống mái tóc buông xõa của Thư Uyển.
Giang Yến cụp mắt nhìn cô, khẽ cong môi rồi đưa tay về phía cô.
…
Thật kỳ lạ, rõ ràng đây chỉ là một cuộc gặp gỡ rất đỗi bình thường, nhưng nhiều năm sau khi ngẫm lại, Thư Uyển vẫn nhớ rõ ngày hôm ấy và ánh mắt ấy của anh.
Ánh vàng chói chang của buổi hoàng hôn bao trùm lấy Giang Yến, nhưng vì đứng ngược nắng nên các đường nét trên khuôn mặt anh đều bị bóng tối che khuất.
Cô không nhớ rõ lúc đó Giang Yến trông như thế nào, cô chỉ nhớ bàn tay đẹp đẽ của anh chạm nhẹ lên mái tóc, giúp cô gỡ quả hoa loan đang vương trên tóc, rồi nghe thấy anh dịu dàng hỏi: “Em có muốn tôi cho em đi nhờ một đoạn không?”
Vốn dĩ Thư Uyển muốn từ chối ý tốt của Giang Yến, nhưng cô chưa kịp lên tiếng thì thấy anh nhìn cô chần chừ như muốn nói điều gì đó.
Thư Uyển mơ hồ cúi đầu nhìn theo ánh mắt của Giang Yến thì thấy anh đang nhìn làn váy của mình. Không nhìn thì thôi, chứ nhìn một cái tim cô như muốn đông cứng lại.
Không biết từ lúc nào, một vệt màu đỏ cực kỳ nổi bật đã xuất hiện trên làn váy trắng ấy.
Cô gái khựng lại, nhìn xuống chiếc ghế mình đang ngồi, nhanh chóng nhận ra vệt màu đỏ này từ đâu mà ra.
“…”
Cô hít một hơi, ngước mắt nhìn sang bên cạnh. Lúc này, cô mới nhận ra có một tấm biển ghi “Cẩn thận! Sơn chưa khô.” được dán ở khoảng trống bên phải ghế ngồi.
Người khác bị hạ đường huyết cùng lắm chỉ thấy chóng mặt, còn cô thì hạ đường huyết xong mắt như bị mù luôn.
….
Thư Uyển cứng đờ người, không dám tưởng tượng đến cảnh bẩn thỉu ở phía sau lưng mình.
Giang Yến thấy cô bối rối như vậy nên không vạch trần ra, anh bình tĩnh đưa chiếc áo vest trên tay cho cô: “Em che nó lại trước đi, tôi đi lái xe đến.”
Thư Uyển nhìn chiếc áo vest trong tay, khẽ nói cảm ơn anh.
Chiếc áo vest vẫn còn thoang thoảng mùi trầm hương. Chỉ cần nhìn chất liệu cũng có thể đoán được đây chắc chắn không phải là áo vest bình thường. Thư Uyển giả vờ vô ý nhìn nhãn mác bên trong, còn chưa kịp ước tính giá tiền của chiếc áo này thì Giang Yến đứng trước mặt cô đã lên tiếng nói tiếp: “Tôi không thích mặc vest lắm nên cái áo này cũng chỉ mặc một lần thôi.”
Chỉ mặc một lần?
Cô gái ngạc nhiên ngước lên nhìn anh.
Giang Yến có đôi mắt đào hoa nổi bật, nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt phải giống như một ấn ký đặc biệt mà các vị thần để lại, khiến cho các đường nét trên khuôn mặt anh trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Cô biết hàm ý trong lời nói của anh là dù chiếc áo ấy có bẩn thì cũng không sao cả, vì sau này anh sẽ không mặc lại nữa.
Mặc dù Thư Uyển biết anh xuất thân từ một gia đình giàu có, nhưng cô vẫn cảm thấy hành động này quá xa hoa phung phí.
Nhưng bây giờ, chỉ có chiếc áo vest này mới có thể che được sự xấu hổ của cô. Do dự vài giây, cuối cùng Thư Uyển chấp nhận ý tốt của anh.
“Vậy làm phiền anh rồi.” Cô nói.
“Không phiền đâu.” Giang Yến nhẹ nhàng đáp lại rồi quay người đi đến bên lề đường.
Thư Uyển từ từ đứng dậy, khoác chiếc áo vest của anh vào.
