Bữa Cơm Đầu Tiên

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Yến bất ngờ đẩy một đĩa đầy thịt cua đến trước mặt cô. "Em ăn món này đi," anh nói, đồng thời đưa lọ giấm cua tới.
Thư Uyển có chút ngượng ngùng trước sự săn sóc này, cô gật đầu cảm ơn. Giang Yến không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười nhìn cô.
Không biết có phải là ảo giác của Thư Uyển hay không, nhưng cô luôn cảm thấy Giang Yến toát ra một sự thư thái khó tả, khiến người ta không kìm được mà buông lỏng cảnh giác khi ở bên anh.
Dù cô là người không thích giao tiếp quá nhiều với người lạ, nhưng không hiểu sao khi Giang Yến mời dùng bữa, cô lại gật đầu ngay mà không chút do dự.
Có lẽ luôn có những người sở hữu sức hút đặc biệt, khiến người khác khó lòng từ chối.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Thư Uyển dùng thìa nhỏ múc một miếng thịt cua cho vào miệng.
Đây không phải lần đầu cô ăn cua ngâm rượu, nhưng là lần đầu tiên cô thưởng thức món cua chất lượng đến vậy.
Mùi thơm của rượu hảo hạng hòa quyện với thịt cua tươi ngon, cua chắc thịt, mềm và ngọt đậm đà.
Cô chợt hiểu ý nghĩa câu nói vừa rồi của Giang Yến: “Nguyên liệu và hương vị món ăn quan trọng hơn giá cả nhiều.”
Một món ăn mỹ vị như vậy quả thực không đáng ngại giá cao ngất ngưởng, chỉ e giá trị của nó không tương xứng với hương vị mà thôi.
Giang Yến nhìn cô: “Đây là món nổi tiếng nhất ở đây, em thấy sao?”
Cô gái đặt thìa xuống, hết lời khen ngợi: “Rất ngon ạ.”
“Có vẻ tôi đoán đúng rồi, nhà hàng này có vài món hợp khẩu vị em,” Giang Yến mỉm cười. “Nếu em thích, lần sau chúng ta lại đến.”
Lần sau.
Chúng ta.
Giang Yến dùng từ thật khéo léo.
Cô không phải cô bé ngây thơ chậm hiểu, nhưng người ngồi đối diện khiến cô quá đỗi ngạc nhiên, tại sao anh lại đột nhiên hứng thú với cô như vậy?
Xuyên qua làn khói nghi ngút như màn sương mỏng tỏa ra từ nồi súp trên bàn, Thư Uyển nhìn vào đôi mắt anh.
Cô muốn tìm chút thông tin trong ánh mắt ấy để xác định suy nghĩ của mình có đúng không, nhưng vừa nhìn sang, Giang Yến đã bình tĩnh cụp mắt xuống, không cho cô cơ hội nắm bắt suy nghĩ của anh.
Cô gái không nhìn rõ vẻ mặt anh.
Trong làn khói sương lượn lờ mờ ảo, cô lờ mờ thấy bên má phải anh có một lúm đồng tiền hơi nông.
Anh đang cười gì vậy?
Thư Uyển suy nghĩ hồi lâu vẫn không nghĩ ra.
Sau bữa tối, Giang Yến lái xe đưa Thư Uyển về trường.
Sau khi xe dừng trước cổng ký túc xá, Giang Yến đưa tay lấy một hộp quà nhỏ tinh xảo từ trên kệ và trao cho cô: “Tặng em này.”
Thấy Thư Uyển bối rối chưa kịp phản ứng, anh nói thêm: “Đây là son môi của em.”
Son môi? Cô nhìn món đồ trong tay anh, chợt nhớ đến chiếc áo vest mình chưa trả: “Xin lỗi, tôi quên mất. Áo của anh tôi đã giặt sạch rồi, đang để trên lầu, bây giờ tôi sẽ lên lấy xuống ngay cho anh.”
Giang Yến: “Tôi không vội đâu.”
Cô gái dường như không để tâm lời anh nói, "cạch" một tiếng mở dây an toàn rồi bước xuống xe: “Anh chờ một chút nhé, tôi xuống ngay thôi.”
Giang Yến gọi cô một tiếng nhưng cô không quay đầu lại mà bước nhanh vào ký túc xá.
Anh nhìn bóng lưng vội vã của cô khuất dạng ở chỗ rẽ, ánh mắt dõi theo không rời.
Khoảng ba bốn phút sau, bóng hình Thư Uyển một lần nữa lọt vào tầm mắt anh.
Cô đang cầm một chiếc túi giấy lớn, có vẻ như cô tưởng rằng ánh mắt anh đang thúc giục nên mấy bậc thang cuối cô nhảy thẳng xuống, chạy nhanh đến chỗ anh.
Giang Yến sợ cô ngã, anh kéo cửa kính xe xuống nhắc nhở cô gái đang vội vàng: “Thư Uyển, không cần phải vội thế đâu.”
Thư Uyển đã chạy đến trước mặt anh.
Cô đưa túi áo của anh qua cửa sổ xe: “Đây, áo vest của anh.”
Vì ít vận động, nên dù chỉ chạy vài bước cũng khiến cô thở hổn hển, đứt quãng.
Anh nhìn khuôn mặt đỏ bừng và mái tóc rối tung vì gió của cô, khẽ hỏi: “Đâu phải không gặp nữa đâu, em chạy nhanh vậy làm gì?”
Thư Uyển vẫn thở hổn hển, ngực hơi phập phồng: “Không biết lần sau gặp lại là khi nào, thôi cứ trả sớm còn hơn muộn.”
Giang Yến: “Sẽ nhanh thôi.”
Thư Uyển không nghe rõ: “Gì cơ ạ?”
Giang Yến khẽ cười: “Rất nhanh sẽ gặp lại thôi.”
Thư Uyển giật mình.
Anh mỉm cười đưa hộp quà ra, giọng nói trầm thấp ấm áp dịu dàng: “Lần sau gặp lại, nhớ đừng để quên đồ gì ở chỗ tôi nữa nhé.”
Thỏi son Giang Yến trả lại cho Thư Uyển là một thỏi son mới.
Khi Thư Uyển nhận ra điều này và hỏi anh, anh chỉ nói thỏi son cô để quên trên xe hai hôm trước đã bị cháu gái anh làm bẩn, nếu muốn trả lại cho cô thì anh chỉ còn cách mua một thỏi son mới.
Lý do Giang Yến đưa ra hoàn hảo đến mức Thư Uyển không thốt nên lời từ chối, cuối cùng cô đành cảm ơn anh, nhưng dù sao thì Thư Uyển vẫn cảm thấy mình nợ Giang Yến một ân tình.
Vì không thích cảm giác bất bình đẳng này, cô đã chủ động mời Giang Yến ăn cơm, anh cũng thoải mái đồng ý. Cô gái chọn ra vài nhà hàng, cũng hỏi khẩu vị của anh ra sao nhưng anh cứ chậm chạp mãi không đưa ra câu trả lời mà chỉ đáp: “Không cần vội đâu, chúng ta còn rất nhiều cơ hội mà.”
Sự bình tĩnh của anh khiến Thư Uyển rất để ý, cô luôn nghĩ không biết khi nào mới có thể trả phần ân tình này cho anh.
May mắn thay, cơ hội này đến rất nhanh.
Chiều thứ năm, năm ngày sau đó, hôm ấy Thư Uyển không có lớp chuyên ngành nên cô chuẩn bị chính thức chuyển từ ký túc xá đến căn hộ nhỏ mới thuê.
Đồ đạc của cô không nhiều, chỉ mất mấy ngày là dọn xong. Quần áo theo mùa và vật dụng hàng ngày được xếp chung vào hai thùng carton lớn, cộng thêm một vali hành lý.
Hạ Mãn Nguyện giúp cô chuyển đồ đạc xuống lầu, sau đó cô nàng vội vàng chạy đến lớp chuyên ngành của mình.
Vì Thư Uyển chỉ có một mình, còn một ít đồ cô phải tự mang xuống lầu, cô phải chuyển hai lượt mới xong. Cuối cùng, khi kéo chiếc vali xuống lầu, cô chợt nhìn thấy khung cảnh lá vàng rơi đầy dưới đất trong làn gió thu ở lối vào ký túc xá.
Giang Yến mặc áo khoác màu nâu, đang dựa lưng vào thân xe. Bàn tay thon dài cầm điện thoại áp tai bị gió thổi đến mức đỏ ửng, không biết anh đang nói chuyện với ai.
Thư Uyển dừng chân.
Vì đang cúi đầu, Giang Yến không nhìn thấy cô đang đi xuống cầu thang. Mãi đến khi điện thoại di động trong túi Thư Uyển đột nhiên vang lên, vọng khắp không gian rộng lớn của tầng một, lúc này anh mới ngẩng đầu. Anh chăm chú nhìn bóng dáng cô gái, khóe môi hơi cong nở nụ cười nhạt.
Giang Yến cất điện thoại vào túi, đứng thẳng người đi về phía cô. Đến gần, anh nhìn chiếc vali trong tay cô hỏi: “Trên lầu còn đồ gì nữa không?”
“Hết rồi ạ,” Thư Uyển theo bản năng trả lời. Sau khi phản ứng lại, cô kinh ngạc nhìn anh: “Sao anh lại ở đây?”
Giang Yến cúi người cầm lấy vali trong tay cô, cười hỏi ngược lại: “Tôi không tới thì ai giúp em chuyển nhà?”
Động tác cầm hành lý của anh tự nhiên như nước chảy mây trôi, không cho Thư Uyển thời gian phản ứng. Đầu ngón tay hai người bất ngờ chạm vào nhau.