Chiếc áo vest của Giang Yến rất rộng, nên dù Thư Uyển cao 1m7 thì khi cô mặc vào, phần tay áo vẫn hơi dài một chút. Nhưng may mắn là áo đủ dài để che đi phần mông, mặc dù lớp sơn đỏ trên váy vẫn có thể lộ ra một chút nhưng trông cũng không quá phản cảm.
Xe của Giang Yến đỗ cách đó không xa, rất nhanh anh đã lái xe đến đỗ dưới gốc cây hoa loan.
Cửa sổ ghế lái mở ra, Thư Uyển nhìn anh xoay vô lăng, lái xe đỗ trước mặt mình.
“Em lên xe đi.” Anh nói.
Thư Uyển mở cửa xe, lúc nhìn thấy nội thất sang trọng bên trong thì hơi khựng lại.
Vì không muốn đã làm bẩn áo của anh rồi mà còn làm bẩn xe của anh, nên Thư Uyển nắm chặt làn váy của mình rồi mới ngồi vào trong. Cô sợ lát nữa sơn sẽ dính lên chiếc ghế da đắt tiền của anh nên không chịu buông làn váy ra.
Trong xe rất yên tĩnh. Lúc lái xe, Giang Yến cũng không mở nhạc, cửa sổ xe mở he hé khiến cơn gió nhẹ lặng lẽ thổi qua, mang theo mùi trầm hương trong xe đi mất.
Thật ra, lúc cô vừa lên xe là anh đã chú ý đến hành động của cô rồi. Nhưng anh không ngờ rằng cô vẫn giữ nguyên tư thế đó suốt quãng đường như vậy.
“Em giữ tay mãi như vậy mà không thấy mỏi ư?” Giang Yến nghiêng đầu nhìn cô.
Cô gái cụp mắt, hàng mi dài tựa như cánh bướm khẽ rung động dưới ánh hoàng hôn.
Nghe được câu hỏi của Giang Yến, cô điều chỉnh tư thế ngồi rồi thật thà nói: “Mỏi thật, nhưng tôi không muốn làm bẩn xe của anh.”
Giang Yến: “Xe là để cho người ngồi mà, em không làm bẩn thì ngày nào đó người khác cũng sẽ làm bẩn thôi.”
Thư Uyển: “Người khác làm bẩn cũng đâu cần tôi phải trả tiền.”
Giang Yến bị câu này của cô chọc cười, anh khẽ cười thong dong đáp lại: “Được rồi, em chỉ cần ngồi yên thôi, nếu không tôi sợ người đền tiền sẽ thành tôi mất.”
Thư Uyển “vâng” một tiếng rồi nói anh hãy yên tâm, chỉ cần anh lái xe cẩn thận thì sẽ không phải đền tiền đâu.
Giang Yến đáp “được”, đôi mắt anh đượm ý cười, vô thức thả chậm tốc độ lái xe lại.
Lát sau, cả hai không nói gì nữa.
Đi được khoảng hai mươi phút, xe của Giang Yến lái vào Đại học Nam Thanh.
Phòng của Thư Uyển nằm ở tầng 3 tòa nhà ký túc xá nữ. Không giống như những ký túc xá nữ khác, tòa nhà của cô phải đi qua một con dốc dài mới đến được cửa ra vào.
Cô không muốn làm phiền anh quá nhiều, nên khi xe rẽ vào góc đường thì nói với anh: “Anh cho tôi xuống ở đây là được.”
Giang Yến không có ý định dừng lại, anh nói rằng đỗ xe ở đây không tiện rồi đánh tay lái chạy vào con đường phía dưới của tòa nhà ký túc xá số 3.
Đường ở đây khá hẹp, giờ đã chập tối nên có rất nhiều người qua lại.
Các sinh viên tò mò dồn ánh mắt về phía xe của Giang Yến. Tất cả đều thắc mắc tại sao chủ nhân của chiếc xe này lại xuất hiện ở tầng dưới tòa nhà ký túc xá nữ, tò mò không biết ghế phụ của anh đang chở ai.
Giang Yến lái xe rất chậm, không bấm còi mà chỉ di chuyển từng chút một về phía trước, thong thả lái đến trước cửa tòa nhà số 3.
Sau khi xuống xe, Thư Uyển lại cảm ơn Giang Yến một lần nữa. Mặc dù biết anh nói chiếc áo này anh chỉ mặc một lần, nhưng cô vẫn nói thêm: “Tôi sẽ giặt sạch rồi trả lại cho anh.”