Vai Thư Uyển vô thức hơi rụt lại, chỉ một động tác nhỏ như vậy nhưng cũng bị anh nhận ra.
“Xin lỗi em, tôi hơi đường đột.” Anh nói khẽ, như sợ cô để bụng chuyện này nên cẩn thận nhìn cô chăm chú.
“Không sao đâu.” Thư Uyển lắc đầu, nhìn anh xách vali của mình bỏ vào cốp xe, cô không kìm được sự tò mò trong lòng: “Giang Yến, sao anh biết hôm nay tôi muốn chuyển nhà vậy?”
“Tôi đoán,” Giang Yến vừa nói vừa bê hai thùng carton bên cạnh xếp vào sau xe.
Thư Uyển: “Đoán ư?”
“Không phải đoán.” Anh khẽ cười, quay đầu nhìn cô: “Tôi quay lại trường lấy đồ thì đột nhiên nhớ em nói muốn mời tôi ăn cơm, nên tôi ghé xem em có ở đây không. Không ngờ lại trùng hợp đến vậy, đúng lúc gặp em đang chuyển nhà.”
Trùng hợp? Là trùng hợp thật sao? Hay là cố ý sắp đặt cho mọi chuyện trở nên trùng hợp?
Cô gái nhìn anh.
Anh vẫn đang bận rộn xếp thùng đồ cuối cùng vào cốp xe. Xong xuôi, anh quay lại nhắc nhở cô: “Đừng đứng đó nữa, lên xe nào.”
Cô gái tỉnh táo lại, nhẹ nhàng nói vâng, sau đó lên xe của anh ngồi vào ghế phụ.
Sau khi Giang Yến lên xe, Thư Uyển quay sang nhỏ nhẹ nói với anh: “Lại làm phiền anh rồi.”
Anh vừa thắt dây an toàn vừa khẽ hỏi lại: “Em rất sợ làm phiền người khác à?”
Thư Uyển "dạ" một tiếng, giải thích: “Vì tôi không muốn mắc nợ.”
Giang Yến khởi động xe, không bận tâm đáp lại: “Nếu người khác sẵn lòng để em làm phiền thì sao?”
“Như vậy cũng không được.” Cô gái lẩm bẩm: “Dù đối phương có ý đồ gì đi chăng nữa, thiếu thì phải trả.”
“Vậy lần này tôi giúp em chuyển nhà, em đã nghĩ ra nên đáp lễ tôi thế nào chưa?” Xe quay đầu chạy về hướng cổng trường, Giang Yến vừa đánh tay lái vừa thỉnh thoảng nhìn sang cô.
Thư Uyển: “Vẫn chưa ạ.”
Giang Yến: “Vậy em cứ từ từ suy nghĩ đi, tôi không vội đâu.” Lời anh nói và tin nhắn anh gửi trên Wechat không giống nhau lắm.
Bởi vì tin nhắn không có âm thanh nên không cảm nhận được giọng điệu cũng như không thấy được biểu cảm của anh. Hôm nay đối mặt trực tiếp, Thư Uyển coi như đã cảm nhận được nguồn năng lượng dịu dàng và thoải mái tỏa ra từ anh.
Thư Uyển mím môi trầm tư một lúc rồi quay đầu nhìn anh: “Vậy hôm nay anh có rảnh không?”
Giang Yến: “Tôi có.”
Thư Uyển: “Hôm trước tôi có gửi cho anh xem mấy nhà hàng ấy, anh có thích nhà hàng nào không?”
Giang Yến chợt bật cười: “Em định dùng bữa ăn này làm quà đáp lễ việc tôi giúp em chuyển nhà à?”
“Không ạ,” Thư Uyển nói. “Bữa ăn này là để cảm ơn vì lần trước anh chở tôi về trường và còn cho tôi mượn áo nữa.”
Giang Yến suy nghĩ một lúc: “Tôi không kén ăn, những nhà hàng đó khá ngon.” Anh im lặng một lát rồi nói tiếp: “Nhưng bữa cơm đầu tiên sau khi chuyển nhà mà ăn ở ngoài như thế cũng không hay lắm, cái này phải tự mình nấu nướng mới may mắn được.”
“Thật ư?” Thư Uyển lẩm bẩm, ngẫm nghĩ hình như cô chưa từng nghe qua chuyện này bao giờ, và hơi ngạc nhiên vì không ngờ Giang Yến lại là người mê tín như vậy.
Thấy cô cụp mắt xuống không biết đang suy nghĩ gì, anh bèn nói tiếp: “Em thấy sao? Có muốn ăn bữa cơm đầu tiên ở nhà mới để lấy may không?”
Cô gái mím môi hơi khó xử: “Nhưng tôi nấu ăn không giỏi lắm.”
Giang Yến mỉm cười: “Để tôi nấu là được.”